- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,139

Sợi Bấc

18 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 24004)

hopluu99-252_0_147x300_1Trương Đình Trác

Sinh năm 1964 tại Sàigòn . Qua Mỹ từ năm 1982. Tốt nghiệp cao học Quản Trị Thuế và CPA, hiện đang sống và làm việc tại miền Nam California. Có bài viết trên Văn, Tân Văn, Da Màu. Lần đầu tiên đến với độc giả Tạp Chí Hợp Lưu.

 

 

 

 

Sợi bấc


Sẽ thổi tắt ngọn nến
Của những ngày tháng Tư
Cửa mùa xuân vừa khép
Mây rồi bay thật xa

Tạ từ, xin tạ từ
Cả một mùa xuân lạ
Làm mới nghĩa trần gian
Đã là điều rất cũ

Sẽ giữ sợi bấc nhỏ
Dù nến lửa không thắp
Mình ta biết cũng đủ
Một mùa xuân vừa qua

Thăm thẳm ngoài biên độ
Những gì bôi xóa được
Thăm thẳm nơi rất lặng
Ta giữ gìn báu vật

Rồi ngày theo ngày tới
Hơi thở người sẽ mỏn
Ta tìm mùa xuân cũ
Trong sợi bấc nhỏ nhoi


Đêm Nghe Mùa Hạ Cũ

Mùa hạ nào vừa trở lại đây
Qua vườn khuya bước chân rất khẽ
Áo trắng thơm hồn yêu bướm nhỏ
Bước chân nào trên guốc mộc, mây

Mùa hạ, giọt nắng thơm như mật
Hóa mây kia ngũ sắc thần tiên
Áo trắng ai bài thơ thật lớn
Cả một mùa cổ tích triền miên

Cổ tích rằng dáng nghiêng rất khẽ
Mắng nắng đừng đậu mãi bờ vai
Xin anh đừng đi theo em mãi
Để bồi hồi tóc dạ lý hương!

Đêm trở giấc nơi vườn bỗng lạ
Ấu hạ xưa tuyệt bóng ngoài khung
Theo trăng khuya trở về bất chợt
Đóa quỳnh hoa nở ngát ngoài sương

Tuổi nhỏ ơi và mùa hạ cũ
Gọi trong hồn một thủa thật xưa
Trăng, trăng lên ngợp đêm hạ cũ
Tiếng gọi chừng em xa rất xa

Trương Đình Trác

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Giêng 201012:00 SA(Xem: 24534)
trăng đập anh ra một đêm nguyệt bạch anh vỡ anh rồi những mảnh sáng long lanh anh cầm anh lên một mảnh sắc nhọn thử cứa lên người máu chảy thành dòng
17 Tháng Giêng 201012:00 SA(Xem: 22015)
Anh viết cho em bài thơ viết ngược Bởi đời đâu như nước chảy xuôi dòng Năm có qua, ngày thời như chiếc lá Buồn nào hơn cô độc buổi tàn đông
04 Tháng Mười Hai 200912:00 SA(Xem: 94508)
* Viết tặng linh hồn Nhà báo Đặng Ngọc Khoa Buổi chiều mưa vụt tắt Tôi vớt điểm những vì sao là lững nơi chân mây.
15 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 22503)
Mất xa em những hình ảnh cũ mềm ẩn hiện Căn phòng ẩm mồ hôi miền nhiệt đới Danh vọng là trò đùa thân xác mệt lả cùng những cơn ho vật vã Chiều tan nhanh theo trăng tháng năm đứng đường
15 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 96598)
Chán đời, y đi buôn màu sắc Gặp ai, y cũng rao mời “Mua màu không? Tôi bán cho!”
01 Tháng Mười Một 200912:00 SA(Xem: 90980)
Có phải đêm dang đẩm ướt sương Anh lại về trong mơ đầy nổi nhớ Con đường xưa bên dòng sông như lụa Cỏ ven bờ rối rít những nụ hôn
26 Tháng Mười 200912:00 SA(Xem: 22162)
Em luôn nghĩ mình là người đàn bà đoan chính Vì em đã yêu và chỉ yêu duy nhất một người đàn ông Hay nói chính xác, chỉ duy nhất một người đàn ông trong cùng thời điểm Cho đến khi, người đàn ông đó ra đi…
26 Tháng Mười 200912:00 SA(Xem: 23544)
khi cánh cửa mở ra gió vào căn phòng lắng nghe cây xương rồng sắp chết kể câu chuyện về một mùa hạ trĩu mệt những mộng mị bé tí trong hơi thở rã mục của đêm mất ngủ
01 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 84940)
có một thời đạn bom bay qua tình trai trẻ có những hẹn hò hình như đã phôi pha có một xấp phong bì nào vàng úa trong tay ta và có lẻ tình yêu là một điều rất thật
22 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 92846)
Buổi sáng Hilton café nguội em đã ủ nó trong đôi tay em đã gắng giữ nó khỏi nguội bằng những giọt nước mắt nóng...