- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

ĐI PHƯỢT KẾT HỢP "BẮT GHEN" GIÙM BÀ CHỊ

09 Tháng Sáu 202612:06 SA(Xem: 1960)

hinh Dì Năm

ĐI PHƯỢT KẾT HỢP "BẮT GHEN" GIÙM BÀ CHỊ

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

 

Chị Tư hơn tôi hai tuổi. Tôi cá tính bao nhiêu thì chị Tư hiền lành, dịu dàng bấy nhiêu. Lại xinh nữa. Ngày xưa, chị được bình bầu là "hoa khôi xóm".

Bà bán mì đầu hẻm bảo thế.

Bả bảo, mấy người thường ăn mì ở đây khen : “Xóm này không ai đẹp và hiền như con Tư ”.

 

Chị học sư phạm xong, nhận nhiệm sở ở một thành phố miền Trung. Gần trường chị có xí nghiệp sản xuất giấy vở, anh Trần Đổng Tước làm giám đốc ở đó. Hễ thấy chị mặc áo dài đi ngang là anh đứng ngắm đến khi bóng chị đi khuất. Rồi anh lân la làm quen. Lúc đầu chị từ chối, bảo đã có người yêu. Nhưng anh Đổng Tước dò hỏi tìm tận nhà, lui tới luôn, lấy lòng được má tôi. Má ủng hộ. Thế là anh có cửa bước vô nhà mỗi cuối tuần. Hai năm sau thì cưới.

 

Anh chị thương yêu nhau lắm. Chị sinh bốn cô con gái xinh xắn, học giỏi. Anh chiều chị hết mực: chị chỉ đi dạy, nấu ăn; việc gì nặng nhọc trong nhà, anh làm hết. Kể cả xây nhà mới, anh tự lo với thợ, xong xuôi mới giao chìa khóa cho chị, chứ không cùng chồng phải lăn lộn chọn gạch, gọi vật liệu như tôi. Ai cũng khen chị có phước.

 

Ba mươi năm trôi qua êm đềm. Rồi đùng một cái, anh Đổng Tước có bồ. Chuyện khó tin lắm, vì anh vốn đàng hoàng, thương vợ con số một.

 

Một hôm, chị Tư đang ngồi cà phê với mấy chị em trong xóm. Bỗng chị Tịnh Biên ở gần nhà đi chợ về, ghé vào, thất thanh:

 

- Tư à, mày bình tĩnh nghe… Tao thấy anh Đổng Tước tay trong tay với một cô gái trẻ, đẹp, đi vào quán Miên Tím.

 

Chị Tư tái mặt, run bần bật, mắt ngấn nước. Chị quay sang tôi: “Giờ sao đây?”

 

Tôi nói:

 

- “Sao trăng gì! Chạy ra đó xem thực hư ra sao. Mạnh mẽ lên chứ run thế thì xử lý sao được? Đi với em!”

 

Tôi nổ máy rồ ga chở chị đến quán Miên Tím. Đứng ở một chỗ bên hông quán, vừa đủ gần để quan sát, mà bên trong khó thấy. Quả nhiên, anh rể tôi và cô gái đang trò chuyện rất vui vẻ, anh khuấy ly cà phê rồi đưa cho cô. Anh còn lấy khăn giấy chấm mồ hôi trên trán cô ấy. Hai người nhìn nhau cười âu yếm, cử chỉ thân mật, vượt xa mức bạn bè hay đối tác bình thường.

 

Quan sát xong, tôi kéo chị ra: “Rõ rồi. Không ồn ào. Về nhà đã, rồi điều tra thêm!”

Trên đường về, chị Tư khóc. Tôi bảo: “Khóc đi, nhưng chỉ sáng nay thôi. Về nhà là nín. Khóc chẳng giải quyết được gì. Còn bao việc phải tính.”

 

Sau đó, tôi cùng hai đứa em và vài người thân mở cuộc "điều tra nội bộ". Hóa ra anh Đổng Tước cặp với cô kế toán mới vào làm khoảng hơn một năm. Cô ấy độc thân, chừng 28 tuổi, quê ở một huyện miền núi. Anh tâm sự với chú em làm trưởng phòng kế hoạch: “Anh muốn kiếm đứa con trai. Bốn đứa con gái rồi, thiệt thòi quá.”

 

Nghe mà tôi phát ớn. Hóa ra cái lý do "muốn có con trai" đã khiến một người đàn ông từng thương vợ hết mực ba mươi năm bỗng nhiên phản bội.

 

Tôi bàn với chị Tư: “Phải gặp trực tiếp con bé đó.”

 

Nhân mấy ngày nghỉ lễ, tôi rủ một nhóm bạn thân đi phượt lên phía quê cô kế toán. Trên danh nghĩa là du lịch, nhưng mục tiêu chính là hẹn gặp cô ấy ở một quán cà phê. Chỉ có tôi và chị Tư ngồi cùng bàn với cô, còn nhóm bạn ngồi bàn bên cạnh đề phòng.

 

Cô gái đến, mặt đầy vẻ ngỡ ngàng, hơi căng thẳng.

 

Tôi mở lời:

 

- Chào em. Chị biết em mới vào làm công ty anh Đổng Tước, và chị cũng biết mọi chuyện giữa em với giám đốc Tước. Đây là vợ anh ấy. Còn chị là em vợ. Em có biết anh Đổng Tước đã có vợ, có bốn cô con gái đang sống hạnh phúc không?

Cô gái tái mặt, giọng lí nhí:

 

-Dạ… thực tình em không biết. Anh Tước bảo với em: “Anh và vợ không hợp nhau, đang ly thân.” Anh ấy nói tìm được ở em sự đồng cảm, và anh ước ao có con trai. Anh hứa sau khi em có con với anh, anh sẽ ly dị vợ để sống với em và con trai.

 

Tôi khẽ thở dài, rồi nói giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

 

- Em ơi, đàn ông tán gái bao giờ cũng nói vậy. Bảo đang ly thân, không hợp vợ… chứ lẽ nào họ bảo thật: “Anh đang hạnh phúc lắm, vợ chồng thương nhau lắm” thì tán được ai, ai mà cắn câu? Anh ta có bốn con gái. Đó là sự thật. Anh ta khao khát con trai cũng là sự thật. Nhưng chuyện không hạnh phúc là sai, anh chị đang ly thân cũng sai luôn! Còn chuyện sau khi em sinh con trai, anh ta bỏ vợ ba mươi năm để đến với em. Điều đó em có chắc không? Họ sống với nhau nửa đời người rồi. Còn em chỉ là người mới. Nếu em sinh con, nhan sắc xuống, cơ quan có thể tuyển thư ký mới, kế toán mới. Rồi người sau cũng lại được lời tỉ tê như em từng nghe… Em nghĩ em có còn tự tin chỉ mình em là anh yêu thương không?

Cô gái cúi mặt, môi run run.

 

Chị Tư vốn ít nói, lúc này mới nhẹ nhàng cất lời. Chị nhìn cô, mắt rưng rưng nhưng giọng điềm tĩnh:

 

-Chị không trách em. Tại anh ấy gạt em. Nhưng chị mong em hiểu: chị thương anh ấy, thương các con. Ba mươi năm dựng xây, chị không muốn đổ vỡ. Chỉ cần em rút lui, chị sẽ coi như chưa có chuyện gì. Nếu em còn vướng bận… thì chị cũng có cách của chị. Chị không hứa suông đâu.

 

Tôi tiếp lời, không để không khí trở nên nặng nề quá:

 

-Hôm nay chị nói vậy thôi. Em về suy nghĩ, tìm cách xa anh Tước, chuyển công tác càng tốt. Còn dây dưa, em tự chịu trách nhiệm. Một anh Đổng Tước, chứ mười anh Đổng Tước cũng không che chở được cho em đâu!

 

Cô gái òa khóc, rối rít xin lỗi chị Tư. Hứa sẽ chấm dứt.

 

Một tháng sau, chúng tôi được tin cô đã chuyển về quê, làm kế toán cho một trường học.

 

Tôi gặp anh Đổng Tước trong đám giỗ ông nội tôi. Anh lảng tránh tôi cả buổi, đến lúc về bỗng quay lại, nửa đùa nửa thật:

 

-Dì Năm ghê thật! Gặp con bé nói gì mà con bé kế toán sợ mất ăn mất ngủ, nhất quyết đòi chuyển việc. Không cho anh kiếm thằng con trai à?

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cười nhẹ:

 

- Anh còn xanh lắm. Đi với bồ đã lộ liễu đến nỗi hàng xóm trông thấy, còn không biết. Mà anh kiếm được con trai rồi tính sao? Bỏ chị Tư và bốn đứa con gái của anh? Anh dám không?

 

Anh cúi mặt, gãi tai, đỏ mặt:

 

-Thôi… anh nói cho vui ấy mà. Chứ anh chẳng dám đâu.

 

Tôi vỗ vai anh:

 

-Anh mà làm chị Tư buồn thêm một lần nữa, anh biết tay tui!

 

Anh cười trừ, lủi thủi ra về.

 

Chiều hôm ấy, chị Tư ngồi trầm tư bên tách trà, bỗng nhiên mỉm cười. Chị bảo tôi:

 

-Cám ơn em. Không có em, chị không biết làm sao!

 

Tôi ôm chị một cái. Ngoài sân, những bông hồng vươn lên trong ánh nắng vàng, làn hương phảng phất trong gió nhẹ. Bên bàn nước cạnh hiên nhà, mấy đứa cháu đang cười đùa vui vẻ.

 

Sài Gòn, ngày 06/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Bảy 202612:37 SA(Xem: 281)
Bích Lan sinh trưởng ở Đồng Nai, tính tình hiền lành và có ngoại hình dễ nhìn. Năm nay bốn mươi tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người phụ nữ đã có con vào đại học, cô trở về căn hộ của mình mỗi chiều với một chùm chìa khóa và sự im lặng. Từ ban công tầng mười sáu nhìn xuống, thành phố đêm nào cũng sáng rực. Xe cộ vẫn xuôi ngược, những ô cửa vẫn hắt ra ánh đèn vàng ấm áp. Chỉ có căn hộ của Lan, nhiều lúc rộng đến mức nghe rõ tiếng dép của chính mình trên nền gạch. Sự nghiệp làm ăn thì thuận tiện nhưng về đường tình duyên thì có phần lận đận.
08 Tháng Bảy 20267:19 CH(Xem: 1029)
LTS: "Khi anh đi không người đưa đón – Khi anh về tám chín người khiêng" là một truyện ngắn lay động về sự phản bội, sự trả giá và lòng vị tha. Không lên án gay gắt, nhà văn Hoàng Thị Bích Hà để chính số phận nhân vật cất lên bài học về nhân quả và giá trị của nghĩa tình tào khang. TCHL
27 Tháng Sáu 20269:11 SA(Xem: 1597)
Tôi về căn nhà xây xong bỏ trống chưa bán được vì Covit 19 của ông con, căn nhà trống trơn không nước nóng đi vội tôi không mang theo bất cứ thứ gì ngoài vài gói mì gói, không muỗng nĩa, không khăn tắm tôi đi như người Tị nạn chạy trối chết ra khỏi nhà với vết răng cắn trên tay, một vết cắn nhá lửa của hiền thê nhớ đời, bắt đầu viết về Exodus của dân Do thái Việt Nam gia đình tôi lủng cũng vì chuyện viết lách của tôi, khi bà xã phát giác ra cái quá khứ lẫy lừng gái gú của tôi bà không vui nói tôi chỉ sống mộng mơ với quá khứ không biết sống với hiện tại và quý những gì mình đang có, một trận cãi nhau kịch liệt vợ hiền nổi giận biến thành bà La sát xuất chiêu cho tôi một vết cắn...
26 Tháng Sáu 20264:21 CH(Xem: 1529)
Âm bản & Dương bản (Négatif & Positif) – khái niệm có gốc từ điện ảnh phim nhựa, còn gọi là phim điện ảnh hoặc phim chiếu rạp, liên quan đến quy trình sản xuất phim có từ buổi sơ sinh của Nghệ thuật Thứ Bảy - Nàng Tiên Út từ cuối thế kỷ XIX (hiện phim nhựa và các loại máy quay máy chiếu phim nhựa đã được đưa vào các Bảo tàng Điện ảnh), cái quy trình mà nếu ai đó muốn tìm hiểu trên Google sẽ không bao giờ có được thông tin đầy đủ… Nhưng, cuốn sách này không đi sâu vào công nghệ Điện ảnh, chỉ mượn khái niệm Âm bản & Dương bản như một cánh cửa ban đầu, một ký hiệu nghệ thuật nhỏ để phác họa hành trình tinh thần của tác giả, cùng đôi ba lát cắt tự sự về nghề qua đó hé lộ giúp người đọc đôi chút về đời sống của những người làm phim Việt qua mấy thế hệ, ở xứ sở Lắm người nhiều ma …
26 Tháng Sáu 20263:59 CH(Xem: 1426)
“Là con dân của một đất nước mà lịch sử là một chuỗi tranh đấu không ngừng để được tồn tại, NQ thiết nghĩ “Hội Thề Đông Quan” là một chiến thắng đáng suy ngẫm. Sau 10 năm nếm mật nằm gai, chứng kiến đất nước và dân mình chịu bao tang tóc dưới ách bạo tàn của nhà Minh. Thế mà cha ông chúng ta đã mở đường hiếu sinh cho hàng vạn hàng binh, và còn cấp thuyền, cấp ngựa cho họ trở về nước. Sự bao dung đã biến một chiến thắng quân sự thành khúc khải hoàn của lòng nhân ái và đem lại bình yên cho người dân của đôi bờ bờ cõi.” (Nguyệt Quỳnh)
09 Tháng Sáu 202612:52 SA(Xem: 2498)
Tôi trở lại thăm Hà-Nội sau hơn bốn mươi năm xa cách. Trong gần một tuần lễ, tôi bận rộn và mệt nhoài theo các con tôi đi thăm gần hết các thắng cảnh trong thành phố và các vùng lân cận mà các con tôi đã lập chương trình từ trước theo đề nghị trong các sách du lịch. Nơi cuối cùng là đi thăm Tam Cốc, sáng đi chiều về, và hôm sau sẽ trở lại Mỹ. Tôi chiều các con tôi, nên những nơi mà tôi muốn đến để tìm lại những kỷ niệm ngày xưa thì chưa có thời giờ, mà nếu không đến được thì đó là một điều thiếu xót cho chuyến đi của riêng tôi.
05 Tháng Sáu 20263:48 CH(Xem: 2668)
Chị Hương đẹp lắm! Một vẻ đẹp đài các sang trọng của một giai nhân xứ Huế. Dáng người dong dỏng cao, thanh thoát, nước da trắng hồng, mái tóc óng mượt buông lơi xỏa sau bờ vai tròn. Đặc biệt chị có đôi mắt rất có hồn, đẹp và yên bình như mặt nước hồ thu. Nụ cười như tỏa nắng, để lộ những hạt răng trắng muốt rất có duyên! Khi chị Hương bước vào tuổi xuân xanh thì tôi chỉ mới là con bé con đang học tiểu học. Thời còn đi học chị là hàng xóm của tôi.
02 Tháng Năm 20266:09 CH(Xem: 3281)
Như Nguyệt là hàng xóm của tôi. Con trai chị- cháu Phạm Thành Phong vừa nhận được giấy báo trúng tuyển vào lớp kỹ sư chất lượng cao của trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Cả nhà vui mừng khôn xiết. Riêng Như Nguyệt, mừng đến nỗi suốt đêm không sao chợp mắt, lòng xôn xao một niềm vui khó tả. Đó không chỉ là thành quả học tập của con, mà còn là sự đền đáp xứng đáng cho bao năm tháng chị cố gắng, nỗ lực đồng hành cùng con với tấm lòng của một người mẹ. Mừng con thi đậu trường con yêu thích. Đó cũng là những năm tháng hai mẹ con gồng gánh mà đi.
24 Tháng Tư 202612:31 SA(Xem: 3546)
Bây giờ trăng đã lên trên khỏi lầu Ông Hoàng một phế tích của người Pháp để lại nằm trên một ngọn đồi Thơ mộng do Quận công Ferdinand D'Orléans xây dựng ngày 21 tháng 2 năm 1911 vì ông thấy nơi đây cảnh đẹp rất hữu tình,đứng trên lầu nhìn bao quát cả một vùng biển đẹp tuyệt vời trên mặt biển những chiếc thuyền đánh cá đã lên đèn nhấp nhô trên mặt biển,bờ cát trắng trải dài ngút ngàn và rừng dừa im lặng xõa tóc đón những cơn gió nhẹ ôm bờ vai người con gái -Em đêm nay đêm cuối mình chơi cho hết mùa trăng,Bá nói với Thúy người con gái tuổi như vầng trăng đang e thẹn nấp trong những đám mây trắng trôi bàng bạc nàng đang tựa lưng vào Bá
23 Tháng Tư 20262:19 CH(Xem: 3877)
Xe lăn bánh, bụi mù mịt xóm Chùa. Tôi nhìn theo cái xe biển xanh của Thuận, vừa buồn cười vừa thấy lòng nhẹ nhõm. Thuận có làm đến bộ trưởng thì cái tính khôn lỏi, dỗi dai và cái kiểu "anh anh em em" nửa đùa nửa thật để rồi dúi vào tay người khác cái chổi quét nhà, con dao băm bèo, thái khoai chắc cũng chẳng bao giờ bỏ được. Mà thôi, cái làng Đá này nếu thiếu một thằng Thuận cứ thích bĩu môi, thích mắng người khác là "ngu lắm cơ" rồi nguây nguẩy cái mông quay mặt đi cười thầm thì chắc cũng chẳng còn chuyện hay ho gì để mà kể.