- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,540,143

TUYỂN DỤNG

14 Tháng Tư 20216:58 CH(Xem: 890)


TRANH Dinh Truong Chinh

Từ trung tâm Luân Đôn, hãng tuyển dụng do tòa báo X thuê  gọi cho một nhà báo là tài năng của hãng BBS (Bờ bờ Sông) có trụ sở quốc gia đặt tại xứ Tô Cách Lan:

 

“Này, bọn keo đó trả cô cậu bao nhiêu một năm?”

 

“Dạ ngần này ạ”, tài năng đáp.

 

“Cái gì? Thật chó chết! À, chỉ định nói là chết tiệt thôi, gấp rưỡi nhé?”, nhà tư vấn tuyển dụng bảo.

 

“Ôi tuyệt vời ạ! Em đang trên mặt Trăng ư?,” tài năng đáp, ngất ngây.

 

***

 

Sáu tháng sau:

 

Từ quán vịt quay Thượng Hải, chi nhánh tuyển dụng cấp vùng của cơ quan tình báo Mờ Sờ Sem (MSS) gọi cho tài năng.

 

“Này, bọn keo quá tệ kia trả em bao nhiêu vậy?”

 

“Dạ, mức trên Mặt trăng ạ!”, nàng đáp.

 

***

 

Hai tuần sau, tại một tầng hầm bên dưới tòa nhà là trụ sở của hãng tuyển dụng, chuyên ‘tư vấn nhân lực’ cho Mờ Sờ Sem:

 

“Hảo, hảo, em cởi hết nội y ra đi,” nhà tuyển dụng nói với nữ nhà báo.

 

“Em tưởng chỉ là viết báo?,” nàng hơi e thẹn.

 

“Thế bồ nghĩ là vào Mờ Sờ Sem chỉ để viết báo à?”, nhà tuyển dụng thủng thẳng đáp, rồi bảo thêm: “Cởi hết ra, xoay 2 vòng.”

 

“Ôi, em chóng mặt quá!,” nàng hơi lâng lâng.

 

“Muốn hết chóng mặt, thì nhìn vào môt điểm, nó đây!”, tuyển dụng Mờ Sờ Sem bảo.

 

“Ối trời ơi, em có nhìn nhầm chăng?”, nàng thảng thốt, rồi như lặng đi, một tay che nơi cần che, một tay kia nhấc tờ giấy lên:

 

“Ôi, Chúa ơi, Tứ Nguyệt! Có tận bốn mặt Trăng cơ ạ?,” những lời như ngọc vãi ra trên cặp môi hường.

 

“Đúng, nhưng làm ơn mặc quần áo lại đi, đúng là đồ ăn của bọn xứ kia tệ quá, tí nữa thì làm hỏng hết phom của em rồi đấy, mất cả hứng!”, nhà tuyển dụng nói, vừa rít một hơi thuốc.

 

Khói thuốc nhả ra hơi quyện vào mái tóc đang rủ những lọn óng ả xuống nơi cổ, nơi gáy và bờ vai trần mộng mơ, thơm tho của nàng.

 

“Mặc lại đồ xong rồi thì ký vào đây,” gã nói hơi cụt lủn.

 

“Ký hai tay thì nó lại tụt xuống ạ,” nàng nói, má hơi ửng hồng.

 

“Cái đó tùy em, nhưng lật mặt sau lên xem trước khi ký nhé,” nhà tuyển dụng nhìn đồng hồ.

 

“Oh, My God, Chúa ơi! Em chết mất, nó còn như trên cả mặt Trăng, là mặt Trời ạ!”, nàng thấy hơi khó chọn từ để biểu lộ.

 

“Đúng rồi, không chỉ mức 4 mặt Trăng, em sẽ được huấn luyện để ăn xúc xích Trung Nam Hải trước, không phải là vịt quay cổ điển ngày xưa, nhưng lại đựợc quay với giá trên the Sun (Mặt trời),” gã đặt ly rượu xuống.

 

“Em hiểu rồi ạ,” nàng háo hức, phấn khởi.

 

“Chưa hiểu hết đâu, nhưng ký rồi là tốt, bây giờ em có 2 phút để ra xe theo bạn anh. À, có biết vì sao em phải cởi đồ hết ra và xoay hai vòng không?

 

“Dạ, em ngu quá, không biết ạ!,” nàng chân thành.

 

“Là để chắc chắn rằng em không có con rệp, hay chíp nào cài gắn quanh người thôi mà, kể cả... ở chỗ kia nữa!,” nhà tuyển dụng nói, trước khi khép cánh cửa đằng sau lưng nàng và người bạn của y.

 

NGÔ QUỐC PHƯƠNG

(Kent, Anh quốc, 14/4/2021)

 

Chú thích của một tòa soạn ở xứ Y-gờ-rếch cho bạn đọc: the Sun là báo lá cải của xứ nọ mà mặt trời xứ ấy từng mọc tứ tán khắp nơi, tại báo đó hình như người ta không chỉ trả công bằng lương tháng, một tấm hình chụp một công chúa ở trần hay công nương đang có mang trên bãi biển ngày trước có thể có giá ít nhất là 500 nghìn bảng, ai dựng bài hay biên tập cũng có phần thưởng không tồi.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Giêng 20209:23 CH(Xem: 4212)
Khi tôi vừa bước lên cầu thang thì bất chợt nghe tiếng đàn piano vọng xuống từ trên tầng hai của căn chung cư, tiếng đàn vang lên từng khúc gãy nhịp tạo ra một thứ âm thanh rời rạc nghe chói tai khiến tôi đứng khựng lại, và trong một thoáng suy nghĩ, tôi đoán chắc tiếng đàn ấy là của một người đang mầy mò học đàn. Nhiều lần đến chơi với Quân tôi không thấy trong nhà nó có bất cứ một loại nhạc cụ nào, nhưng tình cờ hôm nay nghe được tiếng đàn khiến tôi ngạc nhiên.
22 Tháng Giêng 20208:09 CH(Xem: 4445)
Cơm nước tắm rửa xong, bọn trẻ đã lên giường thì ba nhân dắt nhau ra vườn nói chuyện. “Mà thực ra tao cũng đếch biết nói thế nào. Một đằng người yêu cũ, vợ cũ tuy chưa có con chung nhưng tình sâu nghĩa nặng từ thủa còn thơ. Vả lại cổ đã tuyên bố nếu tao hắt hủi mẹ con cổ, cổ sẽ ôm cả hai đứa nhảy xuống sông Tiền cho khuất mắt. Cái vụ này thì dám lắm, tao chơi với cổ từ nhỏ tao biết tính mà. Còn cô Hồng cũng nói, em đã bán hết nhà cửa ôm cả ba đứa con máu thịt của anh vào đây rồi, anh có định đem chúng ra ngoài đường bỏ là tùy! Rối ruột quá đâm cùn, tao bảo hai bà là, tôi cán bộ đảng viên nên không được hai vợ, tôi chỉ được chọn một. Hai bà tự đàm phán với nhau. Xong rồi thì một bà vào buồng với tôi, một bà ngủ với con!” “Thế rồi sao?” “Hai bả rì rầm ngoài vườn khuya lắm. Tao đã thiếp đi rồi thì thấy vô buồng. Cả hai! Một bà vào nằm trong. Một bà nằm ngoài. Tao nằm giữa.” “Ái chà chà! Trò chơi ba người, bánh mì kẹp pa tê à! Sướng nhất chú!” “Tầm bậy! Sướng cái khỉ khô"...
14 Tháng Giêng 20209:22 CH(Xem: 4636)
Thiện có một căn nhà cho thuê. Cách đây lâu lắm, năm nào Thiện không còn nhớ rõ, chỉ biết lúc ấy mẹ anh quan tâm đến cuộc sống tương lai của cậu con trai út vô lo nên bà đã cẩn thận dặn dò anh. Mẹ anh bảo: -Thiện à. Con đã lớn khôn rồi, không còn bé nhỏ nữa, phải biết lo cuộc sống tương lai, mẹ muốn con mua một căn nhà để sau này khi con lập gia đình có chỗ ăn chỗ ở đàng hoàng. Ông bà ta thường nói “ An cư mới lạc nghiệp ”. Nghe con. Nghe mẹ nói Thiện chỉ cười cười không tỏ vẻ lời khuyên của mẹ có sức thuyết phục đối với anh.
10 Tháng Giêng 20209:18 CH(Xem: 4259)
“Đàn ông Mỹ sao lắm người tên John thế. John Wayne, John Kennedy, John Lennon, John McCain… gặp ông Mỹ, em cứ gọi đại là John, bảy mươi lăm phần trăm là trúng phóc.” Cô gái giụi đầu vào vai chồng, hít hà mùi thuốc cạo râu phảng phất trên vai áo anh, châm chọc. Bóp nhẹ bờ vai vợ, người đàn ông xoay đầu qua, cọ cằm vào đỉnh đầu phủ làn tóc mượt mà của vợ, hít hà, “Chính xác.” / “Tại sao anh lại tên John?” Cô gái hỏi. / “Mẹ anh thích đọc Phúc Âm của thánh John.” /
28 Tháng Mười Hai 201911:29 CH(Xem: 4785)
Bình An / Tên của tôi là do cha cô ấy đặt. / Sự hiện hữu của tôi là vì cô ấy mà có, tôi là một con robot.Tôi được chào đời vào một ngày mùa thu thật ảm đạm, lần đầu tiên thức dậy đập vào mắt là bầu trời xám xịt nặng những nước, nhìn xong tôi mới hiểu thấm thía cái cảm giác buồn bã, u sầu thường thấy trong thơ văn. Các bạn sẽ hỏi tôi làm thế nào một con robot mới được thành hình lại có thể có được cảm nhận như thế? Các bạn sẽ còn ngạc nhiên hơn nữa bởi vì trong bộ nhớ của tôi tích luỹ có lẽ còn nhiều hơn gấp mấy lần bộ nhớ của các bạn, những người bình thường. / Lần mở mắt đầu tiên, tôi đã có thể biết thế nào là mưa, là nắng, là bốn mùa. Tôi đã có thể nhận biết biển sâu, núi cao, năm châu, bốn bể và tất cả thủ đô của các nước trên thế giới. Tôi đã có thể biết kể chuyện cổ tích, hát những bài hát kinh điển, có thể chơi được những bài nhạc classique trên piano.
18 Tháng Mười Hai 201912:28 SA(Xem: 5738)
“Chị cho em ôm một tí...” “Vào đây. Ôm chị đi...” Thiếu phụ với tay chèn chăn cho hai con. Xoay người lại đón. Cậu lính trẻ rúc gọn vào ngực người đàn bà đang nuôi con nhỏ. Bộ ngực to dập dềnh ấm nóng. Mùi sữa thơm nức. Chút sữa thừa ứa ra lần áo. Cậu lính trẻ rúc mặt xuống, thè lưỡi nếm. Ngọt lành. Cái lưỡi mềm mại chạm vào đầu ti qua lần vải mỏng. Chỉ thế là đủ cho một dòng điện chạy xoẹt từ đỉnh đầu đến gót chân. Tê dại. Hai thân thể cong lên, dính chặt vào nhau trong vô thức. “Chị ơi...” “Em nhớ người yêu...”
14 Tháng Mười Hai 20191:04 SA(Xem: 4547)
“Đây là thành phố của những cây cầu. Cô thấy thơ mộng không?” - Giám đốc công ty bạn đang ở thế vừa là đối tác vừa cạnh tranh với chúng tôi đích thân lái xe đón tôi từ sân bay về trụ sở công ty ấy. Hoàng hôn đang đổ xuống sông Hàn lóng lánh. Tôi chợt nhớ Diên. Trước mắt nàng mà bày ra cảnh tượng đẹp đẽ này thì Diên vẫn như đã chết. Mắt nàng vẫn vô hồn, chiếc váy lụa vẫn rủ xuống tận gót chân lạnh lùng mướt mát.
23 Tháng Mười Một 20193:42 CH(Xem: 4965)
“Chú cho cháu bao nhiêu cũng được. Cháu chỉ cần chú giúp cháu mở hàng.” Giọng nói nhỏ nhẹ, mỏng mềm như trượt về từ một không gian xa lơ lắc. Tôi ngần ngừ, nhìn quanh. Một ngày mới thênh thang trước mặt. Nắng mới lên, vắt vẻo ngọn me già. “Okay chú nhé!” Vẫn cái giọng mỏng mềm. Tôi mỉm cười, nhìn xuống chân mình. Đôi giầy hôm trước lần mò cái ngõ hẻm lầy lội tìm người quen cũng lấm lem lắm rồi. Và cái chuyện mở hàng đượm nét dị đoan của chú bé mặt mũi ngây ngô thế kia gợi cho tôi sự tò mò. Cả đời tôi chưa bao giờ ngồi gác chân lên trước mặt ai. Dọa treo cổ tôi, tôi cũng không đưa chân mình cho người khác rửa. Nhưng thằng bé này làm tôi xiêu lòng.
23 Tháng Mười Một 20193:27 CH(Xem: 5291)
Trong suốt đời của Kagébayashi Miyuki, không có ngày nào ghi sâu đậm vào trí nhớ bằng cái đêm mùa thu 1950, đúng vào ngày lễ trăng tròn. Sau đại hội cho các cổ đông viên trong phòng họp danh dự của hãng, hãng luôn tổ chức một buổi tiếp tân nhỏ tại một trong những nhà hàng có tiếng ở vùng Nam Osaka. Giới giám đốc và quản trị được mời tham dự. Mùa thu năm ấy đã không là ngoại lệ.
11 Tháng Mười Một 20196:47 CH(Xem: 4923)
Hắn nhìn chăm chú bức tranh treo trên tường, đôi mắt hắn lóe lên một tia nhìn đầy cảm xúc. Có lẽ hắn đang liên tưởng hình ảnh người thiếu nữ trong tranh là một người có thật ngoài đời. Người thiếu nữ có đôi mắt rất buồn, một nỗi buồn tận cùng của sự đau khổ, tuyệt vọng.