- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

ánh loan, như một nén nhang

05 Tháng Sáu 20241:24 SA(Xem: 2308)
Hoa-sen
Hoa Sen - ảnh Internet



Trần Quang Phong

ÁNH LOAN, NHƯ MỘT NÉN NHANG

 

 

Tôi nhớ về những đứa trẻ của Trường Tiểu Học Cộng Đồng Hoà Do, những đứa trẻ của ruộng đồng và sóng biển, tóc khét nắng và chân lấm lem bùn đất.

Thuở ấy con trai và con gái học riêng, nhưng tôi đã kịp nghe Ánh Loan học hành thông minh và tính tình hiền hòa.

Và từ đó, chúng tôi cùng học Trường Trung Học Cam Ranh. Bất ngờ hơn nữa chúng tôi cùng học 12C Phan Bội Châu CamRanh, cùng học TK3 Trường Đại Học Đà Lạt.

Và từ đó, chúng tôi như hai hòn bi ve trong suốt lăn tròn trên hai đường thẳng song song giữa dâu biển nhân gian.

Có một người bạn phỏng vấn…Học chung với nhau bao nhiêu năm, tui tưởng ông với Ánh Loan phải có gì với nhau chứ… Tôi cười… Ai biểu nó học giỏi hơn tui… Thật sự mà nói, không hiểu sao tôi trong veo với Ánh Loan đến vậy. Tiếp xúc với nhau bao nhiêu năm, có chung bao kỷ niệm, nhưng  trong lòng không hề gợn lên chuyện tình yêu trai gái.

Có một thời gian cuộc sống tôi rất khó khăn, bị cả xã hội ruồng bỏ và xa lánh, tôi phải giả vờ sống để che mắt thiên hạ, và một người bạn thân thiết đã cười ha hả…Bây giờ mầy khổ tao sướng…thật sự mà nói, tôi không hiểu anh ta nghĩ gì? Như thế nào là khổ như thế nào là sướng?

Tôi vẫn mơ về một vùng cát trắng biển xanh, những đứa trẻ chân trần chạy nhảy nô đùa rượt đuổi những con còng gió, mảnh lưới chài vây bắt hoàng hôn.

Nơi bắt đầu những thân phận nghiệt  ngã , nơi bắt đầu những yêu thương cháy bỏng, nơi bắt đầu những ước mơ tươi đẹp. Đó là những tháng ngày ly tán, người ta có thể bạc đầu chỉ trong một đêm như Ngũ Tử Tư thời chiến quốc… Vợ xa chồng, cha xa con. Người lên rừng, kẻ xuống biển . Đứa ở lại, đứa ra đi… Đó là những ngày tháng mà người ta phải ăn khoai sắn thay cơm, phải mặc những chiếc áo may vụng về bằng bao cát, phải gánh củi từ núi về bằng những đôi chân trần trên con đường gồ ghề khúc khuỷu đầy sỏi đá…Tuy cuộc sống khốn khó nhưng lại đầy ắp tình người, người ta sẵn sàng chia sẻ chén gạo, miếng rau. Người ta sẵn sàng cưu mang nhau lúc ốm đau, bệnh hoạn.

Chúng tôi vẫn ngồi đó mặc cho giông bão ngoài kia, nhắc về một người bạn cũ đã lâu rồi không gặp, về những kỷ niệm vui trong cuộc sống học trò, về cô Dung đã vĩnh viễn ra đi. Thuở ấy, Thu Hương và Tinh Khiết vẫn chưa đi định cư, thường ghé lại thăm Ánh Loan. Cả bọn ngồi ôn lại chuyện trường, chuyện lớp.

Biết bao nhiêu là thay đổi trên mảnh đất này, có nhiều người đã đi xa để tạo dựng cuộc sống mới, chỉ còn đôi đứa trẻ ngày đó còn ở lại đây vẫn ngậm ngùi bao mùa phượng đỏ , vẫn rưng rức vòng bánh xe lăn tròn theo năm tháng, và chờ đợi những hình bóng cũ trở về thăm kỷ niệm xưa.

Đêm nay mưa lớn quá, tôi nghe tiếng gió hú, tiếng nước mưa chảy xối xả trên mái nhà, tiếng vặn mình trên các ngọn cây. Tôi nhớ những trận mưa giông ngày ấy, chúng tôi dắt xe đạp dìu nhau qua mã Thánh, những trận gió xô dạt những chiếc xe đạp cũ mèm, những hạt mưa quất vào mặt đau điếng, áo mưa là những mảnh nylon khoác ngang vai coi như không có, đứa nào đứa nấy đều ướt như chuột lột. Ánh Loan bao giờ cũng là người đi sau cùng. Có hai hình ảnh mà tôi nhói lòng từ ngày ấy cho đến bây giờ. Nụ cười hiu hắt như báo trước một cuộc đời không dễ dàng gì, tôi đã từng hỏi… sao cười buồn quá vậy?… Và Ánh Loan đã trả lời… cuộc đời có gì vui đâu mà không buồn…và hình ảnh thứ hai còn nhói lòng hơn, Ánh Loan đội chiếc nón cời lầm lũi đẩy chiếc xe cà rem qua các nẻo đường bụi đỏ giữa nắng trưa hè gay gắt …

Ôi! Những buổi trưa hè ở mảnh đất đầy nắng gió và cát này, bầu trời xanh trong veo và xương rồng đỏ trên đinh cát, những ngọn gió thổi vào hồn nỗi xa vắng đến lạ lùng, nghe xao xuyến bước chân thời gian, nghe ray rứt tiếng ve ran trên cành phượng đỏ, một nỗi bàng hoàng đu đưa nhịp võng. Sao mà thanh bình đến vậy?

…Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại… tôi nhìn những mùa hè trôi qua trong nuối tiếc, dẫu biết rằng là lẽ thường hằng nhưng trong lòng không khỏi xót xa. Những người bạn cũ đi xa, người còn ở lại lướt qua nhau như người xa lạ. Tôi ngồi đó trong bóng chiều tà, nắng chiều vàng sao mà lặng lẽ.

Ôi! Hai hòn bi ve tội nghiệp, đã lăn gần hết đoạn đường trần ,tôi nghiêng xuống cuộc đời bằng nụ cười ngạo nghễ, có ai về nhặt lại tiếng ve ran….

Trần Quang Phong

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Sáu 20244:38 SA(Xem: 806)
Trước hết, tôi cần nhắc lại với bạn câu nói: “Sự thật cũng là một thứ Nhân đức” của nhà triết học cổ Hy Lạp Aristotle. Ngắn gọn thôi nhưng chân lý đó đủ sức vượt bao thế kỷ để trở thành bài học quan trọng nhất đối với một kẻ cầm bút, cầm máy quay, và vĩnh viễn không bao giờ cùn mòn, mất tính thời sự!
15 Tháng Sáu 20243:48 SA(Xem: 829)
Những đổi thay khốc liệt sau cuộc chiến 75 đã đưa đẩy một nhóm bạn bè chúng tôi gần gũi, siêng năng gặp gỡ nhau hơn những ngày tháng trước đó. Một ngày của mùa hè 1978, đi với anh Nguyễn Đình Toàn đến nhà chúng tôi ở cư xá Thanh Đa là Trần Quang Lộc trạc tuổi hai mươi tám, ba mươi, với cây guitar trên vai. Nghiêu Đề và tôi luôn vồn vã, thân thiện rất nhanh với bạn mới gặp, nhất là lại có thêm cây đàn. Ham vui như chúng tôi, sự thân thiện sau đó đã tăng lên gấp bội.
14 Tháng Sáu 202411:10 SA(Xem: 897)
Ngày xưa, muốn ăn bánh tro phải đợi đến ngày mùng 5/5 âm lịch, thì các cô các bác ở quê mới gánh xuống Qui Nhơn, ngồi trước nhà ba má tôi mà bán. Bánh tro được gói tựa như bánh Ú nhưng bé hơn. Bánh được làm từ gạo nếp ngâm qua nước tro và gói lá đem luộc chín trong nồi. / Ba tôi thích ăn bánh tro chấm với đường cát. Món ăn dân dã đậm đà hương vị quê hương mà người lớn thường thích. Cũng như ba, đến tuổi này tôi mới thích bánh tro như ba ngày ấy...
05 Tháng Sáu 20241:02 SA(Xem: 1341)
Một tháng qua, sự xuất hiện của hành giả Minh Tuệ cùng sự "biến mất" khá bí hiểm của ông cùng các vị đồng tu đã tựa một tiếng sét giữa trời quang, hay như một vệt sao chổi vụt qua bầu trời, và báo trước cho không ít người cái điều đã nằm sâu trong triết lý Phật giáo mà sư Vạn Hạnh đã đúc kết: “Thân như bóng chớp có rồi không” (Thân như điện ảnh hữu hoàn vô), hoặc như tên một tác phẩm lớn của nhà viết kịch người Tây Ban Nha P. Calderón: “Đời là giấc mộng”…
05 Tháng Sáu 202412:51 SA(Xem: 1635)
THƯ KIẾN NGHỊ / Hà Nội 1/6/2024 / Kính gửi Hội đồng Chứng minh và Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Kính thưa các vị Pháp chủ, Đại lão Hòa thượng tôn quý! Tôi là người hoạt động trong ngành điện ảnh xin khẩn thiết gửi tới các quý ngài đôi kiến nghị chân thành sau đây:
22 Tháng Tư 202412:07 SA(Xem: 3511)
Vào ngày 31 tháng 10 năm 1974, nhật báo Sóng Thần do tôi làm chủ nhiệm bị chính phủ kiện ra tòa với tội danh “phỉ báng mạ lỵ” Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Việc này xẩy ra sau khi số báo đề ngày 21 tháng 9, 1974 bị tịch thu vì đã đăng tải bản cáo trạng tham nhũng trong chính quyền do Phong trào Nhân dân Chống Tham nhũng và Kiến tạo Hòa bình phổ biến. Có hai tờ nhật báo khác cùng chung số phận với Sóng Thần, đó là Đại Dân Tộc và Điện Tín. Phiên tòa cho hai tờ này được ấn định vào một ngày khác.
14 Tháng Tư 20249:53 SA(Xem: 3558)
Tôi vẫn nghĩ vợ chồng sống được với nhau cả một đời thì thương nhau phải biết. Tôi không có được cái may mắn này nhưng tôi thích ngắm những cặp đôi người già bên nhau ở tuổi xế chiều. Tôi trân trọng những đôi vợ chồng thương yêu kề cận suốt cuộc đời. Nhớ lời của bài hát hồi xưa tôi hay nghe: "Nhiều năm trời chẳng thương tình, để em làm kẻ đa tình". Phụ nữ khi ly hôn chồng thi thường có nhiều người khác phái để ý nhưng tôi không hề làm kẻ đa tình yêu đương vớ vẩn đâu nhé, tôi biết chắc rằng tôi là người chung thủy nếu tôi gặp đúng một người thương.
08 Tháng Tư 20248:51 CH(Xem: 4677)
Từ phòng ngủ của Tư-Lệnh bước ra, Y-Sĩ Thiếu-Tá Đàm-Quang-Hiển xúc động, nghẹn ngào : “Thiếu-Tướng… đi rồi!” … Các Sĩ-Quan hiện diện, không cầm được nước mắt, kính cẩn nghiêng mình tiễn biệt chủ tướng. Bác-sĩ Đàm-Quang-Hiển, hiện định cư tại Mỹ, bang Minesota, nguyên là y sĩ trưởng Sư-Đoàn 5 Bộ Binh, kiêm Tiểu-Đoàn-Trưởng Tiểu-Đoàn 5 Quân-Y. Vào trưa ngày 30 tháng 4 năm ấy, ông được gọi lên, với hy vọng cấp cứu Chuẩn-Tướng Tư-Lệnh vừa dùng súng tự sát... Bác sĩ Hiển khám nghiệm, bắt mạch….Nhưng không kịp ! Người đã “đi” rồi! Ôi ! Thực buồn làm sao!
13 Tháng Hai 202411:21 CH(Xem: 4373)
Tôi còn nhớ một cái Tết năm xưa, tôi lái xe đưa gia đình từ Seattle xuống Tacoma một thành phố lân cận để đến lễ đầu năm tại một ngôi chùa và chọn cho đúng hướng xuất hành năm mới. Ngôi chùa này và nhà sư trụ trì còn trẻ, lại là một nhà thơ mà tôi đã nghe một người bạn nhắc đến và đây là lần đầu chúng tôi đến lễ. Tên chùa là Phước Huệ, nhà sư trụ trì có pháp danh là Thích Phước Toàn, hai cái tên thật là chân phương. Danh vị của nhà sư là Tỳ Kheo, khác với nhiều chùa các vị trụ trì đều là Hòa Thượng hay Thượng Tọa, điều đó không có gì khác biệt đối với sự hâm mộ của tôi với nhà sư.
13 Tháng Hai 202410:58 CH(Xem: 4048)
Từ California khi trở lại thăm Saigon trong một dịp tết, điều thú vị nhất là tôi được một mình rong ruổi trên những chuyến xe bus, tôi đi khắp Saigon, Chợ Lớn, Phú Lâm. Chẳng cần biết trạm sẽ dừng nơi đâu, tôi đi hết đường hết sá, ngắm nhìn mọi thứ xe lớn xe nhỏ, phố bé xíu hay đường rộng thênh thang. Và để tôi thấy hết mọi người, cùng nhìn luôn mọi thứ… Hôm nay tôi cũng bước đại xuống một trạm dừng, chẳng cần biết tên gọi. Loanh quanh rồi tôi định ngồi ăn trưa ở lề đường nào đó. Nắng và bụi sẽ là gia vị cho những dĩa cơm đường chợ, ly nước mía sẽ làm dịu bớt ồn ào của những tiếng còi xe không bao giờ dứt, khiến thiên hạ chỉ muốn điên đầu. Saigon, những ngày giáp tết, mọi sự vội vàng như đã được nhân lên qua đủ thứ màu trang trí nóng nảy, kiểu xanh vàng và tím đỏ.