- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NHỚ QUÊN

30 Tháng Tư 20233:23 SA(Xem: 5096)
 
Anh Dang Hien
Hoàng Hôn - ảnh C.T Dang

 

 

Nguyễn Thanh Sơn

TẶNG ANH

 

 

Muốn tặng anh nhành hoa buổi sáng

Khuôn mặt anh nghiêng theo ánh nắng trầm tư

Thèm một nụ cười duyên nước đáy hồ xao động

Và vòm xanh kia gờn gợn sóng mơ hồ.

 

Nguyễn Thanh Sơn  

 

 

VÔ ĐỀ  

 

Trăng vàng

Lay lắt

Gió hắt hơ mây

Phấn son lợt lạt

Vui buồn lắt lay

Dặt dìu nàng đó

Ta đây

Thiên thu

Một cõi

Tháng ngày thong dong

U cà bên nước Nga

 

 

U cà bên nước Nga

Nước Tàu bên nước ta

Chỉ có khác nhau là

Nó lấn đất, chiếm nước

 

 

U cà thời cổ đại

Khai sinh bởi nước Nga

Trường Sa thời Bành Tổ

Từ nước Tàu đẻ ra

 

 

U Cà Na anh dũng

Quyết tử giành đất mình

Dân Việt người quân tử

Ngó nhìn rồi  ôm hun

 

Nguyễn Thanh Sơn  

 

 

 

 

NHỚ QUÊN

 

 

Những suy nghĩ trong veo [ trong sạch} đã xẹt qua trong mớ hỗn lộn của cảm xúc{ thấy} hàng ngày.

Chúng ta, ai cũng sẽ rời bỏ thế giới này vào một ngày nào đó.

  

Quên

Quên chỗ ngồi, quên chỗ nằm, đôi chân còn đi lại nhớ là của mình

Một sáng mai, một sáng mốt là không còn gì để nhớ , để quên. Hết to nhỏ, hết mưu cầu danh vọng tiếng tăm, tiếng sủi bọt ở cuối tầng sâu, cọng rêu ở tận đáy ao. Tất cả dành để quên.

 

Một sớm mai duỗi chân xuống giường là mơ một giác đi dài. Như chiếc lá, lá vàng bay , lá vàng rơi, rơi trên đỉnh mù khói sương.

 

Nhớ , quên trong cơ thể bất định, trong xác thân còm cỏi, trong trái tìm già nua cũ kỷ.

 

Nhớ nhiều thứ, đủ mọi chuyện. nhớ cái thời còn là chàng thanh niên bảnh bao, trong khuôn mặt hớn hở, trai lơ. Nhớ cuộc hẹn hò vụng trộm, nhớ cái hôn vội vàng ẩn bao điều thầm kín lớn lao.

 

Và nhớ… xiết bao. Nhớ bao điều vụn vặt, tầm phào , nhẹ hẫng là vì sao cọng cỏ bên đường lúc xanh , lúc héo.

 

 Quên và nhớ . giọt nước mắt âm thầm chảy ngược vào trong. Quên đôi dép hằng ngày xỏ ngược, quên bữa ăn vừa nửa chừng . Quên những khuôn mặt thân quen hằng ngày mà ngỡ đã ngàn năm.

 

Nhớ, nỗi hoảng sợ lúc về đêm. Những tiếng vọng mơ hồ từ tiền kiếp nào, dội về, kéo rê về, rủ rỉ rù rì với mảnh linh hồn nào đó. Mênh mông, trống trải. Càng về già càng nghe rõ nỗi cô đơn trong đêm lạnh, nghe tiếng gọi mơ hồ. Co ro, buồn ủ rủ trong không gian chật hẹp của bốn vách tường.. Chán nản , buồn tẻ. cảm giác như mọi thứ đều chấm hêt.!!!

 

Nguyễn Thanh Sơn  

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 39812)
người-đàn-ông-có-trái-tim-bên-phải em yêu thật thà hơn chân lý nói bằng giọng tuyệt vọng mê ly giữa lòng chiều nghẹn nắng lấy tôi đi, em không lấy tôi là một sai lầm lớn trong đời em định trả lời em sẽ không lấy người em yêu người đàn ông nói thêm nếu là những năm trước... em nuốt ngược câu trả lời đắng hơn hơi rượu vang trắng
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 42947)
Em hỏi mùa thu đã về chưa em hỏi mây bắt đầu phiêu du em hỏi bàn tay anh còn ấm vớt hộ cho em chút sương mù
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 38205)
KHI NÀNG CHẾT tôi đặt vòng hoa trắng xong lui gót quấn cổ mình những sợi tóc đen em thôi ở lại nghe, bình yên giấc ngủ anh sẽ về thăm mỗi rạng đông
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 43815)
(tặng các bạn gặp mặt tháng 7-2006 tại Westminster ) hẹn nhau tại quán cà phê tay bắt mắt ngó chỉnh tề, ba hoa đi đâu ta cũng là ta bạn cũng là bạn, tà tà giống nhau
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 44756)
Câu mẹ ru một thời thơ ấu Dõi theo con bao nỗi sầu thương Thời tao loạn ba mẹ phải ly hương Con bé dại không hiểu nổi buồn của mẹ
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 43047)
Em tìm anh Vọng miền trời quanh năm mây phủ Vọng những mùa thơm hương thông
16 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 41628)
theo tôi đi mây kín trời tháng tám cỏ đồng hoang đang cháy ngọn khô vàng chiều cất bước gió thơm từ cửa biển mưa đêm rồi xô giã biệt ăn năn
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 41444)
Tất cả những thứ đó dựng thành núi, khiến mọi cuộc hành trình trở ngại. Làm sao bây giờ, tôi rượt đuổi hay tôi bị rượt đuổi thì cũng không có gì khác nhau. Tất cả tiêu tan rồi, có đỡ tiêu tan nhất, là chiếc gạt tàn thuốc lá rạn vỡ. Quá vớ vẩn lỗi của mọi thời gương kính vỡ lại lành.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 41928)
chiều lất phất vàm sông mưa theo về thị trấn tóc ủ ê ướt chân mày nguyệt khuyết lạnh từng dòng chảy xuống vai em
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 43145)
Nghe thu về trong gió Nghe thu về trong mưa Mỗi năm mùa thu đến Quên mà vẫn là chưa