- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
236,350

TỰA NHƯ GIẤC MỘNG TRONG ĐỜI

27 Tháng Mười 202012:02 SA(Xem: 6674)

GIAC MONG TRONG DOI- PHOTO ul
Sương sớm - ảnh UL


N
àng vốn tính mơ mộng và lại sống khép kín nên không đi đâu ra khỏi nơi chốn mẹ sinh ra mình. Hồi nhỏ nàng hay chép thơ, chép nhạc và đọc những gì mà cho là hay hay thì chép vào tập giữ làm kỷ niệm. Hồi đó nàng khoái cái câu: " Sống là để nuối tiếc dĩ vãng, chán nãn hiện tại và mơ về tương lai". Bây giờ nhờ có gu gồ, có fb luôn nhắc nhở phương cách sống đúng là "phải luôn sống trọn vẹn trong hiện tại, quên đi quá khứ và đừng lo cho tương lai" ngồi ngẫm lại nàng thấy hồi xưa sao mình khờ đến vậy nhưng buồn cười là dẫu biết thế nhưng nàng vẫn sống như vậy cho mãi đến giờ mới chết chứ.

Đã đến tuổi chiều rồi, dù rất bận rộn nhưng ngày nào nàng cũng rong chơi trên fb và tự hỏi: mọi người có bao giờ phải " hối tiếc" như nàng không? Nàng thì quá trời cái vụ này, thấy người ta vẽ tranh đẹp tiếc sao hồi xưa mình không học thêm môn vẽ để bây giờ rãnh mình có thể vẽ được nhiều thứ theo ý thích của mình; tiếc hồi xưa sao phải chi mình đừng có mà học dốt dốt thì bây giờ mình làm được nhiều việc hơn, nhất là cái môn tiếng Anh mình sẽ được đọc và hiểu người ta nói gì... tiếc sao hồi trẻ mình không dám sống hết mình yêu hết cỡ cho trọn tuổi xuân mình. Ái chà! đã muộn quá rồi biết làm sao đây.


Nàng đem tâm sự nói cùng cây cỏ, đất trời và cuối cùng cầm lòng không đậu nàng kể thật bụng cho một anh chàng hàng xóm cùng nghe.

 

Chàng hàng xóm của nàng là người chân chính tu Phật và chưa một lần lỡ dại yêu ai nên chưa bước lên xe bông lần nào cả. Có một thời chàng đã xuống tóc rời bỏ gia đình và rời bỏ nàng, cô láng giềng mơ mộng để đi tu tại một ngôi chùa trong tận miền Nam nhưng rồi mẹ bị đau nặng nên chàng phải rời chùa về lại quê nhà chăm sóc mẹ. Và nàng lại sớm chia tay chồng nên ngẫu nhiên họ gặp lại nhau. Biết nàng ham đọc sách nên ngày nào chàng cũng mang đến cho nàng những quyển sách hay để đọc. Biết nàng rất mê thơ nên chàng chọn những bài thơ hay rồi nắn nót chép tay ra cho nàng đến mấy tập. Biết nhà nàng đơn chiếc nên chàng đến sửa từ cái bóng đèn cho đến ống nước, bịt lại cái lam hướng bắc bớt gió đông lạnh cho nàng, nấu cả xôi chè thật ngon cho nàng thưởng thức và làm nhiều việc nữa nhưng nàng thích nhất là những quyển sách chọn lọc của chàng.

 

Khi chăm chú nghe nàng thật dạ lòng mình xong chàng kết luận. Nguyên nhân chính để gây cho nàng có những điều hối tiếc này chính là do cái bản chất nàng giống Lão hà tiện Arpagong mà ra. Nàng giận dỗi vì sao chàng dám ví nàng giống cái lão già hà tiện của Moliere xấu xa như thế chứ nhưng nàng không nói ra mà xụ cái mặt xuống và đem sách trả lại chàng nói không thích đọc nữa và tránh gặp mặt nhau.

 

Thế nhưng có lẽ duyên tình đã hết. Mẹ chàng qua đời. Chàng bận bịu tang gia mẹ không đến thăm nàng. Sau 100 ngày mẹ mất chàng ra chợ chỗ nàng bán hàng và ghé thăm nàng:

-Em có thích sách của anh không, đến nhà anh em chọn đi, thích quyển nào anh tặng luôn cho em đó.

-Không, em đọc nhiều rồi, giờ mắt yếu không muốn đọc nữa (Nàng tự ái nên dối lòng mình chứ thật tâm nàng mê tủ sách nhà chàng phải biết).

-Anh xin lỗi vì vụng, nên nói em keo kiệt' giống Arpagong chứ thật ra cái hà tiện của em rất đáng quý, đó chính từ cái tính hy sinh... vì em luôn nghĩ đến người khác mà không nghĩ đến mình... Người như em khó kiếm lắm... Em hãy sống cho trọn vẹn ngày hôm nay, đừng khổ đau với quá khứ và lo lắng về ngày mai nữa em nhé.

-Dạ !!!

 

Tình cảm chỉ có thế, trong sáng như con đường đạo của Phật, chưa hề có một cái gì là vụng trộm giữa hai người dù rất đỗi thân quen. Những ngày sau đó không còn thấy chàng nữa. Tự dưng nàng nóng ruột. Nàng bồn chồn trong dạ nao nao nhưng không hiểu sao nàng không đến nhà chàng. Cho đến khi nghe em gái chàng bảo: "Anh về chùa rồi chị... anh nguyện khi xong phận làm con cùng mẹ, anh sẽ nương về cửa Phật tiếp tục tu hành. Anh không mang theo thứ gì cho mình cả, tất cả sách của anh, trước khi đi anh mang cúng dường hết trên tu viện Nguyên thiều rồi... Anh nói chị thích ăn đồ ngọt nên ở nhà em có gì ngon ngon đem cho chị ăn với, em đem hộp bánh này cho chị nè".

 

Nàng buồn ngơ ngẩn mấy ngày liền. Rồi công việc, rồi con cháu nàng nguôi quên dần. Một thời gian sau lại nghe em gái chàng bảo. Chàng tu ở một ngôi chùa hẻo lánh xa lắm và nay đã đắp y vàng tức là đã lên chức thầy rồi. Lúc này nàng đã được con gái tặng một cái điện thoại thông mình, nàng hòa vào thế giởi ảo fb theo nhịp sống mới. Ôi, cái ông thầy chùa miệt mài chân chính ấy, chắc cũng đã quên mất tiêu nàng rồi có lẽ...

 

Mấy năm trôi qua, nàng rời bỏ căn nhà xưa cũ có anh hàng xóm hiền như bụt để ra đi. Kỷ niệm xưa thoảng qua rồi mất hút.


Trong lần về thăm quê năm cũ, nàng ở nhà trọ, buông bỏ muôn duyên về chùa, đi từ thiện, đi lang thang cô độc một mình bên biển bên trời suốt 6 tháng trời như vậy, cho đến ngày từ giã Quy nhơn để vào lại Sài gòn. Ngày cuối tự dưng nàng lại quay về xóm cũ, đứng ngẩn ngơ nhìn căn nhà xưa của mình với bao đổi thay. Nàng đến nhà chàng, thắp cho bà bác một nén hương và thăm cô em gái của chàng. Ngồi trên bộ ghế sopha thấy mấy quyển sách trên bàn nàng lơ đễnh đọc. Chợt có tiếng xe đổ xịch trước nhà, một thầy tu mặc áo nâu sòng bước xuống.
Có tiếng nhỏ Diên (cô em gái)
- Thầy có ở lại nhà không?
-Không về chùa chứ không ở nhà, ghé đưa cho em cái này rồi đi liền.
Giọng nói quen thuộc. Nàng nghiêng đầu nhìn ra cửa vừa lúc cả hai cùng nhận ra nhau.
Thầy bước xuống xe và bảo xe đi đi. Thầy quay vào nhà.
-Chào... chào nghe, cô khỏe không? Ô sao gặp lại đúng lúc vậy chứ... Rõ là mình có duyên.
-Dạ... dạ chào... chào thầy... mà thôi không kêu thầy mà kêu bằng anh như cũ được không?
- Kêu sao cũng được mà!
-Sao đi tu mà không nói với em một tiếng nào vậy? Tại sao và tại sao... Nàng xem ông thầy như người trần tục, nàng nói huyên thuyên bao ẩn ức lòng mình...

Thầy vẫn điềm nhiên nghe hết chuyện này sang chuyện khác, trên môi nở nụ cười hiền hậu mà không nói gì cho đến lúc chia tay... Hai hướng đời khác nhau nhưng cả hai cùng chung một ý tưởng rằng sẽ chẳng ràng buộc nhau dù chỉ là một lời hẹn ước.

Mất biệt nhau từ đó đến giờ. Đôi lúc nàng nhớ lại với chút tiếc nuối những gì của ngày xưa vuột mất tầm tay. Nhưng bây giờ nàng bằng lòng với hiện tại mình đang sống. Có lẽ đó chỉ là mối duyên gặp gỡ trong đời và mọi sự đã đến lúc buông lại hết để tâm được nhẹ nhàng... Và nàng chẳng còn mơ về tương lai điều gì nữa cả.


Tất cả tựa như giấc mộng trong đời...

THÁI THANH

 

Ý kiến bạn đọc
19 Tháng Giêng 20211:01 SA
Khách
Lâu quá!,nay lại đọc truyện của cô bạn đh! Mọi sự tốt lành!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Năm 20215:08 CH(Xem: 4120)
Tuần trăng mật của hai người là một chuỗi ngày rờn rợn và dài lê thê. Nàng có mái tóc vàng, xinh đẹp và e lệ. Chàng thì tính khí lạnh lùng, khiến những giấc mơ diễm tình thời con gái của nàng trở nên băng giá. Nàng yêu Jordán rất đỗi, tuy lắm khi lại thấy lo sợ bâng quơ, nhất là mỗi đêm cùng chàng đếm bước trên đường về nhà, nàng lén nhìn dáng vẻ cao to của chàng, lầm lầm lì lì không nói không rằng. Còn chàng cũng yêu nàng thắm thiết, nhưng không thích biểu lộ ra ngoài.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 4184)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 4462)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 5463)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)
21 Tháng Tư 202110:34 CH(Xem: 4466)
Sáng ngày 22, toàn bộ các lãnh đạo, y bác sỹ, y tá, hộ lý , kể cả nhân viên xét nghiệm, điều dưỡng v.v… đều được huy động xuống phòng họp của bệnh viện phụ sản, theo lệnh Ban giám đốc, chỉ trừ ê-kíp trực đang chờ các cuộc lâm bồn mới. “Đề nghị báo cáo số trẻ sinh ngày 22 đến giờ này và tôi cần một vài bé sinh đúng 0h00 giờ”, ông Giám đốc bệnh viện phụ sản nói. / “Dạ, báo cáo đồng chí, rất tiếc là tới giờ, không hiểu sao vẫn chỉ có một trẻ thôi, không có nhiều hơn, và không có trẻ nào sinh vào giờ đồng chí cần ạ,” bà Phó Giám đốc nói. “Thế à, khỉ thật! Đúng lúc mình cần thì các bà không đẻ cho. Bình thường thì đẻ như gà!”, Giám đốc bực và có vẻ hơi lo. / Đâu đó có tiếng cười khúc khích, hình như trong đám cán bộ, y tá, điều dưỡng trẻ.
14 Tháng Tư 20216:58 CH(Xem: 4683)
Từ trung tâm Luân Đôn, hãng tuyển dụng do tòa báo X thuê gọi cho một nhà báo là tài năng của hãng BBS (Bờ bờ Sông) có trụ sở quốc gia đặt tại xứ Tô Cách Lan: “Này, bọn keo đó trả cô cậu bao nhiêu một năm?” “Dạ ngần này ạ”, tài năng đáp. “Cái gì? Thật chó chết! À, chỉ định nói là chết tiệt thôi, gấp rưỡi nhé?”, nhà tư vấn tuyển dụng bảo. “Ôi tuyệt vời ạ! Em đang trên mặt Trăng ư?,” tài năng đáp, ngất ngây.
14 Tháng Tư 20216:52 CH(Xem: 4457)
Ngày tôi theo chồng đến thành phố này sinh sống, vì thường nhớ nhà nên tôi cũng thường khóc bởi cảnh vật nơi đây quá im lìm và hoang vắng đúng như cái tên Buồn Muôn Thuở mà người nào đó đã đặt. Tôi có nhiều bạn ở quê nhà nhưng ở thành phố này tôi chưa có bạn. Người bạn gái đầu tiên tôi quen là người Thượng còn rất trẻ tên là Sai Luông. Sai Luông một tuần một lần đem rau muống từ trong buôn làng của cô ra chợ Ban Mê Thuột bán. Sai Luông chỉ bán mỗi một thứ là rau muống thôi. Mỗi lần đi bán như vậy, Sai Luông gùi trên lưng hai mươi lăm bó, có đôi khi hơn được một vài bó. Tôi nghĩ, Sai Luông bán như vậy sẽ không được bao nhiêu tiền nên tôi thường mua ủng hộ mỗi lần ba bốn bó. Mua riết rồi Sai Luông và tôi quen nhau.
12 Tháng Tư 202111:48 CH(Xem: 4299)
Thầy tôi là anh trai tráng trong làng, học cuối đệ nhất cấp, lớp đệ tứ, tức lớp 9 bây giờ, thầy về làng dạy học. Ngôi trường- đình làng đó cách xa với khu dân cư, nó tọa lạc trong khu đất rộng. Ban ngày, khu đó náo nhiệt với lũ học trò chúng tôi, quậy lên đó không khí của sự sống, vô tư hồn nhiên. Nhưng khi bóng chiều buông xuống thì khu đình đó bước sang một thế giới khác, thế giới của loài dơi, của lũ chim ăn đêm và là thế giới của sự tưởng tượng, hoang tưởng phong phú của con người.
08 Tháng Ba 20217:22 CH(Xem: 4338)
Cristian Cortez (1972 - ) là kịch tác gia người Ecuador. Kịch phẩm của ông thường là kịch phi lý, hài kịch và bi kịch. Ông có bằng tiến sĩ về ngành khoa học thông tin và bằng cao học về viết kịch bản. Ông giảng dạy tại trường Universidad Católica de Santiago de Guayaquil (cũng là nơi chôn nhau cắt rốn của ông) từ năm 2002 đến nay. Ông đoạt giải nhất cuộc thi kịch nghệ toàn quốc của Nhà Văn Hoá Ecuador hai lần, lần thứ nhất vào năm 2000 và lần thứ nhì vào năm 2010. Vở kịch “Noctámbulos” dưới đây của ông ra mắt vào năm 1992.
14 Tháng Hai 20219:45 CH(Xem: 4684)
Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp-Lưu, dịch giả Trần C. Trí cư ngụ tại Little Saigon, Orange County, tiểu bang California và hiện đang dạy tiếng Việt & Ngôn Ngữ học tại University Of California Irvine. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu truyện ngắn “Enterrar los dientos blancos” của tác giả Guillermo Barquero từ tiếng Tây Ban đo Trần C. Trí chuyển ngữ.