- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
287,132

Lời Bọt Sóng

13 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 36879)

-1-

Vậy là đâu còn cách chi được tìm về,

núp sau hàng mi có lắm khi ấm áp

sẫm buồn. Rối rắm. Hoặc chỉ giả bộ buồn

đuôi mắt dài những mê lộ tình nhân

 

-2-

khi giữa tôi và anh và màu trời xanh. Xanh đến hoang mang

đôi mắt nhìn đã nhuốm nghìn lời từ biệt dao cắt

có gió lộng đuổi theo đến nản lòng. Hoa vàng mộng mị

gần hết rồi. Một cuối năm. Trời không còn xanh

 

trời không còn xanh nên tôi rầu muốn tím hai môi

mà có thật là trời đã xanh như chưa từng vắt cạn máu

mà có thật là trời bỗng xanh như chiếc nơ xanh

trên bờ ngực xanh trong khu vườn ngọt tiếng chim xanh

 

à thì ra hồn rút ruột nên xanh

tôi một bữa về làm ma rút ruột

đợi một lần anh phanh ruột tim gan

ôi, làm ma rồi tôi chỉ ám anh thôi

 

ồ mà không. Có thể mình chỉ nên can đảm

rút ruột nhau tuồng như cơn mộng du

và như thế anh rồi đành thoát hiểm

tôi cất ruột mình giấu tận trời xanh

 

không sao đâu. Trời xanh đâu còn mãi... trời xanh

nên chỉ một lần thấy được trời xanh rất xanh

cũng chỉ một lần nghe mãi những vô âm

lời bọt sóng vẫn còn nguyên vẹn

 

 

 

-3-

mòn con mắt đợi nhau từ mạt kiếp

mê nhau rồi không thiết phải hôn môi

mà ghé lại xin ấm một chỗ ngồi

nên ấp ủ mùi đông phương mải miết.

 

-4-

tôi thuốc ngủ để chờ trông mộng mơ

cho tôi đi xuyên tới những vì sao thăm thẳm của đêm nào

xuyên tới vùng không gian có vạt nắng ai ngồi

xuyên tới những thời khắc của thanh xuân sắp cạn

xuyên tới thứ bóng tối trắc trở trong anh

xuyên tới những bờ tóc phai những liêu xiêu đổ

xuyên tới những ẩn số của những mùa tình ve đực

xuyên tới anh. Để bắt về trong những giấc mơ

những giấc mơ không bao giờ đủ dài

như một thiên thu

uy vũ

 

-5-

Vậy là không còn cách gì

không thể không trở về bơi ngược dòng

khi giấc mơ đã hóa phép một lần khóc

như ngực áo khép hở địa ngục thiên đàng

như linh hồn đàn ông ngã năm ngã bảy trần gian

sao gói được mấy mùa thương mùa vắng

thôi thì

hãy cất giữ những khao khát. Bằng những cơn mơ tảng sáng

ồ mà khi không tôi bỗng muốn

làm căng cứng giấc mơ ai.

 

Nguyễn Thị Thanh Bình

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 41135)
Nghe thu về trong gió Nghe thu về trong mưa Mỗi năm mùa thu đến Quên mà vẫn là chưa
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 38633)
Đọc báo Nhân dân số 822 Có đăng tin mấy người tự tử Vì câu chuyện tình duyên trắc trở Đêm mùa hè nóng nôi như lửa Tôi ngồi làm thơ Vừa giận, vừa thương mấy người xấu số
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 42306)
Sinh nhật em mời tôi ly rượu rắn như có phiến trăng vàng dưới đáy tan ra tôi nghiêng ly uống cạn Rượu rắn em ngâm năm loài rắn độc tinh chất nọc độc của loài bò sát trầm mình lắng đọng trong ly
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 43598)
Chúng tôi vây quanh xem người bán thuốc dạo biểu diễn trò chơi mảnh chai Người bán thuốc nhai nát ly thủy tinh
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 42190)
Buồn miên man hoàng hôn. Buồn chảy ra từ mười đầu ngón tay hoang mang. Buồn là máu.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 42014)
Buổi chiều thứ 2 vắng người Anh ở không [ con dã tràng] cũng ở không Anh phía này lấy tay Viết trên cát tên em Con dã tràng phía bên kia xe cát
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 40373)
Tình yêu nở muộn Mùa bóc cái lạnh Đông đắp vào hơi thở anh. Em thảng thốt đợi cánh hoa Tình yêu thắp nắng Trái tim nở bung khát khao, thèm giọt hương anh tưới vào không gian em.
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 41503)
1 rặng mồng tơi chia 2 nhà hàng xóm nàng nuôi tầm dệt lụa hong tơ chàng hàng xóm thường xuyên không việc [làm thơ] con bướm trắng ở không bay qua bay lại bay tới bay lui báo hại làm cô nàng cảm động chết luôn
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 42579)
Em nằm cạnh trái tim anh Có nghe máu chảy trăm nhành yêu thương Trời xanh đầy tiếng chim vương Dòng sông đầy gió. Vườn thơm đầy lòng
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 40266)
bắt đầu tháng tư rồi đó em em có còn nhớ quê nhà không đã ba mươi năm rồi nhìn bạn bè tôi lần lượt ra đi thế hệ chúng tôi đang già rũ, đuối chết mà quê nhà vẫn mù mịt, xa xăm