- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Du Nguyên Và Bóc Trần Tháng Ba

28 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 59705)

cam_4_-_fridaycafe-content

 Bóc trần - ảnh fridaycafe


sự bóc trần và tóc bay

 

tôi bóc trần người bạn của tôi

bằng những câu chuyện tưởng tượng

điều gì đó xáo trộn

điều gì như là tưởng tượng

 

họ nói về tôi

như một kẻ lang thang trong thế kỷ

tuổi hai mươi trên đường

tóc bay và gió thổi

chỉ có nỗi buồn nằm nguyên

 

tôi bóc trần chính mình

như cởi từng lớp áo, lớp da, lớp lòng ruột

để mơ về những điều tinh khiết nhất

tự do nhất

 

quay về đi, tuổi hai mươi ngủ ngoan trong giấc mơ đóng hộp

quay về đi, gia đình, bạn bè, cơ quan, đồng nghiệp

quay về đi, nắng rất nồng và mưa rất say

vì sao ta bỏ đi?

 

vẫn có ai đang nói về tôi

bằng sự tưởng tượng đóng hộp của họ

ngột ngạt quá

giấc mơ của người khác cũng khiến mình ngột ngạt

 

đám đông hát ca ồn ào

về những sở thích hợp thời, hàng hiệu cao cấp

về giấc son phấn

tôi thấy mình như một mảng bê tông đông cứng

tôi thấy mình mất tích trái tim

tôi bóc trần những lớp sơn

qua nhiều thế kỷ của thành phố này

rồi ra đi

mang theo những điều buồn nhất

 

họ đã vẽ nên bức chân dung về tôi

đứa buồn cười nhất của cuộc đời

mà người mẫu không hề có mặt

trong thế kỷ của họ.

 

du nguyên

1/2014

 

nangthang3-photofridaycafe-content

 Nắng tháng ba - Ảnh Fridaycafe



Niệm

 

Nơi con đường mùa mưa cây cơm nguội rắc vàng xuống phố

Tháng Ba hoe xanh sũng mắt cào cào

Sầu đông tím chở quạnh buồn lang thang trên dốc gió

Rưng rức heo may.

 

Nơi cơn giông màu đỏ tháng Ba chưa tắt

Anh đi ngược phía em

Cầm chiếc ô ố màu mận chín

Tìm cỏ cô niệm.

 

Nơi con đường xập xòe loài sẻ nâu líu ríu

Ta đi tìm nhau dưới gốc thược dược già

Đã mấy mùa rồi cúc chẳng bung tiếng hát

Trong veo xưa.

 

Có một ngày sau những tháng năm cạn khô như xác mướp

Em quên mất khuôn mặt anh 

khi chạm vào ánh mắt người đàn ông xa lạ

Em thôi nhắc về ngày cũ

Mùa gió chiều run rút hoang liêu.

 

Chúng ta đã không tìm thấy nhau dưới gốc thược dược già

Tháng Ba vẫn thế

Xanh xưa trong ánh mắt veo tròn.

 

Du Nguyên

3/2011

 

 

lemoc-_photo_haithanh-content

 Lễ Mộc- ảnh Hải Thanh


phải không?

 

 

tháng Ba già đi

những ngày đầy nước

đỏ ối màu gạo

quyện vào dòng sông

ư ử bốc mùi

toàn rác là rác.

 

ở đó, chẳng còn em ngô nghê cười khành khạch

đỏ giòn ngày sinh

chỉ còn bóng là bóng

nước là nước

mắt em giống dòng sông

ư ử bốc mùi

 

có ai không

đi cùng một đoạn đường trơn trượt

em già đi thấy mệt

 

tháng Ba này

chỉ là những ngày mưa giăng giăng trắng mắt

lắt nha lắt nhắt

và tuổi thơ đang ư ử bốc mùi.

 

có phải những dòng sông cứ thế qua đời (*)

không Trịnh?

 

du nguyên

 (*) Ý trong bài hát “Có một dòng sông đã qua đời” (Trịnh Công Sơn)

 

 

cam_2_-_fridaycafe-content

  Búp bê tình yêu - ảnh fridaycafe


làm thế quái nào mà

 

 

chẳng có người nào chơi

cho hết buồn

tháng Ba chết rồi

đám bọt xà phòng đau dạ dày rồi tắt hơi

tối qua.

 

tôi thèm ú ớ

như bầy sằn sặt sắp chết khô

trong giấc mơ nhỏ xíu hoa cà

toàn nắng quái quái.

 

làm thế nào lại quên mất đường về cơn vui

khi bông hoa vẫn thắm

cỏ vẫn xanh

trời màu mây ngũ sắc?

 

tháng Ba

ngồi co co rét rét trên chiêc ghế mây cũ kĩ

nói chuyện cùng nỗi buồn cũ kĩ

và một cơn mưa hai màu nhợt nhạt

trong nhật ký.

 

chẳng có ai để chơi

chân tay thừa thãi

nỗi buồn cũng chỉ là cục thịt

đang bốc mùi.

 

làm thế quái nào mà

đời vẫn cô đơn ngon lành?

 

du nguyên

(Tháng 3-2014)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Tư 20244:07 CH(Xem: 22576)
On the evening of December 21, 1946, the Bach Mai radio resumed its operations somewhere in the province of Ha Dong after a day of silence. One of its broadcasts was Ho Chi Minh’s appeal to the Viets for a war of resistance. He reportedly said: The gang of French colonialists is aiming to reconquer our country. The hour is grave. Let us stand up and unify ourselves, regardless of ideologies, ethnicities [or] religions. You should fight by all means at your disposal. You have to fight with your guns, your pickaxes, your shovels [or] your sticks. You have to save the independence and territorial integrity of our country. The final victory will be ours. Long live independent and indivisible Viet Nam. Long live democracy.
11 Tháng Mười Hai 20254:55 SA(Xem: 184)
Trong phiên bản Dream Pop này, bài thơ Mỹ Hương được khoác lên một lớp không khí mờ ảo và chậm rãi, như bước chân ai đó đi giữa màn sương lạnh của San Francisco. Giọng nam trầm thì thầm, hoà vào reverb dày và những lớp ambient pads lơ lửng, tạo cảm giác như một ký ức đang tan ra trong ánh đèn vàng trên cầu Golden Gate.
10 Tháng Mười Hai 20257:12 CH(Xem: 314)
Mùa thu sao lại buồn như cỏ / Trong gió hiu hắt buổi chợ chiều / Tôi trở về đây sau cơn lũ / Nghe hồn còn ngập nỗi cô liêu.
08 Tháng Mười Hai 20258:55 CH(Xem: 367)
Câu chuyện phim giản dị diễn ra ở một khu chung cư cũ ở Sài Gòn vào thập niên 1980. Hai nhân vật chính: 1. Kỳ Nam, nguyên nữ sinh trường Tây và là vợ góa của một sĩ quan tâm lý chiến quân đội VNCH, từng nổi tiếng trên báo chí và truyền hình về tài dạy nữ công gia chánh. Sau 1975, trong căn bếp nhỏ tại Chung cư, Kỳ Nam sinh sống bằng việc nấu cơm tháng và có lúc nấu cả cỗ cưới; 2. Khang - người thuê nhà mới, một chàng trai đang nhận dịch lại tác phẩm “Hoàng tử bé” của nhà văn phi công Pháp Saint–Exupéry, sau bản dịch của thi sĩ Bùi Giáng đã xuất bản tại Sài Gòn trước 1975… Giữa những bề bộn đời sống, vượt lên tâm lý thóc mách, đố kỵ, ghen ăn tức ở của hàng xóm, Kỳ Nam và Khang đã đến với nhau trong sự đồng cảm thầm lặng mà sâu sắc – một thứ tình cảm cao hơn tình yêu trai gái thông thường…
08 Tháng Mười Hai 20258:05 CH(Xem: 340)
Dã quỳ vàng giữa heo may / Thầm thì nắng sớm hong ngày yêu thương / Đồi cao gió quyện mờ sương / Hoa nghiêng lối nhỏ, vấn vương gót hài
08 Tháng Mười Hai 20257:59 CH(Xem: 343)
Hồi còn nhỏ tôi thích nhất là được đi chùa với bà Nội. Lớn lên tí nữa tôi cũng thích đi chùa. Và sau này tôi không còn trẻ nữa tôi vẫn thích đi chùa nhưng thường tự đi chỉ một mình. Nơi tôi đến đó là chùa Long Khánh Qui Nhơn, nhưng chẳng phải đến để tu tập đâu mà đến chỉ để tìm khoảng không gian yên tĩnh chỉ có ở cảnh chùa.
08 Tháng Mười Hai 20256:59 CH(Xem: 399)
Năm 2025 đánh dấu một bước ngoặt đặc biệt trong hành trình của Ocean Vuong (*). Nhà văn, nhà thơ gốc Việt nầy đã trở thành một trong những khuôn mặt quan trọng nhất của văn chương Mỹ đương đại. Không còn là “hiện tượng thơ”, không còn được biết đến qua nỗi đau di dân, không còn đứng trong hào quang của Night Sky with Exit Wounds hay thành công bất ngờ của On Earth We’re Briefly Gorgeous trước đây, Ocean Vuong năm 2025 là một nhà văn đang mở ra biên giới mới của chính mình với The Emperor of Gladness (397 trang; 25 chương đánh số từ 1 đến 25; Nhà Xuất bản Penguin Press, New York, 2025) . Tác phẩm mới nầy nhanh chóng được các danh sách uy tín của Amazon xếp vào một trong những cuốn sách được mong chờ nhất trong năm 2025(**) và xác nhận Ocean Vuong đã chuyển từ “ngôi sao mới của thơ ca” thành “một trong những giọng văn triển vọng của thế kỷ XXI”.
26 Tháng Mười Một 202511:38 CH(Xem: 1636)
Quê nhà cơn lũ / Em tôi/ Mẹ ôm con lạy giữa đồi mưa bay / Con sông cuộn xác / Cha gầy / Những đồi đất chảy / Đã dày nỗi oan
26 Tháng Mười Một 202511:06 CH(Xem: 1183)
Cô bé Lò Thị Chang đã sống ở chỗ cao nhất trên mái nhà sàn của một gia đình Thái đen gồm 5 người suốt ba ngày đêm. Nước lũ ngập vào bản em từ hôm ấy đến tối nay chỉ rút được chút ít, rồi như trêu ngươi, làm lộ rõ hơn các mái nhà sàn và các ngọn cây cao đang chơi vơi tô điểm cho những xác trâu bò, gà lợn nổi lềnh phềnh - tựa cuộc “trình diễn” chưa bao giờ có của bản em giữa đất trời xám xịt…
26 Tháng Mười Một 202510:59 CH(Xem: 1285)
Có một lần, ăn một món ăn giống ngày xưa mình đã từng ăn, nên thấy nhớ mẹ, mình viết lên facebook "Món ăn mẹ nấu". / Một anh bạn trên face còm vào bảo mình rằng: "Sao cứ phải là món ăn mẹ nấu? ai cũng cứ rập khuôn rằng chỉ có mẹ mới có món ăn để con cái nhớ. Sao lại không là ba kia chứ". Mình buồn cười về cách dỗi của anh bạn ấy song điều đó cũng làm mình nghĩ lại.