- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,786,280

ĐÊM MÙA ĐÔNG KHÓ NGỦ

24 Tháng Mười Hai 20214:37 CH(Xem: 624)


dinh-cuong-tranh-2
Tranh Đinh Cường

 

thy an
MÁI ĐẦU BẰNG HỮU TÓC HOA RÂM

áng mây xanh rơi xuống bàn tay

cùng vệt nắng mặt trời

ngày đầu thu trở lạnh

mưa rơi trên phố

trên những mái đầu bằng hữu

tóc hoa râm

 

nụ cười che giấu

nỗi bình yên khát khao thăm thẳm

những chiếc ly mỉm cười

đợi ngón tay run run trân quý

lời hứa tình yêu

chai rượu đỏ xế chiều  

ngồi lại đây

nhắc lại trăm điều trần thế

trong căn phòng nhỏ nhìn xuống vườn hoa

những kỷ niệm một thời

làm đẹp khoảng đời viễn xứ

hãy lật từng trang sách cũ

vuốt ve nét chữ phai mờ  

như những khúc đời lần lượt qua mau

cho đến khi nào

tất cả chúng ta trở thành họa sĩ, nhạc sĩ, văn thi sĩ

dải ngân hà sẽ hát cùng Trái Đất

và đưa chúng ta lên tận những ngôi sao

nhìn xuống những chiếc ghế bỏ trống vì bè bạn đã đi xa

ta sẽ nắm tay nhau thật chặt

vui với niềm vui chân thật

bởi hành trình chẳng còn dài

mà tóc đã trắng theo tháng năm


ngày đầu thu trở lạnh

mưa rơi trên thành phố

trên những mái đầu bằng hữu

tóc hoa râm…

thy an

* kỷ niệm tại gia 22/9/2021 gặp lại vài bạn già - tặng BQĐ-X.H, ĐQB-P, Đ.D. và M.A.




ĐÊM MÙA ĐÔNG KHÓ NGỦ

*

trên những trăn trở của đêm khó ngủ

âm binh hiện nguyên hình như những con cờ

có đủ tướng sĩ và quân thí

dàn trên tâm thức chênh vênh

như một trận chiến giả

chẳng biết ai bạn, ai thù

tiến, lùi, đi, ở

như người và em cũng tiến, lùi, đi, ở, trong ta

*

nằm trong chăn ấm

nghe bên kia rừng có tiếng chim kêu trốn lạnh

mùa đông chập chờn ma quái

những ẩn dụ văng vẳng bên tai

ngụ ngôn của thời đại sơn lên cờ xí

trát lên tượng đài với những anh hùng giả tạo

con lân múa ngoài phố

con rồng nhảy trong chợ

hình như lịch sử chuyển mình một cách bỡn cợt

trong gang tấc của những bàn tay bạo lực tham ngu

*

nhìn vào gương, thấy mặt dài ra

như những nhục nhã trải dài theo nhịp sống

quyển sách chẳng dày thêm theo thời gian

mớ tri thức bòng bong hiu hắt

chỉ thấy tay run run nắm những tượng hình

đã một thời xưng tụng

như cuộc đời và trăm người nhân thế

đừng hỏi dòng sông tại sao buồn:

nước thật đen vì chở bao dơ bẩn

đừng hỏi cánh rừng tại sao khóc:

cây trụi lá vì chịu bao tàn phá

đừng hỏi tim người sao yên lặng:

nỗi vô cảm là nguồn an ủi cuối cùng

*

mùa đông hình như tình yêu tha thiết hơn

bên rìa thành phố

mới hôm qua thăm người bạn già

uống chai rượu đỏ từ lâu trong xó kẹt

có điều gì hối tiếc kể cho nhau

hay chỉ ngồi im nghe tiếng dương cầm

mông lung chuyện cổ tích một thời xa lắm

*

đêm mùa đông

có những chiêm bao khó ngủ

 

*

đêm trở về, khó ngủ trầm ngâm

ánh đèn khuya âm thầm

không đủ soi sáng chồng sách

cạnh khung ảnh những người thân quen đã mất

que diêm nhóm lửa sớm tàn

như trăng sao trời khuya

sống theo chu kỳ của đêm

chiếu lên những tượng thần huyễn ảo và tráo trở

những âm binh mặt dài

trét bằng nỗi nhục mất giang sơn

hát ca bên xác thân đồng loại…

*

có khi nào mùa đông

tay ta sẽ dài ra nắm lấy ước mơ ?

con đò mang khách sang sông

chiếc xe chở củi về rừng

chỉ một lần thôi cũng đủ

để đêm khó ngủ trở thành dễ ngủ

với tiếng nhạc lòng rất nhỏ

đem về một nỗi bình yên

thật hiền và thật bao dung…

 

thy an

  

NHỮNG ĐỊNH HÌNH CHƯA RÕ

 

vượt đại dương xanh

con chim nhỏ dai sức bay về đồng bằng

ngậm viên ngọc từ sa mạc

trong trắng như thân người con gái

cuối khu vườn mùa thu lâng lâng

 

bên dòng sông có con cá nhỏ

bơi tung tăng niềm vui trẻ thơ

vẫy đuôi chào người ngư phủ già

một thoáng bình yên qua đó

tiếng ai nhỏ nhẹ hoang mang

 

đến bên nhau bằng lột trần của chữ

ngôn ngữ là phương tiện lặng câm nhất

để nói lời ẩn dụ trần gian

tình yêu không giới hạn

biên cương xóa hết trăm nỗi bất an

 

dưới tán lá êm đềm là câu chào hỏi

ngày có nắng xuyên qua mưa lạnh

đêm truyền âm bằng hơi thở trong lành

thổn thức theo tiếng hát tự do

ngâm nga mãi những tình ca mong đợi

 

rồi bàn tay vuốt ve khuôn mặt

ấm năm tháng trước thềm niên lão

thì thầm tiếng lá lao xao

tiếc nuối chi bóng hình song cửa

phác họa lâu mau tranh vẽ trăm màu 

 

giây phút này là gang tấc trông về biển cả

đồi núi thật xa ru ngủ giấc mơ

những định hình chưa rõ ghi lên giấy

vọng âm của những lời kinh sâu thẳm

trôi theo ngũ uẩn mỗi bước chân rời…

 

thy an

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 38866)
Sinh nhật em mời tôi ly rượu rắn như có phiến trăng vàng dưới đáy tan ra tôi nghiêng ly uống cạn Rượu rắn em ngâm năm loài rắn độc tinh chất nọc độc của loài bò sát trầm mình lắng đọng trong ly
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 40761)
Chúng tôi vây quanh xem người bán thuốc dạo biểu diễn trò chơi mảnh chai Người bán thuốc nhai nát ly thủy tinh
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 39103)
Buồn miên man hoàng hôn. Buồn chảy ra từ mười đầu ngón tay hoang mang. Buồn là máu.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 39221)
Buổi chiều thứ 2 vắng người Anh ở không [ con dã tràng] cũng ở không Anh phía này lấy tay Viết trên cát tên em Con dã tràng phía bên kia xe cát
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 37980)
Tình yêu nở muộn Mùa bóc cái lạnh Đông đắp vào hơi thở anh. Em thảng thốt đợi cánh hoa Tình yêu thắp nắng Trái tim nở bung khát khao, thèm giọt hương anh tưới vào không gian em.
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 38938)
1 rặng mồng tơi chia 2 nhà hàng xóm nàng nuôi tầm dệt lụa hong tơ chàng hàng xóm thường xuyên không việc [làm thơ] con bướm trắng ở không bay qua bay lại bay tới bay lui báo hại làm cô nàng cảm động chết luôn
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 40290)
Em nằm cạnh trái tim anh Có nghe máu chảy trăm nhành yêu thương Trời xanh đầy tiếng chim vương Dòng sông đầy gió. Vườn thơm đầy lòng
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 37529)
bắt đầu tháng tư rồi đó em em có còn nhớ quê nhà không đã ba mươi năm rồi nhìn bạn bè tôi lần lượt ra đi thế hệ chúng tôi đang già rũ, đuối chết mà quê nhà vẫn mù mịt, xa xăm
11 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 33780)
Xuân 1999, Lê Đạt rời Paris về Hà Nội, để lại tập thơ Mimơza (Từ Tình Epphen II) sáng tác trong khoảng thời gian ba tháng ở Pháp. Ông không dặn dò gì. Mimơza vẫn ở yên trên kệ sách, đợi. Đợi một dấu hiệu của nhà thơ. Bảy năm qua, dường như bảy năm cũng là thời gian ủ rượu, Lê Đạt cho Mimơza ra mắt và độc giả Hợp Lưu được ưu tiên nhận hương vị đoá hoa đầu.