- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

TA LANG THANG QUA NGÓC NGÁCH SÀI GÒN

07 Tháng Chín 20219:30 CH(Xem: 11004)
PhoChieu- tranh CaoBaMinh
Phố chiều - Tranh Cao Bá Minh

 

 

thơ 
Trần Quang Phong
TA LANG THANG QUA NGÓC NGÁCH SÀI GÒN

 

 

THÁNG BẢY

 

Tháng bảy

Những cung đường nước mắt

Những phận người tha hương lũ lượt

Trở về…

Những phận người tha hương cùng cực

Con ơi!

Mười ngày con đến với đời

Mẹ bồng con sương gió

Chị ơi!

Chân em máu đỏ

Còn bao nhiêu dặm đường gian khổ?

 

Tháng bảy

Những ngôi nhà im ỉm cửa

Những vỉa hè hoảng hốt cây xanh

Những con người đói lả

Không sao đâu em bé…

Đã có đôi mắt yêu thương

Đã có bàn tay đùm bọc

Đã có tấm lòng hy sinh

Bao con người sẽ dìu em qua sợ hãi đêm đen

 

Tháng bảy

Từng đoàn người chạy trốn

Tìm về cố hương

Đường dài bất trắc

Cố hương ngoảnh mặt

Hỏi chốn nương thân?

Không sao đâu ơi những con người đỏ bóng bụi trần

Không ai có quyền ngăn cản bước chân tìm về quê mẹ

 

Tháng bảy…

Một ngọn đèn

Một giọt nước mắt…

 

 Trần Quang Phong

 

 

 

 

 

TA LANG THANG QUA NGÓC NGÁCH SÀI GÒN

 

Ta lang thang qua ngóc ngách Sài Gòn

Một nón lá miền Trung, một gánh hàng quê xứ

Một góc phố huyên náo

Một tiếng cười ngã tư hồn hậu

Tiếng gõ phở khuya ấm áp vỉa hè

 

Sài gòn bệnh rồi sao?

Hàng cây xà cừ trăm năm phong tỏa

Tòa nhà kiêu sa cao ngất cách ly

Nhưng môi hôn tình nhân giãn cách

Ta chợt nhói lòng ngói gạch

Những đôi mắt thương yêu trĩu nặng mưu sinh

 

Sài Gòn bao dung

Sài Gòn hào sảng

Chở che bao phận người hèn mọn tha hương

Ta len lỏi qua bụi đỏ con đường

 

Bị gậy cụ già ốm yếu ho khàn

Nón rách ngây thơ ngủ nghiêng ghế đá

Hàng cây xanh xao cơn sốt

Những ngôi nhà run bần bật áo cơm

Những chiếc xe khẩu trang cúi mặt

 

Sài Gòn bệnh rồi sao?

Ta chợt buồn lòng nước lả

Ta lang thang qua ngóc ngách Sài Gòn

 

Trần Quang Phong

7/ 2021

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33847)
Làm sao để mỗi chữ trong thơ có thể trở thành một đơn vị nghệ thuật độc lập, có khả năng đứng vững như một người? Đó là một thách đố đối với những người sành chơi thơ, chơi chữ. Tạo được những câu thơ có thể đọc xuôi, đọc ngược, bỏ một số chữ đầu, cuối, mà vẫn là thơ...
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33904)
Môi mọng tím bầm những dấu răng da thịt ấy đã nhàu nhò một dạo những ghế nệm trong xe không bao giờ khai láo những bàn tay vò nát ngực căng đầy
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 36461)
mùa này sương muối nhiều mặt nước lặng buồn như nồi sa thạch hoàng hôn chớ dám mượn chỗ đặt lưng. chiều hình như hẹp lại.
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38274)
Nghe em nói giọng Quảng Nam lòng như có gió thổi ngang bất ngờ đậm đà như tiếng quay tơ mượt mà như tiếng ầu ơ cuối trời
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38164)
thương cho mình một đời khốn khó đi trên một chân mà lội hết địa cầu từ đông sang tây đường dài thăm thẳm gậy trúc trên tay khập khiễng múa may
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 38854)
Những chùm hôn Không hoa, không lá và không tuổi Theo gió Qua ngàn dâu xanh Qua mái tóc em Ngập ngừng Những bộ cánh bay biến đâu mất
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 37749)
Có thật không một ngày nỗi trầm cảm bị trầm cảm không thể tiếp tục chờ đợi trong mỏi mòn buông thõng đôi tay rồi âm thầm lui về vùng tối
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 37288)
Lăn từ đỉnh cao lăn nhào xuống dốc Đến chỗ ta ngồi nó nằm trơ khấc Ta thì đi ngược nó thì lăn xuôi Nó chẳng nhọc công ta thì tốn sức
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31014)
Chúng ta đang ở nơi nhiều toan tính thường tình Mỗi mặt người đều ẩn sự dối trá Trong một đêm nào đó năm ngón tay gầy của anh đã siết chặt em với sự cảm thông
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32997)
Trông trời đếm lá nghiêng sao tuổi đi vời vợi miền vào thẳm xanh em ơi còn nắng trên cành