- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
263,980

NGÀY X

21 Tháng Bảy 202211:05 CH(Xem: 2169)
BENH VIEN TÂM THAN TRUNG UONG 1
Bệnh viện tâm thần trung ương 1 - ảnh Internet

 

Truyện ngắn 

NGÀY X

Ngô Quốc Phương

 

 

Ngày X, tôi tỉnh dậy trên giường, bác sỹ, y tá và cả hộ lý nhìn tôi, cái nhìn từ trên xuống, còn tôi thấy họ chụm đầu, vài đôi mắt kính của họ lấp loáng những tia sáng, những ngọn đèn trên trần cũng hắt xuống một thứ ánh sáng dịu.

 

Thế là bác tỉnh rồi đấy, một vị nói.

 

Bác thấy trong người thế nào? một vị khác lại nói.

 

Rồi khi mấy vị di chuyển sang phòng khác, mà tôi chắc là thăm một giường khác, một bệnh nhân nội trú mà hôm đầu khi tôi còn tỉnh đã gặp, từng chào hỏi nhau, ghé sát xuống mặt tôi và bảo:

 

Bác tỉnh đúng lúc đấy, đất nước được tự do rồi.

 

Tự do rồi? tôi như muốn nói, nhưng lại chỉ có thể thể hiện bằng mắt.

Ông bạn bệnh nhân liền bảo:

 

Bác đừng quá ngạc nhiên, bao lâu, nay đến lúc rồi.

 

Báo chí nội, ngoại quốc, quốc tế, khu vực đăng đầy.

 

À mà hay lắm bác nhé, ông bệnh nhân nội trú ngồi hẳn xuống chiếc ghế bên giường, vừa được kéo ra.

 

Nghe nói là bây giờ báo chí được đăng thoải mái, báo chí tư, xuất bản tư tự do. Các giáo hội độc lập được thành lập khắp nơi, công đoàn cũng thế. Và nhất là các hội đoàn, đảng phái. Ai ra cứ ra, ai lập cứ lập.

 

Hiến pháp mới đang được soạn, dân sẽ phúc quyết, quốc hội lâm thời, chính phủ lâm thời đang được hoạt động, toàn những thành phần ưu tú, nhiệt thành đến từ khắp nơi, trong và ngoài nước.

 

Ồ, bác đừng xúc động, cứ từ từ tôi sẽ kể cho mà nghe, rồi tôi cho bác mượn điện thoại của tôi đây mà xem tin, ông bạn trong bệnh viện vừa nói, vừa lấy tay chạm vào màn hình cái điện thoại di động, lướt chậm thôi, nhưng đủ để cho tôi thấy tin tức từ các cơ quan báo chí khác nhau, trong và ngoài.

 

À, có thực chất không, có hòa bình không và có bền vững không à? Ông ấy đoán ý tôi.

Hoàn toàn, hoàn toàn.

 

Quân đội và cảnh sát, tòa án, viện công tố... chính quyền từ trung ương đến địa phương giờ đều tuyên bố trung thành với dân, và họ được lâm thời cử đặt người chỉ huy, lãnh đạo của dân mà.

 

Không có súng nổ, đổ máu gì đâu! Thật may mắn cho đất nước.

 

À, quốc tế, phản ứng quốc tế phải không? Ông bạn lại đoán qua nhìn ánh mắt, khóe miệng và vài cái giật giật nhẹ trên cơ mặt tôi, đáp:

 

Liên hợp quốc, các tổ chức phương tây, khu vực, các hội đoàn quốc tế đều chúc mừng, các đoàn ngoại giao đều không dè dặt hoan nghênh và Liên hợp quốc hứa sẽ lập đoàn quan sát viên độc lập để quan sát cuộc bầu cử tuần sau đây này...

 

Không có viên đạn nào nhé, và hội mấy nước trong châu lục và khu vực cũng gửi lời chúc mừng này, bác cứ từ từ, tôi cho xem.

 

Ồ lãnh đạo mới à? Họ nhiều người ở tù ra đấy, hay nhiều người bị kiểm soát, canh giữ, quản thúc tại gia, hoặc là bị theo dõi, cho vào sổ đen, bị "bánh canh" lâu nay, cả một số ở bên các hội đoàn bên xã hội dân sự ngoài nhà nước, các hội đoàn tôn giáo, dân tộc, giáo dục, luật sư, ký giả, giới hoạt động độc lập v.v... cũng cử người tham dự. Cả các học giả, nhà khoa học, văn nghệ sỹ cũng góp tay, giới trẻ rất nhiều và cả thành phần trung niên, cao niên còn nhiệt huyết cũng lắm, nghĩa là trí thức, nhân sỹ độc lập, ái quốc, đủ thành phần đều có thể tham dự.

 

Bác và tôi phải khỏe nhanh lên đi nhé!

 

Ồ, bác đừng cố ngồi dậy! Bác nói gì, để tôi nghe? Ông bạn chung phòng bệnh ghé sát vào tôi, nghé tai, rồi bảo:

 

À, tôi hiểu rồi, bác nói là bác bệnh, bác hưu, chỉ mừng cho đất nước và chỉ dự khán thôi phải không?

 

Tôi thì tôi không đồng ý đâu, tôi sẽ xin bác sỹ ra viện, tôi muốn về góp ý cho các con tôi, cả cháu tôi nữa và tôi đến để chào bác đấy, may mà bác đã tỉnh và khỏe hơn.

Bây giờ giáo dục, y tế, luật pháp, kinh tế và đủ thứ xã hội, hạ tầng, bang giao, nội trị, đều phải sửa, phải xây, cánh già mình biết gì thì sẽ góp ý, giờ tự do rồi, chẳng sợ chi.

À, ban nẫy tôi quên chưa nói, lãnh đạo cũ ai muốn đi thì đi, ai muốn ở thì ở, ai muốn phục vụ cứ phục vụ.

 

Ồ, bác đừng nhìn tôi như thế, tôi có đến từ hành tinh lạ đâu! Không tin, bác cứ xem TV hay báo, mạng thì sẽ biết.

 

Ừ, mà phải đấy, những người ở tù ra, họ kêu gọi thực hành khoan, dung, nhưng cũng có nhiều ý kiến kêu gọi những ai tự thấy có tội với nhân dân, đất nước, dân tộc, thì ra đối diện công lý, sẽ có xét xử, nhưng chắc sẽ có ân xá, khoan dung...

 

À, thôi, tôi nói thế nhiều rồi, đã đến giờ X, tôi phải đi nhé, tôi đã sắp sẵn áo quần để ra viện về nhà rồi, bác ở lại mạnh khỏe, chóng bình phục nhé, tôi đi.

 

À, tôi bật màn hình TV cho bác coi nhé, nhưng tôi để tiếng bé, cho bác nghỉ ngơi, đỡ bị ồn.

 

Nói đoạn, ông bạn bệnh nhân bấm cái điều khiển, vẫy tay chào tôi và khẽ khép cửa phòng, rút nhẹ...

 

Ngô Quốc Phương

London, ngày 15/7/2022

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 89262)
Giữa tháng 4, bố có tranh được treo triển lãm. Cả nhà kéo đi xem. Tranh vẽ một cụ già đang ngồi bên ngọn đèn, mắt mũi kèm nhèm, khâu áo. Ai cũng nhận ra khuôn mặt của bà. Triển lãm nhan đề: “Mẹ - tôi”. Bà bảo: “Lũ đểu”.
07 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 33207)
Chẳng ngờ khi tôi đến bên kia đồi, khung cảnh hiện ra như một vùng không gian huyền hoặc của chuyện cổ tích thơ mộng.
06 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 115526)
Không ai biết tại sao giữa dòng sông ấy lại nhô lên một bãi đất. Rồi cũng không ai biết người ta đến đấy ở từ bao giờ. Họ chia đều những khoảng đất, họ trồng ngô, trồng rau xanh rì, họ dựng nhà họ nuôi con. Họ không nuôi đàn ông. Con họ nuôi chó, nuôi mèo.
04 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 26725)
Hắn gầm gừ như con cọp đói vờn con mồi nhỏ bé trước khi ăn tươi nuốt sống nó. Những âm thanh lí nhí, khùng khục thoát ra từ cổ họng hắn làm tôi hoảng sợ. Đôi chân tôi run lên bần bật, những ngón chân vội xòe ra bám chặt xuống mặt đất. Tôi dáo dác nhìn quanh, mong tìm một lối thoát thân.
04 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 31799)
Tôi là dân thợ mộc, quanh năm xách cưa đục đi kiếm ăn thiên hạ, thỉnh thoảng mới về làng, mỗi lần về lại được nghe một chuyện về Doãng, thật có mà người ta thêu dệt thành giai thoại cũng có, cứ rối tung rối mù chẳng biết đâu mà lần.
01 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 102241)
Hoàn hơi bị ấm đầu, cho nên để phân biệt với những Hoàn khác, người ta gọi Hoàn là Hoàn âm lịch. Vì âm lịch Hoàn lấy vợ muộn- mãi đến năm Hoàn đã ở cái tuổi 37, lão Thủ (bố Hoàn) mới lo được vợ cho Hoàn.
29 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 29618)
Thời Pháp thuộc Liên Bang Đông Dương, cha tôi là công chức ngân khố làm việc ở Nam Vang, thủ đô Cao Miên.Tuy làm việc cho Pháp,ông có cảm tình với Việt Minh.
29 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 37554)
Ở trang bià hồ sơ nhập viện, người ta ghi chú: Ty, Le Van. 48 tuổi. Phái tính: Nam. Gia cảnh: Độc thân. Địa chỉ nơi cư trú. Số điện thoại nhà và ở sở làm…
28 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 26664)
Đó là lần đầu tiên cô đến Adelaide. Những tòa biệt thự trang nhã thấp thoáng sau vườn hoa hồng và cây cảnh xinh xắn như trong tranh vẽ. Thành phố nhỏ nhắn, êm đềm nép mình bên những triền đồi xanh lam và bờ biển trải dài bát ngát đến ngút tầm mắt
28 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 123965)
Lũy bắt Phượng Vỹ "làm tình với Lũy như một con điếm"