- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
248,304

XÓM NGỰA NGƯỜI NGƯỜI NGỰA

19 Tháng Mười 20216:53 CH(Xem: 3809)
KhucNhacKhoiSinh-tranh LMP
Khúc Nhạc Khởi Sinh- tranh Lê Minh Phong

 

 

 

XÓM NGỰA NGƯỜI NGƯỜI NGỰA      

Nguyễn Thanh Sơn     

 

 

    làng tôi. Người đàn ông sáu mươi ba tuổi, sau một đêm ngủ vùi và không bao giờ đứng dậy được nữa. Nhưng người thân cố cứu  sống ông ta  bằng mọi giá . Vị pháp sư  người Tàu được thỉnh mời , ông ta khẳng định rằng nếu cái xác kia vừa  kịp chìm sâu vào trong bóng tôi chưa quá ba canh giờ. Ông ta và các đồng sự, từ chỗ này hay nơi khác, đã cứu được  nhiều  người trong một thể trạng như vậy. Khi cái xác vùng đứng dậy, mọi người trong gia đình, người thăm viếng  than bằng quyến thuộc bỏ chạy tán loạn và  những câu chuyện  chết chóc , tang thương bắt đầu từ đó.

 

 

 

***

 

     Trong gian phòng huyễn hoặc đầy âm khí, ma mị. Âm âm u u một điều gì, một thế giới xa lạ của một linh hồn xa lạ. Một linh hồn vừa thoát khỏi cái xác hơn ba canh giờ, còn nấn ná ở đâu đó trong khoảng mênh mông, vô định. Một con bướm thoáng qua và nó nhập hồn vào con bướm. Một con bướm lộng lẫy, xinh đẹp, đang bay lơ lửng trên trần nhà.

 

- Ai đang nằm kia, có rất nhiều người đang đứng bao quanh ai. Ta là ai hay ai kia là ta?

 

Cái xác trả lời.

 

- Đó không phải là ngươi nữa rồi. Đó là ta. Ta với ngươi giờ đây là hai thể  hồn phách cách biệt, ngươi ở trong ta quá lâu rồi, ngần ấy sáu mươi năm. Bây giờ ngươi thoát khỏi trong ta, ngươi là cõi hư vô, là huyễn hoặc, là khói sương mơ hồ.

 

Con bướm linh hồn đang bay lơ lửng trên trần nhà nói rằng:

 

- Ngươi nắm đó, ngươi là cụ thể, ngươi là da thịt, là xương xẩu, là mắt là môi là tóc là tai rất rõ ràng. Ta không thể không thừa nhận điều đó. Khi ta và ngươi , hai chúng ta là một, ngươi càng cụ thể hơn. Nhưng trong chốc nữa đây, đã có rất nhiều kẻ như ngươi không sớm thì muộn cũng bị ném cái cụ thể kia vào bốn tấm ván, ràng buộc bởi sợi dây mây. Hay dù người ta không chôn mi xuống ba thước đất,  mà lại   được chế tác tinh vi bởi một dược liệu thần kỳ để giử được thể xác không bị thúi  rủng . Nhưng dù thế nào thì ngươi có còn cụ thể không, hay ngươi sẽ mục ruổng, vì bởi, có hàng ngàn con giun đang reo mừng dưới lớp đất yếm khí hay trong cái hòm sơn son thiếp vàng có nhiều vi khuẩn háo khí kia, nó sẽ tha hồ mà nhảy múa trên cái cụ thể của ngươi, lúc đó ngươi cứ mặc sức tha hồ giẩy giụa, nhăn nhó, cười cợt, tung tẩy nhé!

 

- A ha, cái lão linh hồn khốn khó kia, cái xác cố rướn lên, bật ra tiếng nấc trào dâng . A ha, cái lão linh hồn thối kia, ngươi là ta và ta chính là ngươi mới đây thôi, ngươi đã thoát khỏi ta vài ba canh giờ, giờ đây lại nói lời mỉa mai kia ư! Rồi ngươi cũng như ta, ngươi sẽ bị xé nát bởi mây mưa, bởi sấm sét, bởi hàng ngàn tia lửa chăm bắm ngươi ra hàng trăm mảnh, ngươi sẽ muôn đời không có điểm tựa . Và đây nữa, mới ngày nào, ngươi ở trong ta, ta ở trong ngươi, một thân thể tráng kiện, một tinh thần minh mẫn. Hai ta dìu dắt nhau trên con đường đời những sáu mươi năm. Khi mới chào đời, ngươi căn dặn ta nên nhận giọt sữa đầu tiên, đó là món quà tinh túy của mẹ, của đất trời. Lúc đó, mẹ của chúng ta ít sữa, ta đói, ngươi đã thúc ép ta hãy khóc, hãy gào to. Ngay từ buổi đầu tiên, chính ngươi, kẻ thủ phạm xúi quẩy ta trở nên kẻ phàm ăn tục uống. Mà cũng chính nhờ ngươi, ta trở thành đứa trẻ bụ bẫm, mũm mĩm, tăng cân từng ngày, ngươi ở trong ta, trong đôi mắt lúng liếng, đôi môi màu trái đào tơ mơn mởn, bập bẹ tiếng nói đầu tiên, mẹ ơi!. Mọi người, ai cũng công nhận ta và ngươi là cậu bé dễ thương, là thiên thần, là báu vật. Và cũng ngần ấy năm, hai ta đã rong ruổi, như con ngựa bất kham tung bốn vó đi khắp bốn phương trời xa, dùng trí tuệ để xây dựng một thế giới đại đồng, một thiên đường trên trái đất. Ta với ngươi là cơ thể thống nhất, hòa hợp , vui vẻ biết bao.!”

 

Linh hồn-con bướm nhỏ đang bay lơ lửng trên trần nhà nhìn xuống cái xác nói:

 

- Kể làm chi chuyện đã qua. Cái gì qua , cho qua, cái gì tới sẽ tới, không ngơi nghỉ một phút giây. Đó là đạo. Chu Tử đã nói như thế. Ta không bỏ ngươi, ngươi không bỏ ta. Hai ta giờ vĩnh viễn chia xa không phải là lỗi do ai, đó là luật tuần hoàn của trời đất, có sanh có diệt, có tăng có giảm, có sắc có không, không tức thị sắc, sắc tức thị không, sắc bất dị không , không bất dị sắc.

 

    Cái xác nằm giữa gian phòng được thân nhân hô hấp nhân tạo, họ làm nhiều cách để kêu gọi linh hồn đã thoát khỏi xác hơn ba canh giờ và đang lơ lửng trên trần nhà kia. Còn nước còn tác, mặc dù họ biết rằng cái cái xác đã bắt đầu thay đổi màu sắc, cơ thể có dấu hiêu của sự tan rã, một vài bộ phân đã thay hình đổi dạng.

 

 

 

    Một vị pháp sư người Tàu, được gia chủ thỉnh mời từ thành phố Vũ Hán. Nghe đâu  vị này trước đây có địa vị ở một phòng thí nghiệm vi trùng , đang  nghiên cứu một loại  vũ khí sinh học, một loại vũ khí sát thương  có khả năng vượt xa cả tầm nguyên tử hạt nhân, tên lửa tầm xa. Những  loại khí tài của một thời như đại bác, xe tăng hoặc giả như xua hàng sư đoàn người , tay chân quơ  qua quơ  lại khẩu súng trường  nhằm  lấy thịt đè người, cách đánh trận truyền thống như  hồi xưa là đồ bỏ, xưa như trái đất. Theo vị này thuyết giảng, bùa phép linh diệu đang có trong tay ông ta là được chiết xuất  từ trong phòng thí nghiêm ở thành phố. Ông ta có nhiệm vụ rê rắc loại vi khuẩn này.  Một là để cứu nhân độ thế, cải tử hoàn sinh, hai là  thực thi một trách nhiệm cực kỳ tối thượng là thực  hiện cho bằng được giấc mơ Trung Hoa. Thế giới phải do Trung Quốc cai trị và dẫn dắt, từng bước thay đổi trật tự thế giới và lịch sử cũng phải theo cách của Trung Quốc. 

 

 

 

   Trong  gian phòng  huyễn hoặc đầy mùi âm khí, ma mị. Vị pháp sư đó đang nổ lực giằng xé, giành giựt, giày vò  từng phút giây với cái xác không từ một bộ phận nào, để cố gọi một phép thuật  nhiệm mầu đang lơ lửng ở đâu đó.

 

 

 

   Một tín hiệu khả quan, lớp da trên cái xác đã thay đổi màu sắc, từ thâm tím đến hanh hao, trên khuôn mặt có dấu hiệu mầm tươi sống. Linh hồn đang lơ lửng trên trần nhà sửng sốt, chột dạ , phân vân . Con người có thể thay đổi được tạo hóa, họ đã cải tử hoàn sanh. Cát –hung –họa –phúc- thành – biến đã tiêu tán hết rồi ư? Linh hồn-con bướm nhỏ đang bay nhởn nhơ trên trần nhà thở dài than vắn . Ngũ hành tương sinh tương khắc đã mạc vận rồi ư?

 

Cái xác nắm dưới kia mỉm cười mai mỉa:

 

- Hỡi lão linh hồn khốn khổ kia, bây giờ ta không cần ngươi nữa rồi, nhưng ta vẫn là một cơ thể thống nhất, ta sẽ trổi dậy với một hình thể khác, một biến thái khác . Ngươi hãy đợi đấy!

 

Cái xác trổi dậy, mầm móng của các phân tử hủy diệt bắt đầu phát tán, nó bám vào mọi cơ thể khác trên đường đi, bạ đâu bám đó, bất chấp mọi luật lệ, mọi chướng ngại. Khi phân tử này bám vào một cơ thể nào đó, nó sẽ biến từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong. Một con người trước kia dù yếu đuối, tầm thường đến đâu, nhưng khi phân tử này bám vào, cơ thể đó sẽ trở nên hung dữ lạ thường, bất chấp mọi thủ đoạn, thiên biến vạn hóa..

 

Cái xác hồi sinh trong một thế giới khác, đầy bạo loạn, đầy nhủng nhiểu và như con ngựa bất kham. Một con ngưạ bất kham này đã đẩy con người từ chỗ lương thiện đầy nhân tính thành xóm ngựa người  người ngựa. Phải chăng đó là khởi đầu cho sự hủy diệt.

 

   Mầm móng của cái xác mang virus gây bệnh được hồi sinh này không còn ở phạm vi làng xã, mà đã loang ra thành phố rồi khắp cả nước,  vượt qua biên giới gây ra không biết bao nhiêu đau thương,  tang tóc cho thế giới loài người.

 

 

 

 ***

 

 

 

Trời ơi! Ngõ nhỏ làng tôi.

 

Phân tử  virus gây chết chóc đã bắt đầu lan rộng từ  đầu làng  đến cuối làng từ chiều hôm qua. Nơi cái xác được  cải tử hoàn sinh bởi một vị pháp sư ở tận bên Tàu. Cái xác trổi dậy, mang mầm móng của sự hủy diệt, giới chuyên môn y tế  gọi là virus corona , người đầu tiên mang mầm bệnh là Fo.

 

Cái loa phường treo trên trụ điện phát huy hết công suất, ra rả sáng trưa chiều tối, truy tìm tung tích cái mùi đó đã đi đâu về đâu. Đe nẹt, hù dọa  và  luôn xoa dịu sức ì của gió.

 

Những sợi dây được giăng ra , giãn cách ngay từ đầu làng

Trấn áp tâm lý, gây nỗi sợ hoang mang

Bất an, luôn bất an

Tiếng còi hú của xe cứu thương xói vào đêm lạnh, rờn rợn tim gan

Chống dịch như chống giặc

Ai cũng là địch, từ Fo đến F1…

Ai biết là ai, đâu cũng là ổ dịch

Kẻ thù đang đứng trước mặt ta chứ ai.

Người với người luôn nghi kỵ, tố giác, chỉ điểm  lẫn nhau. Cha con, vợ chồng coi như người xa lạ. Làng xóm láng giềng ngăn cách bằng cái mặt nạ phòng chống hơi người

Đóng kín cửa như chưa từng có người yêu bên hàng rào dâm bụt

Nếu muốn hôn nhau gởi theo làn gió

Tiếng yêu thầm thì như sương như mây.

Bóc tách , thu dung những kẻ thù luôn tiềm ẩn ở đâu đó,  cách ly những ai nên bị cách ly trong những bệnh viện dã chiến được xây dựng cấp tập.

Mười bốn ngày, hai mươi mốt ngày

May mắn được trở về nhà

Nhìn cái khóa còn vẹn nguyên chưa bị kẻ trộm rình mò

Đàn gà đói meo, nhìn chủ như người xa lạ

Hên xui

Nếu còn được trở về nhà

Cầm bằng như không có, có không.  Chỉ còn là  những bình tro lạnh. Xót xa cho những trẻ thơ mất mẹ. Mẹ mất, cha còn là Fo, không nhìn thấy nhau lần cuối.

 

Nguyễn Thanh Sơn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Chín 20201:02 SA(Xem: 10255)
Truyện của Phan Nhật Bắc là bức tranh về “giao thời” ở miền Nam sau 1975, “Tôi Đi Tìm Trầm” gần như một “tự truyện” lời lẽ bộc trực không triết lý lừa mị. Với lối viết mộc mạc nhưng gần gũi và sâu sắc của tác giả đã đưa chúng ta qua từng câu chuyện, từ mạo hiểm tìm Trầm, đổi tiền, buôn thuốc Tây, đến vượt biên tìm tự do… đọc truyện của anh, như xem lại cuốn phim mà trong đó thấp thoáng bóng dáng một phần đời của chính mình trong quá khứ.
08 Tháng Chín 20209:23 CH(Xem: 6571)
Mẹ là người Mường thuộc vùng sâu vùng xa của một huyện miền núi chủ yếu là cao nguyên. Làng quê của mẹ sát bên sông Đà, xa đường cái, xa thị trấn thị tứ, vào được tới đó phải vượt qua nhiều chặng sông hồ đường đất gian khổ - nhất là vào mùa mưa, mọi người kể thế... Vào thăm Bảo tàng tỉnh, thấy có ảnh mẹ. Hóa ra, mẹ là một trong bốn bà Mẹ Việt Nam Anh hùng của tỉnh này từng được Nhà nước phong tặng...
03 Tháng Chín 20202:59 CH(Xem: 8085)
Ngày quen nhau, Nó và Muội cùng 19 tuổi. Nó là con trai cả trong một gia đình giàu có người Tàu Việt, ở nhà gọi nó là A Chảy. Còn tên Muội do từ nickname “Tiểu Muội” cả nhóm đặt cho vì Muội nhỏ tuổi nhất nhóm. Nhưng Nó toàn gọi Muội là A Muối, “em gái nhỏ” theo tiếng Hoa! Nó học trường Hoạ, Muội học trường Nhạc. Con gái trường Nhạc thường có nhiều anh đứng chờ trước cổng chờ sáng trưa chiều tối vì giờ học mỗi người mỗi khác nhau. Riêng Muội chả có anh nào vì Muội thuộc dạng “know-it-all girl”, hay sửa lưng bất kỳ ai nói gì không chính xác. Mà con trai thì thường thích các em hiền ngoan khờ dại! Muội chưa bao giờ tới trường Hoạ, nhưng Nó lại hay tới trường Nhạc chờ Muội.
20 Tháng Tám 20208:01 CH(Xem: 7502)
Dì Hương là vợ thứ hai của chú Thông. Vợ đầu của chú cũng tự tử ở kè đá, lúc cô ấy hai mươi ba tuổi, ở với chú Thông được năm năm. Ba năm sau, chú Thông nhờ người mang trầu cau đến hỏi dì Hương. Năm ấy dì mới hai mươi nhăm tuổi. Nhưng nhan sắc có phần khiêm tốn. Con gái làng tôi, ngày xưa, chỉ mười ba là cưới. Nay thời mới, nếu không đi ra ngoài, thì cũng chỉ mười tám là lấy chồng hết lượt. Bọn bạn ngoài trường đại học với tôi vẫn bảo, gái làng mày rặt đĩ non! Thế mà dì tôi năm ấy vẫn ở nhà cấy mấy sào lúa với ông bà ngoại tôi, coi như đã ế. Ông ngoại tôi cố dấu tiếng thở dài, gật đầu đồng ý gả dì tôi cho chú Thông. Bà ngoại tôi than: “Nhà ấy nặng đất lắm, về đấy rồi biết sống chết ra sao” Ông gắt: “Bà này hay nhỉ, nhà người ta cũng đàng hoàng, bề thế. Con Hương nhà mình vào cửa ấy tốt chứ sao”.
15 Tháng Tám 202010:08 CH(Xem: 7771)
Trong một chuyến xe ca Tây Bắc - Hà Nội chạy từ bến T, tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Cạnh tôi là mấy cô giáo sinh của một trường sư phạm miền núi về xuôi nghỉ phép hè. Sở dĩ tôi biết ngay được “tung tích” của các cô là bởi vì các cô thường trao đổi chuyện trò với một người ở hàng ghế trên phía trái mà các cô gọi là “thầy Quý” – một người có những vẻ ngoài khá tiêu biểu cho hầu hết những giáo viên Tây Bắc lâu năm: điềm đạm, khắc khổ, ít nói cười và hay trầm tư. Thầy giáo Quý đi cùng cô vợ trẻ (dễ kém anh ta đến mười lăm tuổi) và một đứa con nhỏ khoảng một tuổi.
13 Tháng Tám 20204:54 CH(Xem: 8749)
Còn hơn một tuần nữa là bắt đầu công việc mới ở một bệnh viện khác, Na tự thưởng cho mình một chuyến du lịch ở Hawaii. Lúc mua vé không để ý, Na phải ngồi cạnh lối thoát hiểm nên không có cửa sổ nhìn ra ngắm cảnh. Cạnh Na là một chàng người Mỹ tuổi khoảng ngoài ba mươi, dáng vẻ tầm thước, mắt nâu hạt dẻ trông rất hiền, đang lặng lẽ coi phim tài liệu về thiên nhiên bằng iPad. Na cảm thấy buồn chán nên đợi lúc người ta phát đồ ăn, Na đánh bạo hỏi “mắt nâu” làm sao mà có phim coi, anh ấy bảo phải tải app của hãng hàng không về thì mới coi được phim của họ mà không cần wifi. Giờ phi cơ đang bay nên phải chờ khi có internet kết nối thì mới tải được. Thôi vậy, Na đành đọc báo và ngủ suốt chuyến bay.
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 9343)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
23 Tháng Tư 20207:45 CH(Xem: 8509)
Cách đây ba tuần, khi con vi khuẩn độc ác xâm nhập, tấn công ồ ạt vào lãnh thổ Hoa kỳ, lúc ấy mọi người đã bắt đầu thức tỉnh lo sợ trước một cuộc chiến vô cùng gian nan, một mất một còn với kẻ thù vô hình có sức mạnh tấn công tiêu diệt hàng loạt sinh mạng con người mà loài người vẫn chưa có vũ khí chống lại chúng. Chúng không biết phân biệt già, trẻ, lớn bé hay người ấy là ai, nếu không may đến gần chúng, đụng phải chúng, coi như chúng đã chiếm đoạt cái số phận của người ấy, quyết định sống hay chết là do sự chống trả của một có thể cố gắng đánh bại chúng.
13 Tháng Tư 202011:23 CH(Xem: 9189)
Thế là từ hôm ấy trở đi, trên tất cả các phương tiện truyền thông nước nhà đều dành chỗ, dành thời lượng để tôn vinh ngài Kê. Kiểu như: “Cuộc đời ngài Kê”, “Chuyện ngài Kê”, “Ngài Kê liệt truyện”, “Tấm gương Giáo sư Kê”, “Huyền thoại Kê vàng” vân vân và vân vân. Thôi thì trăm hoa đua sắc, trăm nhà đua nở. Thơ ca nhạc họa, truyện ngắn tiểu thuyết bút ký trường thiên dài kỳ các kiểu. Thậm chí bên bộ dục còn phát động cuộc thi kể chuyện về ngài Kê trong học sinh các cấp, rầm rộ. Có con bé học trò lớp ba mãi trên Mù Căng Chải chưa xuống núi lần nào được giải nhất. Nó kể về công đức ngài Kê với các đồng bào mèo mán lô lô trên quê nó cực hay, nức nở. Hay đến nỗi ngài Kê hôm ấy mở ti vi xem cũng rơi nước mắt.
28 Tháng Ba 20206:12 CH(Xem: 9054)
Ban đầu, ông thấy người gai gai, sốt, chán ăn. Bụng bảo dạ, nhẽ mình lao động hơi quá sức. Chả là vừa tập Gym hồi đêm về sáng trên máy bay với Hải Yến xong, thì tối hôm đó lại về sân hàng chiếu ở Times city thi đấu cả đêm. Bắt buộc phải cả đêm, bởi nếu không thì khó mà sống với phòng nhì đang kỳ lửa nồng được. Dù ông biết thân trước khi lâm trận, đã viện đến bao nhiêu sự trợ giúp, ngay cả từ lúc mới xuống sân bay kia. Thế nên đêm đầu về nhà cũng làm cho em Thuận mãn nguyện. Những đêm sau thì phải cố, cũng qua bài. Gặp mặt Hội 3G, tay bắt mặt mừng ôm hôn thắm thiết, mừng công trình rực rỡ để đời đã hoàn thành. Mừng cú tuyệt tác one in hole trên chín tầng mây, thật là độc nhất vô nhị! Nhưng mấy hôm tiếp theo đi họp hành, tiệc tùng chiêu đãi nhiều thấy mệt mỏi. Càng ngày càng thấy người ốm tệ. Sốt, ho, khó thở... Hay là nhiễm cúm virus corona? Em Thuận hoảng hốt vội gọi xe đưa vào viện khám. Xe đưa ông Nam vừa đi thì cũng có xe khác đến đưa ngay cả hai mẹ con đi cách ly chống dịch.