- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

KHI TÌNH YÊU NHUỐM MÀU TOAN TÍNH

14 Tháng Bảy 202612:37 SA(Xem: 2372)
hinh Minh Hoa- HTBH
Nhà văn Hoàng Thị Bích Hà


KHI TÌNH YÊU NHUỐM MÀU TOAN TÍNH

Hoàng Thị Bích Hà 

 

 

Bích Lan sinh trưởng ở Đồng Nai, tính tình hiền lành và có ngoại hình dễ nhìn. Năm nay bốn mươi tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người phụ nữ đã có con vào đại học, cô trở về căn hộ của mình mỗi chiều với một chùm chìa khóa và sự im lặng. Từ ban công tầng mười sáu nhìn xuống, thành phố đêm nào cũng sáng rực. Xe cộ vẫn xuôi ngược, những ô cửa vẫn hắt ra ánh đèn vàng ấm áp. Chỉ có căn hộ của Lan, nhiều lúc rộng đến mức nghe rõ tiếng dép của chính mình trên nền gạch. Sự nghiệp làm ăn thì thuận tiện nhưng về đường tình duyên thì có phần lận đận.

 

Ngày trẻ, Lan từng nghĩ chỉ cần yêu chân thành là đủ để giữ một cuộc hôn nhân. Nhưng cuộc hôn nhân đầu tiên đã dạy cô một bài học khác. Bích Lan kết hôn năm 30 tuổi. Người chồng năm ấy lúc yêu cũng từng hứa hẹn đủ điều. Sau năm năm chung sống, chồng của Bích Lan cứ nhậu nhẹt bê tha lại chơi bời lêu lỏng ở bên ngoài. Cuộc hôn nhân cứ thế hao mòn, còn chuyện con cái cũng lỡ dở theo năm tháng. Đến năm Bích Lan 35 tuổi thì chia tay, đường ai nấy đi, thứ còn sót lại chỉ là tờ giấy ly hôn và một khoảng trống âm ỉ trong lòng.

 

Sau cuộc chia tay ấy, Lan lao vào làm việc.

 

Cô làm cho một công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Đồng lương khá. Lại là người biết tính toán, tích góp được chút vốn, cô đem đầu tư.

 

Năm tháng trôi qua. Lan mua được căn hộ ở Bình Thạnh. Mua được chiếc xe riêng. Có thêm vài mảnh đất ở Long Thành. Người ngoài nhìn vào thường bảo cô thành công. 

 

Năm ba mươi bảy tuổi, cô gặp Quốc Quân. Quân trẻ hơn cô tám tuổi. Họ quen nhau qua công việc rồi dần trở nên thân thiết. Những cuộc điện thoại ban đầu chỉ xoay quanh hợp đồng, báo giá, kế hoạch. Sau đó là những câu hỏi thăm khi trời trở lạnh, những lời nhắc ăn cơm đúng bữa, những tin nhắn chúc ngủ ngon vào cuối ngày. Tình yêu đến với Lan nhẹ nhàng như cơn gió.

 

Cô từng tự nhủ sẽ không yêu nữa. Nhưng hóa ra trái tim con người không cứng cỏi như mình tưởng. Ở bên Quân, Lan cảm thấy mình trẻ lại. Những cuối tuần có người chờ đợi. Những buổi tối có người để trò chuyện. Những ngày bệnh có người mua thuốc mang đến tận nhà. Đã rất lâu rồi cô mới có cảm giác được quan tâm như thế.

 

Quân xuất thân từ một gia đình nghèo ở quê. Cha mẹ già yếu, dưới anh còn nhiều em nhỏ. Tiền làm được bao nhiêu anh đều gửi về phụ giúp gia đình. Thỉnh thoảng Quân lại mượn Lan vài chục triệu vì chuyện này chuyện khác.

 

Lan chưa từng từ chối. Yêu một người cũng là học cách chia sẻ những gánh nặng của người ấy. Số tiền ấy cứ cộng dần. Đến một ngày đã lên tới hai trăm triệu. Lan vẫn không nhắc. Cô nghĩ nếu đã xác định đi cùng nhau lâu dài thì đâu cần quá rạch ròi.

 

Một buổi chiều, Quân nói:

 

- Mình cưới nhau đi em.

 

Lan nhìn Quân âu yếm, mỉm cười. Cô cũng mong có một mái nhà. Mong những ngày lễ không còn lủi thủi một mình. Mong có người cùng nắm tay nhau trên đoạn đường đời còn lại.

 

Nhưng cô chậm rãi nói:

 

-Trước khi đăng ký kết hôn, em muốn làm rõ tài sản có trước hôn nhân là tài sản riêng. Sau này vẫn cùng sử dụng, cùng chăm lo cuộc sống, nhưng giấy tờ nên minh bạch.

 

Nụ cười trên mặt Quân vụt tắt. Anh nhìn cô như nhìn một người xa lạ.

-Em tính toán với anh vậy sao?

 

Lan khẽ thở dài.

-Không phải tính toán. Chỉ là em từng đổ vỡ một lần rồi.

 

Quân bỏ về trong cơn giận dữ.

 

Còn lại một mình. rồi những đêm Lan nhìn điện thoại định gọi rồi thôi, nghe tiếng tủ lạnh chạy trong căn hộ, nhìn chiếc cốc đôi chưa dùng. Lan cảm thấy thật trống vắng.

 

Hơn một tuần sau, chính Lan là người chủ động làm hòa. Nhiều đêm nằm một mình trong căn hộ rộng lớn, cô tự hỏi có phải mình đã quá đa nghi hay không. Có phải những tổn thương cũ đang khiến mình đánh mất hạnh phúc hiện tại?

 

Người phụ nữ sau một lần đò thường mang trong lòng những vết sẹo vô hình. Người ngoài không thấy, nhưng chính họ luôn cảm nhận được.

 

Sau lần ấy, Quân đưa Lan về quê. Gia đình anh tiếp đón cô niềm nở.

 

Nhưng trong những câu chuyện bên mâm cơm, Lan nhiều lần bắt gặp ánh mắt dò xét. Họ hỏi về căn hộ. Hỏi về đất đai. Hỏi về công việc.

 

Rồi cười cười bảo:

 

-Sau này thành người một nhà rồi thì có phước cùng hưởng, có khó cùng chia.

 

Lan chỉ cười. Nhưng trong lòng bỗng xuất hiện một đám mây xám nhạt. Không rõ hình dạng. Cũng không rõ từ đâu kéo đến.

 

Một thời gian sau, Quân lại thúc giục cưới.

 

Lần này anh nói: “cha mình bệnh nặng, mong được nhìn thấy con trai lập gia đình trước khi nhắm mắt”. Lan lặng người.

 

Cô thương người đàn ông trước mặt và cô cũng thương chính mình. Người phụ nữ bốn mươi tuổi không còn đủ trẻ để bắt đầu lại từ đầu thêm một lần nữa.

Cô nhìn Quân thật lâu rồi nói:

 

- Em vẫn giữ ý kiến cũ. Chúng ta nên thỏa thuận rõ tài sản trước hôn nhân.

 

Như một sợi dây bị kéo căng đến giới hạn. Quân bùng nổ. Những lời chửi mắng bật ra dữ dội và cay nghiệt.

 

Anh nói cô thực dụng, nói cô chỉ biết tiền bạc, nói cô chưa từng thật lòng yêu anh.

Lan đứng im, cô không cãi, cũng không khóc, chỉ thấy một điều gì đó trong lòng mình đang từ từ vỡ vụn. Có lẽ không phải tình yêu, mà là niềm tin.

 

Quân kéo chiếc va-li ra cửa. Tiếng bánh xe lăn trên nền gạch nghe khô khốc.

Anh đi, không ngoảnh lại. Có lẽ anh vẫn nghĩ như những lần trước, vài hôm nữa Lan sẽ chủ động gọi điện. Sẽ xuống nước, xin lỗi anh, sẽ giữ anh lại.

 

Nhưng lần này Lan không bước theo. Cô đứng bên khung cửa nhìn bóng người dần khuất xuống cuối hành lang. Ngoài ban công, những ánh đèn thành phố bắt đầu lên, lấp lánh, xa xôi.

 

Lan khép cửa. Căn hộ lại trở về với sự im lặng quen thuộc.

 

Cô biết tối nay mình sẽ rất buồn. Nhưng nỗi buồn ấy rồi cũng sẽ qua.

 

Điều đáng sợ hơn là đánh đổi cả cuộc đời chỉ để giữ lấy một người không thật lòng. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Lan thấy cô đơn.

 

Nhưng cũng lần đầu tiên, cô cảm thấy mình đã bảo vệ được chính mình. Cõ lẽ sau một lần trắng tay về niềm tin, Lan không muốn đặt tất cả những gì mình có lên cùng một canh bạc nữa.

 

Saigon, ngày 16/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 38470)
Danh xưng cho những địa ốc sang trọng bề thế như vậy là, biệt thự, villa. Vài định tính bổ túc: cổ kính, trầm tịnh, và đúng hơn cả: hoang sơ. Tổng quát, đó là kết luận của những người đứng ngoài, những du khách. Ngoài những cảm nghĩ trên, từ họ, nếu gợn thêm lượng nào trắc ẩn thì nó cũng chỉ như vệt sơn mới, khó sức nhòa nhóa hết mọi vết tích trần thế phong sương của kiến trúc hơn nửa thế kỷ
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 52311)
Triệu Nguyên người Nguyên Thuỷ tỉnh Cam Túc, mồ côi cha mẹ từ hồi còn bé, đến nay cũng chẳng vợ con gì. Năm Diên Hựu nhà Nguyên, Triệu đến học ở Tiền Đường, trọ tại Cát Lãnh bên bờ Tây Hồ. Lân cận với nơi chàng ở trọ, là ngôi nhà của Thừa Tứơng Gỉa Tự Đạo đời Nam Tống. Triệu ở một mình, nên cảm thấy nhàn hạ thảnh thơi, thường quanh quẩn bồi hồi ra đứng ngoài cửa những khi chiều xuống.
23 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 155977)
Ngủ đi nhé à ơi, cái sâu làm tổ, cái bọ đi chùa, chuồn chuồn thì bơi (Tặng Kiên và sự điên rồ của đêm)
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 40359)
Điều ấy quả là có thật. Mỗi lần nhìn đến chiếc áo ấy, hắn thấy gai ốc nổi lên, xương sống ớn lạnh. Nhưng hắn vẫn thích giữ nó, hắn vẫn thèm được mặc nó. Đã bao lần hắn định lấy ra mặc nhưng rồi hắn dừng lại. Hắn sợ. Chiếc áo ấy là quà của tên bạn thân tặng hắn sau chuyến du lịch Châu Á.
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 41308)
Xe qua lại tấp nập, người đông hơn, hình thức cũng thay đổi như tấm thân lâu nay mặc áo vá, áo cũ hôm nay khoác lên chiếc váy lửng và chiếc áo hai dây, chân đi dép hộp, tình cảnh phố phường như người dàn bà sống trong thủ dâm đã lâu, nay có chàng trai đến gõ cửa, chẳng biết phải dâng phần nào cho chàng. Nàng lại nghĩ tấm thân nàng. Tấm thân như tàu lá cải muối rách bươn, nhầu nhĩ lên men mặn chát và chờ người mua.
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 49582)
Đêm đặc như lớp nhựa trải trên mặt đường. Chàng ngồi trong vũng keo đặc ấy, cố tìm một hình bóng thân quen. Mưa ngoài khung kính. Không khí mát dịu. Những mảnh vụn của giấc mơ dán chập lên nhau. Rồi một mảnh vụn tuột ra, rơi xuống nền nhà. Cơn mơ nồng cháy bị cắt ngang vì tiếng đấu kiếm loang choang bên ngoài. Chàng mở choàng con mắt. Qua cái khe hẹp dưới khung cửa, ánh đèn phòng khách nhập nhòa.
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 48004)
Có tiếng nổ uỳnh uỳnh như tiếng cà nông, tiếng bánh xe lộc cộc trên đá dăm lao vào ngõ, gạt cánh cổng gỗ đánh xoẹt. “Thằng mất dạy nào đấy, có biết nhà ai đây không mà láo lếu thế hở? Thằng nào? Bà có ra mà lôi cổ nó vào đây tôi dạy cho một bài không! Con cái nhà ai thế không biết?”. “Bố! Con đây chứ thằng nào. Bố lại đang uống rượu à, may quá, con về đúng lúc. Đang thèm rượu muốn chết đây bố ạ”.