- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,451,305

HÀNH TRÌNH GIẤC MƠ

21 Tháng Mười Hai 20142:24 SA(Xem: 16462)

TranhDinhCuong-mausac
Tranh Đinh Cường


 

I

 

Thế giới của chúng tôi đang lộn ngược

những con chữ đầu mương nước

chưa kịp ráo khô

bỏng trong mắt mẹ mùa phượng cháy

còng con đi qua tháng đời như những bức thư không có số phận

 

Hôm nay chúng tôi đặt vào đôi tai để lắng nghe

không còn lũ chim rẻo giọng cất tiếng

chúng đã an bài từ mấy chục năm trước

những ước mơ có màu xám đen trên bầu trời đang dông

để được nhìn tia chớp

và bước đi bước đi nhanh, khi giấc mơ chưa kịp rớt

 

Chúng tôi muốn hòa giải những mất mát

định vị trong ngày đầu tuần

chúng tôi đặt sự may mắn lên đôi mắt của các vị thần

sự kính cẩn và cầu nguyện

khi lũ bèo trên sông cứ nổi

dập dềnh những số phận còn xanh

chúng tôi đã gặp những cụ già với mái tóc bạc cước

chống gậy hành hương

chờ con nước tẩy trần cứu rỗi

 

Đừng khóc nghe chúng tôi

không được khóc nhé chúng tôi

chiếc lư hương phàn nàn đợi giỗ

trò chuyện một ngày tà thu

 

II

 

Này, hôm nay chúng tôi thấy những lối vào

trong một tòa gió

trên bãi cát, trước biển xanh, xanh lắm

chúng tôi muốn minh chứng cho một điều gì đó

đang rơi

chúng tôi truy cập vào trái tim của biển khơi

để cảm nhận âm sóng đang dời

chúng tôi đọc được những dấu phách trời

dòng kí tự: không cần cho biết những gì họ biết

sóng có màu bạch kim

 

Chúng tôi ngồi lên chiếc cân định mệnh trong cơn mưa hạt đá màu đen

chiếc cân nghiêng đỉnh kim tự tháp

mang hiểu biết rời khỏi sự hỗn loạn

để ngủ đông như chú gấu trắng

nằm trên tia bắc cực quang

 

III

 

Nghèo đói là một trạng thái của tâm

hàng ngày chúng tôi nghe qua từng nhịp đập

qua những trang chữ trang người bầm dập

họ đang bị đày đọa những gì chúng tôi đọc 13 tầng địa ngục

không phải là làn khói hương

 

Chúng tôi tưởng tượng vượt qua sa mạc bằng những con rồng có cánh

để bay lên chốn thiên bồng

an ủi đường chạy đua lóc xóc

những con đường đỏ không phải bằng đất

bắt đầu từ những đôi mắt đục ngầu

thiên tai như người hiệp sĩ

giác đấu với giấc mơ của rồng

 

Chúng tôi chạy

một lần nữa chúng tôi chạy, chạy

chạy đi, để trốn sâu vào huyệt mộ của mẹ đất

 

 

IV

 

Hôm nay chúng tôi đang ngồi câu sự yên tĩnh

chảy sâu dòng thủy mặc

vẫn chưa đủ đầy thắc mắc

về thời gian ngồi tại nơi này, bên dưới những gốc thông không biết tuổi

cửa trời đã mở

ngày chúng tôi thấy giấc ngủ của loài bướm đêm khổng lồ

sương nhảy điệu bất tận

 

Thật ra, bên trong khung cửa, chúng tôi đang ngồi

nhìn phép lạ sự sống của các sinh linh

những chậu xương đá trên hòn non bộ

 

V

 

Chúng tôi đã nhìn thấy sự ngụy trang

của những ánh đèn đường

trên chiếc cầu đẫm mù sương

đi về phía hạnh phúc của ngôi nhà đang đợi

đôi mắt đã làm tổn thương

sự tinh tế rơi trên những bước chân chậm rãi

để giấu đi khuôn mặt hồ hởi của buổi sáng

 

Chúng tôi đang bước chậm

trên con đường tự do của hạnh phúc

bị vướng víu những phút chần chừ

đôi khi cảm xúc muốn mặc áo giáp

và muốn nung trong lửa

cảm xúc muốn đặt hàng thời thơ ấu

để giằng co với cánh diều

 

Sự rủi ro vẫn còn khi chưa chạm bước chân về phía bên kia thân cầu

mưa bầu trời đổ suối

những con ốc sên chậm chạp

chưa kịp bò đi khỏi nhành cúc họa mi

 

VI

 

Chúng tôi không còn ở lứa tuổi này

để nếm vị ủy mị từ những bài thơ tình ru trang mây

đôi lúc tự cam kết cố ý

để trơ trẽn sống sượng với niềm vui của ảo giác

 

Chiếc váy kết chuỗi san hô này

đèo bòng quá nặng với họa tiết kỳ diệu và cả sự chế giễu

mạo hiểm về sự di chuyển của thí nghiệm với chính chúng tôi

chúng tôi kết thúc tự do nơi khởi đầu của sự tự do của người khác

tò mò về cuộc sống và bản thân

nếm cảm giác của sự căng thẳng

như diễn viên xiếc trên dây

và sau đó chờ đợi...

điều gì sẽ xảy ra?

 

VII

 

Giấc mơ đã đưa chúng tôi đi qua lưỡi gươm của Macbeth

qua những bông nắp ấm tham lam để khoét thêm sự sinh tồn

phù thủy đã cất tiếng: sự tàn khốc ở người bạn thân

 

Điên cuồng của game

sự tự sát đến từ cuộc sống

chiếm ngự trong một khung hình rộng từ góc bể chân trời

chúng đang sống trong một thời đại thật là xa

những ngọn rễ hoài nghi

về sự khô cằn của lòng sông người

 

Vở tuồng cho sự thật đến

vỗ ì ạch trên dốc tình giả thuyết

hài hước cả một vòng tay không chịu buông rời

 

Ở biên giới của sự tưởng tượng

giấc mơ không chịu dừng lại

cứ mở mắt nhìn, ngóng vào ngày mai

 

VIII

 

Chúng tôi biệt giam sự háo hức của tuổi thanh xuân

khi thấy một bà cụ bán rau run lẩy bẩy bên đường

muốn vớt trái bần trôi xanh, xanh và vị chua cám dỗ

giấc mơ về trái bần đi lạc

không nằm yên ngọt ngào trong bát canh trưa

 

Chúng tôi biệt giam với sự đối mặt: hình dạng, cây, chim bay, đống đá, cỏ

chờ đợi bản án của sự im lặng

sự từ tâm đã dạy chúng tôi như một thẩm phán

để vượt qua

 

Một ngày trôi xa

sự quan sát đã để lại một câu đố: thực tế đâu có áp đặt những lời ca ?

 

IX

 

Sự bất lực trải dài những con đường trắng

lắng tai nghe cuộc sống nói đôi điều

qua bên kia ánh chiều là một bình minh khởi sắc

nếu đôi vai có gầy mòn, cụt ngủn

hãy mơ ước đi

 

Điều tồi tệ nhất đã khắc hằn sâu trái tim chúng tôi

giày cứa nỗi đau

lời cuộc sống dịu xoa tỏa nắng chia đều các lối nhỏ

chúng tôi xòe bàn tay phơi những vết thương mau khô

hứng thêm giọt nước mắt của cây

chúng tôi xòe bàn tay hứng những âm thanh vào phiên chợ sáng

nhanh thôi, phiên chợ vãn...mẹ còn nặng bước xiêu xiêu

 

Cơn mưa bất ngờ cất giai điệu lắng

chúng không hề biết sám hối

- hãy đừng là nỗi chờ đợi, chúng thầm thì

chúng tôi nhìn mây đi

và đếm những giọt nước từ cái ô chưa mở

những giọt nước không giống nhau

xoay vòng trên các mũi chân, những gót mòn thủng mũi

giai điệu không hài lòng vỡ nát

giống như một bông hoa bên cửa sổ vừa nở và quay mặt về phía bức tường

 

 

X

 

Những bước chân lang bạt lướt trên sợi dây đàn bầu

những ngón tay phím máu, bật

tục huyền giấc mơ thuở tắm truồng

kí ức trôi dạt bãi bồi chóp đá, ghềnh

chao nghiêng, nghiêng mạn thuyền, lướt

sợi tóc gió rung, mây

trôi

 

Tháng bảy giấc mơ mọc khớp chồi

vung vẩy đòi quà bánh kẹo

những tiếng kêu nằm trong hộp gỗ ngô đồng

lục bục khóc, hể hả cười, giòn

giấc mơ độc tấu tháng bảy cầu hồn

chảy máu trên miếng xương nhỏ

 

Miệng cười và đôi mắt trượt qua những thang âm

réo rắt thì thầm

tiếng chèo khua nước cạn

nỗi đau hầu bóng nhập đồng

 

XI

 

Người đàn ông nhốt tình yêu của lá xanh nằm trong chiếc hũ

nhốt những viên nắng nằm đợi chờ cơn mưa cũ

người đàn ông muốn đóng băng thế giới trong một giây

người đàn ông lau nước mắt và đã đi trên con đường của họ

người đàn ông nhớ về mùa xuân khi đôi giày đã rách

 

Người đàn ông mong muốn đọc được ngôn ngữ của động vật

để chữa lành vết thương

dường như mọi thứ đều khó hiểu với giấc mơ trẻ con

họ mong muốn có chiếc đũa thần

người đàn ông bắt đầu hát và nói với tất cả các loài động vật về thói quen của con người

tiếng nói phủ bóng đen lên vùng hoang dã

có những tiếng nói đã chết

như con ngựa hoang thèm được trở chứng

 

Và người đàn ông đã biết

sẽ phải đi bảy năm bảy tháng để cuối cùng biến thành bảy màu cầu vồng ở bên trái

họ đặt nó vào một ba lô và đeo trên vai

đó là sự tò mò lớn hơn một câu chuyện cảnh báo và sợ hãi

như những cơn co thắt từ chiếc dạ dày

mong đợi tái sinh một màng men mới

họ đốt tuổi thành tro và thả bay theo gió, và nói:

- nó còn sống, nó hoạt động

 

Người đàn ông thấy mình là cậu bé đang bay trên bầu trời

và những cánh chim chở ánh sáng bất tận

người đàn ông từ từ cởi trói sợi dây thừng ở đôi tay

 

XII

 

Giấc mơ bắt đầu xẹt lên từ cái đánh lửa

con tàu lướt qua dưới bầu trời tháng bảy lấp lánh đầy sao với đôi vé khứ hồi

chúng tôi nín thở để lắng nghe: mùi cơm gạo mới, mùi rạ rơm, mùi của những lưng trâu đen nhẻm nắng

hình như tắc nghẽn cả lối về lấp lóa những ánh đèn son phấn tòa rêu

chúng tôi bật những ngọn đèn nhỏ trong toa tàu

như những ngọn nến nhỏ giữa bờ cát chảy dài trong những hốc mắt chờ đợi

chúng tôi muốn khóa thực tế để giấc mơ quá vãng, tìm lại những cái quàng tay yêu thương ngắn ngủi

và có em, cô gái đồng quê gương mặt màu đất chưa bao giờ mở lời khi hừng đông ló dạng

và cuộc sống bắt đầu từ nơi không còn sự phản ứng

 

Giấc mơ bắt đầu tung cánh diều để bay cùng chiếc lá mùa thu

nhưng nó lại chậm như những bước lết chân loài vích hướng bể

trầy xước giấc mơ khi vừa chạm khuôn nước chẳng còn ngọn sóng yên lành

 

Chúng tôi thấy mình như những chú bò may mắn sau cơn mưa trên đồng cỏ xanh

chỉ còn chiếc đuôi ve vẩy đuổi lũ ruồi

và rèn luyện tính kiên nhẫn

để tiêu hóa một chiếc bánh đông sương tẩm bột màu đẹp mắt

và nhìn nuốt những bông hoa, cầm nắm chúng trên hai chiếc móng guốc

và những lá sách đang tiêu hóa sự im lặng

 

Chúng tôi đã thoát ra được nhờ chứng bò điên

và lũ vi trùng lổm ngổm trên da

đau đớn khủng khiếp và khóc cùng trẻ em

suỵt! chúng tôi bảo chúng yên lặng để lắng nghe

những tín hiệu của thảm họa đang đi tới

hãy chuẩn bị thức ăn, áo quần, bít tất, sách vở, sự can đảm...và chiếc gối

để gửi giấc mơ đi nhè nhẹ

 

Trái tim của chúng tôi còn sống

và với tình yêu này còn sống

chúng tôi sẽ ngồi trên hàng đống chiếc vali để khóa những nỗi đau ở lại

trên tay vẫn đôi vé khứ hồi

 

XIII

 

Giấc mơ đi bằng con đường biển

nói chuyện trong một vòng tròn và không đưa ra lời khuyên

nó đang tập bơi qua những rặng san hô tóe máu

nó không thể nuốt niềm tự hào hay nhổ ra một mối hận thù

nó chỉ biết tìm và lắng nghe lời hòa giải từ đại dương

giấc mơ không được cột sợi dây bảo hiểm tính mạng nên sợ hãi chứng ngột nước

như khi chúng tôi nghe những lời bình luận đáng khinh bỉ về chủ đề trái ngược

sự vô vọng đã được tẩm hương thơm và những họa tiết đẹp mắt

phía sau trang sách chảy máu màu xám

chúng tôi đã mang đôi giày trái bươn bả qua lý thuyết đã mấy chục năm

 

Chúng tôi dừng lại trước đại lộ danh vọng, phân vân về các tuyến đường

trước hai cánh cửa màu xanh biển

giấc mơ ghi đè trái tim vào mắt và nhìn thế giới, nhưng tâm trí lại ở trên đôi môi, nó đang thèm được liếm mùi vị

giấc mơ liệt kê một giấy chứng nhận

rằng, nó đã nếm và có vị tanh máu của tia mặt trời

giấc mơ cặp vào chiếc ô màu đen và khép lại trong nắp chiếc đồng hồ tích tắc

 

XIV

 

Một sáng sớm mờ sương

giấc mơ đã bị bịt mõm tiếng líu lo của những chú chim họa mi

bằng những viếc mặt nạ may bằng thứ da bò rất đẹp

đôi cánh bay lên với sự nhầm lẫn

chúng ngỡ mình là những mãnh thú trời xanh đang tự do chao liệng

giấc mơ vắt xác vào lùm cây

vẫn còn những lời độc thoại rực rỡ trong đầu

 

Chúng tôi rơi vào những chiếc cúc áo ngỡ bằng pha lê

chúng đang cài khóa một gia tài còn thơm lựng dấu son của người thiếu nữ

chúng lại chơi trò ảo thuật

lồ lộ những đường cong uốn lượn đến cuối chân trời

những ngọn sóng mây có hình chiếc lưỡi

 

Giấc mơ bắt đầu xây núi cát để cạnh tranh sự hơn thua những đường đua của loài còng biển

nó ngụy trang trong những chiếc mai rùa

giấc mơ đã làm chúng tôi sụp lún

khi sóng trắng xâm thực ngày càng nhiều hơn

 

Giấc mơ đi về con đường hướng dương

bóc vỡ trái tim thành hình dạng chiếc lá

rơi nhẹ trên cánh đồi mùa thu vừa mới đâm chồi

 

XV

 

Chúng tôi đã học im lặng trong nhều năm

giấc mơ đã quên tiếng nói

nó hỗn loạn và thỉnh thoảng nghiến răng

giấc mơ đã bị đồng hóa từ những bước đi từ thuở sơ sinh trên một con đường màu vàng rất đẹp

mỗi ngày chúng tôi gặp những con người trong chiếc mặt nạ và chỉ nghe qua lời nói

chúng tôi đã không biết trả lời

đôi lúc chúng tôi phải đeo mặt nạ để thanh toán hóa đơn, để la hét, để gỡ lại niềm tin

để giải quyết những uất ức mà giấc mơ không thể biểu lộ bằng lời nói

giống như tiếng gầm của loài báo đốm còn sót lại mơ ước màu thịt đỏ trên cánh đồng cỏ xanh

chúng tôi thật an toàn lắc lư trên những con thú nhồi bông

trong những chiếc lồng kính

 

Một ngày,

chúng tôi úp mặt trên lòng đất để gặm mòn dấu cũ

và nhấm nháp chiếc rau đã chôn mấy chục năm

 

XVI

 

Hôm nay giấc mơ kể một câu chuyện cổ tích

chỉ là bắt đầu và kết thúc bằng một dấu chấm

giấc mơ đã chui tọt vào gót chân của thần thoại như một mũi tên tẩm độc

nó khoái trá và kiêu hãnh vút

đó là thần thoại về người yêu cũ

đôi khi hoàn hảo đôi khi là kẻ thù

giống như giấc mơ đi đến tiệm làm tóc

hốt hoảng khi mình trọc lóc và khéo léo đội lên bộ tóc vàng như ngài luật sư

giấc mơ lạc vào những cuộc hội thoại và thốt lên những câu hỏi nghi ngờ

để được nghiền nát và kết nối với nhau như một mớ xúc xích

 

Giấc mơ hốt hoảng gọi tên bằng kí hiệu

dấu chấm trả lời: Kết thúc

 

XVII

 

Giấc mơ đang dựng một chiếc khung bằng gỗ hương rất đẹp

bao quanh một cành anh đào trắng

để dụ dỗ loài miều đỏ

chúng được kết chặt bằng loại keo thực phẩm

 

Đã có một chú mều đỏ bay vào nhảy nhót, cất tiếng hót xin một bữa sáng:

- ở đây bạn có mật hoa?

giấc mơ không nghe thấy và mãi ngồi ca hát trước chú chim đang dần dần bị dính chặt

nó bỏ mặc giấc mơ độc hành, những lời hát cứa vào sự tổn thương

- này, bạn có muốn được bay?

giấc mơ không nghe và mãi ca hát

đến khi chim biến mất trong những cánh anh đào

 

XVIII

 

Một ngày chúng tôi được đi du lịch bằng chân

chúng tôi muốn phá vỡ khối u và phá vỡ sự khuôn mẫu

một túi xách, một chậu lan, một bình nước nhỏ

chúng tôi đang di chuyển ngôi nhà của mình

 

Chúng tôi đã nhận ra giấc mơ đã có những rào cản

chúng tôi đã chạm lên nỗi khát và cơn đói

những cảm giác cuộc sống không dễ dàng tìm kiếm

chúng tôi muốn di chuyển các bức tường trên bàn phím

để nếm trải mùi vị từ những chiếc lưỡi kền kền

để chúng tôi có thể yêu thương nhau nhiều hơn

 

Giấc mơ đang nằm hong những huyền thoại tình yêu

những  huyền thoại màu lau trắng

đang lắng nghe sự phân tán

giấc mơ còn lại một nửa: một nửa đi bộ, một nửa hạnh phúc, một nửa đam mê

và cuối cùng cháy trên ngọn lửa già

XVIII

 

Chúng tôi bước lên bậc tam cấp và để giấc mơ bay vào trường học

chúng tôi là những cô bé cậu bé nhỏ với đôi vai trĩu nặng móc vào chữ @

chúng tôi không còn tự do vẽ, vẽ tất cả: sư tử và hổ, gà và bò, xe lửa và tàu...

có một cậu bé trong lớp tôi không nói gì, cậu ấy sợ đánh mất cá tính

sự thơ ngây đất sét đã nhào nặn ra những khuôn hình tuyệt đẹp

còn cậu ấy đè bẹp miếng đất sét của mình

cậu ấy đang trì hoãn sự im lặng

 

May mắn thay, giấc mơ không bị chết, nó đã được tái sanh

những màu sắc hồng, cam và màu xanh

 hiện lên như một kho tàng chưa được khám phá

bắt đầu từ những bông hoa trên nhãn vở

cậu bé đã thấy tự tin để vẽ: voi và những con chuột

 

Giấc mơ đang bay giữa đất đai màu mỡ

nơi ấy cậu bé đã tìm được chính mình

từ miếng đất sét bị đè bẹp

giấc mơ đã thoát những cánh cửa đóng trong khu vườn bị cấm

đó là thời gian hạnh phúc của chúng tôi khi đến trường

 

Sớm hôm sau, khi mặt trời lên

chúng tôi vẫn là những cô bé cậu bé nhỏ với đôi vai trĩu nặng móc vào chữ @

 

XIX

 

Chúng tôi đi vòng quanh vòng quanh

trên chiếc xe đạp và thư giãn lặng lẽ trong ánh mặt trời

bên dưới vòm cây xanh và những con đường đất cát

những vòng quanh vòng quanh thắt chặt

để đo quĩ đạo của mặt trăng

đang gần đang gần

để lí giải sự tuyệt chủng của loài khủng long và cái chết của kí ức

chúng tôi đi trong vòng tròn với bàn tay của mình như một tù nhân

và thấy con người đã nợ thiên nhiên lớn như mặt trời

 

Chúng tôi lo sợ sự trừng phạt nằm trên các đầu gối

khi lòng kiêu hãnh bị bán rẻ

lòng kiêu hãnh chống chế bằng sự giận dữ của thiên tai

nơi ấy xoáy lốc cả lòng người, tứ tán cả những linh hồn đang rơi

 

Thiên nhiên muốn nhắc nhở những gì chúng ta quên

sự giận dữ đang lớn như mặt trời và chúng ta thật  nhỏ bé

chúng ta không thể lay chuyển

những đốt sống kéo dài nền hiện đại mấy nghìn năm

 

Chúng tôi đi vòng quanh vòng quanh

chúng tôi muốn trở lại tìm con đường hoang sơ và thưởng thức cuộc sống

để được cõng gùi ánh sáng bình minh, để được nhìn những đôi mắt tròn xoe trong vắt

chúng tôi sẽ gùi những con chữ hoang sơ và đẹp như thảm cỏ

 trải dài hơn những trang cổ tích hiện đại

giấc mơ muốn dừng lại để làm một cái gì đó

ngay khi mặt trời chiếu những tia nắng đầu tiên

 

XX

Một ngày giấc mơ muốn biến mình thành sắc đỏ, để được yêu nhiều hơn nữa

bay về phía ngoài đường chân trời

Một bờ cát dài thật tuyệt chảy ra từ trong thung lũng mùa vàng

chúng mình đã đợi nhau ở đấy

chúng mình đã vượt ra ngoài đường chân trời để chơi trò ảo thuật trái tim

chúng mình bỏ cát vào trong túi, nhét đầy trong tai, nhét đầy những chiếc giày như những đứa trẻ

và đã không xây lâu đài

những đam mê đang hét lên ở phía ngoài kia

từ ngoài đường chân trời

chúng mình cứ mặc, chôn vùi trong cát

bắt đầu một chuyến hành trình dài

của tình yêu

xa hơn con tàu

 

Chúng mình cứ đi, mặc

và biến mất ở ngoài đường chân trời

chỉ có gió và bờ cát dài lấp phủ

 

 

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 20205:40 CH(Xem: 2106)
Những tư liệu về thuở thiếu thời của Petrus Key đầy chi tiết trái ngược nhau. Năm 1958, Viên Đài & Nguyễn Đồng cho rằng thân phụ Trương Vĩnh Ký là “Lãnh binh Truơng Chánh Thi,” chết năm 1845 trong khi tùng sự ở Nam Vang (Bách Khoa [Saigon], số 40, [1/9/1958], tr. 43); năm 1846 mẹ (Nguyễn Thị Châu) ủy thác cho một giáo sĩ người Pháp có tên Việt là “cố Long” (tr. 44); năm 1847, Nguyễn Phước Thời (1847-1883), niên hiệu Tự Đức, lên ngôi, cấm đạo gắt gao phải chạy sang Cao Miên [Kampuchea]; năm 11 tuổi nói được 5 thứ tiếng (tr. 44); năm 1852 [sic] được cố Long hướng dẫn sang Đại chủng viện Penang, và ghé qua Sài Gòn gặp mẹ được vài giờ (tr. 44). Tại Penang học tiếng Anh, Nhật, Ấn (tr. 45). Năm 1858 mẹ chết, về Cái Mơn thọ tang. Ngày 28/12/1860 [sic], được Giám mục Dominique Lefèbvre giới thiệu “giúp việc cho Đại úy thủy quân” [sic] Jauréguiberry (tr. 45). Chữ “capitaine” của Pháp ở đây là hạm trưởng, không phải “đại úy” như quân chủng bộ binh.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 6023)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
06 Tháng Bảy 20153:00 SA(Xem: 3045)
Ngày 4/7/1407, tại Kim Lăng, kinh đô đầu tiên của Đại Minh từ 1368 tới khoảng năm 1421, Chu Lệ hay Đệ [Zhou Li] miếu hiệu Thành Tổ (Ming Zhengzu, 17/7/1402-22/8/1424) họp triều thần, chấp thuận lời xin của “1120” kỳ lão xứ Giao Châu [An Nam] hơn hai tháng trước là “con cháu nhà Trần đă chết hết không người thừa kế…. Giao Châu là đất cũ của Trung Hoa xin đặt quan cai trị, để sớm được thánh giáo gột rửa thói tật man di.” (1) Hôm sau, 5/7/1407, Chu Lệ ban chiếu thành lập “Giao Chỉ Đô Thống sứ ti” [Jiaozhi dutong tusi], một đơn vị quân chính cấp phủ hay tỉnh [Provincial Commandery]. (2) Và, như thế, sau gần 500 năm tái lập quốc thống dưới tên Đại Việt—hay An Nam, từ 1164/1175—nước Việt trung cổ tạm thời bị xóa tên.
02 Tháng Sáu 202010:06 CH(Xem: 341)
Đã từ lâu tôi có một thói quen xấu, khi đọc thơ trí não tôi tự động phân loại rành rọt. Một: loại thi ca gây cho mình cảm hứng. Hai: loại không gây cảm hứng nếu không muốn nói làm mình mất hứng. Vậy mà lật tới lật lui, đọc đi đọc lại, tật xấu không nổi lên. Thay vào đó tôi thấy mình chăm chú lắng nghe. Tôi trở lại lần tay trên bìa sách, khoảng trắng với những vân vạch to nhỏ ngắn dài của biểu đồ tần số như phát lên một âm thanh vừa rè đục vừa trong vắt. Ở một nơi chừng như trống rỗng trắng xóa, ý tưởng mọc lên giữa âm thanh nhiễu loạn. Và bài Radio mùa hè tiếp tục văng vẳng
02 Tháng Sáu 20209:59 CH(Xem: 445)
Ve, loài côn trùng quen thuộc với tôi từ tấm bé, nhưng vì sao lại gọi là ve sầu thì tôi không rõ lắm. Mãi sau này biết sầu, mới dần dà nhận ra (!) Ngày xưa rất xưa, thời dân làng chỉ nhận tin qua giọng loa vang vang sau tiếng cốc cốc của mỏ làng vào rạng sáng hay lúc chiều sập tối, thủa tôi còn loăng quăng bám chéo áo ngoại ra vườn, tiếng ve đã in vào trí óc non nớt của tôi rồi.
02 Tháng Sáu 20208:51 CH(Xem: 393)
Sóng ngàn năm viết tình sử yêu bờ / Trăng tan trong đêm như tình yêu vào nhau là thế / Phố em, xưa nức mùa cốm ngậy / Tràn vào anh, những giọt yêu chưa cởi yếm / những đồi sống và mùa đòng thiếu nữ / ... Ngọn gió hồn nhiên anh miết dở
26 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 552)
Lưng chiều gió lượn bờ tre Lao xao tháng Sáu gọi Hè bâng khuâng Đong đưa phượng nở trước sân Mênh mang nhẹ khúc ve ngân ru sầu
17 Tháng Năm 20208:12 CH(Xem: 659)
Mẹ còn có mỗi lời ru / Buồn như ngọn gió mùa thu thổi về / Xưa ru con giấc ngủ mê / Giờ hiu hắt bóng lê thê đêm dài.
17 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 602)
vui buồn ở một khúc quanh giữa tối và sáng / giữ lấy hơi ấm mùa xuân của ngày tàn / mùi thơm của nhánh hoa trên tay / khu vườn đẹp như cổ tích
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 695)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.