- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,367,609

THƠ HOÀNG THI THẢO

20 Tháng Ba 20165:50 CH(Xem: 9650)

HOANG THI THAO _ HOP LUU
Hoàng Thi Thảo- SG 2015





LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, Hoàng Thi Thảo sinh năm 1982

Hiện đang làm việc tại Sài gòn.

Chuyên ngành: Sư phạm Ngữ văn (Đại học Sư phạm Tp.HCM)

Công việc: dạy văn, dạy nhạc

Thể loại: Truyện ngắn, thơ, tùy bút,...

Chúng tôi hân hạnh giới thiệu những bài thơ rất thơ của Hoàng Thi Thảo đến với quí độc giả và văn hữu của Tạp Chí Hợp Lưu.

TCHL

 

 

TRẦM CA ĐÊM

Đừng hỏi em vui gì khi dứt lời ca

Đời nghệ sĩ phiêu du đâu cũng là nhà

Ngày vô cớ cất lên câu não nuột

Hỏi ai nào ước mộng với hoa

 

Đừng bảo em mong manh tựa lá

Dẫu rời cành lá vẫn màu xanh

Đến trong đời, lá trao hi vọng

Đêm thanh vắng, lá ru giấc lành

 

Đừng hỏi sao tiếng đàn em ai oán

Mà lặng im nghe thổn thức mấy cung tơ

Người cầm đàn, người buồn vui, đàn hiểu

Nên câu ca lỗi nhịp sẽ chơ vơ

 

Đừng nói với nhau tới cạn lời

Cốc rượu cạn không bằng cốc rượu vơi

Uống đêm này, mai ta còn uống nữa

Em khóc đủ không? Cả một đời...

 

Đừng nhiều lời cho ai biết mình say

Khi say nhất là khi không thể nói

Mặt chín lừ, mắt anh bối rối

Nhìn em đi, nhìn hết đêm này

 

Hết đêm này thôi anh nhỉ! Sáng mai...

Lúc hừng đông và khi con gà gáy

Anh đi đi, còn em thì trở lại

Ta trở về bổn phận thường ngày

 

Em biết mà, đời sống đó cuộn xoay...

 

NÉM

 

Ném nỗi buồn vào đêm

Cuộn xoay mấy vòng

Rồi tan ra

Mất hút

Rỗng

 

Ném lãng đãng vào thơ

Tình dâng sóng trào

Và lênh đênh

Chìm nổi

Thẩn

 

Ném nụ cười vào người

Người trả lại oán

Cười nhếch môi

Chán phèo

Nhạt

 

Ném nụ hôn vào anh

Anh cuộn tròn tôi

Một, hai, ba

Vũ trụ

Hát

 

Ném hận thù vào đâu

Ước ao nhân loại

Người với người

Thương nhau

Sống

 

Thôi, không thèm ném nữa

Trò chơi kết thúc

Dắt tay nhau

Ta về

Bến

 

CÀ PHÊ SỮA

 

Anh

Cốc sữa đặc có đường

Em

Vốc cà phê đắng cháy

Em rơi vào anh từng giọt hoang hoải

Anh tan vào em sóng sánh tiếng cười

 

Mình đã đi qua hơn nửa đời người

Có những nỗi đau vắt mình oằn oại

Những kỷ niệm trong mình sống mãi

Cho ta dành phần tinh túy lại

Khuấy lên đi anh

Vừa đủ cuộc tình

 

Cho đá thêm, nhé anh!

Để hương nồng vút tận mây xanh

Trong tiếng thở phì phò nhấp môi ngọt lịm

Tách cà phê sữa cho người mới đến

Và kẻ ngồi lại sau cuộc hành trình.

 

HOÀNG THI THẢO

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 1763)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
10 Tháng Mười 20198:34 CH(Xem: 268)
Vô cùng thương tiếc Nhà thơ DU TỬ LÊ Tục danh Lê Cự Phách Pháp danh Tính Văn Sanh ngày 10 Tháng 11 Năm 1942 tại Kim Bảng, Hà Nam, Việt Nam đã từ trần vào lúc 8:06 tối Thứ Hai, ngày 07/10/2019 tại Garden Grove, California, USA Hưởng thọ 77 tuổi.
10 Tháng Mười 20197:37 CH(Xem: 134)
Được tin buồn Thi sĩ DuTử Lê Lê Cự Phách Đã mệnh chung ngày 7/10/2019, tại Garden Grove, California. Hưởng thượng thọ 77 tuổi.
04 Tháng Mười 20195:24 CH(Xem: 402)
Anh muốn mời em về chốn này / Để ngồi viết lại tuổi hoa bay / Để nghe trong gió chiều thu nhạt / Nhạt nửa vần thơ nhạt hững hờ
03 Tháng Mười 20199:24 CH(Xem: 366)
Hàng ngàn mét vuông đất, ao hồ di sản có được từ thời cụ cố, nói là ông hiến tặng cho Hợp Tác Xã, nhưng thực tế họ cho rằng đất đai này do bọn địa chủ bóc lột mà có, đó là xương máu của nhân dân, là sở hữu của toàn dân, ông không hiến thì họ cũng trưng dụng. Ông hiến tặng cho HTX, mong muốn một mô hình mới trên quê hương. Nhưng sự đời chưa dến độ chín nên không suôn sẻ, HTX từng bước đi lên sự phá sản, đất đai được chuyền từ tay người này sang kẻ khác, bọn trọc phú phất lên từ quỹ đất.
03 Tháng Mười 20198:44 CH(Xem: 429)
Đã mấy mùa? / Hồn khoác màu đêm khắc khoải / Đợi hiên trăng vảng vất ngát / Hương Quỳnh / Vẳng trong gió thầm thì… / Thu man mác / Khói môi mềm / Vẩn quanh quẩn đời trôi
03 Tháng Mười 20196:27 CH(Xem: 313)
Âm thầm mỗi độ hoa sưa / nhà em ai gót giẫm vừa vừa trăng / ngoài xa lắc gió lăn quăn / cơ mà cũng cuốn cuồn phăng cánh đồng
02 Tháng Mười 20195:22 CH(Xem: 380)
trời tháng tám giữa dòng âm thanh vui lạ / vô tình như rừng cờ và kèn trống / vạch lá trên chậu chợt thấy bóng hình trong sạch / của ai đó ngồi bên khe núi / im lặng cầm cây nến nhìn về phía đồi xa
02 Tháng Mười 20195:13 CH(Xem: 440)
Thời còn học trung học, có một lần tôi theo bạn cùng đi đến bệnh viện Tâm thần ở cầu Sông Ngang, bạn tôi có một đứa em trai mới vừa chuyển đến đây điều trị. Trong lúc bạn tôi dở cà mèn cơm và thức ăn cho em ăn. Tôi ngồi cái ghế chờ ở phía trước lơ đễnh quan sát chung quanh bệnh viện. Chợt có một bàn tay ai đó nắm chặt tay tôi "Em!", tôi ngẩng lên trước mặt tôi là một người đàn ông cao lớn, khá đẹp trai, đôi mắt như si dại, ông đang mặc bộ đồ bệnh viện. Thôi chết rồi!...mình gặp "ông điên" rồi. Ui chao hồn vía tôi lên mây. Tôi rút bàn tay mình ra khỏi tay ông í nhưng không được. Một bàn tay còn lại ông ta chồm lên như muốn kéo lấy tôi về phía ông. Các chị y tá chạy tới, trừng mắt hét lên " Thả người ta ra, thả ra chớ không là bị đòn đó". Ông ta cương quyết không thả: - Bắt được em rồi anh không bỏ em đâu.
30 Tháng Chín 201911:06 CH(Xem: 450)
Nhà bám theo đường, người bám phố / cộng sinh từ thuở lập điền / đất Sài Gòn không kiêu bạc / cho anh về bên em