- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
248,736

NỤ HÔN PANDEMIC

15 Tháng Sáu 20211:10 SA(Xem: 5083)


NỤ HÔN PANDEMIC-bw

                                                           
Truyện ngắn của Trần Thanh Cảnh

          NỤ HÔN PANDEMIC
                              

       Tin tay lái xe của văn phòng Bộ dương tính covid, đưa về cơ quan lúc cuối giờ chiều. Choáng váng. Chưa ai kịp định thần xem nên làm gì thì xe cấp cứu 115 đã hú còi inh ỏi, lao đến trụ sở Bộ nhấc ngay đi điều trị tập trung. Công an, dân phòng rầm rập đến theo sau, kéo dây thép gai, dựng hàng rào phong tỏa cách ly luôn tòa nhà trụ sở Bộ nằm trên một con phố sầm uất nhất thủ đô.

Trong phòng làm việc, Bộ trưởng nghiến răng trợn mắt đấm tay xuống bàn, chửi thề: “ĐM thằng chó! Mày giết ông rồi. Sắp bầu cử đến nơi mà nó làm cú này, không đi đâu gặp gỡ ai được. Mày định làm ông trượt vỏ chuối hay sao đây?”

Thư ký Bộ trưởng xồng xộc lao vào, quên cả đóng cửa: “Anh ơi, anh vừa đi công tác tỉnh Bắc với nó tuần trước, liệu anh có dính không? Em có dính không? Em mà bị làm sao em cứ bắt đền anh đấy…” Vừa nói, thư ký mặt hoa da phấn chân dài từ đầu phố Lý Thường Kiệt đến ngã ba Thợ Nhuộm, vừa túm vai áo Bộ trưởng, lắc đấm thùm thụp vào ngực ngài. Bộ trưởng xanh mặt, ú ớ: “Ra, ra…ra đóng cửa vào đã!”

***


       Tổ lái xe của Bộ biên chế thuộc văn phòng. Mỗi lái xe chịu trách nhiệm đưa đón một lãnh đạo. Cái này do chánh văn phòng bố trí. Riêng tay lái xe cho Bộ trưởng chánh văn phòng còn phải đưa đến nhà riêng cho phu nhân Bộ trưởng xem tướng tá “phong thủy” thế nào trước khi điều động. Bộ trưởng đã dặn: “Có việc gì lớn nhỏ, cứ hỏi qua ý kiến chị cái nhé.” Chánh văn phòng cúc cung vâng lời. Thấy xuôi. Cứ việc gì lên phòng Bộ trưởng trình, nói: “Ý chị việc này thế này, thế này…” là Bộ trưởng ký phắt. Một năm Bộ trưởng “công tác” nước ngoài cùng các em thư ký, trợ lý cả hai trăm ngày, toàn việc quốc gia đại sự, kinh bang tế thế, bang giao quốc tế, vĩ mô hoàn cầu… còn đâu thời gian lo việc nội trị. Bởi vậy, ngài ủy quyền cho phu nhân trông coi mọi việc trong Bộ. Yên tâm lắm. Bởi phu nhân Bộ trưởng vốn con nhà gia thế, quyền huynh thế huỵch. Một tay bà vẽ mũ bôi râu cho phu quân từ một thanh niên chân trắng, con nhà nghèo nhưng được cái học giỏi và mũi to, lần lần lên đến chức Bộ trưởng một Bộ to nhất nước. Mấy bà mấy chị dân làng quê Bộ trưởng vẫn xuýt xoa: “Đúng là mũi to không lo chết đói.”. Chả là Bộ trưởng có cái mũi to thật. Còn mấy tay bạn học từ thủa cởi truồng tắm sông lại xì một cái, bảo: “Trym to thì có ấy. Thằng ấy trym to từ bé, gái mê nhiều lắm. Nhưng nó khôn, chọn ngay con nhà sếp. Hơi xấu tí nhưng được nhờ.”

Bố vợ Bộ trưởng vốn là phó ban trung ương, quyền to lắm. Hồi ấy, thấy con gái dẫn bạn trai về nhà ông ưng ngay. Tuy trong lòng có hơi lo ngại xíu. Là vì nhan sắc con gái mình hơi khiểm, còn thằng bạn trai nó lại đẹp lồng lộng như diễn viên. Trai làng mà cũng có thằng cao to đẹp giai thế nhỉ? Nhưng khi ngồi nói chuyện “thân mật” một lúc, ông nhận ra ngay thằng con rể tương lai có những phẩm chất của các nhà chính trị đương thời mà tay công tử con trai ông không có. Một trong những phẩm chất quyết định để thành công trong chính trường là phải biết trao đổi. Trao đổi ngang giá. Tôi cho anh cái này, anh đưa tôi cái kia. “Ông đưa chân giò bà thò chai rượu”. Cân bằng. Đời luôn phải tuân theo quy tắc cân bằng. Trong hóa học, các phương trình phản ứng xảy ra luôn cân bằng. Nếu không cân bằng hoặc phản ứng không xảy ra, hoặc cho ra sản phẩm không theo ý muốn. Ngoài đời cũng vậy, thế cân bằng mà bị phá vỡ sẽ sinh ra khủng hoảng… Tay con rể tương lai có mẽ đẹp giai, học giỏi, nhận thức tốt. Biết cuộc đời là sự đánh đổi. Sẵn sàng đánh đổi. Thầm khen con gái tinh đời. Ông bố vợ tương lai vỗ vai tay sinh viên sắp tốt nghiệp chân trắng mà rằng: “Tốt nghiệp xong, đưa bác về thăm bố mẹ ở quê nói chuyện rồi bác sắp xếp cho về bộ nào đó mà làm việc.”

Thế là giai quê đổi đời, tiến vùn vụt, mấy chốc chễm chệ ngồi ghế “thượng thư”, chủ một Bộ quan trọng. Bộ này chả có gì chỉ có tiền. Nhưng có tiền rồi thì phải làm gì? Mua nhà đất ư? Nhiều quá rồi, rải khắp nước, sang cả bển rồi, mua làm gì nữa. Đô la, vàng, đá quý… ngắm mãi cũng thế. Rồi đến lúc nào đó, tờ tiền đô la thần thánh chỉ là tờ giấy cotton bôi màu xanh. Vàng thỏi cũng không khác cục đồng cục sắt là mấy. Kim cương, đá quý thỉnh thoảng hai vợ chồng bỏ ra xóc trên tay chơi, có khác gì mấy hòn sỏi ngày bé chơi ô ăn quan. Ăn ư? Ăn gì khi sơn hào hải vị ta tầu âu á chán cả rồi. Uống ư? Rượu xịn đang đầy dưới hầm kia có lúc nào mà uống cho vơi bớt được đi đâu. Chơi ư? À cái này phải. Phải chơi. Từ xưa đến nay người ta đã dạy rồi, “thứ nhất chơi tiên, thứ nhì chơi tiền”. Quan lớn Bộ vốn trai quê khỏe mạnh. Vì sự nghiệp phải nhịn thèm nhịn nhạt, của thiên hạ hơ hớ toàn phải nuốt nước bọt quay đi, mấy chục năm ròng cúc cung phụng sự phu nhân. Chồng ngoan lắm. Nhưng rồi dần con lớn, vợ già, sự đời ai chống được. Một ngày quờ vào của vợ bỗng thấy như quờ phải của ma. Lạnh ngắt. Thở dài…

Mà xung quanh nhân viên nữ, cấp dưới, gái phố… ngày càng trẻ ra, xinh hơn. Đít cong, vú cao, môi mọng, mắt biếc long lanh đưa tình. Rừng rực như núi lửa. Bảo sao quan nhớn Bộ nhịn cho được? Thế là ngài chén. Chén nhiệt tình. Không phải một em mà cả tá luôn, cho bõ những ngày “kham khổ”. Mỗi chuyến đi “công tác” nước ngoài, Bộ trưởng đưa tên một “ẻm” cho chánh văn phòng sắp xếp. Riêng cái vụ này thì chánh văn phòng đã học qua trường biết ý. Không báo cáo phu nhân. Tuyệt đối không. Cái chân chánh văn phòng sinh ra để làm việc lớn nhất là hầu sếp và gia đình. Phải học qua trường biết ý mới hầu cho đúng được. Ví như mỗi khi nhà sếp có giỗ chạp ở quê là phải về từ hai hôm trước, xem cất đặt nhà cửa cỗ bàn ra sao cho chu đáo, ví dụ thế…

Đời đang vui thế mà lại xảy ra cái vụ covid!

***

        Ngoài cổng trụ sở Bộ, hai xe cứu thương tấp vào, đổ xuống một đội quần áo trắng bịt bùng kín mít từ chân đến đầu, trông như đang du hành trên sao Hỏa. Loa chĩa vào oang oang: “Đề nghị mọi người ai ở đâu ở đó. Tầng cách ly với tầng. Phòng cách ly với phòng. Người cách ly với người. Tối thiểu hai mét. Nhân viên y tế sẽ đến lấy mẫu xét nghiệm covid.”

Xông vào vun vút. Như bắt giặc. Thì chống dịch như chống giặc mà.

Cả Bộ nín thở đi nhẹ nói khẽ. Không cười. Ai nấy lo lắng, dương tính phát là đi cách ly. Ôi. Cách ly ngay tại văn phòng còn khá, vào bệnh viện nằm thì biết sao đây…

“Reng reng reng…”. Nữ nhân trợ lý số 1 gọi.

“Anh đây”

“Anh tính sao?”

“Tính gì! Cứ để cho y tế họ làm việc.”

“Là cái thằng lái xe ấy! Nó đi với anh. Anh về lại làm việc em ngay. Kiểu gì chả dính? Tí nữa khai báo y tế thế nào đây hả giời? Khai không đúng mà dương tính nó truy ra, bêu riếu nhục chứ đùa à?”

“Reng reng reng…”. Phu nhân gọi.

“Tôi đây!”

“Tôi dương tính rồi, vào viện điều trị. Chìa khóa nhà gửi công an phường. Ông có về nhà qua đó mà lấy.”

“Trời. Tôi đang bị cách ly ở văn phòng, về thế nào được. Bà đi đâu mà cũng dính?”

“Không đi đâu cũng dính! Nói nhiều! Tôi đi đây!”

Reng reng reng… reng reng reng… reng reng reng…

Khắp trụ sở Bộ, mọi phòng, mọi chỗ, mọi góc, mọi xó xỉnh từ toa lét đến gầm cầu thang, tiếng chuông điện thoại vang lên liên hồi. Lo âu. Cáu gắt. Bực bội. Tưởng như không gian sắp nổ tung vì tiếng quát tháo, giận hờn, trách móc…

***

        Đợi kết quả test nhanh. Bộ trưởng khóa trái cửa ngồi trong phòng. Suy tư. Chợt nhớ. Rút điện thoại gọi, người thân ở Times city.

“A lô. Mọi việc ổn không cưng?”

“Híc híc… không ổn chút nào.”

“Sao vậy? Em đang ở đâu mà ồn thế?”

“Em dương tính. Đang đợi làm thủ tục nhập viện điều trị.”

“Trời. Em có đi đâu không mà dương tính? Con đâu?”

“Không đi đâu cũng dương! Anh không biết con virus này nó lây qua không khí à? Con với bà giúp việc đi cách ly tập trung ở trường mẫu giáo!”

Bộ trưởng buông người rơi phịch xuống ghế. Điện thoại ném cạch ra bàn. Không hiểu nổi! Đứa bé 3 tuổi thì cách ly tập trung kiểu gì đây hả giời?

***

        Nội dung tờ khai y tế của tay lái xe Bộ trưởng không hiểu sao lọt ra ngoài. Lịch trình di chuyển, sinh hoạt bốn ngày của hắn như sau:

“Ngày 1: sáng 7h00 đến đón Bộ trưởng đi tỉnh Bắc công tác. 11h đêm về đến HN. Cất xe, ngủ lại tại văn phòng.”

“Ngày 2: sáng đánh xe đến biệt thự đón Bộ trưởng đến trụ sở làm việc. Xong rẽ qua khu Time lên nhà người thân sửa hệ thống điện đóm, ăn cơm tại đó. Chiều phu nhân gọi tới nhà sửa đường nước nôi. Cuối giờ về trụ sở đưa Bộ trưởng đi dự chiêu đãi. Đêm ngủ tại văn phòng.”

“Ngày 3: sáng đến đón Bộ trưởng, xong đi cà phê ăn sáng với nữ phó chánh văn phòng, trưa về ngủ tại trụ sở. Đầu giờ chiều đi cà phê thân mật với nữ nhân trưởng phòng kế toán, 5h chiều về trụ sở đưa Bộ trưởng đi đánh tennis. Ngủ lại tại văn phòng.”

“Ngày 4: đón Bộ trưởng xong, thấy sốt, đau họng, ho khan đến phòng khám trên phố PH, khám lấy thuốc uống. Lấy mẫu kiểm tra covid rồi về văn phòng nghỉ. Y tế đến thông báo kết quả, đưa đi điều trị.”

Mạng xã hội xôn xao bình luận các kiểu. Thôi thì cái chợ thông tin lớn nhất hành tinh loạn đả xà ngầu những comment chan chát. Vào hùa. Dìm dập. Suy diễn. Đối chát. Cãi cọ nhau. Hầm hè nhau. Thiếu nước hẹn nhau ra đường phố giải quyết vì chuyện đâu đâu không liên quan đến mình. May chính quyền đã kịp thời ra lệnh giãn cách, cấm ra đường chứ không thì ẩu đả thật. Tình hình rất chi là căng thẳng.

***

        100% mẫu dương tính covid-19!

Không cú điện thoại thông báo nào rùng rợn hơn. Chánh văn phòng nghe xong, mặt tím ngắt, vội chạy lên phòng Bộ trưởng, thở không ra hơi: “Báo cáo anh, báo cáo anh…”

Bộ trưởng xua tay: “Biết rồi. Về chuẩn bị đi điều trị.”

Một đoàn xe cứu thương dài dằng dặc hú còi lao đến, đưa hết nhân viên Bộ đi điều trị tập trung. Đại sự quốc gia, kinh bang tế thế, quốc kế dân sinh, hội nhập quốc tế, xu thế toàn cầu… mà Bộ này chủ trì tạm hoãn lại hết. Diệt covid đã, chống dịch đã. Chống dịch như chống giặc, lơ mơ là chết không kịp ngáp.

***

        Sau 21 ngày, một đoàn xe sang chảnh rèm hoa kín mít, nước hoa thơm lừng lại đưa quan chức, nhân viên từ Bộ trưởng cho đến bảo vệ gác cổng trở lại văn phòng Bộ làm việc. Họ đã được ngành y tế nước nhà điều trị thành công, loại trừ con virus quái ác ra khỏi người, lập được kỳ tích vẻ vang chưa từng có trên hoàn cầu. Nhân dịp đó, các cô giáo dạy văn của nước ta bèn ra một tập thơ ngợi ca những dũng sĩ trên trận tuyến diệt dịch, đêm không ăn ngày không ngủ, nguyện cống hiến tất cả sự nghiệp bảo vệ sức khỏe nhân dân. Còn hội nhạc sĩ nước nhà thì viết hẳn một bản giao hưởng hợp xướng tân cổ giao duyên có tên “Ngạo nghễ Việt Nam”, dự sẽ công diễn tại nhà hát lớn 14 đêm liền trong lễ liên hoan mừng công thắng lợi. Mấy tay nhà văn nhà báo ba xu cũng nhanh nhạy không kém, tức thời viết một cuốn tiểu thuyết truyện ký phóng sự lẫn lộn. Fiction or nonfiction. Trong đó nhân vật chính là một cái cột điện, sau khi vượt qua muôn trùng núi cao đèo sâu, đại dương biển cả mênh mông đã từ nước ngoài chạy về đến tổ quốc Văn Lang yêu dấu, miền đất của hạnh phúc con người vĩnh cửu.

 Cán bộ nhân viên của Bộ lại tiếp tục đại sự quốc gia, kinh bang tế thế, quốc kế dân sinh, hội nhập quốc tế, xu thế toàn cầu… mấy hôm trước đang dở dang. Nay tiếp nối như chưa hề có cuộc chia ly. Bộ lại vào guồng máy hoạt động hàng ngày như trước khi bị covid hỏi thăm. Nhưng có điều, mọi người bỗng nhìn nhau là lạ. Lành lạnh. Xa cách. Thư ký chân dài từ đầu phố Lý Thường Kiệt đến ngã ba Thợ Nhuộm mỗi lần xuống phòng Bộ trưởng cũng đứng cách xa độ nửa dãy phố. Nữ nhân trợ lý số 1 còn cẩn thận hơn, không tiếp xúc với ai, chỉ làm việc qua internet. Người nọ nhìn người kia như cái ổ virus di động. Không bắt tay. Không ôm vai bá cổ. Nhạt hẳn. Nhạt toẹt. Bộ trưởng còn ngủ luôn tại trụ sở, không về nhà. Lạnh lẽo. Chánh văn phòng phát một công văn yêu cầu trong trụ sở không được nhắc, đề cập đến những từ như: covid, dịch, virus… tất cả giao tiếp để chỉ vấn đề đó, đồng chí Bộ trưởng đã quy định cho một từ quốc tế, đủ súc tích hàm nghĩa cao là pandemic!

***

       Tay lái xe điều trị về hôm trước thì hôm sau bộ trưởng ra lệnh cho cấp dưới sa thải, thôi việc. Nhưng chả phải cho thôi, tay này biết đã nghĩa lộ, cũng tự gửi đơn đến chánh văn phòng xin nghỉ. Hắn nghỉ việc, mang chút tiền tích lũy được mua con xe Hyuldai i10 chạy Grab car. Nhà tay này bên quận Long Biên, những lúc đợi khách “nổ”, hắn hay ngồi quán cà phê Thắng ở tầng 1 nhà K khu Việt Hưng, nơi đồng nghiệp của hắn tụ tập. Một tay đồng nghiệp hỏi:

“Ông đi với sếp nhớn vào toàn chỗ an toàn sạch sẽ thế mà cũng dính là sao?”

Hắn cười khành khạch như ma làm, bảo: “Là do hôm đó đi #giaicuunon nên dính!”

“Sao?”

“Chuyện là thế này…”

Tối hôm đó tỉnh Bắc chiêu đãi bộ trưởng. Hắn ngồi ở phòng dành cho lái xe ăn no bụng rồi đánh xe đi lòng vòng ngắm thành phố mới. Bởi biết sếp còn lâu mới tàn tiệc. Còn tăng 1, tăng 2, tăng 3… Đi chán hắn rẽ vào công viên cạnh khu công nghiệp đỗ xe, định ngủ lát đợi sếp gọi thì đến đón. Vừa dừng, có một cô gái trẻ, mặc quần áo đồng phục công ty gõ cửa kính. Hắn hạ kính xuống hỏi muốn gì? Nàng ghé vào gần, vẻ ngại ngùng nói nhỏ: “Anh #giaicuunon em cái đi. Đang túng quá…”

Cô gái độ ngoài hai mươi, gầy nhỏ, nét mặt chất phác khá xinh, ánh mắt vẫn còn những nét thẹn thùng chứ không dạn dĩ như những cô nàng chuyên nghiệp. Hắn bỗng động lòng. Mở cửa bên cho nàng: “Vào đây ngồi nói chuyện tí đã.”

Nàng kể, quê xa về làm công nhân ở đây. Nhưng dạo này dịch giã, giãn việc nghỉ không lương. Bạn trai cũng thế. Mấy hôm nay hết cả chút tiền còm để dành rồi. Tiền trọ, tiền điện nước còn khất nhà chủ được, chứ tiền ăn không có thì…Đến bạn trai đang trẻ khỏe, mọi khi xì sục cả đêm, nay nằm dài như người chết rồi. Cứ mì tôm “khỏa thân” suốt thì anh bảo thiết gì nữa. Em nghe lỏm bọn bạn cùng cảnh thì thào, cũng liều ra đây. À. Thảo nào, lúc nãy ngồi ăn cơm cùng cánh lái xe văn phòng tỉnh Bắc, bọn ấy đã nhấm nháy, không phải đưa đón sếp thì ra công viên gần khu công nghiệp giải trí tí. Ngon, bổ, rẻ…

Hắn đưa nàng ra ghế sau. Vuốt ve. Tấm thân gầy guộc vì thiếu ăn cố rướn lên chiều chuộng. Ánh sáng từ ngọn đèn đường chiếu qua kính xe vào khiến cho khuôn mặt nàng xanh xao hơn. Trong lòng hắn bỗng trào lên một thứ tình cảm khó mô tả. Cả tình nhục dục gái trai, tình thương xót… trộn lẫn vào nhau. Hắn cởi quần áo nàng ra rồi dịu dàng chiều chuộng nàng chứ không phải là nàng chiều chuộng hắn nữa. Cái này thì hắn có đủ kỹ năng. Hắn làm cho nàng bừng bừng lên cơn sốt tình, toàn thân co giật khao khát như cả thế kỷ nay chưa được ân ái. Hắn cảm nhận được sự tận hiến của nàng dành cho mình.

Xong xuôi, hắn với chai nước lavie đưa cho nàng. Nàng uống, trong bụng bỗng sôi lên òng ọc, to đến nỗi hắn nghe rõ. Hay tại trong xe kín nên mọi tiếng động càng rõ ràng hơn.

Nàng xấu hổ: “Tối nay em chưa ăn gì, xong thấy đói…”

Hắn đưa tay kéo đầu nàng lại, vuốt tóc, khẽ nói: “Để anh đưa đi ăn rồi hãy về.”

Họ đến một quán phở bò đầu kia thành phố. Hắn gọi cho nàng một bát to. Ngồi nhìn nàng ăn ngon lành, húp cạn cả thìa cuối cùng, ngẩng khuôn mặt cười rạng rỡ như trẻ thơ: “Lâu lắm em mới được ăn bát phở ngon thế”. Dưới ánh đèn sáng, hắn chợt thấy nàng có nét xinh lạ. Cặp môi hồng tươi tắn như của cô gái vừa bước vào tuổi dậy thì.

Hắn mở cái phong bì “tiêu chuẩn lái xe” của tỉnh Bắc cho. Có 4 tờ polyme xanh. Trả tiền bát phở. Hắn để cả tiền thừa vào phong bì đưa lại cho nàng: “Em cầm lấy về mua đồ ăn nhé.”

Hắn lái xe đưa nàng về đến gần khu nhà trọ thì dừng lại. Trước khi xuống xe, nàng quay sang vít đầu hắn hôn một cái sâu thẳm, đắm đuối, ngọt ngào. Hắn đáp lại nồng nàn. Môi lưỡi họ dính chặt vào nhau, quấn quýt, luồn lách, mút chặt lấy nhau, mê say. Không muốn rời…

Nàng mở cửa xe xuống. Cái dáng người bé nhỏ trong bộ quần áo đồng phục công ty khuất hẳn vào khu nhà trọ rồi mà hắn vẫn cảm thấy bàng hoàng lơ lửng như người trên mây. Đã lâu lắm rồi hắn không hôn người con gái nào nồng nàn đắm đuối và được hôn lại cũng nồng nàn đắm đuối như thế. Dù hắn vẫn làm tình đều. Tuần nào cũng kín lịch. Ngày nào cũng có lịch nếu không phải đi công tác. Sáng, trưa, chiều, tối lịch hẹn kín trong điện thoại. Chủ nhật, ngày nghỉ có khi còn tăng ca cú đúp. Hắn là một trang thanh niên đương thì, khỏe mạnh. Cao một mét bảy lăm, nặng bảy mươi ký lô, tập gym thường xuyên. Sức trai lúc nào cũng trào dâng rừng rực trong huyết quản. Phục vụ các cô các mợ các nàng các phu nhân thoải mái. Các nữ nhân ấy mê hắn. Mê bộ ngực nở căng, cái bụng rắn đanh sáu múi cuồn cuộn và cánh tay chắc như gỗ nghiến, mỗi lần xiết chặt muốn tan chảy. Nhưng mê nhất cái lưỡi dài mềm mại thô ráp, lướt đến đâu tim gan mề phổi muốn lộn lên đỉnh đầu đến đấy. Không phục vụ các nữ nhân, hắn vẫn phải bắn ra, vào một chỗ nào đó. Nhắm mắt lại, bắn vào những chỗ này, cũng là sự giải tỏa lại có tiền. Nhiều tiền kia. Già tí cũng không sao. Xấu tí cũng không sao. Dâm loạn, càng hay, hắn chiều được, hề gì. Nhưng lâu lắm hắn chưa hôn một nữ nhân nào mê say như thế. Gặp nhau chỉ là những cái hôn “xã giao” phớt phớt trên môi má tóc tai cho phải phép, rồi tới luôn những điểm trung tâm. Lần này khác, sau cú làm tình trên xe, nụ hôn từ biệt với cô nàng công nhân không ngờ lại ngọt ngào đến thế.

Nhưng hôm sau về, trên khu công nghiệp tỉnh Bắc báo nổ dịch covid-19. Bốn hôm sau đến lượt hắn dương tính. Cũng chẳng hề hấn gì lắm. Sốt, ho khan, đau họng uống thuốc vài hôm thấy hết. Lại khỏe như voi. Nằm 21 ngày trong khu điều trị đêm nào hắn cũng mơ thấy nàng. Vẫn trong bộ đồng phục công ty ôm xiết lấy hắn. Họ hôn nhau đắm đuối mê say khát khao như cả đời này chưa hề được hôn. Nụ hôn pandemic.

                                                                         Trần Thanh Cảnh 6/2021

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Chín 20201:02 SA(Xem: 10283)
Truyện của Phan Nhật Bắc là bức tranh về “giao thời” ở miền Nam sau 1975, “Tôi Đi Tìm Trầm” gần như một “tự truyện” lời lẽ bộc trực không triết lý lừa mị. Với lối viết mộc mạc nhưng gần gũi và sâu sắc của tác giả đã đưa chúng ta qua từng câu chuyện, từ mạo hiểm tìm Trầm, đổi tiền, buôn thuốc Tây, đến vượt biên tìm tự do… đọc truyện của anh, như xem lại cuốn phim mà trong đó thấp thoáng bóng dáng một phần đời của chính mình trong quá khứ.
08 Tháng Chín 20209:23 CH(Xem: 6584)
Mẹ là người Mường thuộc vùng sâu vùng xa của một huyện miền núi chủ yếu là cao nguyên. Làng quê của mẹ sát bên sông Đà, xa đường cái, xa thị trấn thị tứ, vào được tới đó phải vượt qua nhiều chặng sông hồ đường đất gian khổ - nhất là vào mùa mưa, mọi người kể thế... Vào thăm Bảo tàng tỉnh, thấy có ảnh mẹ. Hóa ra, mẹ là một trong bốn bà Mẹ Việt Nam Anh hùng của tỉnh này từng được Nhà nước phong tặng...
03 Tháng Chín 20202:59 CH(Xem: 8111)
Ngày quen nhau, Nó và Muội cùng 19 tuổi. Nó là con trai cả trong một gia đình giàu có người Tàu Việt, ở nhà gọi nó là A Chảy. Còn tên Muội do từ nickname “Tiểu Muội” cả nhóm đặt cho vì Muội nhỏ tuổi nhất nhóm. Nhưng Nó toàn gọi Muội là A Muối, “em gái nhỏ” theo tiếng Hoa! Nó học trường Hoạ, Muội học trường Nhạc. Con gái trường Nhạc thường có nhiều anh đứng chờ trước cổng chờ sáng trưa chiều tối vì giờ học mỗi người mỗi khác nhau. Riêng Muội chả có anh nào vì Muội thuộc dạng “know-it-all girl”, hay sửa lưng bất kỳ ai nói gì không chính xác. Mà con trai thì thường thích các em hiền ngoan khờ dại! Muội chưa bao giờ tới trường Hoạ, nhưng Nó lại hay tới trường Nhạc chờ Muội.
20 Tháng Tám 20208:01 CH(Xem: 7520)
Dì Hương là vợ thứ hai của chú Thông. Vợ đầu của chú cũng tự tử ở kè đá, lúc cô ấy hai mươi ba tuổi, ở với chú Thông được năm năm. Ba năm sau, chú Thông nhờ người mang trầu cau đến hỏi dì Hương. Năm ấy dì mới hai mươi nhăm tuổi. Nhưng nhan sắc có phần khiêm tốn. Con gái làng tôi, ngày xưa, chỉ mười ba là cưới. Nay thời mới, nếu không đi ra ngoài, thì cũng chỉ mười tám là lấy chồng hết lượt. Bọn bạn ngoài trường đại học với tôi vẫn bảo, gái làng mày rặt đĩ non! Thế mà dì tôi năm ấy vẫn ở nhà cấy mấy sào lúa với ông bà ngoại tôi, coi như đã ế. Ông ngoại tôi cố dấu tiếng thở dài, gật đầu đồng ý gả dì tôi cho chú Thông. Bà ngoại tôi than: “Nhà ấy nặng đất lắm, về đấy rồi biết sống chết ra sao” Ông gắt: “Bà này hay nhỉ, nhà người ta cũng đàng hoàng, bề thế. Con Hương nhà mình vào cửa ấy tốt chứ sao”.
15 Tháng Tám 202010:08 CH(Xem: 7792)
Trong một chuyến xe ca Tây Bắc - Hà Nội chạy từ bến T, tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Cạnh tôi là mấy cô giáo sinh của một trường sư phạm miền núi về xuôi nghỉ phép hè. Sở dĩ tôi biết ngay được “tung tích” của các cô là bởi vì các cô thường trao đổi chuyện trò với một người ở hàng ghế trên phía trái mà các cô gọi là “thầy Quý” – một người có những vẻ ngoài khá tiêu biểu cho hầu hết những giáo viên Tây Bắc lâu năm: điềm đạm, khắc khổ, ít nói cười và hay trầm tư. Thầy giáo Quý đi cùng cô vợ trẻ (dễ kém anh ta đến mười lăm tuổi) và một đứa con nhỏ khoảng một tuổi.
13 Tháng Tám 20204:54 CH(Xem: 8781)
Còn hơn một tuần nữa là bắt đầu công việc mới ở một bệnh viện khác, Na tự thưởng cho mình một chuyến du lịch ở Hawaii. Lúc mua vé không để ý, Na phải ngồi cạnh lối thoát hiểm nên không có cửa sổ nhìn ra ngắm cảnh. Cạnh Na là một chàng người Mỹ tuổi khoảng ngoài ba mươi, dáng vẻ tầm thước, mắt nâu hạt dẻ trông rất hiền, đang lặng lẽ coi phim tài liệu về thiên nhiên bằng iPad. Na cảm thấy buồn chán nên đợi lúc người ta phát đồ ăn, Na đánh bạo hỏi “mắt nâu” làm sao mà có phim coi, anh ấy bảo phải tải app của hãng hàng không về thì mới coi được phim của họ mà không cần wifi. Giờ phi cơ đang bay nên phải chờ khi có internet kết nối thì mới tải được. Thôi vậy, Na đành đọc báo và ngủ suốt chuyến bay.
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 9385)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
23 Tháng Tư 20207:45 CH(Xem: 8544)
Cách đây ba tuần, khi con vi khuẩn độc ác xâm nhập, tấn công ồ ạt vào lãnh thổ Hoa kỳ, lúc ấy mọi người đã bắt đầu thức tỉnh lo sợ trước một cuộc chiến vô cùng gian nan, một mất một còn với kẻ thù vô hình có sức mạnh tấn công tiêu diệt hàng loạt sinh mạng con người mà loài người vẫn chưa có vũ khí chống lại chúng. Chúng không biết phân biệt già, trẻ, lớn bé hay người ấy là ai, nếu không may đến gần chúng, đụng phải chúng, coi như chúng đã chiếm đoạt cái số phận của người ấy, quyết định sống hay chết là do sự chống trả của một có thể cố gắng đánh bại chúng.
13 Tháng Tư 202011:23 CH(Xem: 9228)
Thế là từ hôm ấy trở đi, trên tất cả các phương tiện truyền thông nước nhà đều dành chỗ, dành thời lượng để tôn vinh ngài Kê. Kiểu như: “Cuộc đời ngài Kê”, “Chuyện ngài Kê”, “Ngài Kê liệt truyện”, “Tấm gương Giáo sư Kê”, “Huyền thoại Kê vàng” vân vân và vân vân. Thôi thì trăm hoa đua sắc, trăm nhà đua nở. Thơ ca nhạc họa, truyện ngắn tiểu thuyết bút ký trường thiên dài kỳ các kiểu. Thậm chí bên bộ dục còn phát động cuộc thi kể chuyện về ngài Kê trong học sinh các cấp, rầm rộ. Có con bé học trò lớp ba mãi trên Mù Căng Chải chưa xuống núi lần nào được giải nhất. Nó kể về công đức ngài Kê với các đồng bào mèo mán lô lô trên quê nó cực hay, nức nở. Hay đến nỗi ngài Kê hôm ấy mở ti vi xem cũng rơi nước mắt.
28 Tháng Ba 20206:12 CH(Xem: 9063)
Ban đầu, ông thấy người gai gai, sốt, chán ăn. Bụng bảo dạ, nhẽ mình lao động hơi quá sức. Chả là vừa tập Gym hồi đêm về sáng trên máy bay với Hải Yến xong, thì tối hôm đó lại về sân hàng chiếu ở Times city thi đấu cả đêm. Bắt buộc phải cả đêm, bởi nếu không thì khó mà sống với phòng nhì đang kỳ lửa nồng được. Dù ông biết thân trước khi lâm trận, đã viện đến bao nhiêu sự trợ giúp, ngay cả từ lúc mới xuống sân bay kia. Thế nên đêm đầu về nhà cũng làm cho em Thuận mãn nguyện. Những đêm sau thì phải cố, cũng qua bài. Gặp mặt Hội 3G, tay bắt mặt mừng ôm hôn thắm thiết, mừng công trình rực rỡ để đời đã hoàn thành. Mừng cú tuyệt tác one in hole trên chín tầng mây, thật là độc nhất vô nhị! Nhưng mấy hôm tiếp theo đi họp hành, tiệc tùng chiêu đãi nhiều thấy mệt mỏi. Càng ngày càng thấy người ốm tệ. Sốt, ho, khó thở... Hay là nhiễm cúm virus corona? Em Thuận hoảng hốt vội gọi xe đưa vào viện khám. Xe đưa ông Nam vừa đi thì cũng có xe khác đến đưa ngay cả hai mẹ con đi cách ly chống dịch.