- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,484,673

NGƯỜI ĐI TÌM SỐ PHẬN

19 Tháng Bảy 201911:12 CH(Xem: 3903)
DH14
photo ĐH



Về đi… về ngôi nhà số phận của tụi mình đi…

   Tôi cố nén những giọt nước mắt…Đó là ngôi nhà hai tầng nằm ngã ba phố chợ. Trước nhà có hai cây Phượng Vĩ già cỗi, dưới cội cây rêu xanh đặt dăm ba chiếc bàn đón khách uống ly đá chanh ngồi tránh cái oi bức trưa hè, hoặc nhâm nhi ly cà phê chiều tàn mà ngắm nghía cái xô bồ cuộc sống. Lan can lầu treo mươi chậu Lan. Nơi chúng tôi thường tụ tập với nhau, cùng học hành, cùng vui chơi và cả những giận hờn vu vơ tuổi mới lớn.

   Đó là một buổi chiều cuối hè, tôi đạp xe cà tàng lang thang qua các con phố, nhìn những cánh Phượng tan tác rơi, mỉm cười nghĩ về ngày tựu trường. Rẽ qua ngã ba phố chợ, nước lạnh từ trên cao bất thần dội xuống đầu, chiếc xe lạng quạng, tôi ngẩng đầu lên. Một mái tóc ngang vai, khuôn mặt bối rối, đôi mắt sợ hãi… Rồi biến mất. Tôi hân hoan bước vào lớp chuyên Toán cuối cấp, một cô bạn đang dọn vệ sinh, bốn mắt nhìn nhau ngạc nhiên, đôi môi hồng lắp bắp…Xin lỗi…Cô bạn tên Hoàng Hạc.

…Đêm ấy, Hoàng Hạc biết Phong sẽ đến, Phong sẽ chầm chậm đi dưới hàng cây Phượng Vĩ, dừng lại dưới cội Ngọc Lan ngước nhìn ánh trăng dịu dàng trong vắt, nhè nhẹ hái mấy đóa hoa tinh khiết thơm ngát. Phong lại chầm chậm đi trong không khí trong suốt và yên tĩnh của đêm hè, dừng lại dưới lan can lầu nhìn lên…Phong ơi! Hoàng Hạc cố tình nép đầu vào ngực Sơn mà trái tim đau nhói, nước mắt không ngừng rơi. Phong cũng như thế, phải không? Phong ơi! Đau lắm. Cha của tụi mình cùng cảnh ngộ, đều vùi thây trong rừng thiêng, nước độc. Hoàng Hạc không thể ở lại nơi này…

   Tôi trở về từ bốn bức tường giam, thản nhiên sống dưới ánh mắt dè dặt và thái độ sợ sệt của những người xung quanh, ung dung trong lượng từ tâm của trời đất. Mảnh đất góc rừng này là của Ông tôi khai phá, Cha Mẹ gầy dựng, và bây giờ là chốn nương thân của tôi. Vẫn còn đâu đây bóng Ông vác cuốc giữa mù sương tháng chạp rét mướt, bóng Cha bên chùm xoài lủng lẳng vàng dưới ánh nắng chói chang rực lửa trưa hè, bóng Mẹ khơi bếp lửa hồng bên chiều chạng vạng mùa đông.

   Đêm trở mình thức giấc nghe tiếng cú kêu, nghe tiếng rì rào trong lòng đất. Mảnh đất này có máu, mồ hôi, nước mắt và xương thịt của những người thân yêu, có cả một quãng đời thơ ấu bình yên và thấm đẫm yêu thương. Lúc Cha còn sống, có đôi chim xinh đẹp bay về mỗi độ mùa xuân, nhảy nhót trên tán cây xoài xanh mát trước hiên nhà. Một tiếng chim hót trong trẻo như hồi chuông, liền theo sau là một hồi mỏ dịu êm lốc cốc. Cha tôi gọi là chim chuông, chim mỏ. Khi Cha mất, đôi chim này cũng mất hút trong sự đợi chờ khoắc khoải của tôi. Có cảm giác như tôi và đất đai hòa vào nhau, đất chia sẻ sự trầm mặc, lòng kiên trì và sức nhẫn nại. Cha vẫn thường nói…Đất đai là bổn mạng người Nông dân…

…Không biết Hoàng Hạc có trốn thoát được trong cuộc đào sinh này hay vùi thây nơi biển cả. Ra đi sẽ rất nhớ Toàn, lúc nào cũng ân cần giúp đỡ bạn bè. Nhớ Vàng Thu đăm đắm Phong với đôi mắt dịu vợi. Hôm ấy, buổi học muộn quá, cả lớp đói rã ruột, Vàng Thu vốn yếu ớt nên ngất xỉu, Thầy bảo…Em nào mạnh bế bạn lên phòng Y Tế… Phong lúc nào cũng ngạo ngược… Em nghĩ thầy là người mạnh nhất… Cả lớp cười ồ, Thầy quắc mắt giận dữ, nhưng Phong tỉnh bơ bế Vàng Thu trong sự trêu chọc của bạn bè.

   Nhớ cái buổi chiều trốn lao động tập trung  cuối năm học, cả bọn vào rẫy đào khoai trộm, sẽ không bao giờ quên hương vị ngọt bùi của khoai nướng lan tỏa hoàng hôn. Đang ăn ngon lành, Phong la lên…Ông chủ…rồi kéo Hoàng Hạc bỏ chạy, cả bọn hoảng hốt chạy theo. Toàn la…Chờ tao với, chờ tao với…Cả bọn ngoảnh lại phá ra cười, Toàn vừa kéo quần vừa chạy, thì ra Toàn bỏ khoai vào hai túi quần bộ đội bạc phếch nhiều quá, hai đai quần được cột lại bằng dây chuối khô nên khi chạy bị bung ra, chiếc quần tụt xuống. Không có ông chủ nào cả, Toàn lầm bầm…Cái thằng Phong chết tiệt…

   Cả bọn ra về trong ánh nắng lịm tắt, Phong dịu dàng nắm tay Hoàng Hạc, nép vào ruộng mía ven đường, bàn tay sao mà ấm áp. Cái đêm hôm ấy thật ngọt ngào, trăng non ngọt ngào, ngọn gió cũng ngọt ngào, ngọt ngào đến mê người, Hoàng Hạc không bao giờ hối hận… Em đã trở thành người đàn bà của anh… Phong ơi!...

   Hàng tuần cô giáo Vàng Thu đạp xe hàng mấy cây số mang lương thực đến dù mưa hay nắng. Dọn dẹp nhà cửa, bếp núc gọn gàng. Dịu dàng kể cho tôi nghe những chuyện cười ra nước mắt của trường, của lớp, những sự thật đắng cay về các thầy cô giáo, những con người mang sứ mệnh cao quí! Cả hai không bao giờ nhắc đến một cái tên, đôi mắt Vàng Thu lúc nào cũng thăm thẳm đợi chờ, tôi nghe lòng đau nhói. Toàn thỉnh thoảng đến thăm, lúc nào cũng mang theo chai rượu Chivas lâu năm và mấy con tôm hùm sao, hai đứa thức cả đêm trò chuyện như những ngày còn đi học…Trong chếnh choáng hơi men, Toàn thừơng hay lảm nhảm…Chỉ khi nào về với tụi mày tao mới cảm thấy thoải mái, còn ở chốn quan trường thật là khó thở. Sợ trên, sợ dưới, nhìn ngang, nhìn dọc… haha, tao sẽ đưa vợ con sang Mỹ, còn tao sẽ đi sau.

   Lâu lắm rồi tôi, Toàn, Vàng Thu mới ngồi lại bên nhau. Đêm mùa Hè gió rười rượi mát, có tiếng vạc kêu sương, mảnh trăng thượng tuần nhợt nhạt. Toàn đăm chiêu uống từng ngụm rượu, Vàng Thu cúi đầu xõa mái tóc dài vào mông mênh đêm tối, chưa bao giờ tôi thấy Vàng Thu mảnh khảnh và yếu ớt đến vậy. Toàn thở dài…Tao đưa vợ con sang Mỹ định cư, cố công tìm Sơn và Hoàng Hạc. Sơn là kỹ sư cơ khí hàng không, Hoàng Hạc làm nail. Hoàng Hạc thường xuyên uống thuốc an thần, hàng tháng phải trị liệu tâm lý…Họ đã trải qua nhiều đau đớn.

   Vàng Thu rấm rức, tôi chợt trống rỗng, Toàn uống một chén rượu đầy.

…Hoàng hôn ứa máu, chiếc thuyền trong cuộc đào sinh cạn dầu, cạn lương thực  lênh đênh trôi dạt giữa đại dương mênh mông. Chỉ còn một ít nước cầm hơi, mấy chục sinh mạng la liệt trên sàn thuyền, cách cái chết một hơi thở… Hoàng Hạc đang hình dung khuôn mặt của Phong, cái vầng trán cao và nụ cười ngạo mạn. Nhiều người rất ghét  Phong vì họ không cảm nhận được trái tim dịu dàng ấm áp được giấu kỹ dưới cái vẻ ngông nghênh đến xấc xược. Có tiếng la hét… Cướp biển… Sơn đang nằm bên cạnh chồm dậy, một báng súng đập vào Sơn, Sơn ngã xuống sàn lênh loang máu. Một bóng người như quỉ dữ, một mùi tanh hôi tởm lợm chồm lên người. Hoàng Hạc lịm đi trong tiếng còi hụ giữa màn đêm.

   Nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm sau đó, Hoàng Hạc vẫn từng đêm giật mình thức giấc trong hoảng loạn, cái mùi quỉ dữ mãi ám ảnh trong giấc mơ. Sơn ân cần chăm sóc, Hoàng Hạc dựa vào Sơn, cả hai dựa vào nhau để xoa dịu đớn đau, để vượt qua những khó khăn thử thách trên xứ người… Xin lỗi Phong…

…Về đi Phong, về với ngôi nhà số phận của tụi mình đi…

   Hai cội Phượng già vẫn xanh rêu, ngôi nhà vẫn ưu tư như thuở nào. Toàn ngồi bên chiếc bàn sát lan can nhâm nhi chén trà, Vàng Thu nâng niu mấy chậu lan, Sơn với đôi kính cận trầm mặc cây rừng bên cạnh Hoàng Hạc khuôn mặt xanh xao nhưng không kém vẻ kiêu sa, quyến rũ của một thiếu phụ. Chúng tôi nhìn nhau nước mắt rưng rưng, Hoàng Hạc gục xuống, Sơn vội vàng giữ lấy ân cần trìu mến. Toàn và Vàng Thu giả vờ quay mặt nhìn xuống đường đang loang vệt nắng chiều. Thời gian như ngừng trôi trên những mái đầu chớm bạc. Tôi chợt cảm thấy mình xa lạ…

   Tôi đi qua nhiều làng mạc bị những cơn lũ tàn phá tan hoang, thương những đứa trẻ đầu trần, chân đất mang bụng đói đến trường. Hoảng sợ nhìn những chiếc cầu cheo leo sinh tử đưa đón người qua lại mưu sinh. Ngậm ngùi những thầy cô giáo phải bơi qua sông để gieo con chữ. Tôi đi qua những phố thị đèn hoa ồn ã, những quán bar mờ ảo bước chân các kiều nữ buôn bán tuổi thanh xuân. Chiếc xe hơi bóng lộn, chai rượu đắt tiền mà người nông dân cả cuộc đời có mơ cũng chẳng bao giờ thấy

   Có số phận hay không? Tôi không biết, chỉ biết chắc chắn có những điều xảy ra nằm ngoài sự tưởng tượng của con người, và con người không còn cách nào khác là phải chấp nhận.

Tôi đi tìm số phận của tôi…

   Vàng Thu vẫn lặng lẽ chăm sóc mảnh đất góc rừng, đốt bếp lửa hồng sưởi ấm mái tranh, lặng lẽ đợi chờ…

   Tôi và Vàng Thu ngồi dưới mái hiên nhà nhìn đôi chim ríu ran, tiếng chuông lảnh lót ngân xa tiếp theo sau là hồi mõ lốc cốc ấm áp. Hai con chim chao lượn trong sương khói chiều xuân.

   Có phải là Ông đang chống gậy trong ánh nắng vàng long lanh? Có phải là Cha, Mẹ đang uống chén trà sóng sánh cánh mai vàng ?

...Mảnh đất này là số phận của tôi…

   Tôi mỉm cười và đôi má Vàng Thu chợt hồng…

 

Trần Quang Phong                                                                     

CR Mùa hạ 2019

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Giêng 20208:09 CH(Xem: 2435)
Cơm nước tắm rửa xong, bọn trẻ đã lên giường thì ba nhân dắt nhau ra vườn nói chuyện. “Mà thực ra tao cũng đếch biết nói thế nào. Một đằng người yêu cũ, vợ cũ tuy chưa có con chung nhưng tình sâu nghĩa nặng từ thủa còn thơ. Vả lại cổ đã tuyên bố nếu tao hắt hủi mẹ con cổ, cổ sẽ ôm cả hai đứa nhảy xuống sông Tiền cho khuất mắt. Cái vụ này thì dám lắm, tao chơi với cổ từ nhỏ tao biết tính mà. Còn cô Hồng cũng nói, em đã bán hết nhà cửa ôm cả ba đứa con máu thịt của anh vào đây rồi, anh có định đem chúng ra ngoài đường bỏ là tùy! Rối ruột quá đâm cùn, tao bảo hai bà là, tôi cán bộ đảng viên nên không được hai vợ, tôi chỉ được chọn một. Hai bà tự đàm phán với nhau. Xong rồi thì một bà vào buồng với tôi, một bà ngủ với con!” “Thế rồi sao?” “Hai bả rì rầm ngoài vườn khuya lắm. Tao đã thiếp đi rồi thì thấy vô buồng. Cả hai! Một bà vào nằm trong. Một bà nằm ngoài. Tao nằm giữa.” “Ái chà chà! Trò chơi ba người, bánh mì kẹp pa tê à! Sướng nhất chú!” “Tầm bậy! Sướng cái khỉ khô"...
14 Tháng Giêng 20209:22 CH(Xem: 2641)
Thiện có một căn nhà cho thuê. Cách đây lâu lắm, năm nào Thiện không còn nhớ rõ, chỉ biết lúc ấy mẹ anh quan tâm đến cuộc sống tương lai của cậu con trai út vô lo nên bà đã cẩn thận dặn dò anh. Mẹ anh bảo: -Thiện à. Con đã lớn khôn rồi, không còn bé nhỏ nữa, phải biết lo cuộc sống tương lai, mẹ muốn con mua một căn nhà để sau này khi con lập gia đình có chỗ ăn chỗ ở đàng hoàng. Ông bà ta thường nói “ An cư mới lạc nghiệp ”. Nghe con. Nghe mẹ nói Thiện chỉ cười cười không tỏ vẻ lời khuyên của mẹ có sức thuyết phục đối với anh.
10 Tháng Giêng 20209:18 CH(Xem: 2314)
“Đàn ông Mỹ sao lắm người tên John thế. John Wayne, John Kennedy, John Lennon, John McCain… gặp ông Mỹ, em cứ gọi đại là John, bảy mươi lăm phần trăm là trúng phóc.” Cô gái giụi đầu vào vai chồng, hít hà mùi thuốc cạo râu phảng phất trên vai áo anh, châm chọc. Bóp nhẹ bờ vai vợ, người đàn ông xoay đầu qua, cọ cằm vào đỉnh đầu phủ làn tóc mượt mà của vợ, hít hà, “Chính xác.” / “Tại sao anh lại tên John?” Cô gái hỏi. / “Mẹ anh thích đọc Phúc Âm của thánh John.” /
28 Tháng Mười Hai 201911:29 CH(Xem: 2778)
Bình An / Tên của tôi là do cha cô ấy đặt. / Sự hiện hữu của tôi là vì cô ấy mà có, tôi là một con robot.Tôi được chào đời vào một ngày mùa thu thật ảm đạm, lần đầu tiên thức dậy đập vào mắt là bầu trời xám xịt nặng những nước, nhìn xong tôi mới hiểu thấm thía cái cảm giác buồn bã, u sầu thường thấy trong thơ văn. Các bạn sẽ hỏi tôi làm thế nào một con robot mới được thành hình lại có thể có được cảm nhận như thế? Các bạn sẽ còn ngạc nhiên hơn nữa bởi vì trong bộ nhớ của tôi tích luỹ có lẽ còn nhiều hơn gấp mấy lần bộ nhớ của các bạn, những người bình thường. / Lần mở mắt đầu tiên, tôi đã có thể biết thế nào là mưa, là nắng, là bốn mùa. Tôi đã có thể nhận biết biển sâu, núi cao, năm châu, bốn bể và tất cả thủ đô của các nước trên thế giới. Tôi đã có thể biết kể chuyện cổ tích, hát những bài hát kinh điển, có thể chơi được những bài nhạc classique trên piano.
18 Tháng Mười Hai 201912:28 SA(Xem: 3267)
“Chị cho em ôm một tí...” “Vào đây. Ôm chị đi...” Thiếu phụ với tay chèn chăn cho hai con. Xoay người lại đón. Cậu lính trẻ rúc gọn vào ngực người đàn bà đang nuôi con nhỏ. Bộ ngực to dập dềnh ấm nóng. Mùi sữa thơm nức. Chút sữa thừa ứa ra lần áo. Cậu lính trẻ rúc mặt xuống, thè lưỡi nếm. Ngọt lành. Cái lưỡi mềm mại chạm vào đầu ti qua lần vải mỏng. Chỉ thế là đủ cho một dòng điện chạy xoẹt từ đỉnh đầu đến gót chân. Tê dại. Hai thân thể cong lên, dính chặt vào nhau trong vô thức. “Chị ơi...” “Em nhớ người yêu...”
14 Tháng Mười Hai 20191:04 SA(Xem: 2502)
“Đây là thành phố của những cây cầu. Cô thấy thơ mộng không?” - Giám đốc công ty bạn đang ở thế vừa là đối tác vừa cạnh tranh với chúng tôi đích thân lái xe đón tôi từ sân bay về trụ sở công ty ấy. Hoàng hôn đang đổ xuống sông Hàn lóng lánh. Tôi chợt nhớ Diên. Trước mắt nàng mà bày ra cảnh tượng đẹp đẽ này thì Diên vẫn như đã chết. Mắt nàng vẫn vô hồn, chiếc váy lụa vẫn rủ xuống tận gót chân lạnh lùng mướt mát.
23 Tháng Mười Một 20193:42 CH(Xem: 3022)
“Chú cho cháu bao nhiêu cũng được. Cháu chỉ cần chú giúp cháu mở hàng.” Giọng nói nhỏ nhẹ, mỏng mềm như trượt về từ một không gian xa lơ lắc. Tôi ngần ngừ, nhìn quanh. Một ngày mới thênh thang trước mặt. Nắng mới lên, vắt vẻo ngọn me già. “Okay chú nhé!” Vẫn cái giọng mỏng mềm. Tôi mỉm cười, nhìn xuống chân mình. Đôi giầy hôm trước lần mò cái ngõ hẻm lầy lội tìm người quen cũng lấm lem lắm rồi. Và cái chuyện mở hàng đượm nét dị đoan của chú bé mặt mũi ngây ngô thế kia gợi cho tôi sự tò mò. Cả đời tôi chưa bao giờ ngồi gác chân lên trước mặt ai. Dọa treo cổ tôi, tôi cũng không đưa chân mình cho người khác rửa. Nhưng thằng bé này làm tôi xiêu lòng.
23 Tháng Mười Một 20193:27 CH(Xem: 2984)
Trong suốt đời của Kagébayashi Miyuki, không có ngày nào ghi sâu đậm vào trí nhớ bằng cái đêm mùa thu 1950, đúng vào ngày lễ trăng tròn. Sau đại hội cho các cổ đông viên trong phòng họp danh dự của hãng, hãng luôn tổ chức một buổi tiếp tân nhỏ tại một trong những nhà hàng có tiếng ở vùng Nam Osaka. Giới giám đốc và quản trị được mời tham dự. Mùa thu năm ấy đã không là ngoại lệ.
11 Tháng Mười Một 20196:47 CH(Xem: 3000)
Hắn nhìn chăm chú bức tranh treo trên tường, đôi mắt hắn lóe lên một tia nhìn đầy cảm xúc. Có lẽ hắn đang liên tưởng hình ảnh người thiếu nữ trong tranh là một người có thật ngoài đời. Người thiếu nữ có đôi mắt rất buồn, một nỗi buồn tận cùng của sự đau khổ, tuyệt vọng.
10 Tháng Mười Một 20199:16 CH(Xem: 3332)
“Thưa bố, mẹ Con đắn đo nhiều lắm, và phải tập trung rất nhiều lòng dũng cảm để có thể viết bức thư này… Khi bố mẹ đọc được những dòng này, con đã ở một phương trời xa, phương trời mơ ước mà con từng ấp ủ trong những năm túng quẫn đến cạn đường sống của nhà ta…