- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,577,564

ĐÊM HÀ NỘI

23 Tháng Tám 20198:25 CH(Xem: 6339)
co-gai-va-hoa-sen
Cô gái và hoa sen - tranh Hà Huỳnh Mỹ

 



If lightning strikes a rotten tree and it collapses, it’s not the fault of the lightning.

 (The Fountainhead, Ayn Rand)

 

"Nếu sét đánh gãy một thân cây mục, đó không phải là lỗi của tia sét." (Suối nguồn, Ayn Rand)

 

———

 

Đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại quyết định hôn anh khi ngồi cạnh nhau bên bờ hồ Gươm vào một đêm thu mát mẻ, ngọt ngào và lãng mạn tháng 9. Tôi sẽ không thi vị hóa nó bằng cụm từ ẩn ngữ quen thuộc của Phan An “mấy sợi tóc em bay bay, má em gần kề”, không phải vì cụm từ đó không đẹp hay vì tôi không biết nói một cách văn vẻ và mượt mà, mà vì tôi thích gọi sự việc bằng đúng tên của nó. Đó cũng là một điều mà đôi khi mọi người không thích ở tôi vì cách nhìn sự việc quá sắc sảo và không khoan nhượng. Nhưng bên cạnh đó, tôi còn là một người cực kỳ lãng đãng, mơ màng và lắm lúc ngơ ngơ ngác ngác….. Tôi là một phức thể hơi vụng của tạo hóa và bản thân tôi, với thật nhiều thành phần, hỗn hợp được nhào trộn lại, nhưng chẳng hiểu cố ý hay vô tình, một số phần hơi già lửa trong khi những phần khác vẫn còn chưa chín tới. Trước đây vài năm, tôi vẫn thường tự bảo mình đang ở giai đoạn định dạng trong cuộc sống, còn bây giờ, đã đến giai đoạn gì rồi, tôi cũng chẳng biết nữa, mà có thể đôi khi cũng chẳng quan tâm.

 

Hãy để tôi ngồi đó trong những bộn bề mâu thuẫn bản thân và quay trở về tối Hà Nội hôm đó bên hồ Gươm. Thực ra, tôi chỉ biết đó là hồ Gươm vì hôm sau anh bảo tôi thế chứ nếu thẳng thắn thì tôi chỉ nói được là ngồi bên bờ hồ. Tôi thường không để tâm vào một thứ gì, đặc biệt là khi tôi đến một nơi xa lạ hay tôi đi cùng với một ai đó mà tôi tin cậy và dựa vào. Tôi sẽ chỉ có một cảm giác chung về thành phố đó chứ không xác định được từng con đường, góc phố hay hàng nào, quán nào. Cảm nhận của tôi về con người cũng thế, tôi chỉ có một cảm giác chung chung, thảng hoặc một nét gì rất đặc biệt hay có ý nghĩa với tôi thì tôi sẽ nhớ, mà để định nghĩa như thế nào là có ý nghĩa với tôi thì tôi cũng không biết.

 

Có lẽ tôi quá tham lam khi nói về bản thân hơi nhiều. Hãy nói về anh một chút. Thật ra, tôi không biết anh nhiều lắm. Anh, ngày xưa, có thể là một hình mẫu lý tưởng của tôi. Anh, ngày nay, vẫn là hình mẫu lý tưởng trong mắt nhiều cô gái, hình như không có tôi trong đó. Tôi biết anh từ lâu lắm rồi, nhưng cũng chỉ như vừa biết đây thôi. Anh và tôi hay cãi nhau vì không cùng quan điểm. Anh lúc nào cũng bảo tôi tinh vi, còn tôi thì bảo anh gồng mình. Anh thích dạy dỗ người khác vì tự tin là mình sẽ có khả năng cải hóa người khác, như anh nói “nói một lần không nghe, nói hai lần không nghe, nói mười lần mà nó nghe được một câu thì vẫn tốt”, còn tôi thì không tin vào cái sự dạy dỗ người khác lắm, hay nói đúng hơn, tôi chẳng đủ hơi sức để dạy dỗ tất cả mọi người. Anh lại lấy đó làm sở thích của anh, chẳng trách dẫn đến việc anh cũng thích dạy dỗ tôi và tôi lôi ra được một lô một lốc những lý do để cãi lại, thường dẫn đến việc là hôm đó tôi không muốn nói chuyện với anh nữa! Nhưng hôm sau anh vẫn sẽ gọi tôi, và với tính nhiều chuyện và mau quên cố hữu của con gái, tôi vẫn sẽ hào hứng bắt đầu một câu chuyện mới mà quên mất mình đã từng bực mình vô kể vào đêm trước.

 

Tôi đã từng được nhiều người hứa dẫn đi chơi Hà Nội từ mấy năm trước, lúc tôi dự định ra Hà Nội lần đầu. Nhưng lần lữa mãi, đến giờ mới đi được mà lại là đi công tác chứ không phải đi chơi. Lịch bận quá nên tôi chỉ có thể gặp được một số người, và, có lẽ vì tôi vẫn còn dành cho anh nhiều tình cảm lưu luyến lắm, nên tôi nghĩ đến anh đầu tiên. Và tất nhiên, anh hứa sẽ giới thiệu Hà Nội với tôi. Đi cùng một người bản địa bao giờ cũng thích vì họ có thể kể được cho mình nghe nhiều chuyện lạ và hay. Và với một người khá cởi mở và… nói khá nhiều như anh, tôi nghĩ chuyến đi lần này của mình chắc sẽ vui vẻ.

 

Tôi lại dẫn mọi người đi quá xa bờ hồ Gươm Hà Nội rồi! Ừ, đêm đó Hà Nội đẹp, lành lạnh trời thu, không mưa, không khí ẩm mát nhẹ. Anh nhắc tôi đem theo áo dài tay, tôi thu mình ngồi sau xe trong khi anh chở tôi đi hết phố này đến phố kia của Hà Nội. Tôi tự cho mình hít thở bầu không khí mát mẻ trong lành của thủ đô, khác hẳn không khí đầy khói bụi của Sài Gòn. Lạ, chỉ cần cách nhau một góc đường, phố nào ít xe không khí lạnh hẳn lại và dường như quyện vào nhau. Đường Hà Nội nhỏ, ít xe, có lẽ vì lúc đó cũng khuya rồi, nhà nhà san sát nhau đóng kín cửa. Tự nhiên tôi thấy thích cái không khí yên bình có tính thâm trầm này. Tiếc là chưa có hoa sữa để tôi có thể nghe được mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió nhẹ mùa thu.

 

…. Tôi ghé nhà một người bạn ăn tối, anh đón tôi, hơi choáng váng vì “một số cốc bia”. Anh đã làm cả bạn tôi và tôi hơi hoảng khi ngồi oang oang kể về rất nhiều thứ, thậm chí về cả cuộc sống riêng, quan điểm về tình yêu, nam nữ, vv…. Tôi đã đứng lên mấy lần mà anh vẫn cứ ngồi yên tâm kể tiếp. Tự nhiên tôi thấy rất buồn cười. Dường như một lực hút nào đó đẩy tôi về một vị trí ngược sáu năm trước kia, và tôi đang đứng nhìn tôi ba hoa một cách không cần thiết với một người mà tôi vừa quen biết. Tôi không giải thích được, nhưng cảm giác thấy tôi trong anh làm cho tôi cảm thấy vừa gần gũi vừa thân thiết.

 

Ra khỏi nhà bạn tôi, trời lạnh hơn, tôi nép vào anh, mặc dù không lạnh lắm. Tôi chẳng biết tự khi nào tôi đã xích lại gần anh hơn. Hình như đây cũng không phải là một cuộc phiêu lưu, chỉ mơ màng là một lúc nào đó, trong một tình cảnh nào đó, người ta cảm thấy cần một người nào đó, thế thôi. Anh dừng xe bên bờ hồ, tôi ngồi và ngắm mặt hồ. Nước bao giờ cũng làm cho tôi cảm thấy yên bình và gợi cho tôi ý tưởng về sự sống vĩnh hằng. Anh vẫn tiếp tục nói, anh nói những gì tôi không hiểu lắm, nhưng đối với tôi, cũng không quan trọng. Điều quan trọng là tôi đang ngồi cạnh anh, cảm giác mình đang dựa vào một bờ vai tin cẩn và có cảm giác rất thư giãn và thoải mái. Anh nói một cái gì đó về sứ mệnh xa vời, về Chúa trời, về sự huyền diệu của vũ trụ, của cuộc sống tâm linh, về Bác, về những mong ước và niềm tin thầm kín của anh. Tôi không biết mình có hiểu và có tin hết những điều đó không. Tôi chỉ tin một điều là nếu không có những cốc bia trước đó, có lẽ anh sẽ không nói những điều đó ra, hay ít nhất, sẽ không trình bày một cách lộn xộn như vậy và cũng không để ý rằng tôi đang mải nghĩ về một cái gì khác ngoài những điều anh nói.

 

Tôi không buồn cãi anh, tôi dựa vào người anh như một con mèo nhỏ. Ở đây, tôi cảm thấy ấm áp, hạnh phúc và thư giãn. Tôi biết anh có bạn gái và cuối năm nay anh sẽ cưới, và biết rằng “anh mệt mỏi rồi, anh không muốn làm lại từ đầu, trừ phi…” Tôi biết đây là một chuyện tình không kết quả, vì địa lý, vì hoàn cảnh, vì quan điểm, vv…. Phải, tôi biết tất cả những điều đó chứ, nhưng tôi không muốn đứng dậy đi ra khỏi chỗ này vì nó êm ái quá và ngọt ngào quá. Đối với tôi, ngày mai có ra sao cũng không quan trọng, tôi đang sống với những cảm xúc của tôi trong hiện tại, và nó ngọt ngào, dễ thương làm sao.

Sau cái hôn đầu, anh hỏi tôi “Em có nghĩ đến ngày chia tay không?”, tôi bật cười, đối với tôi chuyện này làm gì có khởi đầu thì cũng làm gì có kết thúc. Đây chỉ là một phần của cuộc sống, một đêm tình tứ và lãng mạn, ngày mai mọi sự có thể đổi thay, có thể anh chẳng còn nhớ tôi là ai, tôi chẳng còn nhớ anh là ai, và mỗi người lại vất vả với cuộc sống bộn bề lo toan mỗi ngày. Tôi ngạc nhiên vì anh hỏi điều đó, có lẽ đây cũng chỉ là một ham muốn nhỏ bên cạnh những người tình của anh mà anh đã từng bao lần vất vả vì những cuộc chia tay lưu luyến chăng. Tôi cười bảo rằng “Anh không yêu em và em cũng chẳng yêu anh, vậy thì có gì đâu phải nói đến chuyện chia tay”. Bản thân tôi từ lâu đã không tin vào tính vĩnh hằng của tình yêu nam nữ, tôi chỉ tin vào sự có thật của giây phút đam mê, của những rung động mà tôi có thể cảm nhận được mà thôi.

 

Anh đưa tôi về, xe chạy chậm hẳn lại. Người vẫn còn quyến luyến và hơi ngây ngất, trời đêm Hà Nội vẫn lạnh, và càng vắng người hơn. Quãng đường từ hồ về sao mà trở nên gần quá, đến mức tôi cảm thấy hình như bánh xe không còn lăn nữa. Tạm biệt anh, tạm biệt đêm đầu tiên ở Hà Nội, tạm biệt một đêm thu ngọt ngào và tình cảm mà khi nghĩ đến vẫn còn thấy lưu luyến trong lòng.

 
TRẦN HẠ VI

16/09/2006 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Ba 202111:55 CH(Xem: 1798)
Đó là vào những ngày cả Hãng phim truyện VN như sôi sục lên trong giai đoạn tổ chức sản xuất bộ phim nhựa đen trắng “Tướng về hưu” dựa theo truyện ngắn cùng tên đang rầm rĩ dư luận xã hội của NHT. Sáng hôm ấy, đang ngồi họp xưởng đầu tuần theo thông lệ của Hãng, đồng chí bảo vệ ngó đầu vào nhắn: “Có nhà văn Nguyễn Huy Thiệp muốn gặp đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn”.
25 Tháng Ba 202110:39 CH(Xem: 2163)
Đã 43 năm trôi qua, sự khe khắt về lý lịch, về người của chế độ cũ dần rồi cũng nguôi ngoai. Nhờ đó mà tôi mới được viết lên những dòng này cho chị họ tôi. Chị Bảy Long, vợ một sỹ quan VNCH, người phụ nữ thầm lặng gánh chịu những đau thương mất mát của chiến tranh của nghiệp đời. Chị đã già, tuổi xuân đã qua đi, chị còn bất hạnh hơn cả bà quả phụ đại úy Đương vì không ai biết đến chị. Hết một đời đến khi nhắm mắt, chị sẽ vĩnh viễn không bao giờ được hốt một nắm đất nơi anh đã hy sinh để về chùa cúi lạy. Chị chẳng còn một đứa con nào để nương tựa tuổi già heo hắt bên song. Ôi đất mẹ Việt nam còn có bao người như thế... Thương biết bao!
08 Tháng Ba 20216:50 CH(Xem: 2270)
Nói tới thành tựu của một nền văn học, người ta chỉ nhắc tới những nhà văn, nhà thơ nhưng có lẽ không thể không nhắc tới những bà Tú Xương của mọi thời đại với bao nhiêu công khó hy sinh của họ.
03 Tháng Ba 202112:01 SA(Xem: 1873)
Tôi nhớ rõ ràng như chỉ mới hôm qua. Những năm còn bé nhỏ ở tuổi 12. Có một chiều, tôi ôm con gà đứng khóc tỉ tê, khóc sướt mướt, dai dẳng trước căn lều của người hàng xóm. Đã qua không biết bao nhiêu thăng trầm, trôi nổi của những tháng năm dài… Vậy mà sự rúng động trong trái tim bé nhỏ của tôi vẫn y nguyên, vẫn còn như rất mới.
02 Tháng Ba 202111:49 CH(Xem: 2233)
Năm ấy tôi chỉ mới tuổi mười ba, đang học lớp đệ lục trường Nữ trung học Quy nhơn. Cái tuổi be bé mới lớn ấy đã biết mộng mơ nhưng chưa biết chút chút nào về tình yêu đôi lứa cả. Thế nhưng tôi lại có một buổi thuyết trình về tình yêu và đó lại là một kỷ niệm tôi thương của thuở học trò.
20 Tháng Hai 20213:06 CH(Xem: 1937)
Dù Marquez phải sống lưu vong ở Mễ Tây Cơ, 30 năm cuối cuộc đời vì chống độc tài tham nhũng, dù ông bị thuyết Cộng Sản mê hoặc, dù Colombia và cả đại lục Nam Mỹ không nước nào theo Cộng Sản, nhưng khi ông mất năm 2014, ông vẫn là niềm hãnh diện của họ. ...Năm 1991, Liên Sô Cộng Sản tan rã, là một thất vọng nảo nề cho Marquez. Không hiểu sau đó ông có phản tỉnh không khi nhìn lại còn một vài nước còn theo chế độ cộng sản như Cuba, Triều Tiên, Việt Nam, Trung Hoa, độc tài và tham nhũng còn gấp trăm lần so với chế độ mà ông sống thời ông còn ở Colombia.
11 Tháng Hai 202111:43 CH(Xem: 1833)
Aó tím ơi! Tôi đã mất em trong cuộc đời này nhưng tôi vẫn hạnh phúc vì em thường trực trong trái tim rách nát này. Bên cửa sổ trăng đã lặn, chồi non mơn mởn hàng cây trong gió bấc rét mướt. Ừ nhỉ… Tháng chạp đã tàn…
29 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 3212)
Như những cô học trò nhỏ, áo trắng điệu đà tha thướt. Tôi còn có thêm giọng nói êm êm, thanh thoát và dịu dàng. Chúng tôi, những cô thiếu nữ đẹp như trăng, sáng rỡ và líu lo những khi tới lớp, những lúc tan trường… / Thày đứng lớp Kim Văn, hai lần một tuần. Chúng tôi chờ giờ của Thày, như đợi chờ để được nghe những vần thơ trác tuyệt và để học trong cuốn sách đặc sắc, mỏng, nhưng tràn đầy những nét tinh hoa... / Thày không giáo điều, không nhất định cứ giảng dạy đúng theo chương trình của Bộ Giáo Dục đưa ra. Những thứ mà với chúng tôi đã gần như nhàm chán. Ngoại trừ có lần Thày giảng và bàn rất vui, rất dí dỏm về Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên trong Kim Bình Mai…
23 Tháng Mười Hai 20209:35 CH(Xem: 2547)
Mùa gió! gió nhiều hơn bình thường, thậm chí nếu nàng không đứng vững, gió có thể làm nàng ngã, giờ thì một cơn gió cũng có thể làm nàng ngã… / Buổi sáng! Nàng nghe thấy tiếng gió tạt vào khung cửa, thi thoảng có tiếng rít của lá cây rừng, tuyệt nhiên không có một tiếng chim, nàng nghĩ “giá mà có một tiếng chim, nàng sẽ đáp lời nó”. Cuối cùng thì không có tiếng chim nào ngoài tiếng rít của gió… nàng co hai chân sát tận ngực, chắc giờ này anh đang bắt đầu chuyến hành trình của mình!
23 Tháng Mười Hai 20201:49 SA(Xem: 2613)
Tôi yêu cây Khế, yêu từ thuở ấu thời cho đến bây giờ vẫn mãi còn yêu. Chiều hôm qua ngang qua nhà xưa của ba mẹ ở đường Phan bội Châu trời bỗng đổ mưa to; tôi đứng đụt mưa trước hiên nhà cũ, lòng chợt chùng xuống nhớ nhung kỷ niệm của một thời xa xôi và tôi nhớ cây Khế. Đó là kỷ niệm của tôi.