- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THÁNH THIÊN NỮ TƯỚNG - NHỮNG NGƯỜI MẸ TRẦM MÌNH TRÊN SÔNG

22 Tháng Bảy 202610:14 CH(Xem: 1602)
THANH THIEN NU TUONG


THÁNH THIÊN NỮ TƯỚNG
- NHỮNG NGƯỜI MẸ TRẦM MÌNH TRÊN SÔNG

 NGUYỆT QUỲNH kể chuyện sử

Đất nước ta khởi đi từ hình bóng một người mẹ thuở hồng hoang. Lịch sử chúng ta khởi đi từ lời ru và những cuộc phân ly. Giữa huyền thoại về những người anh hùng, thấp thoáng bóng dáng những người mẹ trầm mình trên sông.

 

Và chúng ta gặp nhau ở đó, lớn lên từ đó, giữa sự bao dung và đức hy sinh. Giữa cái bi tráng của thân phận nhược tiểu lại tỏa sáng một vẻ đẹp  vô cùng kỳ vĩ.

 

Gặp nhau từ khởi nghĩa Mê Linh

Đứa giữ voi trận đứa tiền binh

Cùng đứng trên bờ ôm nhau khóc

Khi nhị Trưng sông hát trầm mình

(Bài Ca Đại Việt – Bắc Phong)

 

Những dòng sông lịch sử như sông Hát, sông Thao, sông Nhật Đức, sông Bạch Hạc… không chỉ chứng kiến những giờ phút cuối cùng của triều đại Trưng Nữ Vương, mà còn là nơi lưu dấu khí phách lẫm liệt của 36 vị nữ tướng. Tiêu biểu là nữ tướng Thánh Thiên, người đến từ vùng ven biển Đông Bắc.

 

Theo nhiều sử gia, Trưng nữ vương là những nhà lãnh đạo quân sự nữ hiếm hoi trên thế giới, đã đánh đuổi quân ngoại xâm và giành lại chủ quyền dân tộc. Thế nhưng, trước khi ngọn cờ nghĩa của Hai Bà Trưng phất lên toàn cõi, ở nhiều vùng đất đã có những đốm lửa âm thầm chống lại ách đô hộ của nhà Đông Hán. Điều đặc biệt, theo thần tích và truyền thuyết địa phương, người khởi xướng phong trào phản kháng sớm nhất, chống lại nhà Đông Hán là Thánh Thiên, một thiếu nữ 16 tuổi ở vùng Bắc Ninh, Bắc Giang.

 

Nhà Đông Hán khi ấy đã áp đặt được một bộ máy đô hộ chặt chẽ xuống đến các cấp châu, quận, trên khắp nước ta. Dựa vào tổ chức quan lại, quân đội khá vững mạnh, chính quyền đô hộ ra sức bóc lột và đàn áp dân ta. Chúng ra sức chiếm đất, xây dựng cơ sở kinh tế riêng để có thể duy trì lâu dài nền thống trị. Với chính sách bóc lột, vơ vét triệt để của quan lại nhà Hán, dân ta đã phải trải qua cuộc sống đói khổ, đầy đau thương, tủi nhục.

 

Ở vùng ven biển Đông Bắc, đời sống ngư dân đã muôn phần cơ cực. Lịnh từ huyện về đòi khám muối các nhà và thu cống phẩm gửi đi Tràng An càng làm cho cuộc sống người dân  muôn phần điêu linh. Phẫn nộ trước cảnh dân lành bị áp bức, Thánh Thiên lúc ấy mới vừa mười sáu tuổi, đã đứng lên hô hào và chỉ huy dân chúng toàn vùng, trỗi dậy chống lại lịnh đòi khám muối và bắt trói viên Diêm quan từ huyện về. Dân chúng nức lòng tuân theo, tôn người thiếu nữ quả cảm ấy là Nàng Chủ.

 

Ít lâu sau, nghe tin người cậu của mình từ quan, chiêu mộ nghĩa sĩ ở vùng Ngọc Lâm để chống nhà Hán, Thánh Thiên đem quân đến hội hợp. Bà cùng xây dựng căn cứ, khai hoang tích trữ lương thực, lập lò rèn chế tạo vũ khí và ngày đêm luyện tập binh sĩ. Nhờ sự chuẩn bị chu đáo, nghĩa quân giành được nhiều thắng lợi, thanh thế ngày càng lớn, hào kiệt khắp vùng Hải Đông tìm đến hưởng ứng.

 

Khi ngọn cờ nghĩa của hai bà Trưng dựng lên ở sông Hát, Thánh Thiên đã đem toàn bộ lực lượng từ vùng ven biển Đông Bắc theo về. Theo thần tích, bà là một khai quốc công thần và là một tướng lĩnh có công trong các trận đánh lớn. Chính bà đã đánh tan quân Mã Viện ở Hợp Phố, và góp phần trong trận đánh lớn ở hồ Lãng Bạc.

 

Nhưng nền độc lập non trẻ chỉ tồn tại được ba năm. Năm 42, nhà Đông Hán sai Mã Viện đem đại quân sang đàn áp. Trước lực lượng quá chênh lệch, Hai Bà Trưng lui quân về Cấm Khê. Thánh Thiên từ miền bắc đem quân xuống cứu viện nhưng không kịp. Khi nghe tin Hai Bà đã tuẫn tiết trên sông Hát, bà tiếp tục tập hợp nghĩa quân chống cự bên dòng Nhật Đức. Quân Hán tiến đánh với chiến thuật chia cắt đội hình, quân của Thánh Thiên thất trận phải rút về Ngọc Lâm. Trong một trận giao tranh ác liệt, vì không muốn rơi vào tay giặc, bà đã phóng ngựa xuống sông Nhật Đức ở bến Ngọc để bảo toàn khí tiết.

 

Thương tiếc bà, dân làng Ngọc Lâm đã dựng miếu nhỏ bên bến Ngọc để thờ tự. Trong đền hiện còn đôi câu đối:

Nhân khí bể Đông, trời giúp nhà Trưng sinh nữ tướng,
Kinh hồn giặc Bắc, người nơi bến Ngọc ngưỡng thần uy.

 

Chúng ta là những người đã sống qua chiến tranh, đã từng chứng kiến những cuộc phân ly, đã ôm lấy nhau trước những mất mát đau thương của đất nước. Chúng ta cảm nhận được những giây phút cuối cùng của Thánh Thiên, khi bà phóng ngựa xuống dòng sông. Hình bóng dịu dàng mà kiên định, lặng lẽ mà bất khuất của bà vẫn sống mãi qua hình ảnh người mẹ Việt Nam ngày nay.

 

Thánh Thiên được coi là một nữ tướng nổi bật trong 36 nữ tướng dưới thời Hai Bà. Có thể con số 36 chỉ mang ý nghĩa biểu tượng. Và dù cuộc đời của các vị nữ tướng chỉ còn lại vài nét phác trong thần tích và truyền thuyết. Nhưng chúng ta tin rằng những người mẹ đầu tiên ấy đã nhào nặn, đã nuôi dưỡng và tạo nên vũ trụ của chúng ta. Dù bóng mẹ đã chìm trên sông nhưng lời ru của mẹ còn mãi.

 

Chính từ những người mẹ ấy mà lời ru Việt Nam mang một âm điệu rất riêng. Lịch sử đã sống trong câu ru của mẹ như một lời nhắn nhủ, và câu ru ấy đã thấm sâu trong máu bạn trong tim tôi:

 

Ru con con ngủ cho lành

Để mẹ gánh nước rửa bành ông voi

Ai coi lên núi mà coi

Có bà nữ tướng cởi voi, đi quyền

 
NGUYỆT QUỲNH

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 38470)
Danh xưng cho những địa ốc sang trọng bề thế như vậy là, biệt thự, villa. Vài định tính bổ túc: cổ kính, trầm tịnh, và đúng hơn cả: hoang sơ. Tổng quát, đó là kết luận của những người đứng ngoài, những du khách. Ngoài những cảm nghĩ trên, từ họ, nếu gợn thêm lượng nào trắc ẩn thì nó cũng chỉ như vệt sơn mới, khó sức nhòa nhóa hết mọi vết tích trần thế phong sương của kiến trúc hơn nửa thế kỷ
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 52311)
Triệu Nguyên người Nguyên Thuỷ tỉnh Cam Túc, mồ côi cha mẹ từ hồi còn bé, đến nay cũng chẳng vợ con gì. Năm Diên Hựu nhà Nguyên, Triệu đến học ở Tiền Đường, trọ tại Cát Lãnh bên bờ Tây Hồ. Lân cận với nơi chàng ở trọ, là ngôi nhà của Thừa Tứơng Gỉa Tự Đạo đời Nam Tống. Triệu ở một mình, nên cảm thấy nhàn hạ thảnh thơi, thường quanh quẩn bồi hồi ra đứng ngoài cửa những khi chiều xuống.
23 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 155977)
Ngủ đi nhé à ơi, cái sâu làm tổ, cái bọ đi chùa, chuồn chuồn thì bơi (Tặng Kiên và sự điên rồ của đêm)
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 40359)
Điều ấy quả là có thật. Mỗi lần nhìn đến chiếc áo ấy, hắn thấy gai ốc nổi lên, xương sống ớn lạnh. Nhưng hắn vẫn thích giữ nó, hắn vẫn thèm được mặc nó. Đã bao lần hắn định lấy ra mặc nhưng rồi hắn dừng lại. Hắn sợ. Chiếc áo ấy là quà của tên bạn thân tặng hắn sau chuyến du lịch Châu Á.
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 41308)
Xe qua lại tấp nập, người đông hơn, hình thức cũng thay đổi như tấm thân lâu nay mặc áo vá, áo cũ hôm nay khoác lên chiếc váy lửng và chiếc áo hai dây, chân đi dép hộp, tình cảnh phố phường như người dàn bà sống trong thủ dâm đã lâu, nay có chàng trai đến gõ cửa, chẳng biết phải dâng phần nào cho chàng. Nàng lại nghĩ tấm thân nàng. Tấm thân như tàu lá cải muối rách bươn, nhầu nhĩ lên men mặn chát và chờ người mua.
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 49582)
Đêm đặc như lớp nhựa trải trên mặt đường. Chàng ngồi trong vũng keo đặc ấy, cố tìm một hình bóng thân quen. Mưa ngoài khung kính. Không khí mát dịu. Những mảnh vụn của giấc mơ dán chập lên nhau. Rồi một mảnh vụn tuột ra, rơi xuống nền nhà. Cơn mơ nồng cháy bị cắt ngang vì tiếng đấu kiếm loang choang bên ngoài. Chàng mở choàng con mắt. Qua cái khe hẹp dưới khung cửa, ánh đèn phòng khách nhập nhòa.
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 48004)
Có tiếng nổ uỳnh uỳnh như tiếng cà nông, tiếng bánh xe lộc cộc trên đá dăm lao vào ngõ, gạt cánh cổng gỗ đánh xoẹt. “Thằng mất dạy nào đấy, có biết nhà ai đây không mà láo lếu thế hở? Thằng nào? Bà có ra mà lôi cổ nó vào đây tôi dạy cho một bài không! Con cái nhà ai thế không biết?”. “Bố! Con đây chứ thằng nào. Bố lại đang uống rượu à, may quá, con về đúng lúc. Đang thèm rượu muốn chết đây bố ạ”.