- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,369,931

MÙI CHAY

06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 4514)
DHY 5
photo Đỗ Hải Yến
 

 

CUỘC GẶP GỠ TRONG QUÁN ĂN CHAY:

 

- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá!

Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà.  Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt :

-         Không được. Tôi đang chờ một người quen.

Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh:

-         Ăn chay mà cũng giành chỗ!

 

Tìm được một chiếc ghế nhựa , hắn uể oải dích từng hạt cơm đã nguội khô khốc trong dĩa. Cơm chay thập cẩm. Cái tên hoa mỹ cho phần ăn ít tiền nhất của quán chay bao gồm nhiều cơm nhất có thể, lèo tèo vài cọng rau xào và vài miếng đậu hủ kho tiêu mặn quéo lưỡi, đóng vai trò xúc tác tích cực cho hỗn hợp chất bột trộn với vô số nước trà đá miễn phí phình lên sau khi trôi tuột qua cuống họng đau rát vào bao tử rỗng tuếch của hắn.

 

Quán chay mùa Vu lan lúc nào cũng đông khách. Hắn phóng tia nhìn lơ đảng khắp dãy bàn ghế nhựa xanh đỏ, ngổn ngang giấy ăn vương vãi dưới gầm bàn và những đốm nâu của nước tương Tam thái tử dây trên tấm khăn trải xanh đậm. Tia mắt hắn chợt dừng lại ở khuôn mặt người đàn bà ngồi góc trong cùng của quán ăn. Một khuôn mặt xanh xao nhợt nhạt, với những đường nét bình thường, không xấu nhưng cũng không có gì đặc biệt đủ để lưu lại trong bộ nhớ người khác sau vài lần gặp. Hắn đã gặp chị ngay từ lần đầu tiên hắn ghé quán, thông thường bắt đầu từ giữa tháng khi tiền viện trợ từ nhà đã cạn và khi hắn không còn trông cậy vào bất cứ khoảng thu nhập thất thường nào, hắn tìm đến quán cơm chay, như mọi thằng sinh viên xa nhà khác.

 

Đây là tuần thứ hai liên tục hắn gặp chị. Có nghĩa là hai tuần liên tục hắn cạn sạch tiền ăn và bao tử hắn chịu đựng một ca trà đá vào buổi sáng và một dĩa cơm chay buổi chiều.

 

Chị ngồi hơi cúi đầu xuống, mái tóc giấu trong chiếc cặp vải lưới kiểu nhà quê không giấu được cái gáy trắng thon thả nổi bật trên màu tóc đen óng ả. Hắn mỉm cười chua chát nghĩ- người đàn bà này chỉ đẹp khi cúi mặt.

 

Vứt đôi đũa bạc thếch vào cái dĩa đã được vét sạch, chung quanh đã vản khách, hắn lần dò đến bàn người đàn bà, vẫn ủ rũ với tô cà ri chay trước mặt.

 

-         Chị không có bạn nào hết. Tôi đã để ý chị mấy ngày liền rồi. Sao chị không nhường cho tôi một chỗ ngồi?

-         Người bạn của tôi hứa đến, và tôi vẫn chờ- người đàn bà trả lời, giọng hơi run rẩy.

Hắn thấy đặc biệt kích thích và tò mò:

-         Đã hai tuần nay rồi, có ai đến đâu! Tuần trước tôi cũng hỏi nhờ ngồi bàn chị, chị cũng trả lời câu này. Hay chị khinh tôi?

 

Hắn không bỏ được cố tật đặt những câu hỏi trực diện làm người đối diện lung túng và khó chịu, bạn bè hắn kết luận, đó là lỗi lầm chết người của hắn, trong khi người khác uốn lượn trơn như lươn, hoặc chỉ cần một chút tế nhị. Nhưng có lẽ, tế nhị không có trong cái đầu đặc phù sa bùn đất của hắn chăng?

Trái với thái độ thẳng tuột thô thiển của hắn, người đàn bà vẫn từ tốn và rụt rè:

 

-         Tôi không quen với ai, tôi ngại, tôi chỉ ngồi với người quen.

-         Tôi cũng ngồi một mình, không có ai quen, tôi chán ngồi một mình lắm rồi. Tôi chỉ cần có người để nói chuyện thôi!

 

Chị đột nhiên nhìn hắn với đôi mắt ấm áp:

 

-         Thôi anh ngồi xuống đi. Ăn cà ri không? Anh ăn nhiêu đó cơm không đủ no đâu.

 

Không đợi chị mời đến lần thứ hai, hắn cắm mặt vào bát cà ri còn nguyên trên bàn chị. Mùi khoai lang bùi quánh lưỡi cộng hưởng vị béo của nước dừa cốt đặc sệt làm hắn mờ mịt đi trong sung sướng thoả mãn của 5 giác quan và nỗi thèm khát đau đáu hương quê nhà. Ngẩng đầu lên bắt gặp cặp mắt ái ngại của chị, hắn nói một mạch:

 

-         Tôi không phải thằng cù bơ cù bất, tôi là sinh viên trường nghệ thuật và tôi cần việc làm. Chị có giúp tôi được không?

-         Anh đi theo tôi- người đàn bà nhẹ nhàng đứng lên, tiến ra cửa, thậm chí không thèm ngoảnh lại phía sau xem hắn có đi theo hay không.

 

 

 

Hắn ngoan ngoãn đi theo người đàn bà, tư thế sẳn sàng lao vào bất cứ công việc gì có thể kiếm ra tiền.

 

Vóc dáng cao to lực lưỡng của dân Cà mau sông nước và đôi mắt lạnh- chẳng ăn nhập gì với nhau đã hại hắn. Trong khi bạn bè cùng lớp hớn hở rủ nhau đi đóng film ca nhạc,  hắn lien tục thất bại casting , rồi xuống hạng đóng phim quảng cáo sản phẩm. Hắn không thể nhập vào vai những anh chàng nghệ sỹ ẻo lã si tình trong mấy phim ca nhạc thị trường, cũng không phải anh chàng phong trần bảnh bao có ria quai nón đêu đểu, mắt ướt rượt đa tình và càng không thuyết phục trong vai anh chàng láu lỉnh quảng cáo cho mì ăn liền hay anh chàng sạch sẽ chuyên đi hà hơi vào cửa kiếng cái mùi thơm tho kem đánh răng close-up. Tụi bạn hắn đã nản chí với việc liên tục giới thiệu hắn vào các vai quảng cáo hầm bà lằng mỗi ngày trên nhà đài, và hắn cũng tin rằng, hắn, cuối cùng chỉ hợp vai những anh chàng “vai u thịt bắp mồ hôi dầu mụn cám”. Đành chấp nhận đồng tiền còm cõi đi phát tờ rơi quảng cáo ở ngả tư đường, mặc đồ lông thú đứng cười trước tiệm gà rán , trong khi trông chờ một vai quần chúng lướt ngang camera…

 

Vì thế hắn lẽo đẽo đi theo người đàn bà trong tư thế không còn gì để mất!

 

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG CHỒNG Ở LÀNG GIẾNG:

 

Làng Giếng nổi tiếng về nghề làm đậu hũ gia truyền rất lâu đời, nếu làng Mai động thuộc Kẻ Mơ ở Hà Nội tự hào về nghề làm đậu phụ đã 2000 năm, thì làng Giếng Hóc môn cũng thuộc hàng con cháu với tuổi đời 100 năm. Có lẻ kể từ cuộc di dân dọc Hoành Sơn vào Nam đã mang theo nghề làm đậu mơ từ những con dân Kinh Bắc nhớ quê!

 

Công thức làm đậu hũ quan trọng nhất là chất lượng đậu nành rồi sau đó đến nước giếng ngâm đậu. Chính điều này đã làm cho đậu hũ làng Giếng nổi tiếng, nhờ có giếng làng. Và đặc biệt giếng nhà chị Mơ!

 

Người đàn bà đó tên là Mơ!

 

Gia đình chị đã trải qua 5 đời làm đậu hũ, nghề đã thấm vào máu thịt, nhưng đến đời chị đậu hũ nhà Mơ mới được nổi tiếng và nhiều người biết đến như vậy. Bao nhiêu người tò mò muốn biết bí mật gia truyền nào đã làm nên hương vị đặc biệt của đậu hũ chị Mơ. Có người ngờ rằng giếng nhà chị trong hơn các giếng làng khác vì chưa bị ô nhiễm, những người ác miệng nói “đậu hũ không chồng”!

 

Mẹ của chị Mơ cũng không chồng. Chị chỉ là đứa con gái vừa lọt lòng đã bị bỏ rơi trước cổng chùa mẹ chị nhặt được. Mẹ chị gánh đậu hũ đi ngang nghe tiếng khóc nhỏ bé ngạt ngạt đã mang theo cái bọc tã rách đó trong đống lá gói đậu hũ mang theo về nhà. Và chị lớn lên nhờ váng sữa đậu nành, dậy thì trong mùi đậu hũ.

 

Hắn nghe chuyện về chị qua lời thì thầm của các bạn hàng mua đậu, chị tuyệt nhiên không bao giờ kể về quá khứ của mình. Chị rất ít nói, ít cười và sạch sẽ như miếng đậu hũ mới ép trong khuôn, còn tươi hôi hỗi! Người chị luôn phảng phất mùi đậu thơm ngai ngái. Hắn gọi đó là mùi chay!

 

Công việc của hắn bắt đầu từ 3 giờ sáng cho đến giờ hắn phải vào lớp học. Hắn phụ chị những việc nặng nhọc như xay bột, lọc bột và đun sôi nước đậu sống rồi san ra các chum sành. Chị, như một phù thủy, sẽ làm tiếp các công đoạn bí ẩn tiếp theo, pha chế nước men chua vào nước đậu đã nấu chín cho đậu kết tủa theo một công thức đặc biệt . Hắn đồ rằng miếng đậu hũ ngon cũng đỏng đảnh như con gái nhà lành chưa chồng, tùy thuộc vào thời tiết, quá mưa, quá nắng, quá nóng, quá lạnh cũng làm miếng đậu lâu kết tủa và chua loét bỡ bả chẵng ra gì.

 

Phần hắn đặc biệt ưa thích là lớp váng sữa trắng đục mỡ màng được vớt ra khi nước đậu sôi lim rim trên bếp lửa. Thứ sữa đậu nành ngon lành óng ả béo ngậy như con gái 17 (đó là cách so sánh của hắn, hắn vẫn không bỏ được hệ quy chiếu riêng theo đam mê chưa bao giờ được thoả mãn của hắn!) trở thành bữa ăn sáng không thể thiếu của hắn và biến đổi da thịt hắn trắng trẻo phơi phới hơn rõ rệt mỗi ngày.

 

Cho đến khi chị cấm hắn không được uống sửa đậu nành và bắt đầu phát cho hắn tiền ăn sáng. Hắn cáu kĩnh bực bội, vị giác của hắn đã bắt đầu quen và thèm vị đậu nành béo ngọt gây gây trên đầu lưỡi mà hắn không tìm thấy ở các quán sữa đậu nành trong leo lẻo nhạt thếch trước cổng trường hay trên vĩa hè. Hắn nghiện món sữa đậu nành mất rồi! Chị dấu cặp mắt tối khi hắn càu nhàu bắt chị giải thích lệnh cấm đặc biệt đó. Hắn chưa quen với các mệnh lệnh không lời của chị.

 

 

 

Công việc bắt đầu từ 3 giờ sáng bắt buộc hắn phải ở lại nhà chị qua đêm. Trong khi các thợ phụ khác là người làng chỉ lục tục kéo đến lúc 5 giờ sáng. Một mình hắn và chị thênh thang thang trong căn nhà ngói cổ ba gian, giữa khu vườn trước cau, sau chuối um tùm rì rầm cả đêm. Đêm đầu tiên hắn không ngủ được, hắn trằn trọc , xoay người liên tục trên cái giường phản gổ mít thẳng băng phẳng lì, thèm tấm nệm nhàu nát nhò nhĩ trên cái giường sắt ọp ẹp trong ký túc xá đẫm mồ hôi người và gió quạt máy thốc vào tận mặt. Nhà chị không có quạt máy hay điều hòa. Chỉ có gió rì rầm thổi qua tàu cau và bụi chuối len lỏi vào tận nhà. Và giếng…

 

Cơ man nào là giếng. Có cái xưa cổ thành xây bằng đá ong rêu phủ xanh, có cái mới đào còn đậy nắp gỗ sát mặt đất, có cái đã bị lấp ngổn ngang hoa xuyến chi và rau dền cơm lên san sát. Cái giếng chị yêu thích nhất được xây bằng đá ong đỏ au vững chắc, sâu đến độ hắn thả gào rơi vào khoảng không hun hút không nghe tiếng vọng nào, chị chuyên dùng nước giếng này để ngâm đậu. Có vài nhà trong xóm cắc cớ đến xin nước giếng này về ngâm đậu, chị nhẹ nhàng gật đầu. Rồi sau đó chỉ mỉm cười bí ẩn khi hàng xóm quay trở lại thắc mắc mẽ đậu ngâm nước giếng này chua thếch không được béo ngọt như đậu của chị. Hắn ngây người nhìn chị và thoáng nghĩ, nàng La Giocondo của Da Vinci có lẽ cũng chỉ bí ẩn đến thế là cùng!

 

Cái giếng đó còn để dành riêng cho chị tắm.

 

Và hắn còn mất ngủ vì.. chị tắm!

 

Nhà đặc biệt không có phòng tắm, như mọi nhà khác trong làng Giếng. Chiều nào hắn cũng ra bờ giếng đứng xối ào ào trong khi hát nghêu ngao những bài sến hắn chợt nhớ đến. Cơ bắp hắn nổi vồng lên săn chắc do lao động nặng nhọc và thỏa thuê trong làn nước mát rười rượi. Có lần hắn bắt gặp tia mắt tối sầm của chị dán vào người hắn từ sau cửa sổ phòng của chị. Hắn đã cười hơn hớn với chị, và cánh cửa sổ đóng sập lại !

 

Chị chỉ tắm vào đêm khuya, những đêm có trăng sau khi đã chán chê lang thang sột soạt trong gian nhà cổ mốc meo làm hắn giật mình khó ngủ. Và sau đó tiếng nước dội nhẹ nhàng khe khẽ, róc rách đánh thức hắn hoàn toàn. Và hắn nằm đó, không thể tránh khỏi những suy nghĩ lạ lùng mơn man len lỏi vào đầu. Con gái trong trường e dè thân hình thô thiễn của hắn, xa lánh lớp võ áo quần sù sì rách rưới của hắn. Ở tuổi 20, hắn chưa trở thành đàn ông!

 

Và hắn nằm đó, tưởng tượng thân hình của chị trinh bạch sạch sẽ trắng ngà như miếng đậu hũ lóng lánh trong làn nước dưới ánh trăng 16 rờn rợn. Người hắn gai lên trong cảm giác nôn nao bức rức mơ hồ.

 

Và sau đó là sự im lặng.

 

Sự im lặng khó chịu bí ẩn dày vò hắn.

 

Hắn rón rén đi đến bên cửa sổ, bóng chị trắng lờ mờ sau tàng lá tối, im lặng như 1 pho tượng, mặt chị ngước lên cao, cần cổ mảnh dẻ vẻ thành 1 đường cong gợi cảm và thân hình ưởn thẳng hướng về phía ánh trăng phăng phắc.

 

 

Hắn như muốn chết ngạt. Không biết bằng cách nào hắn đã chạy băng băng chân trần lao ra bờ giếng, ập vào người chị với tất cả khao khát mãnh liệt, các giác quan căng lên bừng bừng, cơ thể cứng đờ đau đớn!

 

Hắn chỉ còn nhớ mắt chị nhắm nghiền, và một làn hương choáng ngợp mát rượi trùm lên tất cả.

 

 

MÙI CHAY:

 

Hắn thất nghiệp một tuân nay. Hắn không còn làm cho chị Mơ nữa.

 

Hai tháng sau chuyện xảy ra trong đêm trăng 16 (mà đôi khi hắn nghi ngờ là không thật, vì có gì đó hư ảo đến mơ hồ), chị cố tình né tránh hắn. Chị ra vào nhẹ nhàng như cái bóng. Thương lái bỗng nhiên ít hẳn không ăn hàng nữa, thẳng thừng chê đậu hũ chị Mơ tự nhiên chua loét, bở bả không còn ngọt béo như xưa. Những cái cười ẩn ý, câu chuyện  thì thầm truyền nhau đi râm ran về nước da tái xanh của chị, về những sợi gân xanh bất chợt đập giần giật hai bên thái dương và nổi bật trên cần cổ trắng như ngó sen của chị. Chị lầm lũi như cái bóng, đôi mắt cúi gằm, nhưng lâu lâu bất chợt lóng lánh như đang lên cơn sốt.

 

Lần cuối cùng hắn gặp chị ở quán chay. Chị đẩy xấp tiền gói trong giấy báo cẩn thận đến trước mắt hắn và hờ hững báo:

 

-         Tiền công của cậu đây. Từ nay cậu không cần đến nữa!

 

Mặt hắn sững sờ, hàm hắn căng cứng. Tiếng động ồn ào của quán ăn chay nghe như xa xăm rì rầm vo ve bên tai :

 

-         Tại sao? Tôi đã làm gì sai? Công việc đang tốt mà!

 

Chị nhẹ nhàng nói từng từ một chậm rãi:

 

-         Dạo này đậu hũ bán chậm lắm, mình làm cực quá mà không cạnh tranh lại với người ta, mà bỏ thạch cao vào đậu cho nhanh như người ta thì mình không làm được.  Chắc tôi mở sạp hàng ở chợ bán đậu, mình làm ra bao nhiêu thì bán bây nhiêu thôi. Bao giờ tôi cần, tôi sẽ biết tìm cậu ở đâu.

 

Hắn nghe nhói buốt sâu trong người, rất đau nhưng không hiểu đau cụ thể ở chỗ nào:

 

-         Thiệt không? Hay là vì đêm đó?

 

Chị lấy tay xua xua trước mặt, gập người tránh một cơn nôn khan:

 

-         Thôi cậu đừng nhắc nữa, chuyện đó tôi quên rồi.

 

Chị nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt long lanh như đang lên cơn sốt, lần đầu tiên hắn biết chị có đôi mắt màu nâu trong veo rất lạ.

-         Cậu đi đi. Dạo này tôi không được khỏe.

 

Không kịp để cho hắn trả lời, chị đứng lên, nhẹ nhàng mềm mỏng như một cái bóng, lướt ngang hắn và như tan vào nắng trưa vàng rực. Mùi hương đậu hũ đang đọng váng trên bếp lửa nóng bao vây lấy hắn . Hắn thấy mình choáng váng.

 

Hắn ngồi nôn nao trong quán, tay sốt ruột gõ vào thành ly sữa đậu nành đang nguội dần. Hắn đang hẹn hò với một cô bé sinh viên năm nhất, thân hình vừa phải, khuôn mặt vừa phải, ưu điểm duy nhất là bố làm giám đốc một công ty băng đĩa nhạc, hứa hẹn sáng ngời cho tương lai nghệ thuật của hắn. Cô bé không hiểu sao lại si mê hắn như điên, có lẽ mốt thời trang bóng bẩy sành điệu đã bắt đầu nhàm chán, người ta quay trở lại với những gì thô mộc sần sùi. Lũ bạn thì cười thành thật thú nhận hắn toát ra mùi đàn ông khác lạ và hấp dẫn.

 

Cô bé từ cửa ùa vào mát rượi nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền, nũng nịu nhìn vào ly sữa đậu nành trên bàn:

 

-         Trời, anh lại uống đậu nành nữa rồi! Em đã cấm anh không được uống sữa đậu nành mà anh không nghe lời em gì hết!

 

Hắn ngu ngơ:

 

-         Uống sữa đậu nành có sao đâu, anh quen rồi không bỏ được. Còn đỡ hơn uống cà phê đen, nôn nao khó chịu lắm.

 

Cô bé nhào vào lòng hắn thì thầm bí mật:

 

-         Anh khờ thiệt hả, không biết gi hả? Uống sữa đậu nành là không làm ra em bé được đó cưng…

 

Rồi cô cười ầm ĩ, như tự thưởng thức câu nói rất ý nhị của mình.

 

Như có một hòn gạch đập thẳng vào đầu, hắn choáng váng. Có lẽ nào đây là lý do chị đã cấm, hắn không được uống váng sữa đậu nành mỗi ngày…Người đàn bà đó…

 

Hắn lắc đầu thật mạnh như muốn rũ bỏ hình ảnh đêm trăng 16 ra khỏi trí. Cô bé vẫn rúc người sâu vào lòng ngực hắn thì thào:

 

-         Hôm nay bố mẹ em đi công tác hết rồi, mình về nhà em chơi đi. Đi lang thang hoài chán quá. Em muốn cho anh coi cái này!

 

Hắn đi theo cô bé trong trạng thái ngầy ngật ngẩn ngơ. Hắn khám phá ra từ ngày rời khỏi làng Giếng hắn rơi vào trạng thái lơ lơ lửng lửng này thường xuyên. Có đôi khi hắn giật mình thức dậy giữa đêm khuya, tim đập thình thịch tưởng đã trễ giờ canh nồi nước đậu sôi lim rim trên bếp than rực hồng và váng vất thèm mùi váng sữa gây gây nồng nồng. Lẽ nào hắn đã bị ám ảnh đến thế?

Nhà cô bé là một biệt thự um tùm cây cảnh nằm sâu trong quận 7. Cô bé sành sỏi kéo tay hắn vào phòng tắm trang bị như một spa đắt tiền sực nức hương tinh dầu và lá cây . Trong khi cô bé lần từng hạt nút áo chemise của hắn, hắn ngơ ngác hỏi:

 

-         Sao nghe có mùi sả hả em?

 

Cô bé cười như nắc nẻ:

 

-         Anh duyên ghê, mùi tinh dầu sả đó. Em đốt nến thơm mà, cho nó lãng mạn, Anh thích không?

 

Hắn ngu ngơ gật đầu, mùi sả hắn đã nghe quen ở làng Giếng và quê nhà Cà mau, quanh hàng rào nhà nào cũng um tùm bụi sả để chống rắn. Hắn như trượt đi trong cảm xúc thiếu vắng và hụt hẫng. Trong khi tay cô bé trượt trên vồng ngực của hắn mơn trớn đầy lão luyện. Hắn cũng bị dẫn dắt trôi theo bản năng và chúi vào mùi hương cơ thể trẻ trung mới mẻ. Mùi hương nước hoa nồng nàn,mà hắn không thể nào phân biệt được những cái tên kiêu kỳ rắc rối, sộc vào khứu giác của hắn, đột nhiên làm cơ thể hắn chùng lại và đầu hắn ong ong ngầy ngật. Tay cô bé kéo đầu hắn chúi vào ngực bổng ngưng lại nửa chừng, mùi lotion VS ngọt gắt làm hắn nôn ọe khan và chóng mặt. Hắn vùng ra khỏi tay cô bé, lảo đảo chạy ra khỏi phòng tắm, lao về phía ban công. Tiếng cô bé hét lên phía sau rin rít:

 

-         Anh làm gì vậy? Anh điên hả?

 

Hắn hít lấy hít để mùi cỏ cây và khí trời vào lồng ngực ngạt kín. Gió lạnh tạt vào khuôn mặt đờ đẫn của hắn làm hắn tỉnh táo trở lại. Hắn ngây người tìm trong hơi gió mùi hương trong trẻo thanh sạch rất quen. Mùi chay!

 

Trời ơi, hắn đã bị mùi chay bỏ bùa mất rồi!

 

Uyên Lê

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Mười 201912:10 SA(Xem: 237)
Nằm nhà thương vài tháng, Phin lại khoẻ mạnh bình thường. Chỉ có điều, mất chim, Phin không còn là một người đàn ông hào hoa mã thượng đầy sức mạnh nữa, mà tự dưng biến thành một con quỷ. Từ một tay chơi thành thần, từng làm cho con giải cái lừng danh của làng phải lép một bề thì nay, Phin tối đến nhìn vợ hừng hực sức xuân mà đành chịu chết. Đàn ông xứ Phú Lang Sa của Phin rất coi trọng cái sự phục vụ quý bà, coi đấy là hạnh ngộ lớn lao. Nhưng hoàn cảnh này thật khốn khổ cho Phin, trong lòng vẫn tràn trề ham muốn, người vợ bản xứ đêm đêm vẫn rực lên vì đợi chờ, mà Phin, khốn nạn cho Phin, cái gậy thần của Phin đã bị mũi lao quái ác của đám hội kín miền rừng xén phăng, không còn chút nào. Phin cay đắng và điên khùng. Đêm đến, nhìn thân hình vẫn ngồn ngộn của Hàn Xuân, Phin đâm ra tức tối. Phin gầm gào, cắn xé như muốn xả nỗi bức bối không lối thoát trong lòng. Hai hòn cà sót lại chỉ càng thêm căng nhức đau đớn. Phin như một kẻ điên, nhảy chồm chồm trên tấm thân đàn bà mỡ màng của Hàn..
03 Tháng Mười 20199:24 CH(Xem: 474)
Hàng ngàn mét vuông đất, ao hồ di sản có được từ thời cụ cố, nói là ông hiến tặng cho Hợp Tác Xã, nhưng thực tế họ cho rằng đất đai này do bọn địa chủ bóc lột mà có, đó là xương máu của nhân dân, là sở hữu của toàn dân, ông không hiến thì họ cũng trưng dụng. Ông hiến tặng cho HTX, mong muốn một mô hình mới trên quê hương. Nhưng sự đời chưa dến độ chín nên không suôn sẻ, HTX từng bước đi lên sự phá sản, đất đai được chuyền từ tay người này sang kẻ khác, bọn trọc phú phất lên từ quỹ đất.
02 Tháng Mười 20195:13 CH(Xem: 547)
Thời còn học trung học, có một lần tôi theo bạn cùng đi đến bệnh viện Tâm thần ở cầu Sông Ngang, bạn tôi có một đứa em trai mới vừa chuyển đến đây điều trị. Trong lúc bạn tôi dở cà mèn cơm và thức ăn cho em ăn. Tôi ngồi cái ghế chờ ở phía trước lơ đễnh quan sát chung quanh bệnh viện. Chợt có một bàn tay ai đó nắm chặt tay tôi "Em!", tôi ngẩng lên trước mặt tôi là một người đàn ông cao lớn, khá đẹp trai, đôi mắt như si dại, ông đang mặc bộ đồ bệnh viện. Thôi chết rồi!...mình gặp "ông điên" rồi. Ui chao hồn vía tôi lên mây. Tôi rút bàn tay mình ra khỏi tay ông í nhưng không được. Một bàn tay còn lại ông ta chồm lên như muốn kéo lấy tôi về phía ông. Các chị y tá chạy tới, trừng mắt hét lên " Thả người ta ra, thả ra chớ không là bị đòn đó". Ông ta cương quyết không thả: - Bắt được em rồi anh không bỏ em đâu.
30 Tháng Chín 201910:45 CH(Xem: 608)
Cái tin thằng Bình hiếp dâm con bé Liên Hương, con ông lý Lưu, lan truyền ầm ĩ khắp cả làng Ngọc. Thằng Bình hiện không có nhà, nó vốn ở với ông bác họ làm nghề chữa xe đạp ngoài Hà Nội, vừa đi sáng sớm nay. Mấy hôm trước, thằng Bình được bố gọi về để nhận suất ruộng cải cách theo diện bần cố nông. Ngày mai, theo lệnh của ủy ban, ông Ba Be phải ra Hà Nội để điệu thằng Bình về đối chất với đơn tố cáo của bố con nhà ông lý Lưu về tội hiếp dâm.
29 Tháng Chín 20191:02 CH(Xem: 777)
Cùng với câu thở than đời người ngắn ngủi, bàn tay hắn đáp xuống trên đùi chị, nhẹ nhàng như chiếc lá rụng xuống thảm cỏ mượt mà. Cái miệng hắn không ngừng bài giảng thuyết của nhà truyền giáo đang cố đưa ra những giáo điều mê hoặc, “Bao lâu này tôi mơ tưởng được một người đàn bà ghen vì mình như thế mà không gặp. Tôi yêu cơn ghen của chị; cho tôi phần còn lại của cơn ghen đó đi. Quên anh ấy đi. Tôi có bà con ở Vancouver, hai đứa mình bay qua đó lập nghiệp. Cho tôi xin tình yêu của chị, cho tôi xin phần còn lại của cái ghen tuông mờ mắt của chị. Chị đã dành cho anh ấy quá đủ rồi. Anh ấy đã hưởng trọn vẹn cơn ghen đầu mùa. Chị cho tôi cơn ghen cuối mùa này đi. Tôi yêu chị mà! Chị yêu lại tôi nghe... yêu tôi nghe...”
23 Tháng Chín 201911:43 CH(Xem: 612)
Nhà em có 4 chị em gái. Chị hai Tím có vẻ đẹp sắc cạnh, rạng rỡ, tính tình lại ương ngạnh, gai góc cứng đầu. Từ nhỏ đôi mắt 1 mí đã xếch ngược và đôi môi cong cớn hay lý sự dỗi hờn. Cái tên Lê An Đậu Tím của chị là đề tài của một vùng, một trường, một thời và của một truyện ngắn em đã viết.
21 Tháng Chín 20196:18 CH(Xem: 717)
Trong thời gian tôi ở trại, hắn luôn gởi đồ thăm nuôi cho tôi qua tay ông Thái trưởng tù. Lần nào tới tay tôi cũng bị tay Thái xén bớt ngay trước mặt tôi nhưng biết làm sao. Thời ấy mỗi cử mỗi động đều bị rà soát mà hắn là một cán bộ công an còn tôi lại là một phạm nhân. Rồi tôi theo bạn tù chuyển lên Quang Hiển để lao động, hắn cũng theo lên, cũng gởi đồ cho tôi. Xin cho tôi được làm đầu bếp, em tôi lùa vịt, công việc nhẹ nhàng hơn các người tù khác. Nhưng sau tôi khẳng khái cương quyết không nhận tình thân của hắn dành cho tôi và không muốn gặp hắn nữa. Chúng tôi lại xa nhau...
21 Tháng Chín 201912:15 SA(Xem: 593)
Hắn bị đụng xe vào buổi chiều và đưa vào phòng cấp cứu của một bệnh viện huyện.Hắn hôn mê từ đó cho đến sáng hôm sau mới hồi sức nhưng vẫn ở trong trạng thái mê tĩnh. Đôi mắt khẻ lay động, cơ thân muốn rướn lên nhưng có một sức mạnh vô hình trì níu lại, đôi môi khô khốc, hắn khao khát được một vài giọt nước , tôi bón cho hắn từng giọt từng giọt và tay luôn nắm bóp trên vầng trán, vùng ngực gây cho hắn cảm giác êm dịu, ru vào giấc ngủ chập chờn.
11 Tháng Chín 201910:25 CH(Xem: 928)
Đầu tiên là triệu chứng khó thở kéo dài nhiều giờ. Đó là điều khó hiểu với một người không phải là cuờng tráng song sức khỏe có thể được gọi là sung mãn như ông. Bác sĩ riêng đã loại trừ ngay cái bệnh buộc phải lập tức i-zô-lê( biệt lập), hoành hành bởi con vi trùng mang tên một nhà bác học Đức. Nơi ông ở cũng chưa đến nỗi phải suốt ngày đeo mõm chó cả khi ra đường lẫn ở trong nhà như thành phố Bác - Ki nọ mù mịt bụi khói gần đây mà ông thường thấy trên phim, ảnh.
08 Tháng Chín 201911:54 CH(Xem: 969)
“Ối... giời đất ôi!” Tiếng rú hoảng kinh của người đàn bà dưới khoang thuyền vọng lên, tiếng được tiếng mất trong gió lộng khi con sóng hung hãn đập mạnh vào lớp vỏ kim loại bên mạn thuyền. Chiếc du thuyền chao chọng, lắc lư như món đồ chơi trong tay đứa trẻ tinh nghịch. Nước văng tung tóe lên cả mặt sàn gỗ đầy vân. Người đàn ông một tay bám chặt lấy cột buồm, một tay rà lại những nút buộc chiếc áo phao mà gió gắn chặt vào người. “Không sao đâu,” người đàn bà dán mình vào chỗ ngồi ởđuôi con tàu, chiếc áo phao màu cam sáng rực dưới ánh sáng mờ ảo của một ngày vừa chớm. Chị nghểnh cổ nói vọng xuống khoang. “Du thuyền chứ có phải ghe đánh cá của ngư dân đâu.” Rồi chị lẩm bẩm,“Đến siêu bão cũng chả sao.” “Cứu mẹ con cháu với!” Tiếng gào khan của một người đàn bà văng vẳng trong tiếng hú của gió. Người đàn ông nghểnh cổ, nhìn xuyên qua màn hơi nước mờ đục. “Hình như có người kêu cứu.” Anh ta nói lớn. Trái tim quýnh quáng trong lồng ngực. Người đàn bà trong áo phao màu cam hỏi