- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,382,599

BÀI THƠ TÌNH BUỔI SÁNG ĐẾN LÝ THUYẾT CỦA NỖI BUỒN

27 Tháng Năm 20152:59 SA(Xem: 15485)

noell oszvald
Ảnh Noell Osvald

 

Bài thơ tình buổi sáng

Sáng nay anh không thức dậy sớm
cùng em bước trên con đường đầy sương trắng
em khoác cái mũ lên cao
giữ đôi tai trong im lặng
và anh có nghe tiếng rêu chảy
trong cái hồ nhỏ bên bờ thành?
em hứa với anh sẽ viết một bài thơ tình
sớm nay sương mãi trắng mái đầu
chưa đánh thức giấc ngủ muộn

Sớm nay em nghe những ngôi nhà đang im lìm
trong những cánh cửa sổ khép lại
hôm nay ngày nghỉ lễ
lũ trẻ con được chạm vào giấc mơ thật nhẹ
có cô công chúa với váy xòe
em thấy có cụ già lom khom đang nhặt nhạnh những chiếc ve
dưới ánh đèn đường vàng vọt

Sớm nay em lại đi một mình ngang phố
chị bán hàng đã mời thưa
mồ hôi bết vào mái tóc dày
em thấy mình vẫn còn thảnh thơi đến vậy
có nỗi buồn úp sau vành nón
em thương
cuộc sống chẳng có gì viên mãn hơn
những lời thầm thì nho nhỏ
hương vị thơm mùi sả lá
nghi ngút khói bay nhạt một góc đời

Bài thơ tình em để dành cho anh nhưng đến muộn
hãy nghĩ điều đợi chờ như những viên đá li ti
tan trong ly cafe lạnh mát
trên chiếc lưỡi ngọt ngào
trong buổi sáng nào đó
nhé anh

Một trang cổ tích

Ta tháp tình yêu vàng óng
cõng ghềnh cổ tích chơi trăng
ai ngờ uống dấu rêu ngàn
hoài thai nỗi buồn mọc nhánh

Tôi bỏ mặc người canh sương
vào mỗi sáng sớm bên đường
tôi lật từng chương cổ tích
một màu nhang khói bay đi

Nóc phố sáng nay im lặng
quên câu chuyện cũ pha trò
chiếc ghế ai ngồi co ro
mốc meo hai bàn tay gió

Đường xa đường xa để ngỏ
cỏ hoa xanh dấu bàn tay
nhớ nụ cười vừa thức dậy
khỏa vào hư hao một ngày

Phố chưa bật đèn hôm ấy
để mây mặc màu áo trăng
một hôm nỗi buồn trĩu nặng
qua hiên từng giọt miên man

Cổ tích từ đó từng trang
lấm nhòe cơn mưa hôm trước
tìm người từng trang giấy ướt
mênh mông ở tận thiên đường

Từ bữa ấy

gương mặt cởi truồng son phấn
màu xanh cũng biếng buồn
lén bỏ bài thơ đi rong chơi
ở một thế giới
không cần ánh mặt trời
và những tầng mây vẫn còn thấp lắm
và em cứ thế
bồng bềnh trôi

Từ bữa ấy em đã quên những chỗ mình ngồi
quên những đám mây đã kéo lên ngàn và từng cơn mưa cứu rỗi
những tiếng yêu đầu ngập ngừng tập nói
sẽ dừng lại vu vơ
em sẽ nhớ những bài thơ ngây ngô
viết vội bên bờ sóng vỗ
từ bữa ấy
em đợi
gió sẽ cuốn đi

từ bữa ấy em muốn điểm trang lại những bước chân đi
trộm thơm mây tóc
em sẽ thật chậm rãi những con đường

Từ bữa ấy em thấy mình thật lắm yêu thương
như cô bé con không còn biết khóc nhè ương bướng
xin em đừng gắng gượng
nếu nắng mưa bất chợt đổi màu
từ bữa ấy em sẽ biết màu trời xanh dâu
và con đường có bất chợt dài thật dài
xin em đừng dừng lại
nắng sẽ phai
và em cứ thế
bồng bềnh trôi

sẽ có lời reo ngàn mắt cỏ
sẽ có giọt sương ngòn ngọt xanh xanh

Thời gian không lợp đều mái phố


Qua lăng kính của sự hào phóng
sự nuối tiếc thường đến muộn
thời gian hóa trị nỗi buồn
trên mái đầu không còn tóc
những sợi tóc bay lạc
quên nói về điều chia tay

Trong chiếc ba lô chiều này
dăm cái bánh với chai nước đầy
em không chuẩn bị bộ quần áo để thay
qua khu phố lầy lội
mùa hè chỉ có nắng gầy
và nỗi nhớ đọng trầm tích
phía xa xa
nơi đôi bàn tay của em không bao giờ được chạm đến
và cứ thế em đi

Những biến chứng của thời gian
không lợp đều mái phố
xanh và xám bạc
những câu chuyện cổ có mùi vị coca
và em đang ngồi ở đó
mông lung về thuở mười ba

Thời gian không lợp đều mái phố
em nhìn
ngón ngắn bàn tay
chẳng chạm được vào ô cửa nhỏ

 


Những bài thơ được đạo diễn

từng phụ âm nguyên âm và thanh điệu cảm xúc
trơn tru
chúng không được phép ẩn dụ
nỗi đau diệp lục đang viền mặt lá
mặt trời đã bỏ quên ngày
trong những đôi mắt ngủ sâu
như chúng không được phép ẩn dụ
cả chứng mù màu
đằng sau những miếng kính dày trong suốt

Những bài thơ được đạo diễn
như nụ cười trên chiếc mũi
những em bé đang cầm miếng cao su
tẩm hương vị thịt bò
thơm phức
nỗi đau không được ẩn dụ
ngấu nghiến
chiếc áo màu thanh xuân
Và bài thơ
hòa tan trong mớ âm thanh
trong cái loa buổi sáng
Và bóng đêm, ai biết
chúng đang phi tang những thước phim thừa
diễn vụng

Sáng nay, mọi cảm xúc không hề được ẩn dụ
như bài thơ
chúng để trần truồng dưới màu sương lạnh
những ngày cuối tháng tư
lạnh buốt
như những con số vừa hiện lên trong chiếc điện thoại: " Ngày... gần 40 độ C"

 

 

Mảnh ghi chép số 54

Gió,
phía sau mảnh ghi chép số 54
những khuôn chữ ép mặt mình vào từng đường link nhỏ
rẽ chiều
nơi ấy đã không có ngọn gió nào
để bay

tôi thấy những bước chân trẻ đánh vòng
những đường mòn
đang chạy
tôi thấy nụ cười của lũ bù nhìn đánh rơi trên trên cát
chẳng ai nhặt lên

tôi thấy bóng ai vừa mở cửa ngôi đền
có tiếng đàn bật ra nho nhỏ
có đám cưới chuột tưng bừng giấy gió
có tiếng xẩm rơi đỏ mắt trầu
tiếng gõ đầu
phách xác xơ
những con cò lơ ngơ
trong nỗi nhớ
những câu ca dao chết lưu trong bào thai của cánh đồng
tôi sợ những con đường vòng
sợ những bàn tay mở gió
và đặt nụ cười lên những con bù nhìn

delete, gió
lặng im
nghe
những bước chân trẻ đánh vòng
xa xa


Nơi con đường tôi đến

Đừng làm phiền
khi dấu lặng vừa kết thúc
chẳng có gì hơn ngoài nỗi đớn đau của sự tĩnh lặng
rơi từ đốt ngón tay

Đừng làm phiền
nỗi sợ hãi đang ở trên cao
nơi ngọn núi xa xăm và đông tuyết
tôi sợ rơi ánh mặt trời
và ánh mắt bị xé nát
nỗi đau sẽ chảy ra ngoài đại dương

Xin đừng làm phiền
sự vị tha của gió
có điều gì vừa lướt nhanh qua mắt cỏ
hanh hao
lời bài hát nào vừa vút cao
tiếng loài chim nào vừa cất lên từ lòng gió
đá cũng hoài thai
nỗi buồn không có hình hài
bỏ ngỏ

Xin đừng chạm vào vết thương
nơi con đường
tôi đến


Lý thuyết của nỗi buồn


Chỉ là mớ lý thuyết của nỗi buồn
mô phỏng
từng đợt sóng dài
kéo những chiếc diều từ đáy đại dương
trong veo. lềnh bềnh. dập dềnh.
thân sứa
những chùm chân của chữ
nghĩa dính nhau
trong tiếng lật nhào của gió

Những người đàn ông đang kéo
sự hỗn loạn dối trá
những người đàn bà đang đếm
những hạt mưa
của một thế giới buồn
thời gian không nằm trong máy tính
để lập trình những gương mặt
và bản năng đôi mắt

Những chiếc diều vẫn bay lên
từ đại dương
mớ lý thuyết của nỗi buồn
ngộp nước


NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 2214)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
13 Tháng Tư 20175:58 CH(Xem: 16581)
Đã 42 năm sau cuộc Chiến tranh Việt Nam, vẫn còn những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Chỉ riêng tên tuổi Thích Trí Quang đã gây ra rất nhiều tranh cãi. (1) Có nhiều nhãn hiệu gán cho ông: với một số người Việt chống cộng hoặc còn suy tôn ông Diệm thì cả quyết Thích Trí Quang là cộng sản đội lốt tu hành hoạt động với sự chỉ đạo của Hà Nội; nhưng ngay với giới chức cộng sản cũng đã từng coi Trí Quang là một loại CIA chiến lược; còn theo tài liệu giải mật của CIA thì đánh giá Trí Quang không phải cộng sản, mà là một nhà tu hành đấu tranh cho hòa bình và muốn sớm chấm dứt chiến tranh. Thêm nguồn tài liệu còn lưu trữ về những cuộc đàm luận giữa Trí Quang và các giới chức Hoa Kỳ, cho rằng Trí Quang chống cộng mạnh mẽ và hiểu được sự việc xử dụng quân đội Hoa Kỳ để chống lại Cộng sản Bắc Việt và Trung cộng.
23 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 65996)
C uộc tranh đấu của Phật Giáo miền Nam Việt Nam năm 1963 , trên bối cảnh liên hệ ngày một xấu đi giữa Bộ Ngoại Giao Mỹ và chính phủ Ngô Đình Diệm trong hai năm 1962-1963. Mặc dù chỉ nhấn mạnh vào cuộc tự thiêu bi tráng của Thượng tọa Thích Quảng Đức ngày 11/6/1963 [...] “Vài Ý Nghĩ Về Thượng Tọa Thích Quảng Đức” công bố lần đầu tiên một số tài liệu văn khố Phủ Thủ tướng Việt Nam Cộng Hòa và Phủ Tổng Thống Đệ Nhất Cộng Hòa, giúp vùi chôn một lần và mãi mãi loại sử văn suy tôn, nhớ ơn và đào mộ. Tạp Chí Hợp Lưu
11 Tháng Mười Một 20196:54 CH(Xem: 279)
Điệu nhạc đơn độc trỗi dậy, / người ca sĩ giọng khàn đục cất cao tiếng hát mê hoặc / căn phòng tối chìm vào cung bậc / đâu đó trên môi, trong tóc / nụ hôn còn hồng da thịt / tiếng kèn đồng ngày nào thổi xuyên miền ký ức.
11 Tháng Mười Một 20196:47 CH(Xem: 281)
Hắn nhìn chăm chú bức tranh treo trên tường, đôi mắt hắn lóe lên một tia nhìn đầy cảm xúc. Có lẽ hắn đang liên tưởng hình ảnh người thiếu nữ trong tranh là một người có thật ngoài đời. Người thiếu nữ có đôi mắt rất buồn, một nỗi buồn tận cùng của sự đau khổ, tuyệt vọng.
10 Tháng Mười Một 20199:24 CH(Xem: 308)
Không còn ai thắp ngọn nến hồng / Hạt mưa bay long lanh / Ấm áp tiếng cười ngọn gió / Ta mở cánh cửa mùa đông
10 Tháng Mười Một 20199:16 CH(Xem: 308)
“Thưa bố, mẹ Con đắn đo nhiều lắm, và phải tập trung rất nhiều lòng dũng cảm để có thể viết bức thư này… Khi bố mẹ đọc được những dòng này, con đã ở một phương trời xa, phương trời mơ ước mà con từng ấp ủ trong những năm túng quẫn đến cạn đường sống của nhà ta…
07 Tháng Mười Một 20198:36 CH(Xem: 433)
Trong thời niên thiếu, anh cũng như một số bạn đều mê đọc tiểu thuyết, đọc thơ của các văn thi sĩ tiền chiến. Trong các nhóm nhà văn đó thì nhóm Tự Lực Văn Đoàn đã ảnh hưởng đến anh nhiều nhất. Văn của họ nhẹ nhàng, trong sáng, với những truyện tình lãng mạn lồng trong khung cảnh quê hương đơn sơ và lúc nào cũng man mác tình yêu. Truyện của họ, không lúc nào thiếu trong tủ sách gia đình của anh. Trong nhóm đó, Nhất Linh được anh coi như một mẫu người lý tưởng, một nhà văn, một chiến sĩ cách mạng. Nhiều nhân vật trong truyện đã in sâu vào ký ức anh. Họ không những đã trở thành một phần đời sống của anh mà đôi khi lại là những giấc mộng không thành. Trong những năm cuối cuộc đời, ông xa lánh cảnh trần tục, như một tiên ông quy ẩn bên dòng suối Đa Mê của rừng lan Đà Lạt.
05 Tháng Mười Một 20196:10 CH(Xem: 507)
Nỗi buồn em chưa bao giờ cũ / Em giấu nó như trai ngậm ngọc / Như cầu vồng sau mưa / Em giấu nỗi buồn từ sáng qua trưa / Chiều tà và đêm xuống ...
02 Tháng Mười Một 20193:46 CH(Xem: 524)
ngày chuyển điệu tiếng gọi mùa đông / cho dù sự gắng gượng không thể lóe sáng âm thanh / người ta bắt đầu chuẩn bị cho vẹn phần cuộc vui / chúng ta đang bị nghiêng trong vời vợi ngữ cảnh