- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,577,645

Nên dần dần hơi ấm bay đi

21 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 33987)
luudieuvan_hl111-content
Khi anh đến và đi rất vội
tối đêm đó
anh đã khơi gợi trái tim em nâng niu
bằng hơi nóng trên má, trong môi
bằng những mời gọi da thịt giữa vằng vặc phản trắc.

Rồi trong phút mâu thuẫn tiềm thức
anh vô tình (hay cố ý) buông tay
em chạm thực tại vỡ toang từng mảnh vụn ảo giác
anh không để lại dấu vết tang chứng
em bắt đầu chảy máu không ngừng
vì lỡ nhầm (hay cố ý) chạy dẫm lên chúng.

Thay vì khóc như mỗi lần quặn thắt
em đã cười rũ rượi
cười với ký ức đêm anh dắt tay nàng vào quán rượu
níu em trên cầu thang kéo vào nụ hôn đẫm ướt đổi chác
bờ môi tham lam trên cổ nàng vài phút sau đó
em nôn mửa hết dấu yêu đã tích lũy.

Buổi sáng choáng váng của hôm sau
dư vị chua vữa rượu pha muối đóng khô vệt son phấn
em quay quắt tự tra vấn mình bằng nước mắt
rồi quy lỗi cho gió tuyết mùa đông quá sức chịu đựng
nên anh cứ cố tìm tạm chút ấm trên thân thể em
mà không biết mình thừa thãi cho nhân loại
rụng nát Giấc Mơ Tuyệt Vời của em
mái tóc đen cứ đòi bay theo từng độ siết cánh tay anh
quấn vòi trên vai nàng.

Tối nay
em quên mơ
(hay mơ rằng) em đã quên.

Lưu Diệu Vân
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 94132)
(Gởi anh Huy & chị Minh) Câu thơ còn trong trí nhớ Như mùa thu mỗi năm lại về Theo tuần hoàn trời đất Như đôi mắt em buồn giấu kín Chịu đựng An phận Cuộc đời mình mùa xuân đi qua Rất xa, rất xa...
09 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 32245)
Trầm Hương chuyển ngữ ...Trong thi tập này, “Anh thích em lặng thinh" và "Đêm nay anh có thể viết những giòng buồn bã nhất" là hai thi phẩm tiêu biểu cho dòng thơ khắc khoải của Neruda sau cuồng nộ thân xác, được thâu vào đĩa nhạc dùng làm nền cho phim The Postman [Người Phát Thư]...
09 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 31244)
Trầm Hương chuyển ngữ Pablo Neruda [1904-1973] tên thật là Netftalí Recardo Reyes Basoalto, sinh ra vào mùa hạ năm 1904 tại một thị trấn nhỏ miền quê Chí Lợi trong một gia đình nghèo khó. Cuộc đời của cậu bé Recardo tưởng chừng phải xa lánh bút mực vì cha làm công nhân hỏa xa và mẹ làm giáo viên chết sớm vì lao phổi một tháng sau khi cậu chào đời. “Tuổi ấu thơ của tôi là những đôi dép ướt, là thế giới của gió và lá rừng, của những thân cây gẫy phủ dây leo”, như Neruda sẽ kể lại về sau, khi nhận giải Nobel Văn Chương 1971.
08 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 100068)
Đ êm Sài Gòn đứng đường bơ vơ Dòng người mênh mang không ngày yên lặng Còn con đường nào cho em Mộng mơ là trò chơi xa xỉ
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 28530)
Nét cọ tô đường cong ẩn hiện gam màu pha xanh đỏ trắng vàng em nhờn nhợt thịt da phấn son nhạt đêm khép
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 29098)
Những đôi chim mắt cú kia hú ám tròn ức tiếng hiện vút góc phố nhọn hắt bóng tách trà vọng hơi lãng nhớ viền lên khói hình đâm vào da thịt người con gái vờ máu nhô lên từng núm vú già trẻ nhựa đẩy đưa nhau
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 28747)
Có thể bây giờ anh chẳng hiểu đâu những toan tính trong em ngày mai ngày kia đối phó với chính mình trên con đường mê hoặc mà đến một ngày khi buộc phải chọn lựa em sẽ là người phải chọn lựa đầu tiên.
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 28775)
Tâm như mây và mây như tâm Gió cát lao xao tiếng nguyệt cầm Xuân hạ qua chơi mùa thu cúc Sư về dạo bước giữa sơn lâm.
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 28771)
Bóng tối ngậm trong lòng tay Xòe ra chỉ là những giấc mơ hoang đường và sợ hãi Sa mạc rát khô tiếng nói Con chữ nối nhau chạy đi
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 28417)
Anh thầm hỏi Kanguru Có gì trong đôi mắt ướt Có phải nỗi lòng âm u Có chăng một đám âm hồn