- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

"CHUYỆN TÌNH THI VỊ TRONG HỒN THƠ VIỆT" – DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI BẠN TRI ÂM THI CA

13 Tháng Tám 20254:22 CH(Xem: 15114)
Photo by Chi Thien Suol - Berlin Summer 2024
Thi sĩ Nguyễn Chí Trung - photo by Chi Thien Suol- Berlin 2024




"CHUYỆN TÌNH THI VỊ TRONG HỒN THƠ VIỆT" – DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI BẠN TRI ÂM THI CA

* A Romantic Love Story In Vietnamese Poetry * For Vietnamese Poetry Friends *

 

Vào ngày mùng sáu Tết ở Vietnam có Lễ Hội Chùa Hương. Ai yêu Thơ chắc cũng đều biết bài Thơ "Chùa Hương", tác giả Nguyễn Nhược Pháp viết năm 1934 sau một lần đi Lễ Hội Chùa Hương, do  xúc cảm sau khi nói chuyện với một cô gái quê, gặp trên đường đi. Ai cũng nghĩ hai người trong thiên ký sự được ghi ra trong bài Thơ sau đó sẽ thành đôi chồng vợ, vì sau đó không thấy cô gái ấy còn viết gì nữa (lấy nhau rồi thì là hết chuyện).

Nào ngờ đâu mãi về sau người ta còn khám ra một bài Thơ "Chùa Hương (2)"! Qua bài Thơ viết bằng Lục bát lần này (bài "Chùa Hương" Nguyễn Nhược Pháp ghi lại trong thể Thơ năm chữ) người ta biết được đến tình yêu sâu đậm của cô gái, đến sự thâm cảm vô cùng đến tận tim não của cô cho người Thi Sĩ ... Một Tình Yêu không thành, và vì thế trở thành vĩnh cửu.

Mời những bạn yêu Thơ chiêm nghiệm. Về Tình Yêu, về Thơ, về Thi Ca, Cái Đẹp và cuộc sống trần gian:

 

NGUYỄN CHÍ-TRUNG

__________

 

 Đường_lên_chùa_Hương_Tích_2,_Hà_Tĩnh

CHÙA HƯƠNG (2)

 

(tiếp theo Thiên Ký Sự xưa, bài Thơ

Chùa Hương của Nguyễn Nhược Pháp)

 

Hôm xưa hoa cỏ mờ sương

Cùng nhau đi lễ Chùa Hương lần đầu

Sớm ra tắm rửa gội đầu

Áo the quần lĩnh yếm đào là em

 

Em đang ở tuổi trăng rằm

Mà đời mai mối hỏi thăm quá nhiều

Tuổi thiên thần có bao nhiêu

Cho em giữ mãi những điều ước mơ

 

Đường đi sông chảy ngập bờ

Thuyền đưa đến những bất ngờ nơi đâu ?

Bấp bênh dòng nước ngầu ngầu

Nửa hồn em thấy chút sầu dâng ngang

 

Trông ra khói sóng mơ màng

Nửa hồn kia đã muôn vàn mơ theo

Nhìn trông cô lái đò chèo

Tiếng khua mặt nước còn gieo vào lòng

 

Gần xa em nghĩ mông lung

Có cần ai đó cùng chung chuyến đò ?

Có cần tim phải đem cho ?

Và hồn là để đem đo buồn sầu ?

 

 

Có cần không, những khổ đau ?

Hay em cứ giữ nguyên màu ban sơ ?

Sống như là một bài Thơ ?

Vì Thơ là một Giấc Mơ Ban Đầu

 

(Bấy giờ em đã biết đâu ?

Rằng Thơ là chính Nỗi Sầu Nghìn Năm

Một khi sầu đã về thăm

Thì sầu vây bọc hồn giam suốt đời)Đường_lên_chùa_Hương_Tích_2,_Hà_Tĩnh

 

Em đang mơ ngó nhìn trời

Tự dung cảm giác có người nhìn em

Tuy người còn lạ “chưa” quen

Mà nghe ngây ngất đã len vào hồn

 

Tim em dao động dập dồn

Trên chừng núi biếc mây dồn dã dâng

Lòng em hụt hẫng bâng khuâng

Nghe trong choáng váng lúc gần lúc xa

 

Rồi người cất giọng ngâm ca

Lời Thơ trong suốt về qua cõi đời

Lời Thơ buồn có hơn người ?

Lời Thơ dài cả hơn hơi thở dài

 

Em nghe thoáng cõi trần ai

Về cô đọng lại trong bài hôm nay

Tuy em chỉ hiểu một vài

Thấy người đã khổ đau thay cho người

 

©Thơ người bay bổng giữa trời

Hay là lưu lạc giữa đời trầm luân ?

Hay là sâu thẳm vô ngần ?

Phải bao năm tháng mới dần nhìn ra ?

 

Thơ người một bài Thán Ca

Ở trong có những âm ba thảm sầu

Vài câu ôi chỉ vài câu

Mà em cảm nhận Mối Sầu Nghìn Năm

 

Thơ người dường quá xa xăm

Thoảng vừa ngâm, đã mất tăm đâu rồi

Còn chăng là nỗi bồi hồi

Đưa em tư lự những nơi chốn nào

 

Thơ người còn có Lời Chào

Gửi về Thế Kỷ Mai Sau cho người

Bấy giờ cỏ chẳng còn tươi

Xác xơ phần mộ chôn đời Thi Nhân

 

Em nghe xúc động bội phần

Lời Thơ chừng đã ngấm dần tủy xương

Lòng em vừa cảm vừa thương

Tiếng ngâm dứt, hồn Thơ dường đâu đây

 

Thuyền đi, ngày đã qua ngày

Ghé ngang Bến Đục đã hay lòng buồn

Suối quanh dòng dẫn vào truông

Hồn em thất lạc cõi nguồn sầu đau

 

 

Trên ngàn, Cây Lá đổi màu

Hoang mang khỉ vượn gọi nhau không ngừng

Cổng chùa thầm lặng sau Rừng

Em nên cầu nguyện để đừng thương ai ?

 Chùa_Hương_Tích,_Hà_Tĩnh 1

Lao đao một đám ăn mày

Chực chầu Cửa Phật qua ngày thê lương

Em vào thắp một nén hương

Nguyện rằng mãi mãi sẽ thương nhớ người

 

Đêm em mở mắt nhìn trời

Gối chăn thao thức mong thời gian ngưng

Lòng em như cỏ phân vân

Một trăm ý nghĩ để phần cho ai

 

Đêm ôi chừng quá là dài

Chờ chuông điểm sáng gọi ngày mờ lên

Rộn ràng chim hót hai bên

Lòng em rạo rực mỗi niềm chờ mong

 

Ta vào đi lễ Chùa Trong

Thấy người, em vẫn còn mong thấy người

Thấy nhau mà chẳng đôi lời

Xa nhau biết có còn Lời cho nhau?

 

Em mong đừng bước quá mau

Để em, người, ở thật lâu chốn này

Bây giờ tay chẳng cầm tay

Biết đâu hội ngộ là ngày vĩnh ly

 

 Am_Phật_Bà,_chùa_Hương_Tích,_Hà_Tĩnh

Giảii Oan Chùa ấy cũng khi

Cho sau này, nếu một khi yêu rồi !

Trao bài Thơ thảo rồi thôi

Em nghe nức nở trong hồi cách chia

 

Rụng rời nước mắt đầm đìa

Tìm trong hơi thở đã lìa nhau chưa ?

Em là cô gái khi xưa

Mà tim giờ đã tìm đưa cho người

 

Em yêu người cũng vì Lời

Bài Thơ, chứng tích tận đời tủy xương

Hôm qua đi lễ Chùa Hương

Mà trong mây gió còn vương một điều

 

NGUYỄN CHÍ-TRUNG

15.3 – 31.12.1994-
© nguyenchitrung

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Tư 20269:59 CH(Xem: 5377)
Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ / Từ đêm vỡ tuyến lạc ven đô / Người thua trận chót đền trăm tuổi / Ta gánh thù sâu chốn hải hồ / Những tưởng mười năm đời sáng lại / Ta về bươi kiếm miểng xương khô / Vét hết oan khiên người lỡ vận / Vùi sâu xóa dấu một hoang mồ
23 Tháng Ba 20266:41 CH(Xem: 7400)
Có những bản tình ca không bắt đầu từ giai điệu, mà bắt đầu từ cách hai con người lắng nghe nhau. Âm nhạc gọi tên những khoảng cách ấy là quãng bốn, quãng năm—những bước đi giữa các nốt, khi gần khi xa, khi chênh vênh như một lời chưa nói hết, khi vững vàng như một niềm tin đã kịp gọi thành tên. Nhưng trong thế giới của những kẻ đang yêu, khoảng cách ấy không chỉ nằm trên phím đàn. Nó hiện hữu trên chính cơ thể con người— như một bản đồ thầm lặng của cảm xúc, nơi mỗi điểm chạm là một nốt nhạc, mỗi chuyển động là một cung bậc ngân rung.
15 Tháng Ba 202612:47 SA(Xem: 7481)
Một Bài Thơ Dịch, 114 Năm Sau Khi Bài Thơ Gốc Ra Đời. LE PONT MIRABEAU - Tác giả Guillaume Apollinaire -1912 DƯỚI CẦU MIRABEAU – Trần C. Trí chuyển ngữ -2026
14 Tháng Ba 202610:45 CH(Xem: 7929)
đưa em về qua chợ / bến đò đầy khách rồi / bữa hôm trời trở gió / tháng giêng hai đến rồi
28 Tháng Hai 202612:40 SA(Xem: 10568)
cô ấy cao hơn tôi gần một cái đầu / nhưng điều đó / không làm tôi thấy mình nhỏ lại / khi tôi muốn hôn / tôi không cần nhón chân / cô ấy sẽ cúi xuống / rất khẽ / như một nhành cây / nghiêng vì gió
13 Tháng Hai 20262:55 CH(Xem: 9424)
Tháng Hai / ru nhẹ tình thơ / khẽ nâng vạt tóc / ngủ nhờ trên vai / Tóc thơm một đóa / trăng cài / Đêm quỳnh / thoảng mộng mơ hoài trong ta
13 Tháng Hai 20262:13 CH(Xem: 11823)
Inoue Seigetsu (1822−1887) là người có học thức cao và là chuyên gia về thư pháp. Vì vậy, ông được các nhà bảo trợ nghệ thuật giàu có chào đón và thường đến thăm các nhà thơ và học giả, dạy kèm các nhóm thơ haiku và giảng dạy Nho giáo. Seigetsu đã viết khoảng 1.700 bài thơ haiku. Ông ngưỡng mộ Basho nhưng vẫn có phong cách riêng.
13 Tháng Hai 202611:18 SA(Xem: 9731)
Tháng chạp ấm áp ngọn đèn / Cơn mưa tha hương lao xao song cửa / Như có tiếng vó ngựa hồng tan vỡ / Bóng mẹ ngồi thao thức cánh nhân duyên
08 Tháng Hai 202610:45 CH(Xem: 9638)
Xuân đến rồi sao chẳng thắm hoa / Đây đổ quyên / Đây rừng Bà Nà / Xuân chưa thắm nhưng lòng đã thắm / Bốn mùa mưa nắng bốn mùa hoa
08 Tháng Hai 20268:09 CH(Xem: 11459)
LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Việt Nguyên là bút danh của Bùi Văn Long, quê ở Long Xuyên, An Giang. Thơ Việt Nguyên viết về những góc đời rất nhỏ — một góc phố đêm, bữa cơm một người, một cử chỉ tử tế thoáng qua. Thơ lặng, buồn vừa đủ, không than thở, chỉ nhắc ta rằng giữa đời sống mỏi mệt này, nhân gian vẫn còn ấm. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn thi hữu những bài thơ của Việt Nguyên sau đây. (Tạp Chí Hợp Lưu)