- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Vĩnh Hảo

06 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 43948)


vinhhoa-content

Nỗi buồn anh


 
Nỗi buồn anh
rơi xuống trang thơ này
Em sẽ không thấy, sẽ không cảm nhận được đâu
Bởi nó không hình không sắc (dù rằng vẫn thường vay mượn những con chữ trên thơ hay những sắc màu trong tranh vẽ)
Không mùi vị (dù rằng vẫn tỏa ra cái mùi của sự choáng ngộp và cái vị của đắng cay)
Không âm thanh (dù rằng vẫn dội lên tiếng gầm thét thịnh nộ của mất mát hay tiếng buông trầm lắng của cô liêu)
Cũng không trọng lượng gì cả (dù rằng vẫn thường đè xuống thật nặng nơi trái tim)...
 
Em bảo rằng yêu mà buồn mà khổ thì yêu làm gì
Em bảo rằng yêu mà có thể yêu nhiều người cùng lúc thì không phải là tình yêu chân thật
Ừ cũng phải
Mỗi người chỉ có thể yêu thật lòng và trọn vẹn với một người mà thôi...
Nhưng em không biết đâu
Tình yêu nào lại chẳng có nỗi buồn
Nỗi buồn nào lại chẳng biết lang thang
 
Khi nỗi buồn anh lang thang trên trang thơ này
Anh thấy cả mắt môi em và mắt môi của những người khác
Dù rằng nỗi buồn anh không hình sắc không mùi vị không âm thanh không trọng lượng
Anh vẫn dõi theo được dấu vết của nó trên những khúc đường quanh co và sâu kín nhất
Nó đến bên em và bên người ấy, bên người kia, bên người nọ... cùng một lần
Dù em không cảm nhận được nó vẫn hiện hữu bên em và mơn trớn em trong từng khoảnh khắc
Dù em không nghĩ là yêu anh hoặc không nghĩ là anh yêu em...
Anh vẫn cứ yêu em như thường
 
Và vì yêu em
nỗi buồn anh rơi xuống trang thơ này
lang thang...


Nỗi buồn em
 
Trông mắt em buồn mang mang
Lòng riêng bất chợt bàng hoàng nỗi thương
Lạc nhau trong cõi vô thường
Thấy nhau đã mỏi nửa đường chiêm bao...
Nét hồn nhiên, như kiếp nào
Gặp đây môi mắt cười chào duyên xưa...


Sơn nữ

 
Mắt em xanh màu rừng thăm thẳm
Để anh lạc nhịp bước đi hoang
Tóc dài buông lưng núi thơm cỏ
Xô anh về phố xa mơ màng
 
Ngày lang thang nhớ sầu đôi mắt
Mây trắng bay mềm dáng em về
Đêm cô liêu nghe buồn rung lạnh
Nụ cười nào loáng thoáng trong mê
 
Thôi em cứ non cao dạo bước
Biết làm chi thế sự thăng trầm
Tình, như hoa dại ươm cỏ biếc
Theo chân anh mỗi nhịp âm thầm...


Thục nữ

 
Yểu điệu thục nữ bước qua
Nhạc buông nửa khúc, lời sa nửa dòng
Hương loang nửa trời phương đông
Tình lên bảy nhịp, năm cung rộn ràng
Em từ tiền kiếp ghé sang
Hay từ hậu kiếp vội vàng gieo duyên?
Mắt sầu ươm giấc mộng huyền
Môi cười hé nửa ước nguyền xa xăm
Bâng khuâng rơi tháng rớt năm
Khuất em cuối phố còn đăm đăm nhìn...

VĨNH HẢO
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 115946)
đêm phố cổ tạ ơn một nàng thơ cuối cùng vẫn còn biết giật mình trước mắt đêm chai lì như mắt loài chuột cống
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 40821)
về những điều không thuộc ranh giới đúng / sai như đã bao lần em giấu rất nhiều cách nhìn về anh khi tự dìu mình về một trời mưa khác
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 112672)
Một cái chức nhỏ nhẹ Một cái chức lăn như cỏ lông chông Mơ đeo vào tay xòe ra giữa nắng Mơ đeo vào gót chân mỗi bước mỗi khua vang rổn rảng
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 111123)
một con thuyền dính bùa ngải của sông ý nghĩ găm đầy tháng năm mắc cạn em cố quên làm gì! khi ngay cả cánh tay anh cũng ảo
14 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 110840)
Về đi thôi nhật ký ngày chân đất Gốc đa già bà kể lá bùa yêu Em ôm giấc thị thành nửa mùa cổ tích Hỏi gió trời sao giấu lá bùa yêu 
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 112739)
(Gởi anh Huy & chị Minh) Câu thơ còn trong trí nhớ Như mùa thu mỗi năm lại về Theo tuần hoàn trời đất Như đôi mắt em buồn giấu kín Chịu đựng An phận Cuộc đời mình mùa xuân đi qua Rất xa, rất xa...
09 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 40160)
Trầm Hương chuyển ngữ ...Trong thi tập này, “Anh thích em lặng thinh" và "Đêm nay anh có thể viết những giòng buồn bã nhất" là hai thi phẩm tiêu biểu cho dòng thơ khắc khoải của Neruda sau cuồng nộ thân xác, được thâu vào đĩa nhạc dùng làm nền cho phim The Postman [Người Phát Thư]...
09 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 39318)
Trầm Hương chuyển ngữ Pablo Neruda [1904-1973] tên thật là Netftalí Recardo Reyes Basoalto, sinh ra vào mùa hạ năm 1904 tại một thị trấn nhỏ miền quê Chí Lợi trong một gia đình nghèo khó. Cuộc đời của cậu bé Recardo tưởng chừng phải xa lánh bút mực vì cha làm công nhân hỏa xa và mẹ làm giáo viên chết sớm vì lao phổi một tháng sau khi cậu chào đời. “Tuổi ấu thơ của tôi là những đôi dép ướt, là thế giới của gió và lá rừng, của những thân cây gẫy phủ dây leo”, như Neruda sẽ kể lại về sau, khi nhận giải Nobel Văn Chương 1971.
08 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 116055)
Đ êm Sài Gòn đứng đường bơ vơ Dòng người mênh mang không ngày yên lặng Còn con đường nào cho em Mộng mơ là trò chơi xa xỉ
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 36028)
Nét cọ tô đường cong ẩn hiện gam màu pha xanh đỏ trắng vàng em nhờn nhợt thịt da phấn son nhạt đêm khép