- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,585,004

Sự bấn loạn và nô lệ...

12 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 36154)

cafe_bonggiay-f1


Sự bấn loạn và nô lệ


Khi chúng tôi ngồi cùng nhau
uống những ly rượu và hát tiễn một người bạn đi về cõi đất
chúng tôi thiện lương với hình hài thô mộc
như những nhà hiền triết xứ Lebanon
chúng tôi uống vì chúng tôi vĩ đại và đầy bi kịch
nhân loại không đủ chỗ chúng tôi ngồi
chúng tôi lu loa bằng tay, bằng chân, bằng đầm đìa nước mắt
vì sợ dưới bóng nắng trời
không còn chúng tôi...

Những con châu chấu lạc đường
đạp cẳng loạn xạ trên búi cỏ chỗ chúng tôi ngồi
sự bấn loạn như chúng tôi từng hay đang nô lệ
cha ơi
chúng con ngồi
nô lệ từng inch màn hình laptop
nô lệ từng byte dung lượng
nô lệ từng icon thay cho cảm xúc
nô lệ cả cây bút của mình

Mà chúng tôi ngồi
khi tịch lặng
chị về
ngày đà quá lứa
thì con gái trôi tuột mười năm
tuổi son rỗi chạy trên cánh đồng
cả tà áo dài nữ sinh tháng sáu
mùi hoa dại ngái ngủ
nồng như đất tơi vụ cha cày
chị để tuổi lại cho chúng tôi ngồi
như đã hài lòng tự ngày mẹ cho cuống rún
thầm lặng một gánh đồng dao
thêm một ngày gờn gợn sống

Nên ở chỗ chúng tôi ngồi
thiên sứ về trong đôi cánh của con chim sâu nhỏ
đôi mắt lá răm đầy cả nhân và quả
cười trên ngọn gió
tuổi trẻ đi mãi chưa về!

Đa Mi


Vẽ trái tim mình


Những sớm níu nhau đi về phía hừng đông
từng cọng sương hiền từ vây bủa
chúng tôi chưa từng hài lòng
khi cánh đồng tức tưởi yêu thương
mồ hôi dày như áp thấp nhiệt đới
và bởi vì mồ hôi dày như sương
nên chúng tôi ngồi xuống cạnh nhau
trên ngọn đồi mà nhìn xuống
(Người nói lên cao để biết mình bé nhỏ)

Người cũng nói
muốn nhìn thấy núi
hãy nhắm mắt lại
chúng tôi ngồi tập nhắm mắt
nhưng nhắm con này hay con mắt kia
hay nhắm hết cả hai
chúng tôi không thể nhìn thấy mình tròn trịa
có lẽ vì chúng tôi quá dài
dài như một nỗi sợ hãi
và bởi vì khi đó
chúng tôi không hình dung ra em
dĩ nhiên, với đôi mắt từ tâm
và dĩ nhiên, với mái tóc rợp nhìn không hết được...
nên chi chúng tôi mở mắt
và nhìn xuống ngọn đồi

Đôi khi chúng tôi hỏi nhau về một niềm vui
có thằng định nghĩa nó là một điếu thuốc
nghĩa là niềm vui bao giờ cũng ô nhiễm bầu trời
và làm nám đen sức khỏe
có đứa chỉ tay về bờ đê ngăn chân ruộng tạp
bảo đó là niềm vui
chúng tôi ngồi đó
lao xao từ vựng
dùng cây củi vẽ trên nền phún thạch
hình trái tim mình

Chúng tôi ngồi
đọc một câu thơ của tiền nhân
tôi yêu đất nước này lầm than
hay một câu thơ khác
tôi yêu đất nước này và tôi yêu em
tình yêu con người chưa từng xa lạ
nhưng sao nghe đau đau
nhưng sao nghe nhoi nhói

Những buổi sáng không hài lòng
dẫu có đi về phía mặt trời đang mọc
chúng tôi cũng lặng lẽ ngồi lại
lặng lẽ đình công với giọt mồ hôi mình
để cười lặng lẽ.

ĐA MI


Chờ bữa cơm mẹ

 

Chúng tôi ngồi đó
khi màu nắng vàng phai trên đầu
những đứa chết khi chưa kịp sống
những đứa giam cầm mình cả từng hơi thở
mà dang tay chờ đợi
chờ đợi những đợi chờ

Chiều phả vào đâu đó những hình hài xơ xác
trên máng xối lá trải dày
rêu phong không đóng đinh vào những vết ố thời gian
mà khảm vào tâm khảm
 

Chúng tôi ngồi đó
bãi cỏ non xưa lắm giờ mục rã như những cuống nhau tự kỉ
thế kỷ chỉ mới khởi đầu
sao chúng tôi già nua đến thế
sao chúng tôi già nua đến thế
ly bia vàng bọt
vọt cả ra những tức tưởi chưa biết gột rửa vào đâu
sợi dây thừng quẩn chân lẩn quẩn những chàng gà và cối đá

 
Chúng tôi ngồi đó
đầu rụt trong vai
cả một lứa cá mè
chờ mẹ gọi
chờ bữa cơm ươm khói
nhặt nhạnh lại những mẩy vàng tuổi trẻ
vương vãi trong đáy hồ
(những mặt hồ im im chưa từng cho cơn sóng)

 
Chúng tôi ngồi đó
đòng đưa chân và hát
những dở dang tình dở dang đời dở dang người dở dang thời cuộc
chờ mẹ gọi về
bữa cơm hình như chưa bao giờ chín tới...

Đa Mi

2010

 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Mười 20218:46 CH(Xem: 824)
tôi bắt gặp đôi mắt này của em trong đoàn người tháo chạy rời bỏ Sài gòn về lại quê xa / đôi mắt đỏ còn đọng ngấn lệ chôn chặt nỗi lòng / đôi mắt còn rất trẻ. còn rất thiện lành / còn biết bao hoài bão giữa cuộc đời trước mặt
05 Tháng Mười 202110:01 CH(Xem: 770)
Có những người gặp để rồi thương / Dẫu chỉ cùng nhau đi một đoạn đường rất ngắn / Rồi ngày mai cả hai cùng thinh lặng / Tiễn nhau về với những hạnh phúc không nhau
05 Tháng Mười 20219:57 CH(Xem: 510)
Rừng ban mai nắng lại về / vàng triều hoa rực màu mê của đời / tay mơn man một nụ cười / ô hay thu muộn mà lời sao xanh / đêm. có ngày. em vắng anh
05 Tháng Mười 20219:50 CH(Xem: 417)
ánh sáng kích hoạt thần kinh thị giác / gam màu xám tương thích giọng lưỡi khải huyền / hàng triệu năm quá vãng không dư vang tiếng chuông /
26 Tháng Chín 20219:17 CH(Xem: 591)
những sớm mai tắt nghẹn / thơ giúp tôi cất tiếng nói / thoát ra từ những khung cửa khác nhau / cuộc hẹn hò cùng hoa trắng / đến sự chia tay với thư xanh / những bạn thơ văn hào sảng / mỗi số phận viết lên một đời người / tuổi xế chiều đem lại bao dung / và chữ nghĩa khiến chúng ta gần lại
24 Tháng Chín 20211:38 SA(Xem: 825)
Ừ thì man mác / không một chốn về / khi cảm thức sắp vào hàng chủ tế / mùa thu ước lệ đoanh tròng cuống lá vàng / xác. và đường rơi / sẽ rơi / sẽ khóc giùm / những mô đất chiều chủ nhật không ai mở cửa ra ngoài
18 Tháng Chín 20215:41 CH(Xem: 1083)
hai người trò chuyện / hơi ấm mặt trời mơn trớn / cửa bên trong người đàn bà hé mở / miền đất từ lâu không dung nạp sự sống / dòng nước chảy ngang nảy hạt / cong về ánh sáng quên lòng đất tối
18 Tháng Chín 20215:33 CH(Xem: 765)
Giữa bừa tay gieo tay cấy / Cuối bừa áo váy xênh xang / Mạ non giòn tươi hây hẩy / Xinh em lớn giữa khuôn vàng
12 Tháng Chín 202111:02 CH(Xem: 787)
Gió lên tình hư ảo / Ngọt ngào mây bay cao / Đêm không là mê thảo / Ngày ngu ngơ đợi chờ
12 Tháng Chín 20219:01 CH(Xem: 735)
đi về giữa chốn mênh mang / hỏi thăm một nụ hoa vàng rưng rưng / đã nghe sông suối ngập ngừng / áo phai rũ mộng dửng dưng dã quỳ.