- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

ĐÓN TỪNG BUỒNG TRĂNG

03 Tháng Giêng 201910:42 CH(Xem: 21761)


ảnh UL
Miền cao - ảnh UL

LỜI THỀ

 

Không chạm mùi cỏ
nó mượt không ăn được
nó in người con gái
sức mạnh hữu hình sinh sôi

 

không nghĩ tuổi tên
tiếng con chim gì hót trên đỉnh đầu
biến lại ngân

 

không lưu gương
hiện ra rừng người ngụp ngụa

ăn mừng chiến thắng 
mất đầu

 

không viếng
cho người sống hơn là người đã mất
tổng dợt một lộ trình
bên dưới

 

không nghe tiếng nàng
đám đàn ông bực mình
đi chết sướng hơn

 

tiết chế tay mình
không sờ vào
dù nó là cỏ…

 

 

BÃO DỮ

 

Miên vọng bằm dập vụn nát nằm đâu
bi kịch cấy lại không kịp
hoang tan sương

 

vùng gần tham tâm đi qua vận tốc không đo được
bàn cãi mãi ngang mặt bàn 


đàn bà biến đàn ông làm quản gia
đàn ông thành đàn bà biết dịu dàng nghe lời sai khiến
trần gian đến ngày tiễn nhau

 

phật ẩn náu phương bắc
quỷ trốn chạy vào nam


bay khỏi mươi mét đốn từng buồng trăng
sờ được nỗi sợ hãi
rơi xuống dội lên

 

ghế bắt thêm ghế bện chặt
hậu duệ căn nhà cháy
mệnh lệnh lửa đưa xuống

 

mỗi tay búa hạ mình
nhựa tuôn cấp cấp cấp
không tiêu diệc nổi
chất liệu polime

 

nắng bản thể êm ã tan chảy đầu năm.

 

 

RỄ TRANH

 

Trôi lồng lộn lùm bụi ngời xanh
cắt từng đám một
sa đọa xót xa vong tính
loa phát ngôn mục khô

cuốc đám mây thứ nhất tôi nhặt về giọng hát
chui thật sâu vào ngàn năm
chém gió hung hăng ăn đồng loại càng ngày càng hun hãn
không thể chưng cất thành cái gì cả
vứt bỏ để tồn tại mình mất tính nhân như chúng

cuốc đám mây thứ hai cũng nhặt về như thế
cuốc…
cuốc…
cuốc…

như thế 
như thế
tôi chết
rễ tranh vẫn sống.

 

VÌ SAO TA KHÔNG THÍCH LÀM ĐẤT HƠN LÀ CẤY
Tặng xưa đồng cánh tâm hồn

 

Có lẽ vì ta giơ cuốc không qua khỏi đầu gối
hay đất đai chết hết
xương khớp ta đã hỏng
không cần gì ngoài ngồi yên lặng

 

có lẽ vì ta không cần mùa thu sau
để chúng họ cành hông
chết vì trúng thực
không vì một lần no

có lẽ vì mây máu bay lượn lờ
ta sợ màu đỏ ấy
gai óc

quả chuông đất vang rền
âm thanh quái dị

 

có lẽ vì ta sa đọa vong trận mùa tâm hồn
bị lưỡi cuốc sai khiển
bổ vào đầu mình
nát vụn

 

nên ta thích màu xanh tương ứng 
mang nhan sắc lịm tắc
chôn xuống trần gian.

 

NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 36841)
T ôi vẫn muốn cài một bông hoa đỏ lên áo mình trên ngày tháng đang trôi qua cuộc đời rong ruổi ngược xuôi vẫn như còn nằm bên mẹ trong nôi
08 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 34152)
g ió ở đâu mà quay về biển rộng mân mê làn tóc một chiều dỗ nụ hôn vừa đủ ấm một đêm mưa
07 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 37416)
B ức họa năm xưa cùng đêm cũ Trăng lại là trăng mới em ơi Đọng ở vườn em từng nhánh lộc Khuya về sương gió hỏi tương tư
06 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 38973)
đ ừng mang tất cả về đây những thứ mà em chưa bao giờ ăn hết mùa xuân vẫn non tơ như một kẻ đói lòng
06 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 37268)
C hiều an ủi mà hương mướp đi hoang Quê rất nhớ, bay bằng hai chiếc lá Phố rất nắng, trôi bằng nghìn người lạ Bữa tôi về, khóc miết cái răng khôn!
06 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 37230)
C on lớn, đã ngoài năm mươi tuổi Chân đau chỉ có đẹp tiếng cười Bao nhiêu năm mỗi lần tết đến Lại về với mẹ giữa niềm vui
06 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 37264)
e m lục lọi ký ức tìm những ngày nắng tìm những chiều xuân nơi cơn gió anh mới hôm qua thổi ngang
06 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 36867)
L à lời thơ của những buổi chiều Những đêm cô độc Những tiếng cười từ ngày cũ Bỗng dưng mọi chuyện không còn cần thiết
05 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 34566)
E m nhường anh cho người ta ôm về chiều bão đổ cây thuỳ dương tím mắt gió cát phủ trắng nhói đau.
05 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 34495)
N hư những chuyến đi xa nỗi muộn phiền bỏ lại không đem theo gì ngoài trái tim phủ bụi .