- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Tình Bạt Xứ

03 Tháng Mười Một 20253:19 CH(Xem: 6065)

Thơ Tình Bạt Xứ

 

Jeanie Tomanek
Tranh JEANIE TOMANEK

 

Bạt Xứ là bút hiệu của Tiết Hồ, còn là một nhiếp ảnh gia với nhiều cuộc triển lãm cá nhân và nhóm tại Úc. Có tác phẩm đăng trên Tập Họp, Tiền Vệ, Da Màu, Hợp Lưu, Văn Việt, Tạp chí Thế Kỷ Mới, và trong bộ sách "Twenty years of Vietnamese Arts and Literature" (1995 - Dainam).

 

 

GẦN NGUYÊN VẸN TRÁI TIM ANH

 

Ướt chùng lòng anh

Thềm mưa bụi

Con tàu lầm lũi vùng quên lãng

Đi vào đi vào sương, hoa muồng vàng mù tối

Đắng khói hai hàng cây nuôi dưỡng tình đầu

 

Chảy mãi đi

Dòng sâu ngầu xiết

Tràn nước lũ bèo bọt ngày xưa hay hôm nay

Ấm nồng cuộc đời

Rưng rưng chiều đông không trôi

 

Còn nguyên vẹn thế sao em?

Nhịp tim non đôi má sốt bừng anh ấp ủ

Chiến tranh đi qua hai bàn tay che lấp mặt

Khe lũy chiến hào hằn lên thân anh hằn lên tâm tưởng tuổi thơ lìa cuống

Đêm, vầng sáng chân trời xa không đâu nữa

Ướt chùng lòng anh chiều nay thơ

Lại bùng chiến tranh khốc liệt anh ca ngợi tình yêu

Không muốn chép thành lời

Cứu chuộc cho con người bi kịch và vô tận

 

Đi mãi về xa không khói hoàng hôn con tàu không vật vã

Dáng em vầng trăng xanh lửa trên núi đồi

Chẳng gần gũi đâu em trái tim anh đau yếu

Gần nguyên vẹn trái tim anh dù những đêm vào sâu súng bom mộng dữ

 

Vẫn nhiều lắm em

Rung động chiều nay

Mưa.

 

BẠT XỨ

 

 

 

PHÚT CUỐI

 

Trong buổi trời âm đục cây chết đứng này em

Còn gì thích hợp hơn tang lễ

Gã đạo tỳ câm nín đã chuẩn bị cho đóng gói và mang đi

Cơn gió hè sóng nước những ngôi sao xanh

Trong khoảnh khắc chớp loé định mệnh

Tên nghểnh ngãng là anh đã để vuột đi

Lời khơi mở hạnh phúc

Nỗi hoài nghi là căn phần dìm anh xuống đất đen

Và sự chia lìa đã bất tuyệt dù khoảng cách chỉ trong tầm tay vói

Ở phút cuối chàng ”hiệp sĩ mặt buồn”

Xăm xăm tới tưởng như tên cùng quẫn

Trò đi dây chênh vênh

Cùng với chàng những lời thơ

Nào đáng gì đâu

Thần chết, gã thư sinh mặt trắng âm hiểm, chờ đợi

Với chiếc túi biển lận để thu nhốt nhiều hơn là những linh hồn

Ở cuối đường dây em

Tóc thả gió trời.

 

BẠT XỨ

 

  

ĐOẢN KHÚC SÓNG

 

Này em yêu

Trên triền sóng bất toàn hôm nay

Những vỡ òa nước mắt khóc cười

Đã không hề có thật

Vồ chụp lấy ta

”Mặt trời hoa lựu đỏ chói ngời”

Nỗi hân hoan đã thiên thu

Từ mất vào chân sóng hoang mang

Và anh tin cả vào sự dối gian

Mà chính em không thể hiểu

Vì rằng

Sự cứu chuộc

Đã không hề cần thiết

 

BẠT XỨ

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 20257:12 CH(Xem: 4568)
Mùa thu sao lại buồn như cỏ / Trong gió hiu hắt buổi chợ chiều / Tôi trở về đây sau cơn lũ / Nghe hồn còn ngập nỗi cô liêu.
08 Tháng Mười Hai 20258:05 CH(Xem: 4056)
Dã quỳ vàng giữa heo may / Thầm thì nắng sớm hong ngày yêu thương / Đồi cao gió quyện mờ sương / Hoa nghiêng lối nhỏ, vấn vương gót hài
26 Tháng Mười Một 202511:38 CH(Xem: 4655)
Quê nhà cơn lũ / Em tôi/ Mẹ ôm con lạy giữa đồi mưa bay / Con sông cuộn xác / Cha gầy / Những đồi đất chảy / Đã dày nỗi oan
26 Tháng Mười Một 202510:53 CH(Xem: 4426)
nhà anh ở có một cây ổi ngọt / gần hết năm trái trỉu nặng thấy thương / con sóc nhảy lên cao rồi nhảy xuống / chạy tung tăng khắp đám cỏ quanh vườn
18 Tháng Mười Một 20256:53 CH(Xem: 4800)
Iio Sōgi (1421−1502) rất nổi tiếng trong giới văn chương đương thời. Ông sáng tác vô cùng sung mãn và để lại hơn chín mươi tác phẩm - tuyển tập, nhật ký, phê bình thơ và tiểu luận về văn học cổ điển. Thiền giả thi sĩ Matsuo Bashō coi ông là một trong những người thầy nghệ thuật của mình. Nhà văn R. H. Blyth nhận xét rằng ông “gần như quá thi vị và nghệ sĩ đến mức không thể là con người”. Những bài thơ dưới đây do Bạt Xứ dịch từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson. - Bạt Xứ
03 Tháng Mười Một 20254:17 CH(Xem: 5223)
Sao không ở cùng tôi thêm chút nữa, cơn mưa... để rót đầy tình tự mùa Thu trên bờ úa nắng, để riêng che một cõi hương xưa đằm thắm theo về. Hương ngai ngái của đất vừa chớm ướt, sợi mưa chỉ còn là nỗi run rẩy trên bàn tay bé nhỏ lá ơi, hãy chắt chiu đến tận cùng có thể, cho tôi nhìn sâu thẳm âm thanh là những hạt long lanh đến thế.
03 Tháng Mười Một 20253:42 CH(Xem: 5551)
có một người không nói, mà hoa cười / không bước đi, mà gió cũng theo về / không hẹn trước, mà chiều như đã đợi / một bóng hình đằm thắm giữa cơn mê.
13 Tháng Mười 202511:02 CH(Xem: 6776)
Có những cơn mưa không chỉ rơi xuống mặt đất, / mà còn rơi vào bên trong con người. / Mưa Cuối Cùng là một cơn mưa như thế — / cuối cùng của Thời Gian, / và cũng là khởi đầu cho một cuộc rửa tội của Linh Hồn. / Trong tiếng mưa, Thi Sĩ nghe được tiếng dội của nhân loại: / những bước chân thất lạc, những linh hồn không còn chốn trở về, / và câu hỏi âm thầm về ý nghĩa của cuộc hiện sinh. /
13 Tháng Mười 20259:10 SA(Xem: 7664)
có thể hy vọng sẽ ghim vào thể xác để rồi xác định được phương vị tìm thấy trong cùng thẳm kiếp người lý lịch tôi thất tung từ lúc tổ tiên đã hòa tan vào bóng tối.
13 Tháng Mười 20258:14 SA(Xem: 7354)
khi mô rảnh anh nhớ về thăm huế kẻo huế chờ cây khế ngọt rụng bông bữa trước em có ngồi bên lu nước con lăng quăng quẩy nhẹ chút tang bồng