Trần Quang Phong
BÓNG MẸ THƠM NHỮNG NGỌN RƠM VÀNG
Tháng chạp
Bịn rịn gió bấc
Nôn nao lộc biếc
Nắng vàng áo mỏng cánh chuồn
Con chim sâu ngơ ngác
Cô bé lúng liếng đôi mắt
Tháng chạp lơ lửng tiếng cười dòn tan
Đồng cỏ ban mai giọt cội nguồn trong vắt
Những ráng chiều đỏ hồn quê cánh vạc
Bóng mẹ về hoa cúc trắng rưng rưng
Tháng chạp ấm áp ngọn đèn
Cơn mưa tha hương lao xao song cửa
Như có tiếng vó ngựa hồng tan vỡ
Bóng mẹ ngồi thao thức cánh nhân duyên
Tháng chạp
Búp sen mở mắt
Con chim kêu tỉnh giấc ngát hương trầm
Bếp lửa đỏ ngạc nhiên lòng lưu lạc
Cô gái tinh khôi nụ cười của cát
Lao xao thời gian
…
Bóng mẹ thơm những ngọn rơm vàng.
TRẦN QUANG PHONG
RƯỢU NGHĨA ÂN MUÔN THUỞ
Rượu của thềm năm cũ
Ta rót vào uyên nguyên
Đợi chờ hoa sen nở
Em có về áo cúc nhân duyên
Rượu sóng sánh bụi hồng
Ta lao xao thế sự
Rót vào chén trong veo
Nghe mây bay con mắt
Rượu bâng khuâng trừ tịch
Ta tròng trành quê nhà
Nghe đầm đìa da thịt
Em có về váy đỏ ráng pha
Rượu trăm năm đưa tiễn
Sao uống mãi khôn cùng
Người hồn nhiên mây trắng
Ta hoan hỉ bụi hồng
Rượu nghĩa ân muôn thuở
Ta ấm áp bờ môi
Bóng mẹ chập chờn lửa đỏ
Nén trầm thơm cha lạy đất trời.
TRẦN QUANG PHONG
- Từ khóa :
- TRẦN QUANG PHONG

