- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Ảo ảnh ngôn từ, Em chỉ muốn nhìn anh

17 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 142260)
canguyen
 Chiêu Anh Nguyễn_2010_Photo DH



Ảo ảnh ngôn từ

Âm sắc lạnh tanh
như huyệt địa
truyền qua em những tần sóng vô hình

Anh
Sản sinh ra triệu triệu nỗi buồn
Và gởi chúng vào bóng tối
Khấp khởi những nụ cười chồng chéo lên nụ cười
Xô vào màn đêm
Thành những bóng ma kì dị.
Đuổi theo em

Em
Người đàn bà sống dậy lúc nửa đêm icon bật sáng
Lang thang trong thế giới ngôn từ
Đi về bằng đôi chân giả
Dối gạt nhau qua lũ hình nhân sặc sỡ
Sắc màu

Em
Chưa bao giờ đủ hận thù để kéo mình qua bóng tối
khi những âm hưởng kia chỉ là cạm bẫy giăng mắc quanh em
Như tấm lưới mang khuôn mặt của người đàn ông
Được sinh ra để giữ một điều bí mật
Cho riêng mình

Chúng ta
Đuổi bắt nhau qua ảo ảnh .
giận hờn nhau qua ảo ảnh
chửi rủa nhau qua ảo ảnh


duy nhất một điều... không thể là ảo ảnh
nếu tìm ra
Hãy cất dùm em thật kỹ
Nghe anh




Em chỉ muốn nhìn anh


Em muốn viết lên tay mình
điều gì đó về anh
Lại lưỡng lự, tần ngần….

Em muốn cắn thật sâu dấu răng để lại
Trên môi anh
Lại thận trọng, mắng mình ngu dại
Nỡ lòng nào…
Em muốn gào lên âm hưởng của ngày
Trượt tới màn đêm
Tiếng yêu anh,nằm trong thanh quản.
chỉ chực chờ chắp cánh bay lên..
 
Em muốn soi đến tận cùng
Để được ngắm linh hồn anh rời rã
Nhưng tại sao ? tại sao ?
Em chỉ lặng lẽ nhìn…
 
Tiếng trăm năm …giam giữ
Và ảo tưởng dìm sâu tất cả
Cháy rụi mọi thỉnh cầu …
Em bơ vơ chìm vào bản ngã
Dự cảm nào nhen nhóm tiếng xa nhau ..
 
CHIÊU ANH NGUYỄN
 8-2009

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Bảy 20264:22 CH(Xem: 1598)
Sau một khoảng lặng khá dài, nhà thơ Phan Thanh Bình gửi đến Hợp Lưu năm bài thơ mới như những mảnh suy tưởng được chưng cất từ ký ức, lịch sử, tri thức và những đổ vỡ của đời sống đương đại. Ở đó, hình ảnh quen thuộc luôn được đặt trong những liên tưởng bất ngờ: mùi oản hương đi cùng chỉ số Dow Jones, phế tích vương triều mở ra một hệ đếm của ký ức, còn cơn mưa cuối cùng lại đổ xuống ngay trong bóng mình.
26 Tháng Sáu 20265:05 CH(Xem: 2087)
anh nằm ôm huế sượng trân / bởi tóc em buộc phù vân giữa lòng / huế mình chừ mãi long đong / nên trăng trong nội vẫn không chịu về
26 Tháng Sáu 20263:01 CH(Xem: 2037)
Có những thứ tưởng chừng phai hết thảy / Đến cuối đời vẫn thổn thức không nguôi / Như chiếc lá rơi qua mùa rất cũ / Chạm tim người một tiếng động xa xôi.
18 Tháng Sáu 20262:22 CH(Xem: 2887)
Có những bài thơ được viết ra để xuất bản ngay. Có những bài thơ lại chọn cách ngủ yên rất lâu trong ngăn kéo thời gian. Những Ngày Chủ Nhật của Nguyễn Chí Trung thuộc về trường hợp thứ hai. Được viết từ năm 2000, bài trường thi này phải đợi đến 26 năm sau mới đến với bạn đọc Hợp Lưu. Trong quãng lặng dài ấy, thời gian đã đổi thay nhiều điều, nhưng những câu hỏi mà thi sĩ đặt ra về nỗi buồn, sự hiện hữu, ký ức, cô đơn và hành trình làm người dường như vẫn còn nguyên tính thời sự. Chúng tôi xin giới thiệu tác phẩm như một món quà nhỏ gửi đến những độc giả yêu thơ Nguyễn Chí Trung — những người vẫn tin rằng có những tiếng nói thi ca không thuộc về một thời điểm, mà thuộc về nhiều thế hệ cùng chia sẻ một nỗi băn khoăn trước đời sống. TẠP CHÍ HỢP LƯU
05 Tháng Sáu 20263:26 CH(Xem: 2829)
Anh có về xứ Huế với em không? Lên Ngự Bình, Nguyệt Biều hay Lương Quán? Bến nước sông Hương ngắm nhìn đàn cá quẫy / Bên bụi tre ngà còn đó dấu khắc tên /
08 Tháng Năm 202611:30 CH(Xem: 4563)
gió sẽ lạnh những chiều xa thành phố / mùa đi qua cho lá rụng xuống đường / tà áo ấy đã mòn thêm mặt lộ / khi mưa về làm ướt cả muôn phương
04 Tháng Năm 20261:46 SA(Xem: 4416)
Sau khi đã tập tành yêu anh / Em tập tành chia tay, tập tành giận dỗi / Tập tành nghi ngờ anh nói dối, / (Rồi không tin anh nói thật bao giờ)
02 Tháng Năm 20265:34 CH(Xem: 4255)
Mõ phố rao buồn / Ngọng nghịu hồi chuông / Ù con gió chướng Áy cỏ tai ương
23 Tháng Tư 20269:06 CH(Xem: 4350)
Khoảnh khắc dài theo tiếng gọi / Rốt lại một chiều câm tiếng nói / Đợi chờ đuối một giấc mơ /
23 Tháng Tư 20264:50 CH(Xem: 4831)
Ném buồn vào phố đông / Nhìn người ta bỗng thấy / Mình đi giữa đồng không / Ném buồn vào tôi vậy / Trăm gai cây xương rồng