- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,549,421

Dăm Bài Thơ Viết Trong Những Ngày Chemo Và, Radiation Therapy, Ở Bệnh Viện Fountain Valley.

14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30444)

w-hopluu93-final-214_0_107x300_1Lời Tòa Soạn: Du Tử Lê, người đã đi sâu, đã sống với tận cùng của tử sinh...sống chết chỉ là lẽ thường tình của đời người. Tất cả rồi cũng tan biến, xác thân rồi cũng mất đi, có còn chăng là lòng yêu thương, như một liều thuốc xoa dịu nỗi đớn đau, và sẽ ở lại mãi mãi với thơ... Xin trân trọng gởi đến quí văn hữu và độc giả những sáng tác mới nhất của nhà thơ Du Tử Lê như món quà đầu năm.

Tạp Chí Hợp Lưu

TRẢ LỜI # 1

từ sáng tới chiều,

người ta vẫn thấy con ốc sên nhỏ nhoi, ở đó.

một tuần, một tháng sau,

người ta hỏi nhau "điều gì đã xẩy ra khiến con ốc sên nhỏ nhoi, vẫn đó?!?"

một năm sau,

người ta kinh ngạc và, cảm thương nói với nhau:

- tội nghiệp! con ốc sên nhỏ nhoi, vẫn đó!?!!!!

chỉ Thượng Đế và một ít người biết

với vận tốc nhanh hơn ánh sáng,

con ốc sên đã đi giáp vòng, biết bao thế giới

nó di chuyển bằng

vận-tốc-tình-yêu-đôi-lứa.

 

TRẢ LỜI # 2

hãy cảm ơn bóng tối,

cho chúng ta ánh sáng.

(hạnh phúc như khổ đau

một đồng tiền hai mặt.)

hãy cảm ơn một mình,

một-mình giống Thượng Đế.

làm nên tất cả

(trong đó có tôi và em.)

như Thượng Đế

một-mình:

- chúng ta không phó bản.

TRẢ LỜI # 3

nắng bảo tôi khoan cười

lá bảo tôi khoan rơi.

chim bảo tôi khoan nói.

đất bảo tôi khoan về.

em bảo tôi nằm im.

bất động.

để em thắp những ngọn nến thủy chung khắp cùng thân thể tôi

cho ký ức thêm xanh:

- ngày mất tích.

 

TRẢ LỜI # 4

đừng nghĩ người câm không nói.

người điếc không nghe.

người mù không thấy.

tôi chẳng những đã câm, điếc lại còn, mù,

những ngày xa nhau.

nhưng tôi vẫn nghe được tiếng em nói.

vẫn thấy lúc em cười.

hơn thế,

tôi vẫn nói được với em:

- những điều không ai hiểu.!!!!!

TRẢ LỜI # 4

bất cứ hoa, trái nào,

cũng có riêng cho nó một mùi hương.

như căn phòng có mùi chờ đợi.

tóc có mùi shampoo.

cổ có mùi ân ái.

miệng có mùi kem đánh răng.

ngực có mùi nôi ấm.

bụng dưới có mùi chiếc lá phong đầu đời đổi màu

(thời gian thánh hóa.)

chia, ly có mùi khói xăng cùng cầu, nguyện.

 

riêng nước mắt nhắc tôi,

chúng cũng có mùi riêng

những lúc một mình lặng lẽ, chảy.

chiều nay,

tôi một mình,

(và,) nước mắt (độc lập với tôi)

đã lặng lẽ, chảy.

chúng mang theo mùi riêng

tôi không được quyền biết đến.

mùi hương chỉ dành cho em

biền, biệt.

 

TRẢ LỜI # 5

hãy chải tóc tôi bằng những ngón tay em

thời gian khựng. đứng.

hãy bịt mắt tôi bằng chiếc áo lót của em

dệt bởi sợi ân, nghĩa kim cang.

hãy dán miệng tôi bằng ngực em

bơ vơ thời bỏ sữa.

nhưng,

đừng xiết cổ tôi bằng mọi mất tích.

hãy treo cổ tôi trên đỉnh ngọn, trời

bằng những bài thơ tôi chưa viết xuống.

nhưng,

em biết tôi cất giấu chúng chỗ nào,

nơi cõi, khác.

 

TRẢ LỜI # 6

thần chết có tình hơn bất cứ một thân nhân nào của bệnh nhân

ngày, đêm đến kề cận bên giường bệnh,

ngọt ngào nói:

-chào, buổi sáng.

-chào, buổi trưa.

-chào, buổi chiều.

-chào, buổi tối.

thần chết tận tâm hơn bất cứ một y tá yêu nghề nào của bệnh nhân,

ngày, đêm săm soi:

- những vết mổ.

- các bịch chứa cặn bã (hầu hết là máu bầm, không đi qua ruột mà,

thải qua những ống nylon.)

-những ống nylon chạy ra từ mũi.

ngực.

bụng.

cánh tay...

tới các bịch chứa đồ cặn bã.

khi bệnh viện đã chìm sâu trong giấc ngủ

(với những tiếng rên / ré / mớ /

tố cáo sự yên tĩnh là sương mù do thuốc mê giăng, bẫy.)

thần chết cởi giầy.

thay quần, áo.

lên giường.

ôm bệnh nhân: bằng cánh tay đất. mát.

ru bệnh nhân: bằng tiếng hát sương. khuya.

những tình khúc tình nói về thiên đàng - -

(và,) hứa hẹn một tình yêu bất diệt.

nhưng, đêm nào thần chết cũng rơi vào ngủ

khi bệnh nhân còn thức.

(ông ta đang lắng nghe

tiếng hát của nắng / mưa kỷ niệm.

những tình khúc nhục nhằn nói về thiên đàng tanh banh

ngay mặt đất.)

cứ như thế:

từ cuối tháng 2-06

tới đầu tháng giêng 07...

nếu phải giải, trình,

có dễ

chỉ em trả lời được

câu hỏi:

- tại sao?!?!!!!!

TRẢ LỜI # 7

nếu không có đám đông

(dù chỉ cho ta những lời nguyền rủa,)

cách gì ta nhận dạng cô đơn?!?

nếu không có đồng phục

nhãn hiệu toàn cầu

(thẩm mỹ mới!)

cách gì ta nhận dạng lẻ loi?!?

là những kẻ bên lề:

- nhớ. đừng quên cảm ơn đồng phục.

là những kẻ bên lề:

- nhớ. đừng quên ghi danh và, cảm ơn đám đông - -

(những người ném đá.)

DU TỬ LÊ

(Jan. 07.)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32488)
xe đi như thuyền trôi trên mặt đời băng giá ký sinh một tơ trời bám đeo lòng hoang dã
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 34344)
Như những chiếc bóng băng qua vùng mơ ước Bỏ lại sau lưng ở đáy ly cà phê Từng chuyến tàu băng đêm và nhớ
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 34626)
Thế là chúng mình có ngôi nhà xinh với giàn hoa đậu biếc Giấc mơ tím lan toả không ngừng, nhuộm đôi môi em Nhuộm những đêm hoan say Vì đôi môi mở đón Anh, mà nụ hoa khắp nơi hé cánh
13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32845)
Vậy là đâu còn cách chi được tìm về, núp sau hàng mi có lắm khi ấm áp sẫm buồn. Rối rắm. Hoặc chỉ giả bộ buồn đuôi mắt dài những mê lộ tình nhân
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 29220)
Bắt đầu nhớ những con hẻm Xe máy cùng bờ tường không sơn Thành phố cùng tầm nhìn trong veo Thành phố và những cơn mưa thầm lặng
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 29777)
Cuộc tình như gió thoảng Chẳng có gì để mơ Chẳng có gì để nhớ Chẳng có gì để chờ
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30507)
Anh thấy cả mùa thu trong ánh mắt, Giọt lệ nào đã nhỏ xuống long lanh? Hãy giữ giùm anh một màu quá khứ Màu tím hoa sim hay tím lục bình?
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 34081)
chỉ cần khoác lên chiếc áo là đời sống đã mang một khuôn mặt phỉnh, gạt mà em là yếu tố tất yếu để tôi tự lừa dối tôi
12 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 34536)
môi đằm thắm khói thuốc giục cảm lượn múa giữa thinh không đêm ôm gọn quả trăng tròn lẳng
11 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30660)
Em về qua cửa giáo đường mở trang Cựu Ước nỗi buồn bỗng vui Chúa trên cao cũng mỉm cười bấc chưa thắp, nến đã ngời lửa thiêng