- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,512,898

Mạn Đàm Văn Học H L 91

26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 9661)

Paris văn học

T R U Y Ệ N SEX (E) D À N H C H O P H Á I Đ Ẹ P

 

Ai đâu lại ngờ rằng, ở Pháp, có một loại truyện sex(e) (*) đặc biệt dành cho phái nữ, những tưởng thể văn này từ xưa tới nay chỉ nhắm tới cánh đàn ông. Mà đây lại là loại truyện nhằm kích thích và thỏa mãn cái gọi là fantasmes féminins, những ước muốn nhục dục thầm kín của phái đẹp. Thêm nữa, có ai ngờ được rằng mỗi năm, với hàng chục đầu sách ra đời, tổng số sách mới và cũ cùng loại tung ra trên thị trường bán tới 12, vâng, mười hai triệu cuốn, nghĩa là ít nhứt cũng có 12 triệu độc giả chịu bỏ tiền túi ra mua - biết rằng giá bán rất rẻ. Thế mới biết các nhà xuất bản chuyên ngành, như Harlequin, La Musardine, Blanche, Pocket chẳng hạn, hằng năm hốt bạc chẳng ít thì nhiều (nhiều hơn là ít) nhờ ở loại sách dồn dập mây mưa dành cho nữ giới này.

Chúng ta thử sơ lược duyệt xem tình dục được thể hiện như thế nào trên các trang đó.

Từ lãng mạn…

Phải xác định ngay rằng, trong trường hợp bàn tới ỏ đây, lãng mạn tuyệt nhiên không hàm nghĩa huê tình kiểu, nói thí dụ, văn chương Pháp đầu thế kỉ XIX hay Tự lực văn đoàn của chúng ta giữa thế kỉ XX vừa qua. Thời ấy, người ta chỉ biết yêu đương trong tinh thần, trong ý tưởng và qua trái tim đập dồn hồi, còn tay chưn thì ngượng nghịu, mắt thì nhìn lá bàng rụng, chớ dám đâu rờ rẫm, mân mê, ngắm nghía các bộ phận đang chờ được thỏa mãn. Thời đổi khác, độc giả khác thì cách biểu hiện nhục dục cũng khác.

Bây giờ người ta lãng mạn một cách thiết thực hơn. Nhưng bởi nhắm tới thành phần phái đẹp dẫu sao cũng còn rụt rè trong tâm thức, chưa hoàn toàn thoát khỏi quán tánh truyền kiếp, nên nhà văn vẫn phải vòng vo đôi chút, nhưng không mập mờ úp mở, mỗi khi tả cảnh trai tài gái sắc quần quật vờn nhau. Các tủ sách cùng loại với tùng thư Passion (Mê li) của Nxb Harlequin đều chuyên lối biểu hiện như vậy. Cố tránh dùng từ ngữ thô… tục, nên mới phác họa cảnh người tình đang cơn hưng phấn như vầy : « Nàng cảm thấy có cái gì cương cứng như nhành củi khô châm chích trên làn da mình », rồi thì hai cô cậu thản nhiên lên giường quấn quít nhau một cách hết sức lịch sự, trang nhã nhưng chẳng kém phần rạo rực, nóng bỏng.

Lấy thí dụ cuốn Brûlures (Nồng cháy – Nxb Pocket) của nữ tác giả Cléa Carmin, với lời đề tặng hàm súc ý nghĩa : « Tặng anh để nhớ tới con người đã thọc lưỡi kiếm sáng ngời vào thân xác em, và hai vị thần Eros và Thanatos không ngừng ngự trị trên cõi đời này. » Qua hai biểu tượng tình yêu Eros và sự chết Thanatos, độc giả đà nghiệm trước được rằng xác thịt sẽ bị dằn xé, đớn đau tới chừng nào. Mà quả thật vậy, câu chuyện diễn ra trước đó ở phòng tiếp tân một khách sạn sang trọng, nàng tình cờ bắt gặp ánh mắt cháy bỏng của một anh chàng « điển trai, cao lớn, lực lưỡng » chinh phục. Thế là nàng bỗng dưng nghe thấy như bị lửa đốt từ đầu gối trở lên, châm ngòi vào vùng kín tựa hồ có ngàn vạn kim đâm. Cùng lúc đó thì chàng chợt thốt lời, giọng nghe « khô ráo » cứ như « cào xé da thịt, khiến cho nàng rin rít ướt ». Chàng liền đèo nàng ngay lên phòng trọ. Ở đây, tất nhiên chàng không phí thời giờ vàng ngọc, cởi phăng chiếc xịp của nàng : « Ngọn gió lào xâm nhập sâu thẳm vào thân xác em, thể như mũi kiếm của anh, ngọn giáo của anh, dùi cui của anh hợp sức xô sập cánh cửa của em... »

Để rồi cuối cùng, hồn vía chơi vơi trên mây, nàng không còn biết là « mình sướng thật sự hay đau điếng xuyên suốt da thịt ».

... tới hiện thực

đây nữa cũng vậy, cần phải xác định ngay rằng hiện thực tình dục không đồng nghĩa với bất kì luận thuyết văn chương cũ mới nào. Nó không dính dáng gì tới chẳng hạn như hiện thực huyền ảo kiểu Trăm năm cô đơn của Gabriel García Márquez ở châu Mĩ Latinh hay hiện thực xã hội chủ nghĩa ngự trị một thời gian dài ở nhiều nơi trên nửa thế giới và ở bên ta, và mọi thứ hiện thực khác.

Hiện thực ở đây biểu dương những thèm khát nhục dục thầm kín của phái nữ (xem trở lại đầu bài) một cách trực diện. Nó không cần khoác trên mình những tình tiết rối rắm, những cảnh đời xô đẩy (xem tiểu mục trên đây) mà chỉ trưng bày thực thể duy nhứt mà nó biểu dương : nhục dục, sex(e), và chỉ mỗi món này mà thôi. Trưng bày qua thứ ngôn ngữ không màu mè sơn phết, gọi sự vật bằng tên cúng cơm, ăn khớp với mớ xác thịt trần trụi. Nó không dè dặt, rụt rè, ẩn dụ một cách nên thơ hay dài dòng dây mơ rễ má. Nó không giả đạo đức, chấm chấm chấm đằng sau chữ cái, kiểu con c…, cái l… Nó nói thẳng, từ loại còn hơi chơn chất như : « Hạ bộ của chàng phồng lên tựa một nhành cây sung sức » tới loại hoàn toàn tả thực như : « Chàng có một con chim to tuớng hềt cỡ ». Nhưng cho dầu chênh lệch nhau trong mức độ biểu thị, cả hai đều cùng một cái nhìn thông suốt, không tránh né, không che giấu.

Lấy thí dụ cuốn La Ceinture (Chiếc nịt - Nxb La Musardine) của nữ tác giả Nathalie Ours, không kèm lời đề tặng lắt léo, không khiêu gợi trực tiếp hay gián tiếp. Ngay nhan đề cũng đà trỏ rõ sự vật sắp được trưng bày : cái mà, vào thời trung cổ trước ngày xuất chinh, các chàng hiệp sĩ đều bắt vợ mình nịt kín ở phần dưới phòng khi có kẻ mưu toan chiếm đọat lúc mình xa cửa xa nhà ; nó lại còn được minh họa bằng một tấm hình bộ phận đeo nịt in giữa trang bìa. Một cô nường đà đến độ ngũ tuần, hồi xuân khao khát, nhưng không thuộc hạng nghiêng nước nghiêng thành nên chẳng có mống đực nào đoái hoài. Thiếu hụt, nàng đành phải tự mình mơn trớn lấy mình, nhưng chỉ thấy sương sướng vậy thôi chớ không làm sao mãn nguyện tới mức cực cùng như với đàn ông. Nàng bèn tậu một chiếc ceinture de chasteté (Nịt giữ gìn trinh tiết) hầu trói tay mình không để cho nó mân mê nắn bóp suốt một năm trời. Nhốt chặt thèm khát ngày càng dồn nén cho tới lúc…tức nước vỡ bờ mới chịu cởi tung chiếc nịt mà quay cuồng trong trận mê hồn nhục dục chưa từng được hưởng bao giờ.

Và độc giả (nữ) nghe thấy trọn cả mùi vị xác thịt nồng cháy toát ra từ mỗi dòng chữ in trên trang sách.

Không nhắn gởi

Trở lên trên là hai thí dụ điển hình cho loại văn chương sex(e) dành cho phái đẹp ở Pháp. Tác giả không nháy mắt mời gọi độc giả tìm kiếm ý nghĩa ở đằng sau dòng chữ, bởi họ không ẩn dụ điều gì, cũng không nhắn gởi điều gì, mà chỉ biểu dương khoái lạc thân xác, cùng với bề dày nhục dục của nó. Khác hẳn một Mai Ninh kín đáo treo cờ nữ quyền trong cuốn tiểu thuyết Cá voi trầm sát (Nxb Đà nẵng, 2004) hay một Đỗ Hoàng Diệu không thỏa hiệp với xã hội hiện hành trong tập truyện Bóng đè (Nxb Đà nẵng, 2005) ở bên ta chẳng hạn.

Hai phương trời hai cung cách chăng ?

 

TRẦN THIỆN- ĐẠO

(Paris, 13/05/2006)

__________________

(*) Khái niệm sex (viết theo tiếng Anh-Mĩ) hay sexe (viết theo tiếng Pháp) thường được chỉ định trong tiếng Việt qua các danh từ tình dục, tính dục. Chúng tôi nghĩ, ở đây, nên dùng danh từ nhục dục có lẽ thích hạp hơn.

 

 

Đính chính: Trong bài Nhận diện thơ tình cổ trung đại ,Hợp Lưu 90 , trang 121: Chú thích 3. Đã in: Thuật ngữ này được Jauss đưa ra lần đầu trong luận văn Chất thơ của những động vật vào thời Trung cổ (La poésie des animaux au Moyen Âge - 1959).

Xin sửa lại: Thuật ngữ này được Jauss đưa ra lần đầu trong luận văn Thơ ca về loài vật thời Trung cổ. (La poésie des animaux au Moyen Âge - 1959).

Thành thật cáo lỗi cùng quí độc giả.

ĐẶNG THỊ HẢO

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
31 Tháng Năm 201212:00 SA(Xem: 74819)
M ười lăm khúc giáo đầu [...] là bản tường trình kế hoạch và tư cách làm việc của đương sự trong nhiệm kì ngồi ghế tổng thống sắp tới. Đồng thời, lồ lộ giữa các ngôn từ, cũng là bản cáo trạng hành tích và phong cách trái khoáy của tổng thống tiền nhiệm trong năm năm qua. Rốt cuộc ông François Hollande được bầu bốn ngày sau, trở thành tổng thống nhiệm kì 2012-2017.
22 Tháng Năm 201212:00 SA(Xem: 77086)
B a mươi năm là thời gian tối thiểu cho phép giới nghiên cứu và phê bình có thể dòm thấy, trong một nền văn học có truyền thống lâu đời bắt nguồn từ thời trung đại, những biến chuyển nội tại mà nền văn học Pháp đã và đang trải nghiệm. Qua chính nội dung và hình thức các tác phẩm của thế hệ viết văn ‘’ trẻ ‘’, mới và khác trước. Dưới đây, chúng tôi sẽ phác họa hiện tình, vạch ra những nét chánh, nhận thấy trong số tiểu thuyết khổng lồ xuất bản hằng năm từ 30 năm nay...
26 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 80926)
Mùa xuân năm 2012 này, nước Pháp chuẩn bị bầu Tổng thống mới, nhiệm kì năm năm của Tổng thống tại chức Nicolas Sarkozy sắp hết hạn. Trong một nước dân chủ, ai cũng có quyền ứng cử trong vòng đầu, từ dân quèn cho đến chánh trị gia lão luyện, kể cả Tổng thống sắp mãn nhiệm, miễn là * tin mình có cơ được bầu, hoặc * muốn lợi dụng thời gian quần chúng chú tâm nghe đề giãi bày tâm huyết và í hướng của mình. Sau đó, hai nhà nào được nhiều phiếu hơn mấy người kia thì mới ứng cử tiếp. Trong vòng thứ hai này, người được đa số phiếu, từ 50,1% trở lên, sẽ đăng quang, chánh thức đóng vai Tổng thống trong nhiệm kì sắp tới.
22 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 83313)
Nhiều nhà phê bình vẫn phàn nàn Nguyễn Huy Thiệp là nhà văn không có tim hay không có lương tâm. Sao y có thể say mê tẩn mẩn tỉ mỉ về cái ác đến bệnh hoạn vậy? Tôi thực sự nghĩ rằng đó là vì tấm lòng và tình yêu cuộc sống quá lớn của ông! Trong tác phẩm mới nhất,  Vong bướm cũng thể hiện rất rõ điều ấy!
11 Tháng Hai 201212:00 SA(Xem: 75624)
T rong văn học sử Hoa Kỳ có hai hiện tượng nổi bật với nhiều điểm giống nhau, đó là nữ văn sĩ Margaret Michell với cuốn Gone With The Wind (1936) và nữ văn sĩ Harper Lee với cuốn To Kill A Mockingbird (1960). Cà hai cuốn tiểu thuyết cùng có bối cảnh là miền Nam Hoa Kỳ, cùng khai thác đề tài xung đột chủng tộc (da trắng và da đen), cùng bán được mỗi cuốn trên 30 triệu ấn bản (tính tới năm 2008). Cả hai tác phẩm lại cùng được giải Pulitzer danh giá, đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, và dựng thành phim rất thành công, chiếm được nhiều giải Oscar.
16 Tháng Mười Một 201112:00 SA(Xem: 80914)
N hìn cái tựa sách, ngắm bức hình người bạn đồng nghiệp (dư) cầm bút, đồng nơi sinh (Sơn Tây) và đồng tuổi (song thua tôi mấy tháng) chít cái khăn đầy vẻ giang hồ trên hình bìa, tôi không khỏi mỉm cười. Lững thững, theo vdict.com, là thong thả, ung dung, như trong “đi lững thững ở bờ sông,” và informatik.uni-leipzig.de cũng dùng cùng một định nghĩa.
26 Tháng Chín 201112:00 SA(Xem: 54923)
N hư mọi người đều biết, Victor Hugo (1802-1885) vừa là nhà thơ trữ tình và châm biếm vừa là kịch tác gia cách tân vừa là nhà văn xã hội Pháp thế kỉ XIX rất ư năng động và sung sức, có nhiều tác phẩm đủ ba thể loại đó để đời. Chẳng hạn, chỉ cần nhắc tới cuốn truyện đầm đià nước mắt Les Misérables (Những kẻ khốn nạn – 1862) (1) là ít ai quên, đặc biệt ở Việt nam...
16 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 65135)
N ói nào ngay, thì chẳng phải viện Hàn lâm Thụy điển không hề nghĩ tới Édouard Glissant: như vừa nói, tên ông thường xuyên nằm trong số nhà văn nobelisable(s) créolisation (tạp chủng) và tout-monde (toàn-cầu). mỗi năm gần đây. Có điều là hào quang tác phong quyết liệt nhưng bất bạo động của ông trong môi trường chánh trị và văn hóa trải dài hơn sáu chục năm tròn đã ít nhiều che trùm trên một sự nghiệp nghệ thuật cũng chẳng kém phần sắc cạnh. Suốt trọn cuộc đời khôn thôi sống động, ông không hề tách rời công trình sáng tạo văn chương ra khỏi mục tiêu mà ông tóm gọn qua haì í niệm
08 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 58818)
N gười mù, người câm, người điếc, ai cũng thấy hiện trạng xã hội Việt Nam đương đại đang xoay thế nào. Một xã hội bất bình đẳng kinh khủng với ngàn tệ nạn lớn-nhỏ, trẻ-già, sang-hèn. [...] Nhưng chúng ta đã nhìn thấy gì, đã viết được dòng nào từ nguyên liệu khổng lồ ấy? Hay rời rạc dăm câu thơ không rõ nghĩa, vài ba truyện ngăn ngắn kháy khía tủn mủn [...] ngồi nhìn bầu trời xám xịt ô nhiễm, gác chân cho những đứa trẻ tội nghiệp lau giầy, rên ư ử trong nhà hàng bia ôm máy lạnh mà làm thơ móc máy lẫn nhau.
22 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 66883)
Từ xưa đến nay, tình mẫu tử luôn là đề tài sáng tác vô tận cho thơ ca nói riêng và văn chương nghệ thuật nói chung. Một cách tự nhiên, Nguyễn Xuân Tường Vy đã chinh phục độc giả bằng chính những dòng viết giản dị, chân thật về tình cảm muôn thuở ấy.