- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

CHUỘT CHƠI FACEBOOK

04 Tháng Giêng 201612:26 SA(Xem: 31537)

                      

VU DAM 2016
Nhà văn Vũ Đảm - 2016



 

            Bà Thảo nhận được hóa đơn tiền điện tháng 6, mới xem qua đã xây xẩm mặt mày, không phải do áp huyết tăng đột biến như mọi khi mà là do phải trả cho nhà điện 3 triệu, gấp 15 lần so với những tháng trước. Bà đã nghe rất nhiều người than trách rằng không hiểu sao tiền điện cứ tăng vọt trong khi đó dù nhà điện không bắt thì các hộ gia đình đều tiết kiệm điện vì, chẳng cao xa vì quốc gia đâu mà vì thu nhập quá thấp, lương không đủ sống, phải đi làm thêm tối mặt tối mũi kiếm  tiền thì ai dám phung phí vào cái khoản điện. Nằm vật ra giường một lúc, bà Thảo liền đi ra nhà điện hỏi. Nghe xong lời than trách của bà Thảo, lại cầm xem xét kỹ hóa đơn tiền điện của bà, ông trạm trưởng điện nước phường giải thích:

-         Tháng 7 là tháng rất nóng, chắc bà bật điều hòa ôm chồng  24/24 giờ nên tốn thế là còn ít!

Bà Thảo khinh khỉnh:

-         Tôi góa chồng ạ!

Ông trạm trưởng bảo bà trông vẫn còn tươi trẻ thế mà đã góa chồng, không có bạn trai, không có tình nhân, sao mà phí đời thế, bao cô chồng kè kè bên cạnh mà vẫn còn ham của lạ. Bà Thảo nói mát mẻ, khéo phải tìm tình nhân làm trong ngành điện để miễn giảm tiền điện hoặc ít ra cũng không bị ăn cắp tiền điện. Ông trạm trưởng lướt qua bộ ngực của bà Thảo, thấy còn căng lắm nên ỡm ờ hay là vợ ông đã hết đát mà ông thì lại vẫn còn sung sức, bà làm tình nhân của ông thì tốt quá. Bà Thảo nói được thôi nhưng xin ông trả giúp 3 triệu tiền điện mà nhân viên của ông ăn cắp của bà tháng này. Làm gì có chuyện nhân viên điện của phường ăn cắp điện của dân, ông trạm trưởng phân minh và lại đưa ra lý do:

-         Thế thì bà bật điều hòa để  ăn, xem, ngủ, nghỉ?

-         Không, tôi có điều hòa nhưng tháng rồi tôi không dùng điều hòa. Con trai tôi đi công tác nước ngoài hai tháng rồi. Tôi đi vào Sài Gòn thăm con gái  từ ngày 1/7 đến 1/8 mới về, lẽ ra tiền điện phải thấp hơn tháng 6 tôi ở nhà chứ?

-         Thế tiền điện tháng 6 nhà bà bao nhiêu?

-         190 ngàn đồng!

     Đến nước này thì ông trạm trưởng cũng không nén nổi sự bực tức, ông  lẩm bẩm chửi nhân viên kỹ thuật và nhân viên viên đi ghi số điện ngu như chó, ăn cắp điện của nhà dân bao năm nay rồi mà không rút kinh nghiệm, mỗi hộ ăn vài trăm ngàn thì dân khó phát hiện, đằng này cậy là mùa hè nóng bức đổi thừa cho dân dùng điều hòa nhiều nên ăn cắp cả triệu bạc, dân biết dân kiện thì toi mạng. Nhà bà này bị ăn cắp gần 3 triệu là quá lộ liễu nhưng chả nhẽ thú tội nhà điện ăn cắp điện của dân? Lộ ra thì chết cả lũ. Phường ông có hơn hai ngàn hộ gia đình, đều đều mỗi tháng, trạm của ông xơi của dân 100 triệu tiền điện, 50 triệu tiền nước. Riêng tháng rồi tổng doanh thu trong sổ sách là hơn 800 triệu, để ngoài sổ sách hay nói chính xác hơn là ăn cắp của dân 400 triệu, nước ăn cắp thêm 200 triệu nữa, tổng số tiền ăn cắp là 600 triệu, chia cho cán bộ chủ chốt của phường một nửa, còn một nửa trạm điện- nước chia nhau, riêng phần ông được 150 triệu. Tiền và tiền nhiều thì ai mà chả thích nhưng tháng rồi nhân viên của ông ăn cắp nhiều quá, ông cũng sợ. Mà chính cái thằng cháu ruột của ông đầu têu thì ông còn biết phạt ai? Ông mắng nó thì nó vò đầu gãi tai phân bua, tháng rồi nó trót nướng vào cá độ bóng đá mất mất trăm triệu nên nhân tiện tháng hè, nó sai bọn thợ kỹ thuật và nhân viên ghi số điện số nước kia bổ vào đầu dân gánh chịu. Cái gì cũng vậy, tức nước dễ dẫn đến vỡ bờ, dân bị ăn cắp tiền điện quá, ắt sẽ có ngày kiện tụng, kiện ở phường thì quan phường dập cho được vì quan phường cùng dây với nhau nhưng lên quận, lên thành phố thì khó dập mà có dập được thì cũng tốn kém vô cùng. Dạo này ông nghe được nhiều tiếng xì xèo về nạn tiền điện, tiền nước tăng vọt. Chiều tối qua, ngồi nhậu với ông chủ tịch phường, ông nghe thấy ở bàn nhậu gần đó, hai người đàn ông đàm tiếu:

-         Ông có biết tôi vừa nhìn thấy cái gì là người đã lên co giật không?

-         Chắc mỗi khi ông đi công tác xa về, thấy vợ nằm tênh hênh trên giường nệm ga trắng muốt chờ sẵn chứ gì?

-         Không, hóa đơn tiền điện!

Mặt ông tái dại, may mà trời nhập nhoạng tối nên họ không phát hiện ra ông. Dẫu sao đó cũng chỉ lời chửi bằng mồm, còn bây giờ thì vừa nghe chửi bằng mồm lại vừa bị tố giác trực tiếp. Bà này tố giác được thì bà kia, ông nọ cũng tố giác được, phản ứng dây chuyền lan ra cả trong phường, thanh tra quận, thành phố vào cuộc thì có mà rũ rù, tiền thì đã ăn chơi, gái gú, đánh bạc hết, bán cả nhà đi mà trả nợ cũng không đủ. Mà tán tỉnh cái con mẹ xề này làm người tình xem ra cũng không trôi, nó già rồi, máy móc rệu rã, khởi động cả đêm chưa chắc đã rỉ ra tí nước, thôi thì vì tiền mình có thể nhắm mắt đưa chân được nhưng nó đã già lại còn làm cao, cứ như là mình đang tuổi 20 không bằng?         

-         Nếu các ông không trả lại tiền ăn cắp cho tôi, tôi sẽ kiện lên quận, lên thành phố.

     Ông Trạm trưởng giật bắn mình:

-         Ấy bà đừng làm thế.

     Bỗng có một con chuột cống to như con chó con chạy qua, bà Thảo hét lên, ôm chầm lấy ông trạm trưởng. Tận dụng cơ hội ngàn năm có một, ông ôm chặt lấy bà, bà vẫn run lên bần bật. Ông đưa tay lên xoa xoa vào ngực bà, rồi giải thích cho hành động khiếm nhã của mình, ông  làm như thế để trái tim bà đỡ sợ hãi, ở cái tuổi 60 của bà, tim mà đập nhanh quá dễ dẫn đến đột tử. Thỉnh thoảng ngón tay của ông trạm trưởng lại xuyên qua hàng cúc áo, chạm vào vú bà. Ồ con mẹ này già rồi mà vú viếc vẫn còn căng phết, chắc chồng chết sớm, ít sử dụng nên độ thanh xuân của vú kéo dài? Thấy chạm vào ngực không thấy bà Thảo phản ứng gì, ông trạm trưởng chắc mẩm phen này bà sẽ chết mê chết mệt ông nên ông liền thò tay xuống dưới quần. Khi tay ông vừa xoa xoa vào cái kia của bà thì bà giữ tay ông lại:

-         Ông làm cái trò gì thế?

-         Tôi e rằng bà sợ chuột quá sẽ đái cả ra quần nên tôi kiểm tra giúp.

-         Vớ vẩn!

     Bà hất tay của ông trạm trưởng ra, ông hơi bị hẫng, cứ tưởng tấn công được phần trên rồi thì phần dưới ắt sẽ đánh chiếm được, nếu bà cứ để im thì ông sẽ chốt của phòng làm việc lại và”làm việc” với bà ngay tại cái giường ông vẫn hay ngả lưng ngủ trưa. Nhưng bà đã hất tay ông ra, đồng nghĩa với việc phản đối. Con mẹ này sợ chuột, à phải rồi, mình thử dùng phép lấy chuột trị sợ chuột xem sao:

-         Nhà bà có máy vi tính không?

-         Có, nhưng tôi không biết dùng.

     Ông trạm trưởng chém tay vào không khí:

-         Thôi đúng rồi, trong thời gian bà đi vào Sài Gòn, con trai đi nước ngoài, nhà vắng vẻ nên chuột nhà bà nó mở mạng chơi Facebook cả ngày lẫn đêm, tán tỉnh mấy em chuột cống, chuột chù, chuột nhắt khắp thế giới nên tốn điện là phải!

-         Hả?

     Nghe nói đến chuột, bà Thảo lại nhảy dựng lên nhưng lần này thì bà không sợ đến mức lao vào ôm chầm lấy ông trạm trưởng. Ngồi thở một lúc, bà Thảo bảo chuột chỉ biết cắn dây điện chứ làm sao biết sử dụng vi tính mà chơi Facebook? Ông trạm trưởng hỏi bà Thảo có biết nước đông dân nhất thế giới hiện nay là nước nào không? Bà Thảo mỉa mai, đến đứa trẻ con cũng biết là Trung Quốc hơn một tỷ dân. Ông trạm trưởng nói bà nhầm to, nước đông dân nhất thế giới hiện nay chính là nước ảo Facebook với hơn 1,5 tỷ người. Người ta ăn Facebook, uống Faceboook, , ngồi đại tiện cũng Facebook, nghỉ ngơi cũng Facebook, ngủ cũng Facebook, tán tỉnh nhau qua Facebook; thậm chí ngay cả khi đang làm cái việc yêu nhau, người ta cũng Facebook. Người nghiện Facebook thế thì lũ chuột lại chúa là con vật hay tò mò, nó rình xem riết rồi nó cũng biết bật máy tính, biết vào Facebook để tán tỉnh các em chuột, anh chuột trên khắp hành tinh. Con chuột nhà bà thuộc loại chuột đực, nghiện Facebook còn hơn nghiệm ma túy nên nó chơi suốt ngày suốt đêm.

     Thấy bà Thảo có vẻ đã bắt đầu hiểu ra vấn đề, ông trạm trưởng sau khi ho và khạc ra một cục đườm to tưởng, liền hỏi:

-         Bà biết bọn chuột Việt Nam mê nhất cái gì ở bọn chuột Tây không?

-         Không!

-         Lông!

-         Lông?

-         Vâng, lông, mà bọn chuột Tây thì lông nhiều vô kể bà ạ!

     Từ chuột, ông trạm trưởng liên hệ đến người, ông bảo đàn ông mà chân tay nhiều lông thì thật sự là một con đực mạnh mẽ, có thể làm tình  mấy giờ liền mà không biết mệt mỏi. Còn phụ nữ mà nhiều lông mi thì có khiếu nói chuyện hay như chim họa mi đang hót; rông mày rậm thì tướng mạo, tính cách như đàn ông; lông chân, lông tay và đặc biệt là lông kia rậm thì thuộc loại dâm dê thượng hạng; còn cái kia mà không có lông thì sát chồng, sát người tình, dù có đẹp mấy cũng chớ dại mà lấy vào để rồi chết đột tử, thậm chí chết ngay trên bụng đàn bà, con gái.

     Con chuột khi nãy bỗng nhảy vọt ra, bà Thảo hét ré lên nhảy cả lên bàn làm việc. Ông trạm trưởng chỉ tay theo con chuột cống:

-         Bà thấy chưa, chuột nội địa mà lông đã nhiều thế thì  chuột ngoại cứ gọi là lông nhiều, lông rậm khủng khiếp bà ạ!

Bà Thảo hiểu rằng ông trạm trưởng thuộc loại dê cụ nên ra về với lời tuyên bố nếu không trả cho bà số tiền điện bị ăn cắp, bà sẽ kiện. Ông trạm trưởng nói sẽ cho nhân viên đến nhà bà kiểm tra lại đồng hồ điện xem thế nào. Ông điên tiết với thằng cháu quá, liền gọi di động cho nó, chửi một trận cho xả cơn giận nhưng máy nó chỉ tò te tí te ngoài vùng phủ sóng. Ông ngồi thừ ra một lúc rồi ngồi vào bàn vi tính mở Facebook xem có con mẹ bán lòng lợn tiết canh mà ông hay tán tỉnh không. Quả là con mẹ này thiêng thật, vừa bán tiết canh lòng lợn vừa Facebook trên di động:

- Chào em iu!

- Hi anh iu!

- Anh không đi làm à?

- Có, đang ở trạm.

- Em đang bán tiết canh à ?

- Không, hôm nay em nghỉ.

     Lập tức trong mắt ông, đám lông rậm rịt như lông lợn của cô bán lòng lợn tiết canh hiện lên, ông gạ gẫm:

- Hay là anh em mình đi nhà nghỉ “lòng lợn,tiết canh“ nhau đi em iu?

- Ok anh iu!  

     Ông trạm trưởng tắt máy tính, cẩn thận hơn ông rút nguồn khỏi ổ cắm, người ông giật bắn lên, mồm ông méo sệch. Thì ra con chuột ban nãy mò vào không phải là chơi Facebook mà nó ngứa răng, cắn sợi dây điện nguồn máy vi tính, ông trạm trưởng mó vào chỗ chuột cắn nên bị điện giật. Mắt ông đang hoa lên, đám lông lợn của cô bán tiết canh và lông chuột cứ thi nhau nhảy múa trước mặt ông.


VŨ ĐẢM

                                                                 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Hai 20242:19 SA(Xem: 1887)
Bài này, “Cái Tôi kỳ việt và Âm bản Thành phố/Tình yêu trong thơ tự do Thanh Tâm Tuyền”, được phát triển, bổ sung và mở rộng từ bài viết gốc năm 1986, với tựa “Thanh Tâm Tuyền, người thi sĩ ấy”, theo tinh thần tựa đề “L’Homme, cet Inconnu” (1935) (Con Người, kẻ Xa Lạ ấy) của Alexis Carrel (Nobel 1912). Một vài chủ đề đã được đưa vào, hay tô đậm, qua một cái nhìn hồi cố và tái thẩm, để làm đầy đặn và làm rõ hơn các đường nét về thơ Thanh Tâm Tuyền, vốn, trong bản gốc nguyên thuỷ, đã được vạch ra nhưng chưa được khai thác kỹ.
07 Tháng Hai 20241:35 SA(Xem: 1994)
Người ta thường chỉ nói về thơ Thanh Tâm Tuyền ở cái thời tuổi trẻ của ông, và gần như không có ai nói kỹ (hoặc tương đối kỹ) về tập “Thơ Ở Đâu Xa”, kết tinh bởi những bài thơ thời sau này của Thanh Tâm Tuyền, đặc biệt là thời ông đã đi qua những hào quang của tuổi trẻ mình, và cũng là thời mà ông đang đi vào, đang đi qua những hiện thực sống động nhất, theo một nghĩa nào đó, của thân phận con người, nói chung, và thân phận thi sĩ, nói riêng, của chính ông. Cũng có ý kiến cho rằng thơ Thanh Tâm Tuyền, trong giai đoạn này, chỉ là thơ thời khổ nạn, tù đầy, không có mấy điều đáng bàn. Ý kiến đó có lẽ nên được xét lại. Con người thi sĩ, đặc biệt những con người thi sĩ với chiều sâu và kích thước như của Thanh Tâm Tuyền, có thể tự thể hiện phong cách độc đáo của mình, tự khám phá hoặc đổi mới mình, trong tứ, trong từ, trong hình ảnh, suy tư mình, trên các mặt ngữ âm, ngữ nghĩa, tiết nhịp, điệu thức, thể loại… trong bất kỳ hoàn cảnh hiện sinh nào của họ.
23 Tháng Mười 20237:38 CH(Xem: 4211)
Even prior to the termination of the war in Europe in the summer of 1945, the United States and the Soviet Union stood out as the leading Great Powers. The United States emerged as the most powerful and richest nation, envied by the rest of the world due to its economic strength, technological and military power. Meanwhile, the Soviet Union surprised all world strategists with its military might. Despite its heavy losses incurred during the German invasion—1,700 towns and 70,000 villages reportedly destroyed, twenty million lives lost, including 600,000 who starved to death in Leningrad alone, and twenty-five million homeless families—after 1942 the Red Army convincingly destroyed German forces and steadily moved toward Berlin.
31 Tháng Tám 202311:33 CH(Xem: 4978)
Sunday afternoon, September 2, 1945. High on a stage at Cot Co [Flag Pole] park—which was surrounded by a jungle of people, banners, and red flags—a thin, old man with a goatee was introduced. Ho Chi Minh—Ho the Enlightened—Ho the Brightest—a mysterious man who had set off waves of emotion among Ha Noi's inhabitants and inspired countless off-the-record tales ever since the National Salvation [Cuu Quoc], the Viet Minh organ, had announced the first tentative list of the "Viet Minh" government on August 24. It was to take the Vietnamese months, if not years, to find out who exactly Ho Chi Minh was. However, this did not matter, at least not on that afternoon of September 2. The unfamiliar old man — who remarkably did not wear a western suit but only a Chinese type "revolutionary" uniform — immediately caught the people's attention with his historic Declaration of Independence. To begin his declaration, which allegedly bore 15 signatures of his Provisional Government of the Democ
24 Tháng Hai 20242:39 CH(Xem: 1195)
Mà thơ. chấm. tới phẩy, nào / Dụi mắt. cắm một ngọn sào du dương / Không dưng / nghe một nạm buồn / Hai tay bụm lại / đầu nguồn thiết tha / Suối rất mệt giữa khe già / Tinh anh của đá / ném / xa / đường gần
14 Tháng Hai 20241:28 SA(Xem: 1391)
Tôi đưa tay gõ vào hư ảo / Chân lý mày đang trốn chỗ nào / Hóa ra đen đỏ hai màu áo / Chỉ để làm trò chơi khó nhau
14 Tháng Hai 20241:15 SA(Xem: 949)
Này anh bạn – anh thấy không / Sự lộng lẫy không nhường chỗ cho điều gì hài hước / Chỉ tiếng nấc thanh xuân mềm yếu / Trên quảng trường nơi vũ hội đàn ông / Vỡ thành cơn địa chấn.
13 Tháng Hai 202411:57 CH(Xem: 1085)
Ngô Thế Vinh là một tên tuổi đã thành danh ngay từ trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam. Ông đoạt Giải Văn Học Nghệ Thuật VNCH năm 1971 với tác phẩm Vòng Đai Xanh. Sau này ông có thêm hai giải thưởng: 1) Giải Văn Học Montréal 2002 Hội Quốc Tế Y Sĩ Việt Nam Tự Do với Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng và 2) Giải Văn Việt Đặc Biệt 2017 với Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng và Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch. Một trùng hợp thật ngẫu nhiên khi tạp chí văn học nghệ thuật Ngôn Ngữ phát hành vào tháng 2-2024 cũng vào dịp Tết Giáp Thìn 2024 ra số đặc biệt giới thiệu Bác sĩ / Nhà văn / Nhà hoạt động môi sinh Ngô Thế Vinh. Năm Rồng, giới thiệu người kết nghĩa với Cửu Long, tưởng không còn gì thích hợp hơn.
13 Tháng Hai 202411:21 CH(Xem: 1073)
Tôi còn nhớ một cái Tết năm xưa, tôi lái xe đưa gia đình từ Seattle xuống Tacoma một thành phố lân cận để đến lễ đầu năm tại một ngôi chùa và chọn cho đúng hướng xuất hành năm mới. Ngôi chùa này và nhà sư trụ trì còn trẻ, lại là một nhà thơ mà tôi đã nghe một người bạn nhắc đến và đây là lần đầu chúng tôi đến lễ. Tên chùa là Phước Huệ, nhà sư trụ trì có pháp danh là Thích Phước Toàn, hai cái tên thật là chân phương. Danh vị của nhà sư là Tỳ Kheo, khác với nhiều chùa các vị trụ trì đều là Hòa Thượng hay Thượng Tọa, điều đó không có gì khác biệt đối với sự hâm mộ của tôi với nhà sư.
13 Tháng Hai 202411:02 CH(Xem: 1257)
Đã gần đến Tết. Trời vẫn rét căm căm nhưng có lẽ mùa đông năm nay Seattle không có tuyết. Nhiều năm giờ này băng giá đã phủ kín các cành cây khẳng khiu trụi lá. Toàn cảnh như một cánh rừng bằng pha lê lóng lánh, trông đẹp như trong cảnh thần tiên, nhưng bước ra ngoài trên mặt đất giá băng lại rất nguy hiểm. Trượt té gẫy xương là chuyện thường.