- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

ẨN DỤ THÁNG TƯ

16 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 56414)

phannguyen-thang_4-content 

  Tranh Phan Nguyên


ẨN DỤ THÁNG TƯ

 

anh đã đi qua những giọng người trùng trùng.cơn mưa cũ kỹ, bài thánh ca mang hình chuông,bóng ngày trượt ngã. anh đã ngồi giải đi giải lại những bất phương trình của sự vô nghĩa, nhưng bất trắc của cuộc sống nào có báo trước điều gì.

 

sáng nay những đám mây nhận được điều lệnh từ sự thay đổi thời tiết, những oi nồng mùa hè.cơn viêm xoang như trúng số độc đắc hành hạ cái đầu bằng cơn đau mọc rễ trong âm u phỏng sinh cho một sự tự do mới.anh đang nghĩ về một điều gì đấy của cơ hội.em đang nhận lấy một cơ hội hay chỉ là một chiến binh lạc lối giữa cuộc diện này

 

khi đức tin màu đỏ đã trở nên thẫm đen như miếng tiết khô.màu hoa loa kèn không còn buồn như năm ngoái, người nữ tù trở nên cô đơn trong phế tích hình hài lưu cữu.em có thể chặn được bước đi của thời gian bằng một nhát thánh kiếm ân sủng chỉ là một sự dối trá và bất công bằng

 

khi sự bình an chỉ là những nốt ngộ độc làm bội thực một buổi sáng bằng tiếng chim non hót trong lá xanh trong gió say trong những vần thơ nhẹ bẫng của em.những tiếng chim đã hót từ một triệu năm không bao giờ mất mặt.(*)đừng mở miệng trong sự băng hoại của ngôn từ khi sự thật đã chết trong những huyền ngôn như con muỗi để lại vệt máu cuối cùng.

 

bài thơ anh viết lấm lem mạng nhện và xác muỗi.hơi thở cũ của ngày hôm qua nấp sau chiếc khung lộng kiếng trên tường.những mộng mơ không thật thà chưa bao giờ thật thà.anh vẽ tình yêu vào song trắng.nghe mưa cuộn sóng phai đêm.nơi cơn gió ủ rũ mang lửa mặt trời.mộng mơ gãy cánh.những chiếc lá úp mặt khóc thầm thì để những con chữ tật nguyền mang dối trá bay lên

 

 

(*) "những tiếng chim đã hót từ một triệu năm không bao giờ mất mặt"( Phạm Công Thiện)

 

 

Phương Uy

 

 

VƯỢT QUA THÁNG TƯ

 


H đã rời bỏ nơi chốn chúng tôi cùng rong chơi

“ nơi đó sặc mùi lừa bịp – H nói

những cái thớt và những đứa liếm thớt

H không chịu được mùi không phải của người”

 

rồi H đi

tôi đã nhìn thấy H ở một nơi rong chơi khác

tôi nhìn thấy chiếc lưng của H

H đang bước lên những bậc thang lạnh ẩm

 

trên đó những nỗi đau đang mọc nấm

sau cánh cửa đóng im lìm

tôi không vào được

tôi vẫn đọc thấy những lời H nói

 

khuôn mặt H hòa lẫn vào trong khói xe

nơi H đứng, tiếng hát biến mất vào trong cây táo gai

sự im lặng rụng la liệt trên các ngón tay

sự im lặng của những cụm hoa những đám mây mà H nói rằng im lặng ấy là tạm bợ

 

H chờ đợi những tiếng hoan hô trong sự xáo động của bầu trời

H ra đi

chiếc giày không biết nói về nơi bàn chân đã đi qua

mây cuộn trắng bậc thang

 

lạnh một ngày trời bão

mù và không mây

những câu nói của H mang màu xám

lũng đoạn một kí ức được cố tình xóa trắng

 

trong cơn mất ngủ của tán cây đang vật vã trong gió

H thổi các chiếc bong bóng chữ vào khoảng không gian tôi

đóa huệ tây rũ buồn tứa máu đỏ ối

H đang nhúng mình trong sự vượt qua

 

những bậc thang vẫn nối dài nơi chốn lạnh ẩm ấy

H vẫn độc thoại về cái chết của con chìa vôi,

chiếc rễ cây ngộ độc và khóe mắt trừng rách

ngày càng xa

 

nỗi cô đơn dày theo từng nấc thang

trong vùng im lặng ấy

tôi thấy bóng H cúi đầu giữa màu đỏ diệp lục

mê sảng một tháng Tư không hề sám hối.

 

 

Phương Uy

 

 

BƯỚC NGÀY QUA

 

ngày trôi mòn vẹt

âm điệu cũ

đường link cũ

kí tự nhập sai

 

không tin nhắn phản hồi

cơn khó thở

vỡ dần trong khoảng tối

câu thơ bệnh tật chập chùng rơi

 

ngày cột mặt trời không im lặng

những câu thơ giờ không còn hướng lối

lần mò từng bước chập chững

những câu thơ bị bịt mắt

 

thảng hoặc câu nói mớ

giữa giấc ngày ảo dụ một niềm tin

ngày lên cơn động kinh gió

hài cốt thời gian mục rữa

 

câu thơ bặt câm bẩm sinh tự thuở chào đời

tôi ngồi rù quến tiếng nói

từng phiến thanh âm cũ nát

dửng dưng một sự chối từ

 

những con chữ khỏa thân

vẽ chân dung một ngày vắng mặt

mông má vú vê tiền kiếp

tràn ngập màn hình ba bảy độ âm

 

trên đốm da ngày bạch tạng

đám sao vàng già nua

chờ ngày tự tận

đã qua đời…

 

Phương Uy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 41375)
Bầy én ra ràng chạm trán cuối đông kết một hàng ngang thi gan với rét mỏi con mắt sấm chớp đì đùng trời xa
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 49559)
bàn chân lên đỉnh núi từng sợi tóc rụng để lại tuổi trẻ nhặt mai sau ?
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 147189)
Vòm trời vỡ vụn Bầy ngựa hoang đói khát tuyệt vọng trước bụi xương rồng Những chiếc gai nhọn sắc tứa ra giọt giọt sữa độc Chiếc lưỡi đói cỏ làm sao có thể chạm vào? Màu trắng quay cuồng họng khát.
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 47860)
Đốt đuốc băng rừng thăm em Ngàn xa sầu dựng khe suối Ngậm tăm qua ải nhớ mong Khó thể ngỏ lời yêu vụng...
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 48696)
Thơ em dùng sai âm điệu bằng trắc chắc chắn chẳng êm ái nhẹ nhàng bằng tiếng cười quyến dụ đậm mùi thuốc lá quyện kẹo thơm môi bạc hà.
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 49325)
hãy cảm ơn bóng tối, cho chúng ta ánh sáng. (hạnh phúc như khổ đau một đồng tiền hai mặt.)
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 46380)
thò tay vào túi quần anh gặp cây súng lục nằm khoanh im lìm súng anh dành bắn trái tim hay dùng hạ sát con chim oanh nào ?
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 45650)
giao thông hào chiến tranh đi qua một lần thân xác mang vài vết thẹo từ những miếng miểng của cuồng nộ (mùa đông, đôi khi nhói đau tưng tức)
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 49438)
xe đi như thuyền trôi trên mặt đời băng giá ký sinh một tơ trời bám đeo lòng hoang dã
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 51416)
Như những chiếc bóng băng qua vùng mơ ước Bỏ lại sau lưng ở đáy ly cà phê Từng chuyến tàu băng đêm và nhớ