- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Dăm Bài Thơ Viết Trong Những Ngày Chemo Và, Radiation Therapy, Ở Bệnh Viện Fountain Valley.

14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 49949)

w-hopluu93-final-214_0_107x300_1Lời Tòa Soạn: Du Tử Lê, người đã đi sâu, đã sống với tận cùng của tử sinh...sống chết chỉ là lẽ thường tình của đời người. Tất cả rồi cũng tan biến, xác thân rồi cũng mất đi, có còn chăng là lòng yêu thương, như một liều thuốc xoa dịu nỗi đớn đau, và sẽ ở lại mãi mãi với thơ... Xin trân trọng gởi đến quí văn hữu và độc giả những sáng tác mới nhất của nhà thơ Du Tử Lê như món quà đầu năm.

Tạp Chí Hợp Lưu

TRẢ LỜI # 1

từ sáng tới chiều,

người ta vẫn thấy con ốc sên nhỏ nhoi, ở đó.

một tuần, một tháng sau,

người ta hỏi nhau "điều gì đã xẩy ra khiến con ốc sên nhỏ nhoi, vẫn đó?!?"

một năm sau,

người ta kinh ngạc và, cảm thương nói với nhau:

- tội nghiệp! con ốc sên nhỏ nhoi, vẫn đó!?!!!!

chỉ Thượng Đế và một ít người biết

với vận tốc nhanh hơn ánh sáng,

con ốc sên đã đi giáp vòng, biết bao thế giới

nó di chuyển bằng

vận-tốc-tình-yêu-đôi-lứa.

 

TRẢ LỜI # 2

hãy cảm ơn bóng tối,

cho chúng ta ánh sáng.

(hạnh phúc như khổ đau

một đồng tiền hai mặt.)

hãy cảm ơn một mình,

một-mình giống Thượng Đế.

làm nên tất cả

(trong đó có tôi và em.)

như Thượng Đế

một-mình:

- chúng ta không phó bản.

TRẢ LỜI # 3

nắng bảo tôi khoan cười

lá bảo tôi khoan rơi.

chim bảo tôi khoan nói.

đất bảo tôi khoan về.

em bảo tôi nằm im.

bất động.

để em thắp những ngọn nến thủy chung khắp cùng thân thể tôi

cho ký ức thêm xanh:

- ngày mất tích.

 

TRẢ LỜI # 4

đừng nghĩ người câm không nói.

người điếc không nghe.

người mù không thấy.

tôi chẳng những đã câm, điếc lại còn, mù,

những ngày xa nhau.

nhưng tôi vẫn nghe được tiếng em nói.

vẫn thấy lúc em cười.

hơn thế,

tôi vẫn nói được với em:

- những điều không ai hiểu.!!!!!

TRẢ LỜI # 4

bất cứ hoa, trái nào,

cũng có riêng cho nó một mùi hương.

như căn phòng có mùi chờ đợi.

tóc có mùi shampoo.

cổ có mùi ân ái.

miệng có mùi kem đánh răng.

ngực có mùi nôi ấm.

bụng dưới có mùi chiếc lá phong đầu đời đổi màu

(thời gian thánh hóa.)

chia, ly có mùi khói xăng cùng cầu, nguyện.

 

riêng nước mắt nhắc tôi,

chúng cũng có mùi riêng

những lúc một mình lặng lẽ, chảy.

chiều nay,

tôi một mình,

(và,) nước mắt (độc lập với tôi)

đã lặng lẽ, chảy.

chúng mang theo mùi riêng

tôi không được quyền biết đến.

mùi hương chỉ dành cho em

biền, biệt.

 

TRẢ LỜI # 5

hãy chải tóc tôi bằng những ngón tay em

thời gian khựng. đứng.

hãy bịt mắt tôi bằng chiếc áo lót của em

dệt bởi sợi ân, nghĩa kim cang.

hãy dán miệng tôi bằng ngực em

bơ vơ thời bỏ sữa.

nhưng,

đừng xiết cổ tôi bằng mọi mất tích.

hãy treo cổ tôi trên đỉnh ngọn, trời

bằng những bài thơ tôi chưa viết xuống.

nhưng,

em biết tôi cất giấu chúng chỗ nào,

nơi cõi, khác.

 

TRẢ LỜI # 6

thần chết có tình hơn bất cứ một thân nhân nào của bệnh nhân

ngày, đêm đến kề cận bên giường bệnh,

ngọt ngào nói:

-chào, buổi sáng.

-chào, buổi trưa.

-chào, buổi chiều.

-chào, buổi tối.

thần chết tận tâm hơn bất cứ một y tá yêu nghề nào của bệnh nhân,

ngày, đêm săm soi:

- những vết mổ.

- các bịch chứa cặn bã (hầu hết là máu bầm, không đi qua ruột mà,

thải qua những ống nylon.)

-những ống nylon chạy ra từ mũi.

ngực.

bụng.

cánh tay...

tới các bịch chứa đồ cặn bã.

khi bệnh viện đã chìm sâu trong giấc ngủ

(với những tiếng rên / ré / mớ /

tố cáo sự yên tĩnh là sương mù do thuốc mê giăng, bẫy.)

thần chết cởi giầy.

thay quần, áo.

lên giường.

ôm bệnh nhân: bằng cánh tay đất. mát.

ru bệnh nhân: bằng tiếng hát sương. khuya.

những tình khúc tình nói về thiên đàng - -

(và,) hứa hẹn một tình yêu bất diệt.

nhưng, đêm nào thần chết cũng rơi vào ngủ

khi bệnh nhân còn thức.

(ông ta đang lắng nghe

tiếng hát của nắng / mưa kỷ niệm.

những tình khúc nhục nhằn nói về thiên đàng tanh banh

ngay mặt đất.)

cứ như thế:

từ cuối tháng 2-06

tới đầu tháng giêng 07...

nếu phải giải, trình,

có dễ

chỉ em trả lời được

câu hỏi:

- tại sao?!?!!!!!

TRẢ LỜI # 7

nếu không có đám đông

(dù chỉ cho ta những lời nguyền rủa,)

cách gì ta nhận dạng cô đơn?!?

nếu không có đồng phục

nhãn hiệu toàn cầu

(thẩm mỹ mới!)

cách gì ta nhận dạng lẻ loi?!?

là những kẻ bên lề:

- nhớ. đừng quên cảm ơn đồng phục.

là những kẻ bên lề:

- nhớ. đừng quên ghi danh và, cảm ơn đám đông - -

(những người ném đá.)

DU TỬ LÊ

(Jan. 07.)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tám 202612:47 SA(Xem: 292)
Có người hỏi vì sao ta biền biệt / Đã bao mùa không thấy chút tăm hơi / Có lẽ bởi tháng năm rong ruỗi quá / Bụi mờ dần một khoảng sáng ngày xưa
07 Tháng Tám 202611:05 CH(Xem: 323)
tháng giêng hoa xoan chưa nở / thì em đã vội lấy chồng / mùi hương còn đang dang dở / rụng đầy xuống cả dòng sông / *** tháng hai ánh trăng vừa cũ / chênh chao ngõ vắng im lìm / em không còn gì để nói / chỉ màu nắng nhạt qua tim /
22 Tháng Bảy 202610:23 CH(Xem: 1958)
Bão Maysak đổ bộ vào Móng Cái / các bản tin điện tử dồn lên trang nhất / suốt nhiều giờ chống bão / anh đợi bản tin em
08 Tháng Bảy 20264:22 CH(Xem: 2519)
Sau một khoảng lặng khá dài, nhà thơ Phan Thanh Bình gửi đến Hợp Lưu năm bài thơ mới như những mảnh suy tưởng được chưng cất từ ký ức, lịch sử, tri thức và những đổ vỡ của đời sống đương đại. Ở đó, hình ảnh quen thuộc luôn được đặt trong những liên tưởng bất ngờ: mùi oản hương đi cùng chỉ số Dow Jones, phế tích vương triều mở ra một hệ đếm của ký ức, còn cơn mưa cuối cùng lại đổ xuống ngay trong bóng mình.
26 Tháng Sáu 20265:05 CH(Xem: 3170)
anh nằm ôm huế sượng trân / bởi tóc em buộc phù vân giữa lòng / huế mình chừ mãi long đong / nên trăng trong nội vẫn không chịu về
26 Tháng Sáu 20263:01 CH(Xem: 3017)
Có những thứ tưởng chừng phai hết thảy / Đến cuối đời vẫn thổn thức không nguôi / Như chiếc lá rơi qua mùa rất cũ / Chạm tim người một tiếng động xa xôi.
18 Tháng Sáu 20262:22 CH(Xem: 3933)
Có những bài thơ được viết ra để xuất bản ngay. Có những bài thơ lại chọn cách ngủ yên rất lâu trong ngăn kéo thời gian. Những Ngày Chủ Nhật của Nguyễn Chí Trung thuộc về trường hợp thứ hai. Được viết từ năm 2000, bài trường thi này phải đợi đến 26 năm sau mới đến với bạn đọc Hợp Lưu. Trong quãng lặng dài ấy, thời gian đã đổi thay nhiều điều, nhưng những câu hỏi mà thi sĩ đặt ra về nỗi buồn, sự hiện hữu, ký ức, cô đơn và hành trình làm người dường như vẫn còn nguyên tính thời sự. Chúng tôi xin giới thiệu tác phẩm như một món quà nhỏ gửi đến những độc giả yêu thơ Nguyễn Chí Trung — những người vẫn tin rằng có những tiếng nói thi ca không thuộc về một thời điểm, mà thuộc về nhiều thế hệ cùng chia sẻ một nỗi băn khoăn trước đời sống. TẠP CHÍ HỢP LƯU
05 Tháng Sáu 20263:26 CH(Xem: 3527)
Anh có về xứ Huế với em không? Lên Ngự Bình, Nguyệt Biều hay Lương Quán? Bến nước sông Hương ngắm nhìn đàn cá quẫy / Bên bụi tre ngà còn đó dấu khắc tên /
08 Tháng Năm 202611:30 CH(Xem: 5656)
gió sẽ lạnh những chiều xa thành phố / mùa đi qua cho lá rụng xuống đường / tà áo ấy đã mòn thêm mặt lộ / khi mưa về làm ướt cả muôn phương
04 Tháng Năm 20261:46 SA(Xem: 5928)
Sau khi đã tập tành yêu anh / Em tập tành chia tay, tập tành giận dỗi / Tập tành nghi ngờ anh nói dối, / (Rồi không tin anh nói thật bao giờ)