- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,520,411

MÀU HOA TẾT NĂM XƯA…

31 Tháng Giêng 202112:30 SA(Xem: 782)

San ga trong ky ức
Sân ga trong ký ức- ảnh UL
                 

       Hắn ở một tỉnh xa, mới chuyển về thủ đô chưa lâu. Do công việc. Nhưng cũng đã kịp hòa nhập ngay với vài nếp sống kinh kỳ. Người kinh kỳ thanh lịch, tết đến không chỉ là ăn, mà chủ yếu là chơi tết. Tết đến xuân về là phải đi chợ hoa. Ngắm và mua một vài thức gì đó mang về bày ngắm chơi, nghênh xuân.

      Ngày hăm tám tết. Hắn lên Hoàng Hoa Thám, con phố chuyên bán hoa, cây cảnh của Hà Nội. Hắn muốn tìm mua một chậu hoa đỗ quyên nho nhỏ, bày vào trong phòng làm việc cho ấm áp. Và để hoài niệm về cái màu hoa tết mê dụ thời chưa xa lắm. Không hiểu sao dịp gần đây, cái hoài niệm mơ hồ xa xôi kia cứ hay trở lại trong hắn. Nhất là trong đêm vắng, cái màu mê dụ đầy ẩn ức của bông hoa đỗ quyên phơn phớt hồng bên ngoài, thắm mãi vào trong khi bừng nở mỗi dịp xuân về, bên thềm nhà nàng xưa cứ day dứt trong đầu hắn khôn nguôi…

      Hồi xưa ở dưới tỉnh lẻ, người ta không bán hoa đỗ quyên. Tết đến xuân về cũng có hoa bán nhưng chỉ là mấy loại quen thuộc: đào, mai, cúc, thược dược, vi ô lét…Họ không biết đến hoa đỗ quyên. Cả thị xã nhỏ ấy hình như mỗi nhà nàng có một cây hoa đỗ quyên. Nghe nói bố nàng công tác ở mãi vùng núi cao Hoàng Liên Sơn mây mù chất ngất kỳ công mang về, trồng trước hiên nhà. Cây đem từ núi cao xuống, thế mà vẫn sống được dưới đồng bằng và đơm hoa rất đẹp. Có lẽ do cây cảm được cái tình của người chăng? Mỗi dịp xuân về thủa xa ngái ấy, cây đỗ quyên bên hiên nhà nàng lại trổ hoa rực rỡ. Hắn và bọn bạn học cùng lớp kéo đến nhà nàng đến chúc tết rồi rủ nhau du xuân. Cây đỗ quyên đơm hoa rạng rỡ bên thềm. Hoa đỗ quyên thật đẹp. Một vẻ đẹp mềm mại dịu dàng như không thật. Hắn hay đứng ngẩn ngơ hồi lâu bên hoa. Ngắm. Màu trắng hồng mơ hồ bên ngoài rồi đến hồng phấn nền nã, đến trong cùng là một màu đỏ rực rỡ nồng nàn như có lửa. Một bông hoa có đủ ba sắc màu mà hắn thích. Hắn mê nàng mê hoa nên âm thầm tìm hiểu, hoa đỗ quyên được dân nhiều nước yêu thích. Còn là quốc hoa của nước Nepal xa xôi. Trên vùng núi Sapa nước Việt, mùa xuân đến hoa đỗ quyên nở đỏ sườn núi Hoàng Liên. Nhưng cây hoa có cánh có ba màu trắng, hồng, đỏ như bố nàng mang về trồng là của hiếm. Mà hoa đỗ quyên có rất nhiều loại, thường chỉ nở ra một màu khác nhau. Màu đỏ rực rỡ chói chang. Màu vàng quý phái. Màu tím gắt như một nỗi nhớ nhung tiếc nuối khôn nguôi. Màu trắng trinh tiết nguyên sơ như thủa học trò vụng dại…

        Thủa học trò vụng dại ấy, hắn đã thầm yêu nàng.

Nhưng nàng hoàn toàn không để ý gì đến hắn. Bởi nàng là ngôi sao của lớp, của trường. Còn hắn chỉ là một kẻ vô danh. Nhưng tình yêu thì không có giới hạn hữu hình hay vô hình nào ngăn cản được. Những rung động của hắn trước nàng đến ngay lập tức khi gặp mặt lần đầu tiên. Rồi nhanh chóng thành những cảm xúc tình yêu. Nhưng hắn không đủ dũng khí để thổ lộ. Chỉ nuôi mối tình với nàng trong tâm tưởng. Trong tâm tưởng hắn yêu nàng da diết. Lặng thầm và bền bỉ. Giấc mơ đầu đời trai của hắn là với nàng. Giấc mơ ấy đã khiến hắn xấu hổ và tự xỉ vả mình trong bao nhiêu thời gian. Bởi sáng ngày ra đến trường, nhìn thấy nàng rạng ngời trong chiếc áo dài trắng nữ sinh, khuôn mặt trắng hồng và cặp mắt nâu trong sáng nhìn hắn dịu dàng như tiên nữ… Hắn âm thầm nguyền rủa mình. Sao trong giấc mơ hắn có thể làm những chuyện “đốn mạt” với nàng như vậy? Hắn nghĩ nàng sinh ra trên đời này để ban cho nhân gian hương hoa thơm ngát và ánh sáng thần tiên, chứ không liên quan gì đến những chuyện “trai gái” trong giấc mơ kia. Mà trong giấc mơ đêm qua, hắn đã “giày vò tàn phá chiếm đoạt” nàng không thương tiếc. Như một kẻ phàm phu tục tử. Hắn càng thấy mình thật tồi tệ. Chỉ dám đứng từ xa ngây ngất ngắm nàng đang líu lo với đám bạn gái...

       Hết phổ thông, hắn đi học đại học ngoài Hà Nội. Còn nàng xuất ngoại du học. Nàng được một trường danh giá bên kia trao học bổng. Thì nàng là con cưng, là át chủ bài của trường kia mà: có cuộc thi nào mà nàng tham dự lại không đạt giải? Hôm đến nhà chia tay để mai nàng bay ra nước ngoài, nàng cũng chỉ tiễn hắn đến đúng bậc thềm bên gốc cây hoa đỗ quyên thì dừng lại: “Bạn về nhé!”. Chỉ có vậy. Hắn cũng chả dám mở miệng nói với nàng câu nào về cái mối tình u uất ba năm phổ thông. Ở vào thời điểm đó, hắn càng cảm thấy tự ti hơn, hắn thấy nàng như một cái gì đó cao vời xa ngái, không bao giờ với tới được. Mà cái mối tình câm của hắn dành cho nàng hầu như bắt đầu ngay khi ngày đầu tựu trường chuyên phổ thông, gặp nàng. Hắn bàng hoàng nhận ra nàng cũng ở chẳng xa nhà hắn, cũng trong thị xã, chỉ cách nhau vài dãy phố. Mà sao hắn lại chưa từng biết nàng nhỉ? Nhưng có hề gì đâu, từ đó hình ảnh cô nàng bé nhỏ nhắn xinh xinh, với nụ cười duyên và cặp mắt nâu luôn mở to trong sáng đã đóng đinh trong trí não và trái tim hắn. Để theo năm tháng lớn dần lên, thành một mối tình si không nói lên lời. Chính xác là không có cơ hội nào dành cho hắn. Bởi xung quanh nàng như có một ánh hào quang thần bí, nó thu hút mọi chàng trai học trò xuất sắc của ngôi trường nổi tiếng vây quanh. Từ những tay học giỏi văn hay chữ tốt cho đến những chàng hào hoa phong nhã hát hay, chơi thể thao cừ. Từ những thiếu gia con nhà giàu cho đến những công tử con nhà gia thế trong thị xã. Họ suốt ngày lượn lờ quanh nàng. Nàng hình như chưa yêu ai. Nhưng vẫn cứ vô tư nói cười bạn bè với họ. Mà hắn khi ấy quá thường. Hắn không học giỏi xuất sắc. Hắn chả có tài năng nào nổi trội để khoe mẽ với nàng. Hắn ngộc nghệch vụng về cử chỉ ăn nói mỗi khi giáp mặt nàng. Hắn biết mình không lọt vào mắt nàng như một chàng trai, nàng chỉ coi hắn là một cậu bạn cùng lớp. Nhưng hắn vẫn âm thầm yêu nàng. Một tình yêu đầy ẩn ức. Để mỗi khi đêm xuống, đèn tắt là hắn lại chìm trong những cơn mộng mị về nàng. Hắn mộng mị đủ kiểu. Những giấc mộng của hắn với nàng ngày càng “hư hỏng” hơn. Để hôm sau mỗi khi tới lớp, nhìn thấy ánh mắt trong sáng vô tư dịu dàng thánh thiện của nàng, hắn lại tự dằn vặt xỉ vả mình ghê gớm hơn…

      Nàng và hắn cứ thế chia xa mà chẳng có hẹn hò liên lạc. Chưa đủ độ thân tình. Chỉ là bạn học cùng lớp thôi mà.

Thế rồi khoảng cách địa lý xa xôi và cái sự không còn nhìn thấy nhau hàng ngày, đã khiến cho mối tình câm thời thơ trẻ ấy bị phủ lên một lớp bụi thời gian hư ảo. Mờ đi. Thời kỳ đại học, hắn trưởng thành lên, cả về thể chất và tinh thần. Hắn thành một chàng trai mạnh mẽ và quyết đoán. Vài mối tình sinh viên đi qua đã khiến hắn trở nên dày dạn hơn trong tình trường và trong cách chinh phục các cô nàng mình thích. Khi trở về thị xã quê hương làm việc, hắn đã nhanh chóng nắm bắt được công việc cũng như kỹ năng trong cuộc đời. Công việc và cuộc đời đã dạy cho hắn trong mọi sự phải có sự tính toán chu đáo, cẩn trọng. Tất cả đều phải được tính toán kỹ, chứ không để cho yếu tố cảm hứng chi phối. Hắn lấy vợ. Một cô gái ưa nhìn, có công việc ổn định và bố là một quan chức cấp khá của tỉnh. Đời ổn. Hắn cứ thế thăng tiến. Nhà cửa đề huề, tiền bạc đầy đủ, xe pháo rung rinh, một vợ hai con… đường quan chức được mở ra và lên vùn vụt. Hắn những tưởng cuộc đời mình không còn gì nuối tiếc nữa.

Thì đời hắn đến lúc đó có gì phải phàn nàn nuối tiếc đâu. Ngày ngày hắn đến công sở. Công sở giờ đây là một chiến trường đầy mưu mô mẹo mực lừa lọc nhau. Đầy cạm bẫy. Nhưng hắn đã có nhiều năm kinh nghiệm từ một tay nhân viên cấp thấp nhất đi lên. Hắn lại được đào tạo trường lớp cẩn thận. Và có ông bố vợ sở hữu một kho kinh nghiệm chính trường truyền lại cho. Nên hắn rất tự tin. Nhã nhặn mềm dẻo trong ứng xử. Nhưng trong đầu vẫn luôn thầm kiêu hãnh thách thức “bất cứ bố con thằng nào”, dám cản đường tiến thân, kiếm tiền của hắn. Tiến thân và làm giàu. Đó là mục đích của hắn khi đến công sở. Còn về nhà, cô vợ hiền lành và nhẫn nại sẵn sàng lúc nào cũng phục vụ đầy đủ mọi nhu cầu con người của hắn. Hắn tự nghĩ mình là một người đàn ông hạnh phúc.

      Kể từ thời sinh viên học ngoài Hà Nội, trong một buổi tụ tập la cà quán xá vỉa hè, hắn đã nhập tâm được một cái “triết lý sống” rất hay ho của mấy tay bên trường Y. Họ phát biểu một cách hùng hồn rằng: “Hạnh phúc chẳng qua là sự thỏa mãn các nhu cầu tự nhiên của con người! Đấy là nói chung. Còn với bộ môn khoa học về cơ thể con người thì, hạnh phúc là sự thỏa mãn của các lỗ tự nhiên!”. Hắn ngẫm nghĩ. Quá đúng. Nghe một bản nhạc hay, “lỗ” được thỏa mãn. Ngửi mùi hương thơm, “lỗ” mũi phập phồng sung sướng. Đang đói, được ăn, mà ăn ngon nữa thì quả là một cảm giác hạnh phúc vô biên. Đó chính là sự thỏa mãn cho cái “lỗ” miệng còn gì? Đang tức đái mà được xả ra khoan khoái, đó chẳng phải cũng là sự thỏa mãn của một cái “lỗ” cơ thể nữa sao? Mà trong cái “lỗ” kia, sinh lực trai trẻ của hắn đã đầy ứ mấy hôm nay đang ấm ách đòi “giải phóng”. Mỗi lần “giải phóng” qua cái “lỗ” đó, cảm giác thần tiên lên đỉnh mới phê pha làm sao…

 Hắn đi bộ trong cơn lơ mơ say trên vỉa hè đêm vắng lặng của Hà Nội, về phòng trọ của người tình. Người tình sinh viên của hắn đang lơ mơ ngủ, vẫn kịp nhấm nhẳng, trước khi bị tràn ngập: “Đi đâu mà mất mặt cả tuần thế?”. Hắn chả nói chả rằng, đổ ập cái thân hình cường tráng lên tấm thân mềm mại ấm nóng trẻ trung. Hắn xâm nhập một cách dứt khoát. Ghì riết. Vò xoắn. Dập đóng bạo liệt. Chỉ vài phút sau, một dòng nham thạch nóng hổi rút ra từ trong sâu thẳm cơ thể hắn, bắn tung vào mãi trong sâu thẳm nơi người tình. Người tình của hắn biết, đó mới chỉ là lượt cày vỡ! Nàng cong người lên mút chặt lấy thân thể hắn. họ hút vào nhau trong một cơn bão tố còn dữ dội hơn nữa. Quay cuồng mê mẩn. Như muốn xé tan nhau ra mà nuốt chửng. Cuồng khấu. Cơ thể họ hòa vào nhau làm một. Rung rung như những sợi dây đàn đang cùng tấu lên khúc hoan ca đỉnh cao. Nổ bùng hoa thơm trái ngọt trên cõi thiên đường. Lơ lửng. Rồi một cảm giác giải tỏa thư thái thỏa mãn lan khắp toàn thân. Trước khi chìm vào cơ buồn ngủ không thể cưỡng nổi, hắn còn lẩm bẩm, “đấy là hạnh phúc…”. Cô người tình sinh viên của hắn đã tỉnh ngủ hẳn, nghe thấy, âu yếm xiết chặt hắn thêm…

      Hạnh phúc là sự thỏa mãn các nhu cầu tự nhiên!

Hắn đinh ninh thế. Nên hắn cảm thấy đời mình rất viên mãn. Tối đến về nhà, gác lại chuyện công sở một bên, cơm nước xong xuôi, làm một ly rượu thuốc đặc biệt mà hắn luôn có sẵn. Ly rượu thuốc được truyền tụng “ông uống bà khen”, đặt mua của tay Amakong chúa tể mãi bên đại ngàn Thailand, nơi mà kỹ năng thỏa mãn cho các lỗ tự nhiên của con người đã thành công nghệ đỉnh cao của thế giới. Nơi mà sự thỏa mãn vốn thầm kín ấy, người ta cũng phô phang ra thoải mái dưới ánh đèn rực rỡ, như ăn cơm uống nước. Hắn nhấm nháp xong ly rượu. Lên giường. Không cần vẽ vời. Trườn lên bụng vợ. Dấn sâu. Dập đóng kịch liệt. Xong. Thỏa mãn. Ngủ. Sáng mai dậy ra công sở đóng vai lãnh đạo. Bởi giờ đây hắn đã là lãnh đạo. Nói có người nghe, đe có người sợ. Ngồi ủ mưu kiếm tiền và thăng chức. Mà hắn còn khá trẻ, đường thăng tiến đang mở ra dài rộng.

      Cuộc sống cứ thế trôi.

Ký ức về mối tình đầu câm lặng với nàng dường như đã vĩnh viễn ngủ yên. Có đôi lúc gặp bạn bè cùng học xưa, vài thông tin ít ỏi về nàng hầu như cũng không khiến hắn dứt khỏi những mưu mô tính toán, những phi vụ làm ăn, những áp phe chính trị… Nhưng không hiểu sao mỗi khi năm hết tết đến, tạm thư giãn công việc hắn lại nhớ đến cái màu hoa đỗ quyên thần bí của nhà nàng xưa. Cái ký ức sống động về những dịp tết xưa đến nhà nàng ngắm hoa đỗ quyên cứ day dứt trong đầu không thôi. Cái màu hoa thần bí như mê dụ hắn. Ám ảnh. Hắn lại phải kiếm cớ tạt ngang qua đó. Nhưng cả nhà nàng đã chuyển đi sống ở thành phố khác từ lâu. Mảnh đất đã sang tên chủ khác. Họ xây lên đó một ngôi nhà lớn. Nhưng may mắn làm sao họ vẫn giữ cây đỗ quyên khi xưa, nay đã thành khá to. Mỗi dịp xuân về hoa vẫn nở rung rinh khoe sắc trong gió…

      Kỳ bầu bán vừa rồi xong, hắn thăng chức thuyên chuyển về trung ương.

Về thủ đô kinh kỳ ngàn năm văn vật, với hắn cũng là trở lại chốn cũ với những kỷ niệm thời đại học. Nên cũng không khó khăn gì cho hắn khi nhập vào lối sống thủ đô hoa lệ. Nhưng vừa ổn định xong công việc nhà cửa, hắn quay lại thị xã định đón vợ con ra thì… Vợ hắn đưa cho cái đơn ly hôn. Bàng hoàng! Vợ hắn bảo: “Xưa nay tôi vốn chịu đựng anh vì con cái. Nay con cái lớn rồi. Anh thăng quan to rồi. Không cần đến tôi. Tôi thì lại cần phải sống cho bản thân mình!”. Nhìn vẻ mặt vợ khi ấy, hắn hiểu là mọi sự đã hết. Không gì cứu vãn được. Thế là “mợ nó” ra đi. Hắn bỗng lại thành kẻ độc thân. Nhưng hắn cũng chả lấy cái sự đó làm nỗi buồn lâu. Hắn có chức, có quyền, có nhà, có xe. Có tài khoản là một con số đủ để siêu lòng cả hoa hậu. Hắn chỉ chống chếnh mất ít lâu rồi âm thầm hưởng thụ cuộc đời độc thân vui vẻ. Hạnh phúc chỉ là sự thỏa mãn của những cái “lỗ” thôi mà. Những cái “lỗ” thần thánh. Đời, thực ra là những cái lỗ, mấy tay trường Y xưa còn bảo thế. Con người ta ai chả sinh ra từ cái lỗ của mẹ. Rồi lớn lên làm đủ trò cao cả hay ti tiện, ma bùn hay thánh nhân loanh quanh cũng xoay quanh cái “lỗ”. Rồi cũng chết ráo và đều chui xuống một cái lỗ đen ngòm có tên là “lỗ huyệt”. Đời đúng thật là những cái lỗ. Mà xung quanh hắn hiện giờ có vô khối những cái “lỗ” ẩm ướt, ấm nóng, nồng nàn sẵn sàng dâng hiến, đón đợi hắn…

      Hôm nay hăm tám tết. Trời rét ngọt. Không gian đùng đục màu xám chì. Đã mơ hồ có những hạt mưa bụi lay phay ngoài không khí, vương vào mặt lành lạnh. Hắn đi lang thang trên con phố dài hẹp, hai bên là những cửa hàng bán hoa cây cảnh, bạt ngàn chật ních, đầy ứ cây hoa, tràn ra cả vỉa hè lòng đường. Người đi mua tấp nập chen vai thích cánh cùng xe máy ô tô đánh võng, bấm còi loạn xạ. Hắn nhìn thấy một cửa hàng nhỏ, nép bên gốc cây xà cừ to bày bán toàn những chậu hoa đỗ quyên đang nở rộ. Hắn bước tới ngắm nghía. La liệt những chậu hoa đỗ quyên đỏ rực, tím thẫm, trắng tinh khoe sắc. Hắn hỏi: “Có hoa đỗ quyên ba sắc màu trắng hồng đỏ không ông?” “Chỉ còn một chậu ở phía trong, bác vào xem, ưng thì mang ra đây tính tiền.”

Hắn bước vào. Bên cạnh chậu hoa đỗ quyên ba sắc có một người đàn bà xoay lưng lại, cũng đang chăm chú ngắm nhìn. Hắn không nói không rằng bước tới, cúi ngay người xuống đưa tay với…Cũng lúc đó, người đàn bà cùng cúi xuống, đưa tay. Hai cái đầu vô định va mạnh vào nhau. “Cộc”. Khô khốc. Đau điếng. Cả hai ngã lăn ra cửa hàng la liệt những chậu hoa. Tung tóe. Choáng váng. Xây xẩm mặt mày. Lăn lóc những chậu hoa…

Ông chủ cửa hàng rên rỉ: “Anh chị làm hỏng bao nhiêu hoa của tôi rồi tính sao đây?”

Hai người khách vừa xoa đầu vừa cố chống tay ngồi dậy, ngượng ngùng nhìn ông chủ cửa hàng hoa, nhìn nhau…

Họ bỗng sững sờ: “Bạn…”… “Bạn…”

Hắn móc ví trả tiền đống hoa bị hỏng cho ông chủ cửa hàng, rồi đưa nàng ra quán cà phê ngồi định thần. Thật may mắn làm sao chậu hoa đỗ quyên ba sắc màu lại không bị nát, còn nguyên. Hắn để chậu hoa trên bàn giữa hai người: “Bạn còn nhớ cây hoa đỗ quyên trước cửa nhà ở thị xã xưa không?” “Dĩ nhiên là mình nhớ. Nên hôm nay mình mới định chọn mua chậu hoa này…” “Mình cũng định chọn chậu hoa này về để trong thư phòng dịp tết. Tết này không về thị xã, không qua cái ngôi nhà xưa để ngắm hoa đỗ quyên được…”

Thì ra nàng sau khi tốt nghiệp đại học, ở lại nước ngoài làm việc, xây dựng gia đình, sinh được một con gái. Gia đình tan vỡ. Nàng về nước, ở hẳn ngoài thủ đô hầu như không bao giờ trở lại thị xã quê hương. Bởi chẳng còn người thân ở đó. Nàng xây dựng gia đình lần nữa, được thêm đứa con. Rồi lại tan vỡ. Vẫn cùng một nguyên nhân như nhau. Những người chồng của nàng đều không mang lại hạnh phúc cho nàng. Và hình như họ cũng không tìm được một điều gì đó khát khao nơi nàng. Họ đều cần hơn một thứ gì đó. Nàng cười buồn héo hắt, đắng cay: “Hình như đàn ông ai cũng cần hơn một cái gì hay sao vậy bạn?”

Hắn không biết trả lời nàng sao. Thì hắn từ khi chia xa nàng đã tâm niệm, hạnh phúc chỉ là sự thỏa mãn của những cái “lỗ”. Những cái “lỗ” đem lại cho con người ta cảm giác sung sướng. Mà đời hắn cho đến bây giờ, hắn cũng không biết là mình đã tìm kiếm bao nhiêu cái “lỗ” để giải tỏa, để truy tìm cảm giác hạnh phúc. Thế nhưng hình như không phải vậy, càng trải nghiệm nhiều, hắn càng cảm thấy hạnh phúc, rốt cuộc là một cái điều gì xa xỉ, không có thật trong cuộc đời này. Mỗi lần trải nghiệm trong một cái “lỗ” nào đó, nó chỉ mang lại cho hắn cảm giác như vừa uống xong một cốc nước lạnh giữa mùa hè nóng bỏng. Xong xuôi, có lúc còn thấy ê chề mà cảm giác khát khao về một niềm hạnh phúc nào đó trong truyền thuyết vẫn còn nguyên…

Hắn ngồi lặng yên ngắm nàng. Đã qua hai lần đò nhưng nàng vẫn đẹp dịu dàng như xưa. Đôi má vẫn mịn màng trắng trẻo ửng hồng. Đôi mắt vẫn mở to nâu ngơ ngác. Trong veo. Nàng vẫn giữ được cho mình vẻ đẹp thơ ngây như xưa. Thật lạ lùng…  

Hắn đề nghị được đưa nàng về. Nàng cũng không chối từ. Thì ra họ ở hai đầu thành phố. Thành phố thì rộng lớn thế, thế mà bằng một cách nào đó, đúng lúc ấy, họ cùng đến cái cửa hàng hoa trên phố Hoàng Hoa Thám để rồi va vào nhau trong một cú chạm thần sầu. Liệu có là định mệnh gì chăng? Vừa bê chậu hoa đi sau nàng lên gác, hắn vừa tự thầm hỏi mình như vậy.

Hắn mang chậu hoa đỗ quyên lên đặt vào chiếc đôn nhỏ trong thư phòng của nàng. Bật điện lên. Gian phòng bỗng trở lên sinh động lạ thường. Sáng rỡ. Lung linh. Chậu đỗ quyên ba màu đẹp mê mị khoe sắc như hàng chục năm về trước. Tuổi trẻ vụng dại. Bên hiên nhà… Những cảm xúc xưa bỗng ồ ạt tràn về. Cảm thấy như là tiếng gọi của số phận đang réo tên mình.

Hắn lấy hết can đảm cầm tay nàng, thầm thì: “Tết này anh qua ngắm hoa đỗ quyên cùng em nhé?”

Nàng ngước đôi mắt to nâu trong veo lên dịu dàng nhìn hắn. Một cái nhìn mênh mang sâu thẳm khiến hắn choáng váng. Có cảm giác như cái khoảng thời gian đằng đẵng từ thời trai trẻ đến nay không tồn tại.

“Vâng. Em đợi!”

TRẦN THANH CẢNH
Xuân Tân Sửu

                                                                                

Ý kiến bạn đọc
24 Tháng Hai 202111:33 SA
Khách
Không!, thời gian đã tàn phá rồi! Còn chăng là chút nghĩa cũ càng mà thôi ông nhà văn ạ!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Tám 201910:07 CH(Xem: 5034)
Gần 5 năm mới nhận được tác phẩm thứ hai của Nguyễn Trung. Truyện của ông rất đặc biệt, với lối hành văn cuốn hút, mạch truyện chuyển đổi gọn nhanh như những đoạn phim ngắn. Không khí truyện huyền ảo nhưng rất gần với xã hội chúng ta đang sống. Mời quý độc giả và văn hữu cùng vào không gian truyện “Rắn xanh chấm đỏ” của nhà văn Nguyễn Trung. Tạp Chí Hợp Lưu
14 Tháng Tám 20199:09 CH(Xem: 5706)
Mẹ tôi có tính tiết kiệm, ăn uống lúc nào cũng nhường món ngon cho chồng cho con ăn. Khi ba tôi mất, quần áo mới mẹ cứ cất tủ cho đến khi mất còn mới tinh, có cái mẹ chưa mặc. Tôi bây giờ y chang như mẹ, lâu rồi tôi cứ nghĩ rằng mình không có chồng có con nên đâu cần chưng diện làm gì. Con gái tôi thương mẹ nên nó sắm cho mẹ toàn bộ quần áo, son phấn... Tôi đơn giản không phấn son chưng diện... Nên đến hôm tôi dọn nhà tôi lôi ra đồ mới còn quá nhiều, áo quần đẹp, cả đồ lót phụ nữ còn nguyên lố lố mới kít. Tôi không thể mang hết vào SG nên tôi cho từ thiện hết toàn bộ. Tôi liên tưởng đến mẹ. Nếu tôi chết, con tôi nó sẽ chôn hết đống đồ này theo tôi như mẹ.
10 Tháng Tám 20197:07 CH(Xem: 4986)
Anh vừa ra được tập thơ. Tiền đi vay, lãi suất năm phần trăm. Trên đời này, hiện giờ không có gì rẻ hơn thơ và khốn khổ như nhà thơ phải ôm sách của mình đi bán lẻ. Khi đưa bản thảo cho nhà xuất bản, anh nghĩ, việc giải quyết "đầu ra" sẽ tính sau, trước mắt làm sao có được sách đã. Đến khi cầm tám trăm cuốn Đối thoại với dòng sông trong tay anh mới thật sự hiểu thế nào là kinh tế thị trường. Anh nhẫn nhục mang thơ đi phát hành. Bán khắp mọi nơi, bán cả ở những chỗ người ta nhiều tiền nhưng không hiểu thơ và chẳng cần thơ. Cái năm phần trăm của bảy triệu hàng tháng thúc bách anh. Tại một trường phổ thông trung học, khi anh nhờ mua giúp hai chục cuốn, ông hiệu trưởng lật xem qua rồi bảo :" Chúng tôi sẽ vận động các em mua". Ba tuần sau, anh trở lại, ông hiệu trưởng khả kính mang ra chồng sách phủ dầy bụi, nói như người có lỗi :" Ông thông cảm, học sinh bây giờ không thích thơ
09 Tháng Tám 201910:17 CH(Xem: 5708)
Nghe tiếng cót két dưới sân, tôi biết ngay thằng bạn trời đánh vừa tới. Chiếc xe đạp khô dầu, nói bao nhiêu lần là chỉ cần xịt vào đó chút dầu hoặc không có dầu thì quết lên sợi dây xích chút mỡ bò là trơn tru, mà cái thằng nhất định không nghe. Tiếng cót két cứ như tiếng nghiến răng của bà hàng xóm lúc ngủ mê, nghe đến nổi cả gai ốc.
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 4978)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 8364)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 5068)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó
31 Tháng Bảy 201910:24 CH(Xem: 5137)
Đám người xếp hàng dài trước cái quầy gỗ. Mùa hạ, thành ra trời ẩm và nóng nực. Hắn giũ nhẹ cổ áo cho chút gió hiếm hoi lùa vào cái lồng ngực đã bắt đầu hom hem. Hắn cứ tưởng tượng thế. Thực ra hắn còn trẻ. Mới ngoài ba mươi mà già nỗi gì. Nhưng mà nhìn cuộc sống trẻ măng ở chung quanh, hắn cứ thấy mình đã bị đẩy ra ngoài khung cửa của những cuộc vui hoang loạn tuổi trẻ.
28 Tháng Bảy 20198:48 CH(Xem: 5647)
Hắn vốn chưa bao giờ tin ở Định Mệnh. Nhưng, thời gian qua, có những sự việc buộc hắn dần phải tin vào một thứ lý lẽ của Trời Đất mà hắn thường cho rằng chỉ tồn tại trong văn chương cổ… Mọi sự lại bắt đầu bằng chuyện của người hàng xóm. Gần một năm nay, hầu như lần nào cũng vậy, cứ thấy hắn về tới cổng, chàng thanh niên nhà bên cạnh lại vội nhảy ra vồn vã, hồn nhiên: - Anh ơi, đã xin được việc cho em chưa? Hắn chỉ biết gượng nở nụ cười chó thui để khỏi dội nước lạnh vào hy vọng của thằng bé. Gọi là thằng bé thì quả quá đáng, vì cậu ta cũng hơn 30 tuổi, có điều tâm trí ngây thơ như một đứa trẻ mười hai chốn quê rừng.
25 Tháng Bảy 20199:26 CH(Xem: 5310)
Hai năm trước trên chuyến bay đi Bắc Mỹ từ Saigon, tôi đã nhặt được quyển nhật ký viết dở dang này. Hẳn là của một cô gái. Một cô gái đang yêu. Mãi đến hai năm sau, trong một nỗ lực hầu như là tuyệt vọng kiếm tìm tung tích của chủ nhân quyển nhật ký này, tôi mới đăng những trang nhật ký này lên, hy vọng cô gái chủ nhân của quyển nhật ký sẽ đọc thấy. Và có hai khả năng xảy ra: Hoặc cô gái ấy còn yêu và còn buồn, cô ấy sẽ tìm tôi để nhận lại quyển nhật ký. Hoặc cô gái ấy đã hết buồn và hết yêu (hoặc là bắt đầu một tình yêu khác vui hơn), cô gái ấy đã quên những gì mình viết ra trong ngày buồn. Quyển nhật ký sẽ vẫn ở lại với tôi.