- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,190,575

LẬP TRÌNH

14 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 90170)

saigonnhobien_2-content

I.

hydro + 2 oxy = nước

lệnh restore

on (press) {ngôn luận (“ safety” lock)}

 

bên ngoài khuôn khổ mở

gõ lên bàn phím on

ngoặc đơn xuất hiện sau cánh cửa

đánh dấu press nằm đợi ngoài sương

đóng ngoặc sáng kiến

vay mộng câu hỏi nước pháp quyền 

cơn đau giáo dục

trở về trong ngoặc kép quyết định searching

ngôn luận điểm huyệt câm

mở rộng đôi dấu nhắc

của sự chuyển hoá thoái trào

phẩy tiếng kêu trí tuệ

chạy dài bước chân quyền lực lưu trú

ấn định safety lock thông số AQ

pháp lệnh hoại thư bằng phím enter

 

II.

truy cập biên niên sử

lời ca mô phỏng

hiện thực biến sắc 

dưỡng khí chỉ có hình Washington 

đan rối lập trình hơi thở bằng đồng đô la

cuộc hành trình về miền đất lạ không phụ chú

ngôn ngữ chuyển tải bằng ký hiệu câm

hình thù màu mắt đen

 

ném mình vào đêm thẳm

gán lệnh action

tháng ngày đâm cỏ rối

ngược gió lòng tin vô định

màu kiến thức thô

tiếng nói ẩn vào trong

ghi nhận vạn ngày cải cách

ngó nhìn quá khứ của trang giáo khoa khuôn rập

 

tương lai mở cửa đón mùi văn hóa đa quốc của ký sinh trùng trú ẩn

đào thoát cái nhìn phiến diện vuông góc

mỹ từ được khoác lên những hình nhân di động

tước quyền được sống của nước

 

III.

là ai

gặm nhấm sắc màu định dự

hoài nghi tiếng kêu loài sói

đẩy chiếc bóng hướng đến giao thời

âm hưởng nồng mùi khoái lạc

trưa lời hứa

qui hoạch dự án phá sản màu xanh nơi đất

kéo dài điều luật bên vỏ chai mê loạn

vị thời gian là độc dược ăn mòn tận tủy

không bào chữa

kẻ đào tẩu trên nẻo đường sám hối

còn không linh hồn cứu chuộc

đếm ngày trả lại cho cát

 

nỗi sầu khắc lên bia mộ

an tư công chúa

lột trần thân ghìm cương vó ngựa mông

tự hào vũ điệu văn hiến

vết đau đỏ máu

nhan sắc bài ca ai oán

trải bao thế kỷ hành khúc lập lại

tầm nhìn chưa định dạng

 

IV.

lệnh go to...

on (press) {go to and stop (1),}

xé nát biên độ on tập quán cũ

đóng ngoặc bán thân rao giá năm trăm đô

khoảng cách không đồng chủng

móc đơn lăn nhục tuổi 18

rời xa quê hương gẫy vụn da thịt

nằm nghe tế bào thèm sự sống

qua rồi giấc mơ non

 

ngó về quá khứ huyền trân

lời giao kết hiến thân chiêm thành

mở rộng bình thuận đậm vết cắt tháp chàm

liệm tình với nước

dấu móc mở trừng chiếm hữu

lạnh cơn khát cột vào dĩ vãng

phẩy đêm mưa không đợi tuổi

đối lập móc đơn chuyển thể

 

V.

lệnh quit...

On (press) fscommand, “quit”

rát bỏng quê hương bài toán dở

dựng tâm sầu giải từng đáp án

ở nơi nào phân huỷ đạo đức thấm nhuần tinh thể

khói tông vào ngoặc đơn dậy mùi ma túy

man mác cổ họng rướm máu hồn thơ

xưa yêu thơ trong lăng kính mơ hồng

nay yêu thơ trăn trở phóng nhìn

hiện thực ở đâu

phếch mù tâm hạnh phúc

 

ném cái cười địa vị

còn không chân lý im lặng

cuộc chạy đua truy tìm lý lẽ

hồi ức bỏ ngang đạo đức kinh thánh

tĩnh mạch giục giã lời đùa khinh bỉ

nín thở trí não hướng định tinh vi

tan màu mắt tự do nằm trong khuôn khổ

trốn vào ngoặc kép

thi hành lệnh quit khiêm tốn hy sinh

 

dưỡng khí không còn thở bằng mũi bằng oxy cổ đại

chỉ là bằng miệng bằng tay cầm đầy xấp bạc polymer

 
Trần Hồ Thuý Hằng
11/09/2006
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười 20189:13 SA(Xem: 1505)
Sinh ngày 6/10 Nhâm Ngọ, tức 13/11/1942, tại thôn “Me Vừng,” làng Phụng Viện thượng Hải Dương, Bình Giang, Hải Dương—nhưng trên khai sinh, đề ngày 6/0/1942—tôi có một lá tử vi khá kỳ lạ. Giáo sư Nguyễn Bỉnh Tuyên—một lãnh tụ Đại Việt Quốc Xã, thày dạy kèm chữ Pháp cho tôi trong hai năm Đệ Tam, Đệ Nhị (1957-1959)—nói tôi có số “ở tù;” nên “ở lính” có thể giải thích như ở tù. Mãi tới năm 1971, bác Phan Vọng Húc—bạn cha tôi ở Hải Dương, phụ thân nhà thơ Phan Lạc Giang Đông—mới đưa ra lời giải đoán khá chính xác: Tôi có số “Ngựa Trời,” sẽ xuất ngoại, đỗ đại khoa, và thọ tới hơn 70.
02 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 59657)
Khái Hưng gốc làng Cổ Am, Vĩnh Bảo, Hải Dương–nơi chính quyền Bảo hộ Pháp từng dùng bom đạn san bằng sau cuộc khởi nghĩa mùa Xuân năm 1930 của Việt Nam Quốc Dân Đảng [VNQDĐ]. Thân phụ là Trần Mỹ, Tuần phủ Phú Thọ [Thái Bình?].
16 Tháng Mười Một 20187:55 CH(Xem: 395)
Tôi không nghĩ rằng giới nhạc sĩ VN lại coi thường giới làm thơ, đến độ dùng thơ của người ta để tạo thành ca khúc, xong vất tên của người ta ra và không thèm ghi tên tác giả thơ vào tác phẩm. Vì hành động đó là hành động đốn mạt của kẻ vô sỉ, hành động ăn cắp tim óc của người khác.
12 Tháng Mười Một 20189:44 CH(Xem: 511)
Bức điện ngắn ngủi. Tôi đọc và không tin ở mắt mình. Chiếc ấm điện chưa đổ nước đã cắm phích, vài khắc nổ tung. Thach giật minh chúi đầu vào bức chân dung đang vẽ dở. Tôi nhẩm nhẩm đọc lại: ‘’Em hay vô đây, anh đã xây cho chúng ta một ngôi nhà...’’.Thạch dành bức điện, lướt mắt rồi vò nát:’’ Thằng nào?’’ .Tôi không trả lời, ểu oải nằm vật ra giường.Thạch tức tối vò bức tranh. Tôi như trượt về ký ức. Đà Lạt năm ấy giữa mùa hạ chói gắt, chiecs xe khách vất vả vượt đèo Ngoạn Mục. Tôi đến Đà Lạt, bên này đỉnh đèo là mùa dông rét mướt. Cái lạnh đột ngột phả vào nỗi bức bối mà tôi đang phải chốn chạy.
12 Tháng Mười Một 20187:44 CH(Xem: 506)
Tôi chọn em và thơ để sống mỗi ngày được nhiều hơn 24 tiếng. / Em đừng treo anh vắt vẻo lên câu thơ, bắt anh giữ thăng bằng cùng thời cuộc. Anh yêu mến đám đông nhưng đám đông trì níu anh đến chết. / Em chỉ đau ngón chân đã làm anh đau cả bàn tay phải. Những bờ huyền thuần khiết đã nhường nhịn em, những hờ lan mệt mỏi đã nhường nhịn em. Anh cũng nhường nhịn em dù anh không phải là người đàn ông tốt nhịn. /
04 Tháng Mười Một 20188:37 CH(Xem: 615)
Những đứa trẻ mùa đông / Nô đùa cùng giá rét / Củ khoai lùi ấm áp khất thực tuổi thơ / Còng lưng chữ nghĩa đu đưa sợi dây vực thẳm trố mắt ngẩn ngơ /
04 Tháng Mười Một 20188:27 CH(Xem: 588)
không thề xác tín được / nụ hôn luôn bí mật hiện đang phiêu du / nó sẽ dành cho bóng hình ẩn mặt / khi ý thức chẳng hiểu gì về sự phỉnh dụ của giọng nói /
31 Tháng Mười 20186:16 CH(Xem: 819)
Vài phút nữa em thức dậy / Vậy là tháng mười sắp hết / Tình rét co ro em con mèo nhỏ / Em khoác áo vàng mùa dã quỳ mưa /
30 Tháng Mười 20189:28 CH(Xem: 750)
Mưa không ngưng từ ngày cô bỏ đi. / Cô đếm từng đêm. / Đã 4000 đêm mưa. Từ khi cô đã cuống cuồng bỏ chạy, đã hấp tấp đến nỗi không kịp mang theo một thứ gì, cô lật đật lưỡi đưỡi, vấp váp, rồi vùng dậy, đứng lên, lao ra khỏi vùng phai tàn. / Phải rồi, ở đó, trong bóng tối mát dịu của người đàn ông ấy, quanh chỗ rợp đổ xuống của bờ vai rộng mà cô dựa vào mỗi đêm, quanh vồng ngực ấm mà cô chúi vào mỗi đêm, giờ chỉ là một vùng phai tàn. / Từ khi cô bỏ chạy, đã được 4000 đêm.
26 Tháng Mười 20188:54 CH(Xem: 575)
Nhân dịp nhà văn Nguyên Ngọc giõng dạc tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam ngày 26/10/2018, xin đăng lại cuộc chuyện trò đã đăng trên Hợp Lưu mới chớp mắt đây mà đã 15 năm truân chuyên vận nước (ND)