- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Sự bấn loạn và nô lệ...

12 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 42678)

cafe_bonggiay-f1


Sự bấn loạn và nô lệ


Khi chúng tôi ngồi cùng nhau
uống những ly rượu và hát tiễn một người bạn đi về cõi đất
chúng tôi thiện lương với hình hài thô mộc
như những nhà hiền triết xứ Lebanon
chúng tôi uống vì chúng tôi vĩ đại và đầy bi kịch
nhân loại không đủ chỗ chúng tôi ngồi
chúng tôi lu loa bằng tay, bằng chân, bằng đầm đìa nước mắt
vì sợ dưới bóng nắng trời
không còn chúng tôi...

Những con châu chấu lạc đường
đạp cẳng loạn xạ trên búi cỏ chỗ chúng tôi ngồi
sự bấn loạn như chúng tôi từng hay đang nô lệ
cha ơi
chúng con ngồi
nô lệ từng inch màn hình laptop
nô lệ từng byte dung lượng
nô lệ từng icon thay cho cảm xúc
nô lệ cả cây bút của mình

Mà chúng tôi ngồi
khi tịch lặng
chị về
ngày đà quá lứa
thì con gái trôi tuột mười năm
tuổi son rỗi chạy trên cánh đồng
cả tà áo dài nữ sinh tháng sáu
mùi hoa dại ngái ngủ
nồng như đất tơi vụ cha cày
chị để tuổi lại cho chúng tôi ngồi
như đã hài lòng tự ngày mẹ cho cuống rún
thầm lặng một gánh đồng dao
thêm một ngày gờn gợn sống

Nên ở chỗ chúng tôi ngồi
thiên sứ về trong đôi cánh của con chim sâu nhỏ
đôi mắt lá răm đầy cả nhân và quả
cười trên ngọn gió
tuổi trẻ đi mãi chưa về!

Đa Mi


Vẽ trái tim mình


Những sớm níu nhau đi về phía hừng đông
từng cọng sương hiền từ vây bủa
chúng tôi chưa từng hài lòng
khi cánh đồng tức tưởi yêu thương
mồ hôi dày như áp thấp nhiệt đới
và bởi vì mồ hôi dày như sương
nên chúng tôi ngồi xuống cạnh nhau
trên ngọn đồi mà nhìn xuống
(Người nói lên cao để biết mình bé nhỏ)

Người cũng nói
muốn nhìn thấy núi
hãy nhắm mắt lại
chúng tôi ngồi tập nhắm mắt
nhưng nhắm con này hay con mắt kia
hay nhắm hết cả hai
chúng tôi không thể nhìn thấy mình tròn trịa
có lẽ vì chúng tôi quá dài
dài như một nỗi sợ hãi
và bởi vì khi đó
chúng tôi không hình dung ra em
dĩ nhiên, với đôi mắt từ tâm
và dĩ nhiên, với mái tóc rợp nhìn không hết được...
nên chi chúng tôi mở mắt
và nhìn xuống ngọn đồi

Đôi khi chúng tôi hỏi nhau về một niềm vui
có thằng định nghĩa nó là một điếu thuốc
nghĩa là niềm vui bao giờ cũng ô nhiễm bầu trời
và làm nám đen sức khỏe
có đứa chỉ tay về bờ đê ngăn chân ruộng tạp
bảo đó là niềm vui
chúng tôi ngồi đó
lao xao từ vựng
dùng cây củi vẽ trên nền phún thạch
hình trái tim mình

Chúng tôi ngồi
đọc một câu thơ của tiền nhân
tôi yêu đất nước này lầm than
hay một câu thơ khác
tôi yêu đất nước này và tôi yêu em
tình yêu con người chưa từng xa lạ
nhưng sao nghe đau đau
nhưng sao nghe nhoi nhói

Những buổi sáng không hài lòng
dẫu có đi về phía mặt trời đang mọc
chúng tôi cũng lặng lẽ ngồi lại
lặng lẽ đình công với giọt mồ hôi mình
để cười lặng lẽ.

ĐA MI


Chờ bữa cơm mẹ

 

Chúng tôi ngồi đó
khi màu nắng vàng phai trên đầu
những đứa chết khi chưa kịp sống
những đứa giam cầm mình cả từng hơi thở
mà dang tay chờ đợi
chờ đợi những đợi chờ

Chiều phả vào đâu đó những hình hài xơ xác
trên máng xối lá trải dày
rêu phong không đóng đinh vào những vết ố thời gian
mà khảm vào tâm khảm
 

Chúng tôi ngồi đó
bãi cỏ non xưa lắm giờ mục rã như những cuống nhau tự kỉ
thế kỷ chỉ mới khởi đầu
sao chúng tôi già nua đến thế
sao chúng tôi già nua đến thế
ly bia vàng bọt
vọt cả ra những tức tưởi chưa biết gột rửa vào đâu
sợi dây thừng quẩn chân lẩn quẩn những chàng gà và cối đá

 
Chúng tôi ngồi đó
đầu rụt trong vai
cả một lứa cá mè
chờ mẹ gọi
chờ bữa cơm ươm khói
nhặt nhạnh lại những mẩy vàng tuổi trẻ
vương vãi trong đáy hồ
(những mặt hồ im im chưa từng cho cơn sóng)

 
Chúng tôi ngồi đó
đòng đưa chân và hát
những dở dang tình dở dang đời dở dang người dở dang thời cuộc
chờ mẹ gọi về
bữa cơm hình như chưa bao giờ chín tới...

Đa Mi

2010

 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 42240)
Hãy tưởng tượng chiếc khung không tranh vẽ Máng chơ vơ trên bức tường bạc trắng thời gian Nụ cười đậm màu son tím ngát Ngày chạy miết không thấy cuối đường
21 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 42072)
Em chưa viết một bức thư nào cho anh Câu,chữ chen chân nơi lồng ngực Tháng tư về ướt sũng Những cơn mưa tụ lại Chớp mi vút cong Nhòe ánh cầu vồng nơi đầu con nước
21 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 41205)
Khi anh đến và đi rất vội tối đêm đó anh đã khơi gợi trái tim em nâng niu bằng hơi nóng trên má, trong môi bằng những mời gọi da thịt giữa vằng vặc phản trắc. 
21 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 41848)
Những lời tiên tri bay cùng gíó Bay qua rừng rậm suối sâu cùng mây tan mây tụ Gió có dụ dỗ trong ngày khai trường Áo dài trắng bay chiều về Những lời tiên tri cũng đồng lõa Tình yêu ít ỏi Ráng đợi ráng chờ
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 110362)
sau những đụn cát những làng mạc sát biển gió muối đang đánh phới trắng biển rộng rãi xanh muối chát đậm và những lượn sóng thăm thẳm kỳ cùng đang sắp bay lên trên đầu những chiếc mái lá, những căn nhà rông, những vạch chữ đã vạch bằng que ổi những hạt cát cắt rát
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 110464)
những đợt sóng xô đẩy khi gần tới bờ liền nắm tay nhau không có giá trị nào theo phép đo lường biển choàng ôm một thực thể trinh nguyên thể hiện tình yêu tuyệt đối với đất không cần phải xác tín về điều thiêng liêng và huyền thoại
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 115227)
đêm phố cổ tạ ơn một nàng thơ cuối cùng vẫn còn biết giật mình trước mắt đêm chai lì như mắt loài chuột cống
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 40662)
về những điều không thuộc ranh giới đúng / sai như đã bao lần em giấu rất nhiều cách nhìn về anh khi tự dìu mình về một trời mưa khác
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 111963)
Một cái chức nhỏ nhẹ Một cái chức lăn như cỏ lông chông Mơ đeo vào tay xòe ra giữa nắng Mơ đeo vào gót chân mỗi bước mỗi khua vang rổn rảng
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 110453)
một con thuyền dính bùa ngải của sông ý nghĩ găm đầy tháng năm mắc cạn em cố quên làm gì! khi ngay cả cánh tay anh cũng ảo