- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NGHĨ VỀ CÁI CHẾT

19 Tháng Mười Hai 202311:46 CH(Xem: 31931)
HOA SEN- ảnh Internet
Hoa sen trắng - ảnh Internet


Thái Thanh

NGHĨ VỀ CÁI CHẾT


Dạo này sao mình hay nghĩ về cái chết.
Mình giống như ba mình hồi trước thường bâng khuâng day dứt khi thấy tuổi già của nhiều người sắp rời bỏ dương trần thường sẽ bị đau yếu nằm yên một chỗ sống tật nguyển trong một thời gian.
Ngày ấy ba đã phản kháng sợ kiểu sống như thế trước khi chết.
Ý niệm của ba là khi hết số thì đi liền không đau bệnh.
Và ước nguyện ấy đã thành sự thật, không đợi đến già yếu, đến lúc phải làm cho con cháu lo lắng buồn phiền, ba đã ra đi nhanh nhẹ nhàng không kịp cho ai phụng dưỡng ba dù chỉ một ngày.
Hồi ấy mình đau lòng lắm vì ba và cả nhà chưa kịp nói với nhau lời nào mà đã vội đi.
Nhưng bây giờ về già mình lại thấy như thế lại hay.
Ta đến đôi bàn tay không. Ra đi cũng không cầm nắm theo gì.
Cả đời mình hết lòng vì con cháu gia đình và không hề có một sự lựa chọn cho riêng mình.Thôi thì phút cuối ... cũng mong trọn vẹn cho một kiếp người đừng làm cho ai phải phiền lòng vì mình.

Đời người tuy sống bên nhau nhưng hiếm khi lại nói hết cạn tâm tư sâu kín trong lòng.
Để lúc rời thật thế gian này cả người chết và và người còn sống lại hối tiếc vì sao mình không nói.
Không biểu lộ cho người biết mình đã yêu người đến độ nào.
Mình đọc và thuộc làu câu của ai đó nói rằng:
" Hãy nói lời yêu thương với người mà mình rất yêu thương vì đó có thể là lần gặp sau cùng".
Thế nhưng mình đã làm hụt mất tăm những người thương mà không hề nói được.
... Khi người đi về cõi vĩnh hằng lòng lại chùng xuống một nỗi buồn trong sâu thẳm
Những điều muốn nói lại chôn chặt trong lòng.

Nghĩ về cái chết.
Mình nghĩ mai sau mình sẽ đi về đâu.
Ngày xưa mình thích chết được chôn trên núi đồi giữa muôn vàn cỏ dại xanh rì.
Còn bây giờ mình muốn được thiêu để về với biển, muốn quên đi tất cả nỗi buồn dương thế, quên mất mình đi để bớt đắng cay lòng.
Càng sống nhiều thêm càng thấy nhiều hơn những cuộc sinh ly tử biệt. Hôm qua người còn nói cười reo vui lẫn oán trách giận hờn, hôm nay biền biệt tăm mù không thấy nữa.
Những lúc chạm phải sự vô thường, lòng mới thấm đau sự mất mát.
Tuy vậy nhưng nếu còn được sống thì phải sống khỏe sống vui sống giúp được cho người. Còn như thọ mạng không còn nữa thì nên đi nhanh trước khi thấy tủi thân phận mình.

Mỗi người có một cách chết khác nhau.
Mình giống ba có cái tai to. Ba mình mặt đầy đặn phúc hậu từ đôi mắt đến gương mặt nụ cười. Nếu xem tướng thì ba có tướng thọ. Thế nhưng ba lại ra đi sớm chỉ mới 62 tuổi nhưng ba đi nhanh nhẹ nhàng của người hiền đức.
Thật lạ là dòng họ mình ai cũng có tai to tướng thọ vậy mà cô mình: cô Dư, cô Hai, bà nội cũng mất năm 62 tuổi.
Chỉ có bác tám là sống được 93 tuổi với một cuộc đời khá tròn vẹn. Bác mất khi con cháu giàu có thành đạt nhà cao cửa rộng và bác mất như hết thời hạn dạo chơi cõi trần nên bác phải bay về trời. Bác khồng hề đau yếu. Buổi sáng ăn điểm tâm uống một ly sữa. Bác ngồi thong dong trên ghế bố và bảo: trời đang tối dần tối dần quanh bác đó. Bác khép mắt lại và đi nhẹ nhàng.
Cô Hai mình cũng vậy, không đau yếu gì, nằm ngủ rồi đi luôn.
Nhìn bác Tám mình ước chi ba má mình cũng được như vậy để nhìn thấy được con cháu đề huề vui vẻ bên nhau. Mỗi khi đi đâu chơi hạnh phúc bên gia đình, ăn được món ngon, thong dong ngắm cảnh đẹp mình cứ chạnh lòng mà ước sao còn có ba má để được cùng nhau cho bù lại ngày xưa khốn khó mình đã chưa phụng dưỡng cho người chu đáo ... nhưng đã không còn dịp nữa rồi.

Nghĩ về cái chết mình nghĩ:
Nếu mình là người sống lâu.Mình nguyện lòng sẽ cầu nguyện cho người đi trước.

Bạn mình - một người bạn rất thân - thương rất thương vừa mới qua đời.
Mình lại nghĩ đến cái chết
Chính vì nghĩ rất sâu về điều này nên khi bạn minh vữa ngã  hôn mê mình đã cầu nguyện thiết tha cho người bằng chính trái tim yêu thương và thấu hiểu sâu xa vê bạn.
Cầu cho bạn được nhất thân ly khổ nạn. Nếu thọ mạng không còn xin Đức Phật độ trì cho bạn được ra đi thật an lành.
Và rồi lời cầu nguyện ấy đã thành như thật ...Mình lại vẫn tiếp tục nguyện cầu cho người những điều tốt đẹp nhất khi người về thế giới bên kia dù rằng bạn có biết hay không nhưng mình tin lòng thành sẽ cảm đến Phật đài.
Hôm nay đã là thất thứ tư.
Ngày bạn thành khói mong manh rời bỏ cõi tạm này. Mình không có mặt nơi xa ấy nắm lấy bàn tay, lau dòng nước mắt lăn lần cuối nhưng mình đã khấn giữa hư không rằng nếu có cảm nhận cùng nhau hãy cho mình gặp nhau lần cuối đi và đêm đó mình mơ thấy người rất rõ trong mơ với nụ cười hiền năm cũ ngày xưa ... Rồi sau lần đó cả trong mơ cũng không còn thấy nữa.
Chỉ còn có thể dành cho nhau là những lời cầu nguyện rồi vĩnh biệt ngàn trùng.

Ai bảo rằng trong kinh sách Phật dạy không hề có phâp cầu siêu độ cho vong linh chư?
Mình tin điều này và biết cầu nguyện từ khi má mình mất.
Những người mà mình cầu kinh khấn nguyện cho họ sau 49 ngày đều về báo mộng ttong giấc ngủ của mình với vẻ hân hoan.

Nghĩ về cái chết
Mình cảm nhận điều này sâu sắc trong tâm:
"Mọi thứ đều vô thường, khi cảm nhận được sâu sắc điều này, con người sẽ không còn đau khổ và bất an nữa; suy nghĩ đó là con đường đi xuyên qua những giông bão trong cuộc sống".[1]

Thái Thanh
Sài Gòn 2023
_______________________
[1] Viết lại từ câu kinh Pháp Cú 277.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Giêng 20252:30 CH(Xem: 19704)
Tôi bị ám ảnh triền miên bởi những hình tượng ốm đau, kiệt quệ. Những lặng lờ thấp thỏm, sợ hãi đợi chờ cho một ngày cuối cùng, chấm hết… Nên đã rất ít khi tôi còn dám thăm hỏi ai thêm về chuyện thở ít, thở nhiều hay đã gần ngưng thở. Anh Khánh Trường mỗi khi tôi nhớ đến, phải là hình ảnh của một giang hồ. Một tay chơi luôn cười cợt, ngạo nghễ với đời, để nếu cần, đang ngồi café cứ quăng đại chiếc ghế lên trời cho hả cơn giận dữ. Dễ thương và may mắn nhất là anh có được những tiếng cười xòa thông cảm, những tiếng cười phá chấp từ bè bạn.
26 Tháng Mười Hai 20244:38 CH(Xem: 17343)
Sáng thứ bảy, như đã hẹn mình và Ánh Loan (Phú Nhuận) tập trung tại nhà Thanh Hương (quận 1). Khung cảnh khu vực này thật đẹp. Phố xá sang chảnh lại có cảm giác yên bình. Khúc lộ Đặng Dung là một con phố như bao con phố trung tâm của SG nhà cửa san sát kiểu dáng đều rất đẹp. Cả dãy phố nhà nào cũng có một giàn hoa giấy hay những loại hoa gì đó đủ màu sắc, góp phần tạo nên vẻ đẹp, văn minh, thanh lịch, tao nhã cho khu phố này.
24 Tháng Mười Hai 202412:04 SA(Xem: 16850)
Tôi là người ngoại đạo, nhưng bạn bè thân hữu từng kết giao là giáo dân rất nhiều. Họ là những con dân của Chúa. Hôm nay, Giáng Sinh cận kề, nghĩ về các thân hữu.
18 Tháng Mười Hai 20246:46 CH(Xem: 20347)
Cuối thập kỉ 60 hay đầu đầu 70 gì đó. Bố tôi, một nhân viên khí tượng tại phi trường Nha trang, có kể lại về câu chuyện về ngày Đại hội không quân của của câc nước Đông Nam Á, mà ông được tham dự. Theo ông, trong các đội bay, ông hết lời tán thưởng đội bay của nước Trung Hoa dân quốc ( Taiwan) đã có những phi trình biễu diễn thật đẹp ngoạn mục, cùng những màn nhào lộn chết người gần như đạt đến đến giới hạn của đỉnh cao sức chịu đựng của phi công chứng tỏ sự dày công tập luyện. Còn về đội tuyển Cao ly, ông nhận xét cùng cái trề môi " Bình thường!"
10 Tháng Mười Hai 20244:55 CH(Xem: 21524)
KHÔNG HỌC Y KHOA NỮA: TS NGUYỄN DUY CHÍNH, Little Saigon, California 21.11.2024: Là một nhà sử học Việt Nam nghiêm túc, các trang viết của Anh ND Chính bao giờ cũng là một nỗ lực đi từ nguồn tài liệu gốc từ kho sử liệu Trung Hoa, do Anh rất giỏi chữ Hán – mà Anh tự học, nên Anh có thể đáp ứng được yêu cầu nghiêm khắc này. Và rồi nhân đọc một bài viết trên mạng, nói tới vai trò quan trọng bất ngờ của AI/ ChatGPT trong Y khoa, Anh ND Chính đã viết cho tôi và các Bạn – dĩ nhiên, ai cũng biết đó là một câu nói đùa, với một tiêu đề diễu cợt: "Thất nghiệp đến nơi rồi… Hãy học AI chứ đừng học Y khoa nữa "
23 Tháng Mười Một 20248:51 CH(Xem: 24799)
Hình như không đợi đến lúc thật già, chỉ nhá nhem cái tuổi già già thì đã thấy lẩn thẩn cái chi đâu đó trong mắt người khác rồi. Tôi buôn bán ở chợ Qui Nhơn, anh bạn hàng của tôi hôm ghé hàng lấy đồ về cho vợ bán, anh ngồi mà than vãn. - Chắc anh điên mất vì bà vợ của anh. Hễ anh nói gà thì bả nói vịt. Anh nói cái chén thì bả nói cái xe. - Hì hì chuyện thường mà anh. Do giờ anh thay đổi nên thấy vậy đó chớ hồi xưa anh lắng nghe mà nuốt từng lời chị nói đó chớ.
23 Tháng Mười Một 20246:25 CH(Xem: 17023)
Giật mình, ngồi bật dậy, tâm trí nửa tỉnh, nửa mê; tuy còn đang ngơ ngác bần thần, tôi vẫn nghe thoáng bên tai, âm điệu tiếng hát chơi bài lô tô: tìm mãi không ra ...nó chạy đâu xa...nó chạy đâu xa …tìm hoài mới ra ... là con số gì đây... con số gì đây, con số … hai mươi ba (23). Tôi lẩm bẩm: lại nằm mơ nữa rồi!
02 Tháng Mười Một 202412:22 SA(Xem: 22554)
Đối với người Việt, dù trong nước hay ở nước ngoài, nhắc đến phở là tự nhiên nước miếng tứa ra. Đi ra nước ngoài, người Việt chỉ mong chóng trở về, ào ra quán phở gần nhà gọi tô phở nóng thưởng thức bù lại những ngày nhớ quê hương.
22 Tháng Chín 202411:34 CH(Xem: 24647)
Anh à, giữa những ngày hội của người làm phim cả nước tại thành phố biển Nha Trang, quặn lòng trước thảm cảnh của dân ta - nhất là người dân vùng núi Tây Bắc - Đông Bắc qua mấy đợt lũ lụt lên tiếp, em bỗng nhớ về anh… Những điều anh dự báo và khẩn thiết kêu gọi trong kịch bản phim truyện "Vùng rừng nóng bỏng" chưa kịp lên màn ảnh đã rơi ập vào chính số phận của anh: chiếc xe khách chở anh đã bị đổ tại đèo Chiềng Đông hiểm trở, do hậu quả của những cơn lũ rừng, sau nhiều năm tháng dài đốt phá rừng triền miên vô tội vạ!
12 Tháng Chín 20242:10 CH(Xem: 23240)
Ngày xưa hồi còn nhỏ, tui hay nghe bà cố tui đọc câu: "Còn duyên kẻ đón người đưa. Hết duyên đi sớm về trưa một mình". Tui thấy ngồ ngộ dễ thương nên tui nhớ luôn câu ấy ở trong đầu. / Mấy mươi năm trôi qua cho đến giờ tuổi đã về chiều, ngồi ngẫm lại đời mình. À! người ta thì "còn duyên kẻ đón người đưa" còn mình hết cả một đời người trôi qua mà mình có chút duyên nào đâu, vì từ nhỏ cho tới lớn đâu có ai đón đưa, thương nhớ mình chứ ... Xấu hổ thiệt nhưng cũng phải thú thiệt vì ở cái tuổi này rồi, có níu kéo gì nữa đâu hè!! Nói thiệt may ra ông trời ổng thấy tội tội mà kiếp sau ổng cho mình có chút "diên" (duyên)làm vốn lận lưng.