- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,577,768

Thơ Lê Miên Ca

23 Tháng Sáu 201412:00 SA(Xem: 21428)

lemienca-content
 Lê Miên Ca

LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu. Lê Miên Ca là bút hiệu của Lê Công Chính sinh năm 1989 tại Bảo Lộc- Lâm Đồng. Lê Miên Ca tốt nghiệp Âm nhạc Dân tộc Nhạc Viện Tp HCM. Hiện sống và làm việc tại Đà Lạt. Quan niệm về thơ: “Tôi cảm nhận mọi thứ xung quanh mình trong trẻo. Nở vô vàn những bông hồng thơm tinh khôi. Qua những lo âu sợ hãi vặt vụn cuộc sống. Vẫn thế, vẫn mọc mầm xuân nụ cười tươi mở. Không còn những âu toan, không còn những rũ rượi tức tưởi vô nghĩa. Gương mặt cuộc sống thành thơ, thơ vi diệu tầng tầng nơi cõi sống tôi”(lmc). Chúng tôi trân trọng giới thiệu những thi phẩm của Lê Miên Ca cùng văn hữu và bạn đọc Hợp Lưu.
TCHL



Ý NIỆM THỜI GIAN CHUYỂN ĐỘNG


mùa thu đưa ma vạt lá vàng

bầu trời chít chiếc tang mây tưởng nhớ

ngày ăn ruỗng tôi qua lần thay đổi

cái chuyển giao thời khắc cũng vô ngần rất vội


và khi mùa thu sắp tàn

tôi như chiếc lá trên cao

rời cành đi tìm đất hứa

những chú chim non rời tổ

tập bay bằng đôi cách chưa đủ lông


chiều nay tôi ngắm mùa thu trên ngọn đồi lộng gió

phía thung xanh còn phủ sương

tiếng côn trùng rỉ rên cái lạnh

tôi lạc vào con đường mặt trời máu loang

tôi lạc vào sự đổi thay chính mình không ngờ hết được

và rồi mùa thu uống cạn tôi những trang thơ chưa hoàn tác


chiều nay tôi ngắm mùa thu trên mặt hồ rung đọt sóng

cây tùng trắng vỏ nghiền ngẫm quang hợp

hồ trong hát cho tôi nghe điệu ru se sẽ vàng

tôi lạc trong cuốn hút cuộc sống

tôi lạc trong ý niệm thời gian

và rồi tôi uống cạn mùa thu toàn bích cái rầu rĩ


chiều nay tôi mở chiếc hộp màu đen ký ức

thấy mình ở đó thu vào một góc

thấy cơn mưa tình yêu ở đó nở tôi ra gấp tám lần

thấy thời gian đùa cợt nuốt chửng tôi với lũ say mê

thấy nắng và lá chôn cất tôi chậm rãi

...


mùa thu tạo nên điệu blue úp ngực con gái vào tôi

nhu nhú mầm thơ xanh mang hương cỏ dại

ý niệm thời gian hiện hữu bất tận

dòng mạch xúc cảm bắt đầu cho sự bùng nổ

mùa thu tàn ngày trùng lắp

đi qua đi qua điệu nhạc phức âm

rồi sẽ còn bắt gặp mùa sau trong tái sinh chuyển động gấp khúc

lmc.




CÁI CHẾT CỦA CON RẬN


tôi cân nhắc trong những lần muốn tự nhốt mình

di đôi chân vào mùa rữa úng

đôi mắt khép hờ

con dốc trước mặt đứng thẳng giương đôi mắt đá nhìn ngạo nghễ

tôi thở hắt mệt mỏi khí hậu bất thường

những viên sỏi cười giòn tang ngũ cung

mơ màng dãy thiên hà bà mẹ bao la tấm lòng luôn rung động

nhích một chút dưới chân nứt một đóa dã quỳ

nhích một chút gót chân thêm vàng một chút

bà mẹ thiên hà dịch chuyển trong quyết định giam cầm đứa con khuyết tật

nứt nẻ linh hồn trong cánh cửa hổn hển thở


con chuồn chuồn đỏ đít ghim lên tôi trần trụi kiệt mùa

nó lõa lồ trong gam màu chấm- phẩy chết chóc của gã thi sĩ lang thang

ngân trầm sương khói bần bật run

rặng thông hút gió giao hưởng ma quái

gõ vào tảng đá tảng đá mọc thơ, thở…

con chuồn chuồn chết khan

và mùa rách rưới chiếc voan sương

đưa ma bằng mây

đưa ma bằng ngũ cung tiếng đờn cò


thi sĩ biến mình thành họa sĩ vẽ thơ trên gương mặt người tình

gã chán chường nhan sắc người đàn bà đã cũ

và nàng thơ của gã luôn mọc nhành hoa mới

cộc cằn như gót chân chai cứng


rồi ngày hôm nay tôi quyết định giam cầm mình trong mùa im ắng

tập làm con rận thất thểu chết

cái chết trơ hoang đôi mắt người đời, người tình

tập làm con rận chết thủng xuyên dư vị bí ẩn giãn nở nỗi buồn vụn vặt


tập làm con rận chết khô máu mủ trang thơ…


lmc.



VỠ TUNG DẬY THÌ EM


xếp chiều vào chiếc ba lô

ngang tàng một đứa trẻ con

ngang tàng một thước chiều nhảy nhót


a ha

nằm trong bức tranh

vỡ tung không quy luật

hương chiều ủ phôi thai trong chiếc ba lô cồng kềnh

những gam màu đổ mồ hôi hột

ngao du cùng trời

ngao du cùng lũ sên không đội vỏ

ờ há

vỡ tung điệu đồng quê

vỡ tung cổ họng nàng ca hát


chiều nay cởi trần dưới mùa đông

nhảy múa quanh vòm vú

mới lớn một giấc mơ mầm cây

ô hô

chiếc vớ nàng nhảy múa ngả màu

và tôi nhốt linh hồn mình trong đó


chiều nay tôi quỳ xuống

miệng tung hô mặt trời

đất rung rinh giọng điệu

của thằng tôi lơ mơ


uống một ngụm tinh hoa lúa gạo

uống một ngụm em dậy thì

tôi chết ngất bất thường trong thể thức cuộc sống

sự sắp đặt, mười hai bà mụ hả hê cười thành công trên bản thể em

không nhất định nào trong tôi ba phải

cứ thế, tôi uống chết em

rồi mùa đông cũng đến hồi loã thể

con đường trắng những vạch phân chia


bẻ cành dã quỳ đắp lên em

mùa đông nổi đoá

tôi vất bài thơ mới viết vào sọt rác

nhìn vào em

đồng tử suy sụp

lên rêu nàng thơ dậy thì...


lmc.


MỘNG DU TRÊN TUỔI


I.

Nuốt những cọng đêm rạch ròi vào dạ dày

đầy rẫy tiếng thở bình thản từ nơi nào đó vọng lại

khát thèm sự bình thản như nhất ấy

đó là thế giới của mình

côn trùng cười rêm đêm qua tai

không trật tự cái cô đơn

xúc cảm người vô cùng vô tận


một ô cửa sổ hở

một cái nhìn hở

ngoài kia lởn vởn tâm trạng mở

linh hồn đôi môi bị khâu vá

trong những ảo mỏng bình thường

người đàn ông mình bỗng mỏng

phía sau một cái chết khô ráp

phía sau mộng du mập mờ mây


người đàn ông mình bỗng mỏng

đó là thế giới của mình


II.

Khi đêm nấc lên bằng tiếng sủa dấm dẳng bầy chó

tiếng nói trở mình lầm giấc

linh hồn bay về nơi tù đọng

không một cái chết nào yên ả

giữa đêm nguệch ngoạc trăng và sương tóc trắng


Chopin âm âm rung vòm tai

nốt nhạc chùng chùng thơm mùi của huyết mạch

nở những bông hồng trắng toát cánh ngài đậu

cộng hưởng nơi đống đổ nát

kẹt trong nghẹt cửa động đậy lời kêu cứu tôi


rồi yên vị ở đó bởi tiếng sét con người

nhòe gương mặt bồng căng hơi lạnh lẽo

dư chấn phía đêm động đậy lời kêu cứu nhau

cho một hơi thở rốt hết

không một cái chết nào lành lặn

tôi căng phồng hơn sự yên vị trong nghẹt cửa

ngôi nhà trống rỗng rối loạn sự im lặng

che chắn bằng xúc cảm vỡ kẻ mộng du


III.

Mơ hồ tuổi đưa tiễn một cành thông

lá kim ghim trên ngực đồi thanh xuân lỏng lẻo

câu thơ mọc mơ hồ trong cơn mưa xuất thần

cơn trầm cảm bất chợt vuốt đôi má mùa xiêu vẹo

đường chân trời trống rỗng vì sao mắt ráo

những giả tạo bình thường liếm lên gương mặt của đất lạo rạo

chạm vào lòng bàn tay hớn hở bụi


đi ngang động thái mùa

tuổi bật dậy những đồi thông kim

ngày như vừa tắm đêm mộng du bơi dọc sống lưng

gã đàn ông quỵ ngã kiệt trần

lóng lánh giọt sương tinh túy dậy thì

gã đàn ông bước qua cái chết ruỗng

gương mặt đầy vết xẹo sắp xếp giả tạo


lmc.


BÃI BỜ LAU SẬY CỒN CÀO CÕI THƠ


I.

Ngã từ một giấc hư hao

bãi bờ lau sậy cồn cào cõi thơ

chậm mùa thân lạc buồn huơ

một chân chất ngã một chờ chực reo

một luồng gió mỏng eo nghèo

một cơn mộng mị chết treo vô ngần


II.

Ôm choàng lũ kiến buồn rưa

ôm choàng đau đáu lòng thưa thớt dòng

thạch nham vết tích chềnh chòng

lùa lũ kiến vào Mật tông hết buồn


ngày mai trong cõi trần truồng

thấy ta vỡ mộng luôn tuồng cái rêu

giãn tua đồng tử ngoài chiều

bầy mây xám rịt lều khều chân rong


III.

Mượt mà gặp gỡ rất quen

và say uống những lòng đen thấm mùi

tơ chùng phím lạc đàn môi

vừa ta lập ảnh vừa người hốt nhiên


Đàn môi sáng sủa mặt tiên

ta vừa ngậm nửa du miên phía người


IV.

Cho xin một chút tình người

để đem tắm rửa nụ cười phía tôi

cho xin một chút tình đời

để đem gột sạch phía tôi nhạt lòng


lmc.


CĂNG PHỒNG BAY TỪ TÂM


Ngã về phía môi em

tôi lấp mùi rượu nơi dạ dày bằng chùm thơ túy lúy

cơn say ngủ quên trong tình động

vấp sợi mong manh hơi thở em nhập nhằng

và tôi quên chính mình là bụi

giấc mê sảng khô hanh bàn tay mùa Thu trể nải


Trôi qua một đêm như thế này với tôi

cơn bão tình không đủ thỏa

gương mặt hăm hở cắp chiếc ba lô ra đi

bầy lá thông kim lổm nhổm bay theo chiều của gió

tôi hứng giọt sương rơi chậm từ cánh hoa hồng vàng

không dễ dàng để tha lỗi được cho những kẻ trốn chạy

người đàn bà của tôi gấp gáp như mùa Thu vàng úa

Chopin sớm len lỏi vào từng ngõ ngách kẽ tóc

bàn chân kẻ trốn chạy liếm láp nỗi buồn ran mùa


Tôi trở lại với thường nhật không mùi hương đọng trên mình

nắng gọi tôi bằng cái tên mới mẻ

lạ lẫm chính gương mặt tươi rói này như hoa hồng vàng trước hiên

tôi không quen với cái buồn dai dẳng

tự vui cho mình như chiếc cối xay cũ kỹ

trên mái nhà bầy chim vẫn hát

tập cho tôi một tự khúc yên bình

ngậm cọng cỏ tranh lót thành chiếc tổ

ấm áp qua mùa mới

tôi cảm nhận hiền lành hơn cơn gió

ngậm cọng cỏ tranh tôi căng phồng bay từ tâm


Nhạc khúc sớm nay tôi kêu ca với bầu trời

gấp lại phía môi em đêm qua

bão tình gấp rút đi ngang

tôi uống cạn thứ gọi là huyễn hóa

trên gương mặt của mình

tôi đánh dấu đỏ một lần thất bại

nhưng có nhiều dấu xanh chờ tôi thực hiện

bông hồng vàng mỉm cười

tôi mỉm cười

nhặt lại mình từ mặt đất

tôi căng phồng bay từ tâm

đôi mắt tìm về nương náu bình minh rạng rỡ


lmc.

 


CUNG ĐÀN MÙA ĐÔNG


Ngón nào dài hơn cho tôi cung đàn thừa mứa

đêm giáng sinh chênh vênh trắng

máng cỏ hài đồng chập choạng kí ức mỏng manh

vừa lụn tàn phía ngày hư hao rầu rĩ

nhớ cơn mưa tình ái đầu đời khắc lên cánh cỏ mùa đông

tôi đã từ bỏ bãi bờ hoang dại và còn dại hơn thế nữa

xé toạc tiềm thức cung đàn hờn dỗi

quãng ba nghịch cong cớn đôi môi

nỗi buồn rỗng rênh phía bầu trời vần vũ


Ngón nào dài hơn cho tôi cung đàn buồn bã

chiêm nghiệm đời người trắng như lòng giấy

vết mực ô hoen trùng lắp những con đường

đi về phía mặt trời uống mùi cỏ cháy

con đường nào cho hành trình tôi bứt phá

ăn ruỗng một giai kết bất toàn 

tình khúc mùa qua đi về phía mặt trời cung đàn hờ hững

đóng tất cả mọi thứ trong ngăn kéo


Ngón nào dài hơn cho tôi cung đàn ơn huệ

không còn ngày nào anh linh cứu rỗi

bản nhạc mọc đôi cánh chim sâu

bay quẩn quanh bên vòm tư tưởng

nhập nhoạng khung trời địa ngục từ tâm hâm hấp nóng

không thể bước qua nhẹ dạ tình yêu

bản nhạc mọc đôi cánh chim sâu

bay và bay


Ngày hôm nay bên cửa sổ mùa đông

ngón tay dài cho tôi vuốt ve cung nhạc kí ức

bông hồng vàng nở trên phím

và tôi thấy ở phía hồi sinh nào đó

một tôi chìm đắm và một giai kết bất toàn bản ly phôi


lmc.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Chín 202110:30 CH(Xem: 994)
Đầu năm 1950, Nguyễn Sinh Côn, tức “Đồng chí Đinh,” “đi bộ 17 ngày” từ Tuyên Quang tới Thủy Khẩu, vượt biên giới qua Long Châu (Quảng Tây). Rồi được Lưu Thiếu Kỳ [Liu Shao-qi] đón lên Bắc Kinh.[1] Trước thập niên 1990, rất ít người biết chuyến “khất thực” bí mật này. Nguồn tư liệu chúng tôi sử dụng gồm tư liệu văn khố Mỹ, Pháp, Việt thu thập hơn 40 năm qua, kể cả chuyến tham khảo Việt Nam năm 2004-2005. Hai tài liệu văn khố Pháp quan trọng là nghiên cứu “Đảng Cộng Sản Trung Hoa tại Bắc Đông Dương” [Le Parti communiste chinois en Indochine du Nord]” của Nha Thanh Tra Chính Trị Đông Dương, và “Trung Cộng và Việt Minh, từ tháng 9/1945 tới tháng 9/1948 [Les Communistes chinois et le Viet Minh (du Septembre 1945 à Septembre 1948)]” do Charles Bonfils soạn thảo.[2]
31 Tháng Tám 202112:22 SA(Xem: 1071)
Trong đời hoạt động của Nguyễn Sinh Côn [Hồ Chí Minh]—ngoại trừ chuyến “đi biển” năm 1911, do tự nguyện—mỗi cuộc xuất ngoại đều có sứ mạng riêng. Chuyến đi Nga cuối tháng 6/1923 từ Paris—do Đệ Tam Quốc Tế “Cộng Sản” [ĐTQT, Comintern] dàn xếp—là chuyến cầu viện thứ nhất. Nó mở ra cho Côn giai đoạn hoạt động suốt 22 năm kế tiếp như một cán bộ ĐTQT chuyên nghiệp [apparatchiki, và agitprop=political agitation and propaganda]. Chuyến đi bộ 11 ngày lên Côn Minh [Kunming], Vân Nam [Yunnan] vào cuối năm 1944 cầu viện Mỹ—qua đường giây Tướng Claire Chennault, chỉ huy trưởng phi đoàn Cọp Bay [Flying Tigers], và Sở Tình Báo Chiến Lược [Office of Strategic Services], tiền thân Cơ Quan Tình Báo Trung Ương [Central Intelligence Agency], mở ra cho Côn cơ hội bằng vàng chiếm chính quyền trong vòng tám ngày ngắn ngủi từ 17 tới 25/8/1945 như một “đồng minh tự phong”của Mỹ, rồi tuyên bố độc lập với Pháp chiều 2/9/1945 ở vườn hoa Ba Đình.
10 Tháng Tám 20211:42 SA(Xem: 1779)
Nhu cầu tìm hiểu sử học càng cấp thiết hơn khi cuộc cách mạng truyền thông của thế kỷ XX đã giúp phổ biến đủ loại “ngụy sử” qua các dạng thức tuyên truyền trắng, đen hoặc xám của các chính phủ, chế độ và phe nhóm, tôn giáo. Một nữ sinh viên ban Thạc sĩ Việt du học ở Liên bang Mỹ mới đây—khi được đọc những tư liệu văn khố về Hồ Chí Minh (một trong những tên giả của Nguyễn Sinh Côn, 1892-1969)—đã vội vã phản kháng là xin đừng “phá hoại lịch sử.” Thứ lịch sử mà người nữ sinh viên trên nói đến, thực ra, chỉ là những bài giảng lịch sử giáo điều, đúc khuôn tại Việt Nam. Một thứ truyền đơn, khẩu hiệu, không hơn không kém, của phe thắng cuộc đang cai trị bằng còng sắt và kỹ thuật tra tấn của an ninh, mật vụ dưới họng súng quân đội—nên đã tạo ra hiện tượng đáng buồn về tình trạng giảng dạy môn sử tại Việt Nam hiện nay; cũng như những lập luận “rẻ rách sinh con chuột” hay hờn oán, trách móc, ở hải ngoại.(Chính Đạo)
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 5818)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 5801)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 13158)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 30005)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 81108)
T rong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 20218)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
14 Tháng Chín 20218:20 CH(Xem: 329)
Tay Giắng quờ quạng vơ vào ngực áo chị, miệng khô khốc nhóp nhép như bé con đòi bú. Giắng nhắm nghiền mắt thều thào: “nước ước…”. Chị nhìn quanh, cả phòng chả có cái gì gọi là nước. Cái xô nhựa đựng nước nấu ăn cũng khô rang lăn lóc góc phòng. Chị tắc lưỡi vén áo lên, kề bầu ngực căng mọng sữa vào miệng Giắng bóp nhẹ. Một tia sữa trắng thơm nức phun xuống đôi môi khô nứt. Giắng nhóp nhép nuốt. Rồi nuốt ừng ực. Chị áp cả bầu vú vào miệng Giắng. Nắn. Hết bầu này sang bầu kia. Giắng vẫn nhắm nghiền mắt nuốt. Khuôn mặt dần hồng lên. Chị nhìn xuống, mãn nguyện… / Giắng mở mắt ra. Nhìn. Hồi lâu. Bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chị nức nở: “Chị ơiiiiii…”