- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,588,147

Từ Anh

21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32193)

Anh đau lòng vì không thể hôn lên vết bỏng

sự bất cẩn thường xuyên của em chỉ làm nỗi ân hận ngày càng đau rát thêm

em dùng tình yêu thiên thần tác dụng trái tim trần tục anh

những hỗn loạn vô vàn mệt mỏi

câu hỏi chúng ta luôn bất đồng nơi đâu mình sẽ hôn nhau lần đầu

thành phố nào sẽ khóc sướt mướt cảm động thay cho đôi ta

thành phố nào sẽ lặng thinh đồng tình niềm hưng phấn

thành phố nào sẽ chứng kiến hành trình hồi ức lỗi lạc nhất

em còn hai mươi bốn năm sống thiếu anh

hai mươi bốn tiếng thở cùng anh

và hai mươi bốn phút để chìm vào anh

chiều bừa bãi chăn gối dài ngắn ngủi

ngày trống trải uể oải lướt buồn tủi

có nên giữ lại một chút gì phòng khi không còn sự lặp lại?

thực thể anh trong những gói giấy gởi theo đường bay

luôn thiếu tem, lẫn nhầm địa chỉ, nhưng vẫn đến đúng tên người nhận

nguyên bản anh hiện những dòng chữ rách nát tư duy

giữ lại nguyên vẹn anh và cho hết khắp cả em

ngõ phố nào cũng là góc hơi quen

tuyến đường nào cũng đến nơi hò hẹn

từ ái ân mình khai sinh lối yêu tương phản định mệnh

em lớn lên cạnh sức sống anh mãnh liệt

thành phố thiêng chỉ riêng mình hai ta biết.

 

Lưu Diệu Vân

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 27204)
Buổi sáng mùa hạ những đốm trắng bên ngoài cửa kính sương bốc lên từ mặt hồ hay từ núi tỏa xuống em như một giọt sương rơi xuống chiếc hồ thăm thẳm quanh quẩn ngại đường sông
25 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28506)
nắng mùa hạ cây phượng hoa đỏ tràn không tìm đâu thấy lá lũ ve sầu núp trong tàng cây bóng cả ran mãi nhắc lũ học trò [nghỉ hè]
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28281)
mưa biệt giam những ngày đầu hạ nhớ nhũng cơn bão rớt đất cũ qua ba chục năm mưa giông vẫn tồn tại
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 27306)
Làm sao để mỗi chữ trong thơ có thể trở thành một đơn vị nghệ thuật độc lập, có khả năng đứng vững như một người? Đó là một thách đố đối với những người sành chơi thơ, chơi chữ. Tạo được những câu thơ có thể đọc xuôi, đọc ngược, bỏ một số chữ đầu, cuối, mà vẫn là thơ...
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28362)
Môi mọng tím bầm những dấu răng da thịt ấy đã nhàu nhò một dạo những ghế nệm trong xe không bao giờ khai láo những bàn tay vò nát ngực căng đầy
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30589)
mùa này sương muối nhiều mặt nước lặng buồn như nồi sa thạch hoàng hôn chớ dám mượn chỗ đặt lưng. chiều hình như hẹp lại.
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32068)
Nghe em nói giọng Quảng Nam lòng như có gió thổi ngang bất ngờ đậm đà như tiếng quay tơ mượt mà như tiếng ầu ơ cuối trời
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32581)
thương cho mình một đời khốn khó đi trên một chân mà lội hết địa cầu từ đông sang tây đường dài thăm thẳm gậy trúc trên tay khập khiễng múa may
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33208)
Những chùm hôn Không hoa, không lá và không tuổi Theo gió Qua ngàn dâu xanh Qua mái tóc em Ngập ngừng Những bộ cánh bay biến đâu mất
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31571)
Có thật không một ngày nỗi trầm cảm bị trầm cảm không thể tiếp tục chờ đợi trong mỏi mòn buông thõng đôi tay rồi âm thầm lui về vùng tối