- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
282,218

TUYỂN DỤNG

14 Tháng Tư 20216:58 CH(Xem: 6541)


TRANH Dinh Truong Chinh

Từ trung tâm Luân Đôn, hãng tuyển dụng do tòa báo X thuê  gọi cho một nhà báo là tài năng của hãng BBS (Bờ bờ Sông) có trụ sở quốc gia đặt tại xứ Tô Cách Lan:

 

“Này, bọn keo đó trả cô cậu bao nhiêu một năm?”

 

“Dạ ngần này ạ”, tài năng đáp.

 

“Cái gì? Thật chó chết! À, chỉ định nói là chết tiệt thôi, gấp rưỡi nhé?”, nhà tư vấn tuyển dụng bảo.

 

“Ôi tuyệt vời ạ! Em đang trên mặt Trăng ư?,” tài năng đáp, ngất ngây.

 

***

 

Sáu tháng sau:

 

Từ quán vịt quay Thượng Hải, chi nhánh tuyển dụng cấp vùng của cơ quan tình báo Mờ Sờ Sem (MSS) gọi cho tài năng.

 

“Này, bọn keo quá tệ kia trả em bao nhiêu vậy?”

 

“Dạ, mức trên Mặt trăng ạ!”, nàng đáp.

 

***

 

Hai tuần sau, tại một tầng hầm bên dưới tòa nhà là trụ sở của hãng tuyển dụng, chuyên ‘tư vấn nhân lực’ cho Mờ Sờ Sem:

 

“Hảo, hảo, em cởi hết nội y ra đi,” nhà tuyển dụng nói với nữ nhà báo.

 

“Em tưởng chỉ là viết báo?,” nàng hơi e thẹn.

 

“Thế bồ nghĩ là vào Mờ Sờ Sem chỉ để viết báo à?”, nhà tuyển dụng thủng thẳng đáp, rồi bảo thêm: “Cởi hết ra, xoay 2 vòng.”

 

“Ôi, em chóng mặt quá!,” nàng hơi lâng lâng.

 

“Muốn hết chóng mặt, thì nhìn vào môt điểm, nó đây!”, tuyển dụng Mờ Sờ Sem bảo.

 

“Ối trời ơi, em có nhìn nhầm chăng?”, nàng thảng thốt, rồi như lặng đi, một tay che nơi cần che, một tay kia nhấc tờ giấy lên:

 

“Ôi, Chúa ơi, Tứ Nguyệt! Có tận bốn mặt Trăng cơ ạ?,” những lời như ngọc vãi ra trên cặp môi hường.

 

“Đúng, nhưng làm ơn mặc quần áo lại đi, đúng là đồ ăn của bọn xứ kia tệ quá, tí nữa thì làm hỏng hết phom của em rồi đấy, mất cả hứng!”, nhà tuyển dụng nói, vừa rít một hơi thuốc.

 

Khói thuốc nhả ra hơi quyện vào mái tóc đang rủ những lọn óng ả xuống nơi cổ, nơi gáy và bờ vai trần mộng mơ, thơm tho của nàng.

 

“Mặc lại đồ xong rồi thì ký vào đây,” gã nói hơi cụt lủn.

 

“Ký hai tay thì nó lại tụt xuống ạ,” nàng nói, má hơi ửng hồng.

 

“Cái đó tùy em, nhưng lật mặt sau lên xem trước khi ký nhé,” nhà tuyển dụng nhìn đồng hồ.

 

“Oh, My God, Chúa ơi! Em chết mất, nó còn như trên cả mặt Trăng, là mặt Trời ạ!”, nàng thấy hơi khó chọn từ để biểu lộ.

 

“Đúng rồi, không chỉ mức 4 mặt Trăng, em sẽ được huấn luyện để ăn xúc xích Trung Nam Hải trước, không phải là vịt quay cổ điển ngày xưa, nhưng lại đựợc quay với giá trên the Sun (Mặt trời),” gã đặt ly rượu xuống.

 

“Em hiểu rồi ạ,” nàng háo hức, phấn khởi.

 

“Chưa hiểu hết đâu, nhưng ký rồi là tốt, bây giờ em có 2 phút để ra xe theo bạn anh. À, có biết vì sao em phải cởi đồ hết ra và xoay hai vòng không?

 

“Dạ, em ngu quá, không biết ạ!,” nàng chân thành.

 

“Là để chắc chắn rằng em không có con rệp, hay chíp nào cài gắn quanh người thôi mà, kể cả... ở chỗ kia nữa!,” nhà tuyển dụng nói, trước khi khép cánh cửa đằng sau lưng nàng và người bạn của y.

 

NGÔ QUỐC PHƯƠNG

(Kent, Anh quốc, 14/4/2021)

 

Chú thích của một tòa soạn ở xứ Y-gờ-rếch cho bạn đọc: the Sun là báo lá cải của xứ nọ mà mặt trời xứ ấy từng mọc tứ tán khắp nơi, tại báo đó hình như người ta không chỉ trả công bằng lương tháng, một tấm hình chụp một công chúa ở trần hay công nương đang có mang trên bãi biển ngày trước có thể có giá ít nhất là 500 nghìn bảng, ai dựng bài hay biên tập cũng có phần thưởng không tồi.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Tư 20216:52 CH(Xem: 6156)
Ngày tôi theo chồng đến thành phố này sinh sống, vì thường nhớ nhà nên tôi cũng thường khóc bởi cảnh vật nơi đây quá im lìm và hoang vắng đúng như cái tên Buồn Muôn Thuở mà người nào đó đã đặt. Tôi có nhiều bạn ở quê nhà nhưng ở thành phố này tôi chưa có bạn. Người bạn gái đầu tiên tôi quen là người Thượng còn rất trẻ tên là Sai Luông. Sai Luông một tuần một lần đem rau muống từ trong buôn làng của cô ra chợ Ban Mê Thuột bán. Sai Luông chỉ bán mỗi một thứ là rau muống thôi. Mỗi lần đi bán như vậy, Sai Luông gùi trên lưng hai mươi lăm bó, có đôi khi hơn được một vài bó. Tôi nghĩ, Sai Luông bán như vậy sẽ không được bao nhiêu tiền nên tôi thường mua ủng hộ mỗi lần ba bốn bó. Mua riết rồi Sai Luông và tôi quen nhau.
12 Tháng Tư 202111:48 CH(Xem: 6091)
Thầy tôi là anh trai tráng trong làng, học cuối đệ nhất cấp, lớp đệ tứ, tức lớp 9 bây giờ, thầy về làng dạy học. Ngôi trường- đình làng đó cách xa với khu dân cư, nó tọa lạc trong khu đất rộng. Ban ngày, khu đó náo nhiệt với lũ học trò chúng tôi, quậy lên đó không khí của sự sống, vô tư hồn nhiên. Nhưng khi bóng chiều buông xuống thì khu đình đó bước sang một thế giới khác, thế giới của loài dơi, của lũ chim ăn đêm và là thế giới của sự tưởng tượng, hoang tưởng phong phú của con người.
08 Tháng Ba 20217:22 CH(Xem: 6421)
Cristian Cortez (1972 - ) là kịch tác gia người Ecuador. Kịch phẩm của ông thường là kịch phi lý, hài kịch và bi kịch. Ông có bằng tiến sĩ về ngành khoa học thông tin và bằng cao học về viết kịch bản. Ông giảng dạy tại trường Universidad Católica de Santiago de Guayaquil (cũng là nơi chôn nhau cắt rốn của ông) từ năm 2002 đến nay. Ông đoạt giải nhất cuộc thi kịch nghệ toàn quốc của Nhà Văn Hoá Ecuador hai lần, lần thứ nhất vào năm 2000 và lần thứ nhì vào năm 2010. Vở kịch “Noctámbulos” dưới đây của ông ra mắt vào năm 1992.
14 Tháng Hai 20219:45 CH(Xem: 6677)
Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp-Lưu, dịch giả Trần C. Trí cư ngụ tại Little Saigon, Orange County, tiểu bang California và hiện đang dạy tiếng Việt & Ngôn Ngữ học tại University Of California Irvine. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu truyện ngắn “Enterrar los dientos blancos” của tác giả Guillermo Barquero từ tiếng Tây Ban đo Trần C. Trí chuyển ngữ.
31 Tháng Giêng 202112:30 SA(Xem: 7454)
Hắn ở một tỉnh xa, mới chuyển về thủ đô chưa lâu. Do công việc. Nhưng cũng đã kịp hòa nhập ngay với vài nếp sống kinh kỳ. Người kinh kỳ thanh lịch, tết đến không chỉ là ăn, mà chủ yếu là chơi tết. Tết đến xuân về là phải đi chợ hoa. Ngắm và mua một vài thức gì đó mang về bày ngắm chơi, nghênh xuân.
23 Tháng Mười Hai 202012:01 SA(Xem: 7546)
Một vụ án mạng cực kỳ nghiêm trọng xảy ra hồi tối hôm qua ở bưu điện y. Nạn nhân là hai cô gái độ khoản 23 tuổi, là nhân viên bưu điện. Hai nạn nhân bị giết bởi một dụng cụ đặc biệt, hung thủ đã cao bay xa chạy. Cơ quan chức năng đang điều tra để làm rõ sự việc vụ án.
28 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 9734)
Cũng gần một chục năm, khi tôi còn trụ tại trường tiểu học Washington. Văn phòng của tôi chuyên về nghiên cứu và hướng dẫn phụ huynh trong việc giáo dục nhi đồng. Có một ngày, một cô giáo( ở đây dạy mẫu giáo hay trung học cũng phải tốt nghiệp ít nhất là cử nhân và trung bình là cao học về giáo dục hay chuyên ngành về sư phạm). Cô ấy gõ cửa văn phòng của tôi và hỏi tôi có thể giúp đở cô ấy không?
27 Tháng Mười 202012:02 SA(Xem: 8615)
Nàng vốn tính mơ mộng và lại sống khép kín nên không đi đâu ra khỏi nơi chốn mẹ sinh ra mình. Hồi nhỏ nàng hay chép thơ, chép nhạc và đọc những gì mà cho là hay hay thì chép vào tập giữ làm kỷ niệm. Hồi đó nàng khoái cái câu: " Sống là để nuối tiếc dĩ vãng, chán nãn hiện tại và mơ về tương lai". Bây giờ nhờ có gu gồ, có fb luôn nhắc nhở phương cách sống đúng là "phải luôn sống trọn vẹn trong hiện tại, quên đi quá khứ và đừng lo cho tương lai" ngồi ngẫm lại nàng thấy hồi xưa sao mình khờ đến vậy ...
07 Tháng Mười 202012:40 SA(Xem: 8846)
Phủ Tây Diêm Vương đèn xanh lét. Tổng ma đầu mặt trắng như bôi vôi. Toàn thân cũng trắng xóa. Trắng từ đầu đến chân. Ngồi trầm tư trước bàn. Trên bàn trống trơn nhẵn thín, không có một thứ gì. Tổng ma đầu cứ ngồi yên như thế rất lâu. Rất lâu… Đầu lĩnh ma lướt vào nhẹ như gió sông Nại Hà. Khác với Tổng ma đầu, Đầu lĩnh mặt đen như sắt nguội. Đầy nếp nhăn nhúm dọc ngang, mắt lập lòe đỏ đọc. Khúm núm...
24 Tháng Chín 202010:46 CH(Xem: 8918)
Trong khu dinh thự nguy nga và duy nhất có cổng mang tên “Ô Y Hạng”(1) của phường Bích Câu - Thăng Long, sáng nay có một không khí náo nhiệt khác lạ, qua những dáng người vội vã, những gương mặt tò mò, những lời thì thào háo hức… Mặc dù không có đèn treo hoa kết, người ngoài cũng có thể đoán được rằng nơi đây sắp diễn ra một nghi lễ quan trọng.