- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,162,582

THƠ NGUYỄN HUYỀN THOẠI VY

28 Tháng Mười Hai 20152:10 CH(Xem: 6740)
chan dung VY
Nguyễn Huyền Thoại Vy- Đà Nẵng 2015




LTS:  Nguyễn Huyền Thoại Vy là tên thật. Là một giáo viên Ngữ Văn ở Đà Nẵng. Thơ Vy viết từ cảm xúc chân thực, nhẹ nhàng mang những nét trầm buồn, dìu dịu... Hợp Lưu  xin giới thiệu những thi phẩm của Nguyễn Huyền Thoại Vy đến với bạn đọc.

 

TẠP CHÍ HỢP LƯU

 



LỤC BÁT TƯƠNG TƯ

Em đi, bỏ lại hư không
Thả đêm gầy guộc mênh mông chỗ nằm
Anh về khâu một vết dằm
Đường kim vụng dại cũng chầm chậm qua


Tiễn em cạn chén quan hà
Trên tay anh mọc tịch tà rong rêu.
Rồi đây gom những mùa yêu
Vào ngăn sầu rụng để chiều lòng nhau


Em đi đến những mai sau
Gót sen dẫm nhẹ, nát nhàu đời anh...
Rằng tình nghĩa cũng mong manh
Hoa tương tư vẫn ngát xanh bên thềm


Áo ai qua ngõ êm đềm
Màu thiên thanh ấy như em, cũng hiền
Cũng mắt sáng, cũng môi hường
Giống em giống đến lạ thường, em ơi ...

 

(Đà nẵng 9 /2015)

 

 

 

 

 

NĂM CHỮ

 

Xếp thời gian vào biển
Sợ miên miết hải hồi
Xếp thời gian vào cũ
Ngày sẽ biền biệt trôi.


Xếp thời gian vào gió
Mây vội băng ngang trời
Sợ chiều kia lầm lũi
Khuất vào xanh thẳm thôi.


Cất vào trang ký ức
Sợ ố vàng pha phôi
Lũ mối mọt ngả ngớn
Nhắm nháp bữa tiệc đời.


Xếp thời gian vào mưa
Trả tinh khôi về đất
Bao nhiêu là được mất
Cũng là vô thường tên.


Cất thời gian vào đêm
Trăng non thành viên mãn
Hương dạ lan thì thầm
Ủ trong vòng tóc rối.


Đành xếp vào ngăn tủ
Cửa chỉ khép hờ thôi
Đợi thời gian buồn tủi
Nhìn ta, nhếch miệng cười.

 

(ĐN, 5/2015)

 

 

 

THƠ GỬI MÙA ĐÔNG

 

Em chẳng còn tin thời gian nữa đâu
Thời gian tặng ta quả táo dì ghẻ
Nửa tuổi trẻ, bầu trời và hạnh phúc
Nửa kia xanh xao, mỏi mệt, xế chiều


Em chẳng còn tin thời gian nữa đâu
Hoa cúc mùa thu vàng cho ai nữa ?
Mùa đông bắt đầu từ vạt gió xám
Nắng nhón mình qua ô cửa mùa hè


Em chẳng còn tin thời gian nữa đâu
Vầng trăng ấy chẳng phải vầng trăng cũ
Hoa hướng dương đã bao chiều khép nụ
Mặc những lời ngốc nghếch của sẻ nâu.


Em chẳng dại tin thời gian nữa đâu
Những tháng năm qua … bộn bề tuổi trẻ
Ta ngoảnh mặt bước đi cao ngạo thế
Dẫu biết ánh nhìn khắc khoải sau lưng


Có ấu thơ và mảnh vườn be bé
Giấu dùm ta sau cánh cửa mùa thu 
Cất hộ ta cả niềm vui thừa thãi
Cả lặng yên sau những nét môi nhàu


Em chẳng dại tin mùa thu nữa đâu
Nắng mong manh mời đông về nương náu
Bài thơ xưa không đổi được cơm áo
Ngàn ban mai thua cuộc một chiều mưa


Đầu ngõ phố tiếng nói cười đâu đó
Hình như trong veo của tuổi mười lăm?
Cơn gió đi hoang, mảng tường rêu bám
Bóng của đêm hắt khoảng tối vào ngày


Gửi sang đông màu nắng hạ vơi đầy
Mùa cánh én những ngày xuân tươi sáng.
Có loài sâu ngủ quên trên ngày tháng
Sớm mai đây dốc cạn cốc hồi hoàn.

(ĐN, 12/ 2014)

NGUYỄN HUYỀN THOẠI VY

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Chín 20186:10 CH(Xem: 235)
Trôi đi, trôi đi, trôi đi anh... / Trong tay em mềm đêm bình yên muộn phiền trốn mất / Và bóng trăng sượt ngang gởi nụ cười hiền như đất / Nhìn em dịu dàng hôn vầng trán anh in những nếp hằn sâu /
22 Tháng Chín 20186:03 CH(Xem: 67)
cũng phải trở dậy / đang gần hết tháng chín / thằng đại chết đã hai ngày/ tính / thì / nó bằng tuổi tôi / tây nguyên tới nay / - thằng người thượng / cũng a tòng (nhất nhất!) với chính quyền / do một tay thằng đại hồi làm xếp sòng công an / nó cài đặt /
19 Tháng Chín 20188:50 CH(Xem: 454)
Anh xa quá bây giờ xa xôi quá / Mà dường như tình cũng nhạt nhoà / Em soi mặt mình trong gương tối / Cảm nhận buồn năm tháng dần xa /
19 Tháng Chín 20188:43 CH(Xem: 344)
Khi đặc khu đang nằm trên giấy / nó sẽ thành cái gọi là luật / mọi người sẽ thấy / từng tỉnh người dắt díu chôn quê / đừng nghĩ là đang an cư…
13 Tháng Chín 20189:07 CH(Xem: 822)
Sáng nay vừa ra khỏi ngân hàng, tôi ghé vào siêu thị mua tấm thiệp sinh nhật cho ba chồng. Dòng chữ được giác bạc ngoài tấm thiệp đề "For a great Dad..." đầy yêu thương, trân trọng. Vừa lúc đó tôi nhận được điện thoại từ chị gái. Linh cảm bất ổn vì lúc đó đã 10 giờ tối ở VN. Giọng chị hớt hãi "Yến ơi, Ba đi rồi...". Trên tay tôi vẫn cầm tấm thiệp. Vài giây trước đó khi đứng chọn tấm thiệp vừa ý nhất, tôi chợt nghĩ "Vì sao mình chưa bao giờ có được may mắn tặng cho ba mình tấm thiệp nào có nội dung như vậy. Vì sao ba mình không là một người great Dad như bao nhiêu người vẫn tự hào tặng thiệp cho ba họ trong ngày sinh nhật như chồng mình vẫn làm mỗi năm?".
07 Tháng Chín 20188:30 CH(Xem: 1385)
Đêm đầu tiên ngồi trên thành cửa sổ nhô ra trên những mái nhà tôn xiên xẹo vá víu của thành phố bên dưới, nước mắt em tuôn qua kẻ tay, rõ xuống mái tôn rào rạt. Bên dưới người ta đang đếm tiền, thùng tiền ban chiều trong đám tiệc mọi người đã lấm la lấm lét giấu biến đi, và khi em bất chợt bước vào nhà, đống tiền đã được đổ tung ra, trên mặt chiếu, người ta hau háu cắm mặt vào đống tiền, hối hả đếm tiền, xếp thành bó, mắt trắng nhợt nhìn em lơ láo. Có ai đó ném vào em một xấp tiền: - Này tiền đấy, đếm đi!
07 Tháng Chín 20185:28 CH(Xem: 327)
Nhà văn Seattle Nguyễn Công Khanh sẽ đọc và thảo luận về tác phẩm của ông, “Con Trâu Rừng Cuối Cùng Trên Đảo.”
07 Tháng Chín 20184:59 CH(Xem: 267)
Rất khó kiểm chứng câu thơ đầu “Bàn tay ta làm nên tất cả”, nếu không có câu kế “Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Chúng ta nên đọc lời ai điếu cho hai chữ “tất cả”. Đáng lẽ câu thơ đầu, với hai chữ này đã trở thành lời thách đố mênh mang bất định cho nhân loại sau hậu, nếu không có câu thơ sau. Tiếc! Đây là hai câu thơ không nên vợ nên chồng nhất trong các cặp đôi thơ hay.
07 Tháng Chín 20184:47 CH(Xem: 302)
• Trích Lời vào của tác giả: “Dường như người cầm bút nào cũng được một thói quen văn chương nuôi nấng – Làm một vài bài thơ cho mình và viết một cuốn truyện để đời. Tôi trong vế sau của thói quen đó bao năm rồi, nay tới lúc. Khi chắp được ý tưởng, xây mạch truyện, tôi mới nhận ra rằng cuốn truyện để đời có thể là cuốn này; mà cũng có thể là cuốn sau, sau nữa, rồi sau nữa… Sách này, việc viết nó rất ngẫu nhiên, ngay sau một cơn mơ pha tạp, tôi lọc ra các điều có thể làm nên tiểu thuyết. Tôi có lý do để hiểu vì sao cuốn sách mang tên “Đẻ sách”. Tôi biết, bạn đọc rồi cũng sẽ có vài ba lý do để hiểu. Ví dụ, nội dung của nó, ngắn gọn, là về những – người – ăn – thịt – người – để – đẻ – ra – sách.”
07 Tháng Chín 20183:06 CH(Xem: 1708)
Đó là những bài thơ hiếm gặp trên đời này. Đó là thơ Lý Thừa Nghiệp. Đó là những dòng chữ làm chúng ta giựt mình ngay tức khắc. Như dường chữ nhảy ra khỏi trang giấy. Nhiều bài thơ của anh có sức mạnh làm tôi sững sờ, ngồi yên lặng lẽ, và dõi mắt nhìn cho tới dòng cuối bài thơ.