- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Nhật Quang -THẬP TỰ MỌC NHÁNH KHÔ...

16 Tháng Tư 20253:29 CH(Xem: 18162)

ReligiousSeclusion-Tranh Dinh Cuong
Tranh ĐINH CƯỜNG


Thơ Nhật Quang

THẬP TỰ MỌC NHÁNH KHÔ

 

Thập tự cằn cỗi trên đồi hoang

từng cơn gió hú lạnh lùng qua vết nứt thời gian

chẳng còn ai nữa quỳ gối dưới chân Ngài

những rễ khô  vươn lên ôm thân gỗ mục

 

Đêm hoang vu buông ánh trăng gầy

Thập tự đứng lăng im

chỉ còn lời gió hát

bài Thánh ca đau thương trên thân gỗ đã bạc màu

 

Tiếng chuông nhà thờ đã chìm sâu vào giấc ngủ

để lại những khoảng trống

đầy vết bụi thời gian

những giọt nước mắt hòa chung dòng máu Thánh nơi đây

giờ chỉ còn rêu xanh phủ kín

mọc từ vết thương xưa

 

Thập tự còn đứng đó

dẫu đã mọc nhánh khô

vẫn lặng lẽ ôm nhân gian vào lòng

ngày tháng qua như cơn mưa hồng phúc

đọng lại nơi chân đồi một niềm tin.

 

                                Jos Nhật Quang

 

 

TỰ TÌNH GIỮA TRỜI ƯỚC MƠ

 

Giữa ban mai thiên thanh

Ta gửi những ước mơ…vào nắng sớm

Bên hiên em hong suối tóc mềm

Gió ru nhẹ hồn ta chút vấn vương

 

Em là gì trong ta?

Là vạt nắng mong manh  lặng lẽ sưởi cõi lòng

Hay là ngọn gió mơn man nỗi nhớ

Những chiều trầm mặc ngổn ngang?

 

Có khi ta đã yêu em

Giữa trời xanh mơ ước…

Với tháng ngày âm thầm trôi qua

Giữa khoảng lặng của lòng mình…

 

Có khi ta đã yêu em

Không phải như những vần thơ rực cháy

Không phải lời  hoa mỹ điểm tô

Mà  là nhịp đập chân thành từ trái tim

 

Vì em là tia nắng ấm?

Chiếu rọi vào hồn ta miền hoang vắng

Là khúc hát ân tình

Ươm những giấc mơ … còn dở dang

 

Giữa bầu trời ước mơ…

Ta không cần chiếm hữu

Chỉ cần em nở nụ cười xinh tươi

Và trong đôi mắt ấy

Còn đọng lại cho ta chút tình.

 

                           Jos. Nhật Quang




 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười Hai 20254:12 CH(Xem: 11385)
bây giờ rụng tóc nhăn da / tới lui cũng chỉ có ta với người / có ta với một bầu trời / vẫn chung thủy giũa cõi đời đảo điên / anh về thành phố gọi tên / một vùng ký ức thôi miên anh về.
10 Tháng Mười Hai 20257:12 CH(Xem: 10194)
Mùa thu sao lại buồn như cỏ / Trong gió hiu hắt buổi chợ chiều / Tôi trở về đây sau cơn lũ / Nghe hồn còn ngập nỗi cô liêu.
08 Tháng Mười Hai 20258:05 CH(Xem: 9184)
Dã quỳ vàng giữa heo may / Thầm thì nắng sớm hong ngày yêu thương / Đồi cao gió quyện mờ sương / Hoa nghiêng lối nhỏ, vấn vương gót hài
26 Tháng Mười Một 202511:38 CH(Xem: 9746)
Quê nhà cơn lũ / Em tôi/ Mẹ ôm con lạy giữa đồi mưa bay / Con sông cuộn xác / Cha gầy / Những đồi đất chảy / Đã dày nỗi oan
26 Tháng Mười Một 202510:53 CH(Xem: 9832)
nhà anh ở có một cây ổi ngọt / gần hết năm trái trỉu nặng thấy thương / con sóc nhảy lên cao rồi nhảy xuống / chạy tung tăng khắp đám cỏ quanh vườn
18 Tháng Mười Một 20256:53 CH(Xem: 10986)
Iio Sōgi (1421−1502) rất nổi tiếng trong giới văn chương đương thời. Ông sáng tác vô cùng sung mãn và để lại hơn chín mươi tác phẩm - tuyển tập, nhật ký, phê bình thơ và tiểu luận về văn học cổ điển. Thiền giả thi sĩ Matsuo Bashō coi ông là một trong những người thầy nghệ thuật của mình. Nhà văn R. H. Blyth nhận xét rằng ông “gần như quá thi vị và nghệ sĩ đến mức không thể là con người”. Những bài thơ dưới đây do Bạt Xứ dịch từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson. - Bạt Xứ
03 Tháng Mười Một 20254:17 CH(Xem: 11155)
Sao không ở cùng tôi thêm chút nữa, cơn mưa... để rót đầy tình tự mùa Thu trên bờ úa nắng, để riêng che một cõi hương xưa đằm thắm theo về. Hương ngai ngái của đất vừa chớm ướt, sợi mưa chỉ còn là nỗi run rẩy trên bàn tay bé nhỏ lá ơi, hãy chắt chiu đến tận cùng có thể, cho tôi nhìn sâu thẳm âm thanh là những hạt long lanh đến thế.
03 Tháng Mười Một 20253:42 CH(Xem: 10926)
có một người không nói, mà hoa cười / không bước đi, mà gió cũng theo về / không hẹn trước, mà chiều như đã đợi / một bóng hình đằm thắm giữa cơn mê.
03 Tháng Mười Một 20253:19 CH(Xem: 11938)
Ướt chùng lòng anh / Thềm mưa bụi / Con tàu lầm lũi vùng quên lãng / Đi vào đi vào sương, hoa muồng vàng mù tối / Đắng khói hai hàng cây nuôi dưỡng tình đầu /
13 Tháng Mười 202511:02 CH(Xem: 12694)
Có những cơn mưa không chỉ rơi xuống mặt đất, / mà còn rơi vào bên trong con người. / Mưa Cuối Cùng là một cơn mưa như thế — / cuối cùng của Thời Gian, / và cũng là khởi đầu cho một cuộc rửa tội của Linh Hồn. / Trong tiếng mưa, Thi Sĩ nghe được tiếng dội của nhân loại: / những bước chân thất lạc, những linh hồn không còn chốn trở về, / và câu hỏi âm thầm về ý nghĩa của cuộc hiện sinh. /