- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Huyễn Mộng

05 Tháng Bảy 200912:00 SA(Xem: 41714)

blank1

Nàng vừa giặt áo vừa đuổi muỗi. Ngọn đèn dầu hắt chiếc bóng lẻ loi lên vách lá hông nhà. Trong bóng tối, chiếc áo đen thẫm trên tay nàng.

Để mai em à. Vừa đổ nước vào thau, người đàn ông vừa nói. Ngày đầu ở quê nhà vất vả làm gì vội.

Em muốn giặt bây giờ, sáng mai mặc. Nàng nói, tay không ngừng vò.

Còn nhiều áo khác mà. Người đàn ông buông xuôi hai tay, nước trong thùng lách tách nhỏ giọt dưới chân chàng.

Nhưng em thích mầu đỏ, mầu của sự may mắn.

Có may mắn thật không. Người đàn ông thầm nghĩ. Nhưng lại nói ra một điều hoàn toàn khác. Đúng rồi, mầu của hạnh phúc.

 

Nàng không nói gì. Từ lúc về tới chốn này, nàng có vẻ tư lự. Điều gì đó vướng trong tâm tư. Chàng chờ nàng nói ra như mọi khi. Nhưng nàng lặng thinh.

Cho em một phút nữa thôi. Nàng nói theo thói quen. Chàng mỉm cười trong bóng tối. Nơi đây giờ giấc đâu còn là thứ phải quan tâm.

Chàng bước vào nhà. Một con muỗi vo ve bên tai. Chàng vung tay phủi nó đi rồi bước qua vách ngăn. Chiếc giường tre kê sát vách. Trải hai ba lớp khăn lên giường. Cuộn cho tròn một số quần áo lại rồi buộc thành hai chiếc gối. Đặt hai chiếc gối tạm thời ấy ở đầu giường. Moi trong gói nhỏ ra những cánh hoa ướp khô, rải vào giữa hai lớp khăn trải. Mùi thơm dìu dịu lan trong không khí. Kéo thử bốn sợi dây buộc bốn góc mùng. Những sợi dây căng chắc. Làm xong những công việc không tên ấy, chàng bước ra hiên sau. Tiếng côn trùng đan nhau thành chuỗi âm thanh dầy đặc, như tấm vải dầy không chừa một khe hở nào cho gió lùa qua.

Nàng vắt chiếc áo cho hết nước. Một lát, nàng bảo, muỗi ở đây lớn quá anh à.

Ừ, chàng gật đầu, xứ ruồi muỗi mà. Ruồi muỗi ở khắp nơi.

Nàng hiểu ý chàng. Chàng nói xa xôi gì nàng cũng đoán ra. Nàng đọc được ý nghĩ chàng trước khi chúng ghép nhau thành lời.

Nhưng cũng có những con muỗi biết đìều hay lẽ phải. Nàng lý sự.

Chàng nóng ruột. Thôi vào ngủ em à.

Nàng vắt chiếc áo lên sợi dây phơi. Em vào với anh đây.

Gài then xong, chàng kéo cái bàn chặn vào cánh cửa. Rồi chàng nghiêng chiếc ghế, chống vào cạnh bàn. Nàng nhìn chàng, mỉm cười. Chàng như người gác sợ kho tàng lọt vào tay quân bất lương. Với chàng, nàng là kho tàng quý báu nhất trần gian.

 

2

Mặt đường lồi lõm. Xe cọc cạch lăn bánh. Người lắc lư như lên đồng. Màu đỏ chiếc áo người con gái đang mặc lập lòe như ngọn lửa. Cứ mỗi lần chiếc bánh gỗ lăn vào vũng nước là bầu trời lại vỡ thành trăm ngàn mảnh xanh xám loang nắng nhạt.

Anh ơi, tội nghiệp con bò. Cô gái suýt soa. Để em đi bộ nhé.

Người đàn ông nhìn cô. Không được đâu em à.

Được chứ. Em thấy nó thở hì hạch tội nghiệp quá đi. Nàng kéo dài hai chữ "quá đi" làm chàng áy náy.

Sau cùng, tới một dốc cầu vênh vẹo những miếng ván bắc ngang một lòng rạch cạn, chàng đồng ý cho cô xuống xe. Người đàn ông đưa hai tay đón lấy đôi cánh tay mảnh mai. Nụ cười nở hoa trên khuôn mặt người con gái làm rạng rỡ cả vùng trời u ám. Chiếc áo sơ mi ôm gọn thân hình. Mầu áo đỏ ánh lên đôi má nàng sắc hồng của một sớm mai lúc mặt trời còn lấp ló sau những tàn cây xanh thẫm. Thoang thoảng một mùi hương loang trong không gian. Người đàn ông hít hà. Nỗi sảng khoái chạy lướt qua những bắp thịt, những chân tóc và những lỗ chân lông. Đi đâu cho thiếp theo cùng. Cái lời ai kia đã bao nhiêu lần to nhỏ bên tai. Đã bảo theo người ta là khổ mà có chịu tin đâu.

Bánh xe lọt xuống một trũng nước. Bầu trời vỡ tan tành trong vũng sình lầy nâu quánh. Chiếc xe lắc lư như gã say rồi dừng lại, tiếng kẽo kẹt đứt ngang. Con bò già vung đuôi đuổi ruồi. Lớp da cổ võng xuống, đung đưa như tấm vải ướt phơi trên sào quần áo. Mầu vàng bệch lay lắt trong nắng nhạt. Nắng lạ lùng. Ủ dột như mưa. Những mảnh mưa khô hắt xuống vạn vật ru cái oi nồng, tàn tạ nơi vùng đất không dấu vết sự sống.

Mệt không em. Người đàn ông thì thầm bên dòng tóc mượt.

Không, anh à.

Người con gái trải lên khuôn mặt gầy gò của người đàn ông cái nhìn nhung tơ. Không gian xơ cứng, cùn mằn và hấp hối, chỉ riêng mắt nhìn của người con gái là tơ lụa.

Chàng đặt tay lên vai nàng. Gần tới rồi.

Em biết.

Chàng nhìn thoáng đôi mắt nàng, rồi cúi đầu nhìn xuống đôi guốc xinh xắn ôm trọn hai gót hồng. Đã bảo đừng thương người ta...

Nàng cười, nghiêng người ra trước, hôn nhẹ lên má chàng. Đã bảo đi đâu cho thiếp theo cùng.

 

3

Em ơi. Mình thương nhau không. Chàng đề nghị.

Em mệt. Nàng thở ra lời than.

Chàng hôn lên chiếc gáy trắng. Da thịt mềm và mát cùng với hương thân thể con gái làm tim chàng rối nhịp. Chàng đặt bàn tay lên ngực nàng. Ngón tay chạm nhẹ đầu một núm vú. Môi bò miết lên gáy nàng. Chàng cảm nhận được núm vú nàng từ từ chỗi dậy như chồi non mọc lên giữa thiên nhiên mầu mỡ.

Người em nhức khắp nơi. Nàng tẩm nhựa vào giọng nói.

Chàng trườn lên người nàng.

Nàng suýt soa. Anh ơi. Tiếng rên của cơn đau.

Chàng áy náy tuột xuống khỏi người nàng. Chiếc giường gỗ cọt kẹt.

Cái xa vắng ở nàng làm chàng ngạc nhiên. Thường, nàng lúc nào cũng chiều chàng.

Em thích nghe anh kể chuyện. Nàng thì thào.

Chuyện gì bây giờ.

Em thích nghe giọng nói hiền hòa của anh. Giọng nói bộc lộ cái bình an của tâm hồn. Kể em nghe đi. Chuyện gì cũng được. Ngay lúc này. Em đang thấy bất an.

Chàng ngỡ ngàng. Nơi chốn bình yên. Mỗi sáng thức dậy trong vòng tay nhau. Nàng mang theo những gói trà, những bài thơ. Chàng mang theo vài cuốn tiểu thuyết. Buổi tối đọc truyện cho nhau nghe. Buổi sáng, pha ly trà nhỏ, mái nhà ngát hương. Sao lại thấy bất an.

Nàng trở mình, thì thào. Hồi sáng, em sợ quá, anh biết không.

Chàng áp mặt lên ngực nàng. Đầu lưỡi chàng rà miết lên núm vú nàng. Chàng nghe hơi thở nàng đứt đoạn.

Đã qua rồi, quên đi em nhé. Chàng dỗ dành. Đã qua rồi.

 

 

4

Giọng nói gã nhảy nhót trên mặt ruộng khô. Bóng gã nhập nhằng lẫn vào những tàng cây. Gã đi về phía nhà họ. Nàng thụt lui vào sau bức vách. Chàng bước hẳn ra trước mặt nàng. Cử chỉ che chở quen thuộc.

Người này quen quen. Chàng lẩm bẩm.

Anh biết người đó không. Nàng hỏi.

Anh có quen ai ở đây đâu. Chàng trả lời.

Khi người đàn ông dừng lại ngay hàng giậu trước cửa thì cả hai cùng nhận ra khuôn mặt gã.

Đù má, tui đoán là ở đây mà đúng ngay chóc. Hắn nói, tay vung vẩy nhúm vải đỏ. Tui trả lại cho cô cái áo nè. Đù má. Đi xa mỏi chân thấy mẹ. Hắn chìa nhúm vải đỏ ra trước.

Khẽ đẩy nàng vào trong, chàng nhô hẳn ra ngoài khung cửa, và bước xuống khỏi bậc thềm, đưa tay ra đón lấy cái vật nhàu nhò trong tay người thanh niên.

Người thanh niên rụt tay lại. Đù má, áo này đâu phải của anh.

Hơi khựng lại nhưng chàng nói ngay. Của vợ tôi.

Tui trả tận tay cái em hoa hậu hồi sáng kìa.

Và hắn chỉ vào một nửa bóng nàng đang lấp ló sau khung cửa. Cô em đó đó. Nhúm vải buông ra thành chiếc áo máng vào những ngón tay gã. Cái mầu rực rỡ.

Chàng nhìn kỹ mặt người đàn ông. Những vết trầy còn tươm máu vạch ngang dọc trên trán và dưới cằm gã. Chàng nhớ ban sáng mặt mũi gã tinh tươm, không một vết trầy.

Đù má, tui liều mạng lấy áo về cho người đẹp, tui phải trao tận tay người đẹp.

Nàng bước tới sát sau lưng chàng, đưa ra một cánh tay rụt rè. Vợ chồng tôi cám ơn anh.

Gã đưa chiếc áo lên mũi hít hà. Chàng âm thầm gồng mình thủ thế. Những ngón tay sần sùi căng vạt chiếc áo. Hai con mắt gã đàn ông lim dim như tay ghiền phê thuốc, rồi gã chậm rãi móc chiếc áo lên những ngòn tay mảnh mai của nàng. Và gã thong thả quay lưng. Đù má người chi đâu mà thơm quá trời quá đất. Đù má, hít được một cái bị đòn bầm dập cũng đáng.

Gã đi xa lắm rồi mà câu chửi phều phào còn lăn lóc trên hiên nhà.

 

5

Tiếng cọc cạch từ xa vọng lại. Chàng ngoái cổ nhìn con đường quanh co sau lưng. Lờ mờ trong bụi nắng, một chiếc xe bò lầm lũi lết trên mặt đường lồi lõm.

Mình đi nhờ xe được rồi. Chàng nói như reo.

Ngồi từ thành xe, người đàn ông nhìn xuống. Một bên mắt sâu hoắm, đen ngòm như đáy nghiên mực tầu.

Đi đâu đấy. Câu hỏi rụng ra từ cặp môi nứt nẻ.

Về thôn Hạ, ông có đi đường ấy cho chúng tôi quá giang.

Có gì ăn không.

Chàng quay qua nàng. Rồi ngước lên nhìn vào con mắt còn lại của người đàn ông. Những tia máu đỏ vạch ngang dọc như những tia chớp vằn vện trên nền trắng của tròng mắt. Những sợi râu tua tủa trên cằm.

Không có. Chàng lắc đầu.

Nàng níu tay áo chàng, chêm vào. Dạ, chỉ mang theo một ít lương khô đi đường.

Bác cho quá giang, chúng tôi gửi tiền. Chàng chêm vào.

Cặp lông mày rậm trên trán người đàn ông co dúm lại như con sâu phải lửa. Âm thanh tắc trong cuống họng. Cái đầu tóc lưa thưa lắc lư trên chiếc cổ gầy guộc. Ai mà cần tiền ở đây.

Con bò vàng ệch vung vẩy cái đuôi. Đứa con trai khẳng khiu khua chiếc roi có đầu tua ra như lau sậy. Hai con mắt đen nhánh và tia nhìn săm soi.

Chàng mở cái túi đeo vai, lấy ra một gói nhỏ. Gói lương khô này ăn được cả tuần lễ. Chia cho bác một nửa nhé.

Con mắt đứa con trai sáng rỡ, cái miệng lép nhép, cổ họng nuốt ực chút nước miếng khô.

Nàng ghé sát mặt chàng. Đưa hết đi anh.

Chàng nhìn vào đôi mắt nâu. Những lời dịu dàng đọng trong con suối ấy. Và chàng gật đầu.

Chỉ một người đi được thôi. Ông lão nói.

Chàng hăm hở. Được mà.

Chàng quăng túi hành lý vào lòng xe và đỡ cho nàng ngồi lên thành gỗ ở cạnh chiếc xe bò cũ kỹ. Trong thoáng giây, hương tóc nàng làm chàng ngây ngất.

 

6

Sau cùng chàng đề nghị. Hay là mình nằm nghiêng, em nhé.

Ừ, nằm nghiêng. Nàng xoay người qua, đối mặt với chàng. Hình ảnh nàng nhòa đi trong không gian chàng. Choáng ngợp, mênh mông.

Hôm nay là ngày đầu tiên của mùa tình, phải không em. Chàng hỏi trong tóc nàng.

Yêu nhau cả bốn mùa, mùa nào cũng là mùa tình, anh không nhớ sao. Nàng vặn vẹo thân thể.

Câu trả lời của nàng xa xôi, nghe như tiếng thở dài.

Lúc tuồn sâu vào thân thể nàng, chàng bắt gặp con mắt nàng mở lớn, tia nhìn xoáy vào bóng đêm. Và hơi thở nàng đứt quãng như gió sựng lại bên tấm rèm khép vội.

Anh ơi.

Trong hơi thở mơ hồ của nàng, chàng nghe ra những điều lạ lẫm.

 

7

Đi đâu cho thiếp theo cùng. Đứa con trai vừa vung chiếc roi có đầu tua tủa lau sậy vừa ê a. Giọng khàn nghe xa vắng như từ một cổ họng già nua tận một không gian hấp hối vọng về. Đi đâu cho thiếp theo cùng. Đi đâu cho thiếp theo cùng.

Ông lão gật gù. Cho theo cùng rồi sao nữa, hả.

Ai biết đâu. Thằng bé nghiêng đầu nhìn trộm nàng. Nàng nhìn lại nó, trên môi vạch sẵn nụ cười. Thằng bé không cười. Đói no thiếp chịu. Nàng nhắc. Nhưng thằng bé lặng thinh.

Đói no thiếp chịu. Câu nói chạy quanh trong đầu chàng như hình ảnh trên chiếc đèn kéo quân.

Một túp nhà gạch hiện ra lù lù ở đoạn đường trước mặt. Những mặt người lấp ló sau những khe hở. Rồi bỗng dưng những túp nhà lá nho nhỏ mọc lên, rải rác hai bên đường. Từng thân cây trổ ra lũ cành khẳng khiu. Người đàn ông có cảm tưởng mình đã ngủ thiếp đi một đoạn đường dài. Nhưng chuyện ấy xảy ra làm sao được khi chân vẫn rảo bước theo những vòng lăn lạch cạch của bốn bánh xe bò già nua. Và tay vẫn níu chặt lấy những ngón tay mềm mại của người con gái đang gật gưỡng trên xe.

Xe dừng lại trước một rào cản chắp vá bằng những thanh gỗ sừng sẹo. Con bò thảnh thơi lúc lắc cái đầu. Móng chân cào nhẹ xuống mặt đất khô vạch ra một đường kẻ.

Địt mẹ. Có mang theo đồ gì cấm không. Tiếng quát vọng ra từ sau tường gạch.

Con mắt còn lại của ông lão đánh xe dán lên chàng, dò hỏi. Chàng nhìn ông già rồi nghểnh cổ nhìn qua khoảng tối sau khung gạch xiên xẹo.

Không có đồ gì cấm hết.

Một người đàn ông khệnh khạng bước ra. Cả nàng lẫn chàng cùng giật mình. Con mắt bên trái của gã chỉ là một trũng sâu bít bùng.

Xuống xe.

Chàng nhìn gã rồi ngẩng đầu ngó ông lão đánh xe. Ông lão đánh xe lơ đãng luồn tay ra sau gãi lưng. Những vẩy bụi bay chập chờn theo cử động của cánh tay. Cái mùi ẩm mốc của đồ vật cũ tỏa ra bám lấy chàng.

Địt mẹ. Điếc hả.

Gã đàn ông quát. Chàng giật mình. Khuôn mặt gã in vào mắt chàng như bức họa chân dung cân đối và có đường nét. Nàng lúng túng nhoài người ra khỏi thành xe. Chàng đỡ lấy lưng nàng.

Có gì trong túi không.

Từ những khung cửa tối mò hiện ra một lũ thanh niên làng nhàng giống nhau. Chúng hì hợm vây lấy hai người. Nàng run rẩy đứng sát lưng chàng. Một đứa giật cái túi trong tay chàng. Nó moi ra một cuốn sách. Thêm cuốn nữa. Rồi hai ba cuốn nữa. Từng cuốn một bay vút lên cao như những cánh chim động tổ.

Tia nhìn của tên thủ lãnh xuyên thấu người chàng, và đăm đắm gài lên thân thể nàng. Chàng đặt bàn tay lên ngực mình, nơi gài cây bút có ngòi mực mảnh như lá lúa nàng tặng chàng nhân ngày sinh nhật.

Con mắt còn lại của gã lâu la sáng hơn tất cả những con mắt của bất kỳ người bình thường nào. Bọn thanh niên đứng im như lũ xác chết vừa đội mồ sống dậy. Những con mắt mầy mò, xâm xỉa thân thể nàng. Mầu áo đỏ nàng ánh lên mắt chúng cái máu me, lửa loạn.

Nàng bóp chặt cánh tay chàng. Đừng anh. Đừng anh ơi. Đừng làm gì hết, anh ơi. Em thương anh vì lòng anh nhân từ. Nàng thì thầm vào tai chàng.

Địt mẹ. Bỏ cái áo đẹp lại đây. Tên cướp cạn nói.

 

8

Biết tại sao xe bò lại có bánh cao su không. Thằng cháu lão làm lớn, mua xe bốn bánh. Rồi nó trúng mánh gì đó mua thêm mấy chiếc nữa. Nó bỏ chiếc cũ cho anh em bà con xài chơi. Lão xin được hai cái bánh cao su. Con bò nhờ bánh xe cao su mà đỡ khổ. Lão chỉ sợ bánh xe bi xẹp. Nó mà xẹp thì có mà đi ăn mày.

Đi ăn mày. Đi ăn mày. Thằng bé lập lại câu nói của ông lão đánh xe.

Nàng ngước nhìn bầu trời.

Không thấy cánh diều nào nhé. Vậy mà anh bảo ở quê anh trẻ con thả diều ngợp cánh đồng.

 

9

Người đàn ông bước ra từ bóng tối. Túp lều lụp sụp, phải khom lưng mới khỏi đụng đầu vào những thang gỗ vênh vẹo. Nàng và chàng ngỡ ngàng nhìn gã. Người đàn ông một mắt. Sao nơi đây đầy những người một mắt.

Hai người chung một ý nghĩ. Con mắt còn lại có tia nhìn soi mói. Khuôn mặt không có chỗ cho nụ cười. Chiếc răng cửa bị sún, hở ra một khoảng đen thẳm.

Địt mẹ thằng sún kia mày muốn gì.

Đù má! Tao không muốn gì cho tao hết.

Vậy thì mày mở miệng làm đéo gì.

Mày trả áo lại cho người ta. Đù má. Tao không muốn người ta đánh giá xứ sở này.

Giọng nói phều phào qua cửa miệng không răng, nghe như gió hút qua khe cửa. Và một chuỗi những câu chửi quyện vào nhau. Mọi bộ phận cơ thể ném ra rào rào mưa lũ.

Chàng vội vã kéo nàng đi, chàng không muốn tâm hồn tinh khiết của nàng ô uế bụi trần gian. Nàng khoác sơ sài chiếc áo của chàng. Cạnh cứng của cây bút máy có ngòi mực mảnh như lá lúa chạm vào bầu vú nàng. Nàng nghe tiếng chàng thở. Gấp rút và giao động cực độ. Nàng biết chàng đang nghĩ gì. Nàng chạm nhẹ bàn tay lên khung ngực trần trụi của chàng.

Thôi bỏ đi anh, biết đâu vợ anh ta ở nhà không có áo mặc. Coi như mình làm phước.

 

10

Chàng rút vội ra khỏi thân thể nàng. Cơn khoái lạc lắc chàng như gió giật cánh buồm ngày biển động. Nàng ôm cứng lấy chàng. Chưa thể có con được lúc này. Mình cần một mái nhà. Mình cần một quê hương. Mình có quê hương không. Mình sẽ chẳng bao giờ có được một quê hương. Chàng lảm nhảm trong cơn thất lạc. Không thể cho con mình ra đời ở chốn này.

Rồi chàng nói ra cái điều ám ảnh. Lẽ ra anh không để tụi nó làm như thế. Nếu anh liều thì cũng ít ra cũng hạ được vài thằng. Cây bút em cho anh, nhớ không. Ngòi bút nhọn và sắc như lưỡi dao cạo.

Em thương anh vì… Giọng nàng đứt quãng. Anh khác người ta. Anh có trái tim nhân từ. Vì anh hiền…

Chàng lắng nghe. Nhưng nàng lặng thinh. Chàng hôn lên vai nàng. Chàng thấy vai nàng chùn lại.

Một lát, nàng thở dài. Nhưng chữ "hiền" với chữ "hèn" đọc nghe giống nhau quá hả anh.

Hoàng Chính

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20263:48 SA(Xem: 1577)
Vợ chồng tay Lộc chuyển nhà, đi ở thuê. Dân khu phố Lợi Giang xì xào, sẵn nhà năm tầng to đẹp thế không ở, đi thuê cái phòng bằng lỗ mũi, vợ chồng con cái đút nút vào với nhau cho nó nhục ra… Nhưng Lộc không thấy nhục. Lộc vốn là công nhân lắp ráp điện tử bên khu công nghiệp gần đó. Vợ ở nhà bán hàng online, nội trợ. Hai con, một đứa lên năm một đứa lên ba đi nhà trẻ cả. Đời sống cũng ổn. Vợ chồng con cái dắt nhau đi thuê căn phòng trong dãy trọ mãi cuối khu phố Lợi Giang, cách nhà cũ độ hai cây số là chuyện cực chẳng đã. Khá xa. Khuất mắt. Chỉ có điều ngày hai buổi đi về, vẫn phải lượn qua ngõ rẽ vào nhà cũ. Hơi khó chịu. Nhưng cứ nhìn thẳng, tăng ga xe máy phóng vèo qua một cái cũng xong. Mẹ Lộc bảo: “Đi cách xa khỏi cái chỗ ma nó quen chốn ấy, cho yên ấm gia đình”. Lộc nghe lời mẹ, lấy cái sự yên ấm gia đình con cái làm trọng.
07 Tháng Hai 202610:25 CH(Xem: 2377)
Trường tiểu học Sunshine Elementary. Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, cô giáo Lopez viết lên bảng đề luận: “Viết Về Nước Mỹ.” Lớp học lập tức xôn xao bàn tán. Có đứa quay qua hỏi bạn, có đứa chống cằm nhìn ra cửa sổ như tìm kiếm điều gì . Riêng Khang chỉ nhìn hàng chữ trắng trên nền bảng xanh . Em không hỏi, cũng không biết mình sẽ viết gì. Nhưng khoảnh khắc rất đỗi bình thường ấy lại in sâu vào trí nhớ em.
07 Tháng Hai 20269:31 CH(Xem: 2847)
Chiếc xe đò nhỏ lừ đừ chạy vào bến vắng đang thiu thiu ngủ dưới ánh nắng đã lợt màu của chiều ba mươi Tết. Đây là chuyến xe cuối cùng trong ngày, trong tháng, trong năm cũ. Bến xe vắng hoe. Giờ này còn ai ra đây làm gì nữa. Tiếng xe thắng mạnh trước khi ngừng hẳn lại khiến một vài hành khách đang ngủ vật vờ giật mình choàng tỉnh dậy. Ai nấy đều đứng cả lên, quơ tay lấy hành lý và lục tục ra khỏi xe.
26 Tháng Mười Một 202511:06 CH(Xem: 4440)
Cô bé Lò Thị Chang đã sống ở chỗ cao nhất trên mái nhà sàn của một gia đình Thái đen gồm 5 người suốt ba ngày đêm. Nước lũ ngập vào bản em từ hôm ấy đến tối nay chỉ rút được chút ít, rồi như trêu ngươi, làm lộ rõ hơn các mái nhà sàn và các ngọn cây cao đang chơi vơi tô điểm cho những xác trâu bò, gà lợn nổi lềnh phềnh - tựa cuộc “trình diễn” chưa bao giờ có của bản em giữa đất trời xám xịt…
18 Tháng Mười Một 20257:07 CH(Xem: 4780)
“Trên từng cây số” là tên một bộ phim truyền hình nhiều tập của Bun-ga-ri vốn quen thuộc với khán giả Việt Nam đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Nhưng chưa tới thập niên sau, “Trên từng cây số” của màn ảnh xứ hoa hồng đã biến thành nỗi ám ảnh đậm nước mắt, và cả máu nữa của nhiều người Việt đi xuất khẩu lao động tại các nước Đông Âu. Đây chỉ là vài mẩu chuyện do em trai tôi – một họa sĩ kể lại sau khi đã trải nghiệm trên từng cây số cuối cùng của con đường khổ ải này…
01 Tháng Mười 202511:14 CH(Xem: 5178)
Tôi gặp chị trong một dịp tụ họp cà phê ăn sáng với nhóm thi hữu văn chương tại thành phố HCM. Đó là chị Ngọc Mai với khuôn mặt đẹp, dáng người nữ tính, đôi mắt long lanh sáng đẹp như hút hồn người đối diện. Tên đẹp, người đẹp, nụ cười duyên dáng và giọng nói êm ái, ngọt ngào là ấn tượng đầu tiên của tôi về chị. Tôi nhìn chị đoán cỡ khoảng chưa ngoài tứ thập. Chị cười dịu dàng bảo: -Em cộng thêm ba mươi năm nữa mới gần đúng tuổi thật của chị! Tôi ngạc nhiên và không thể ngờ trước việc chị trẻ hơn tuổi nhiều đến thế! -Ôi vậy à! Nếu thế thì chị quá trẻ so với tuổi. Nếu chị không khai, khó ai mà đoán ra tuổi thật của chị! - Nhìn chị, em biết chắc chị hạnh phúc lắm mới trẻ được như vậy, chắc là lúc nhỏ được ba mẹ cưng, lập gia đình thì được chồng cưng, chị mới có dáng hình trẻ trung, gương mặt xinh tươi ánh lên vẻ yêu đời lạc quan đến vậy. -Ồ cảm ơn em! Nhưng chị thì không được như em nghĩ đâu! Thế rồi chị bắt đầu kể tóm tắt cuộc đời của chị cho tôi nghe, chị ngược dòng th
27 Tháng Chín 20256:04 CH(Xem: 6607)
Hắn lơ mơ tỉnh dậy lúc gà gáy sáng lần thứ hai. Đầu choáng váng, hậu quả của cuộc rượu tối qua. Đã lâu lắm, trong lần kỷ niệm của cựu sinh viên trường cũ 15 năm trước, hắn mới có một trận say không còn biết trời đất là gì như thế. Loáng thoáng giấc mơ quái dị đêm qua: chiếc khăn Piêu hắn vẫn treo một góc giá sách chẳng hiểu sao bỗng dưng ướt đẫm, ép dẹp vào trong, màu đỏ hồn nhiên chủ đạo của khăn lại có vẻ nghẹn ngào. Hắn kéo chiếc khăn, hóa ra nó dính vào gáy mấy cuốn sách bằng máu chưa khô tạo ra những hình thù tựa chữ cổ khắc trên đá…
01 Tháng Chín 202510:04 SA(Xem: 7959)
Chẳng biết học trò ở Cali có để ý không, khi những cây jacaranda bắt đầu nở rộ những chùm hoa mặn mà, đằm thắm, đó là dấu hiệu của mùa thi cuối khoá ở các trường học Mỹ, và một mùa hè rực rỡ đang đón chờ chúng phía trước. Một người Việt nào đó đã gọi tên loài cây này là phượng tím, nghe hay hay và gần gũi, gợi nhớ đến loài phượng đỏ của chúng ta ở quê nhà. Vốn là người ưa để ý đến chữ nghĩa, tôi lẩn thẩn tra cứu xem cây phượng vĩ trong tiếng Anh nói làm sao. Hoá ra—ngoài những tên khoa học khó nhớ—hoa phượng còn có nhiều tên bình dân như flamboyant flower, royal poinciana, peacock flower, flame of the forest và phoenix flower (tên này nghe giống như trong tiếng Việt!)
26 Tháng Bảy 20251:43 SA(Xem: 8608)
Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên chuyến tàu chạy qua những đồi Moravia. Bên ngoài cửa kính, mưa rơi lộp độp như ai đó đang gõ nhịp buồn vào trái tim tôi. Tôi ngồi gần như bất động, nhìn những giọt nước kéo dài thành vệt, phản bội đôi mắt đỏ hoe mà tôi cố giấu suốt chuyến đi. Tôi không định đến Brno. Cái tên nghe đã thấy buồn và cụt ngủn, như bị nguyền rủa từ hàng trăm năm trước. Thành phố này quá nhỏ để có tên trong danh sách những nơi phải ghé qua. Nhưng Julia nhắn tin: “Nếu cậu muốn trốn Berlin vài ngày, cứ đến đây. Chìa khóa dưới tấm thảm trước cửa.” Đi trốn và được bỏ rơi - giống như được thất tình thêm một lần nữa. Không vui - nhưng không cần tấm gương nào soi vào để diễn. / Căn hộ nhỏ trên phố Pekařská chỉ còn lại tôi và tiếng mưa đập vào cửa sổ. Tôi ngồi xuống chiếc sofa cũ, chiếc vali còn nguyên cạnh cửa. Bất giác, tôi nghĩ về người đàn ông đã bỏ tôi lại ở Berlin, nghĩ về tin nhắn cuối cùng: “Anh mệt rồi. Chúng ta đừng làm khổ nhau nữa.”
25 Tháng Bảy 202511:46 CH(Xem: 8160)
Diệu Cơ năm nay vừa tròn 16 tuổi. Em xinh xắn, dáng người thanh thanh, nữ tính. Em học rất giỏi, tới trường cũng như bao bạn bè trang lứa: học hành, vui chơi với bạn bè thân thương. Người ta nói quãng đời học sinh thơ mộng là quãng thời gian đẹp nhất. Nhưng đối với Diệu Cơ hơn cả tuần nay là một nỗi lo âu bao trùm đến với em. Dạo này em thấy trong người rất khác. Nghe mùi cơm sôi cũng buồn nôn. Em nghi là có điều gì không may xảy đến cho em trong một lần gần gũi với bạn trai, liền ra hiệu thuốc mua que thử thai thì hỡi ôi đã hiện ra hai vạch. Diệu Cơ bàng hoàng, lo lắng, bất an mà không biết phải làm sao? Em suy nghĩ lung lắm, làm sao bây giờ? Nói với mẹ thì chưa dám. Cuối cùng nàng quyết định chạy qua nhà anh trai ở khu phố khác, cách vài km để tâm sự với chị dâu.