- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,385,089

CHUYỆN Ở BIỂN

28 Tháng Ba 201911:32 CH(Xem: 2965)


troi giac me chieu - anh UL
Trôi giấc mê chiều- ảnh UL

Mấy ngày tết tôi đi biển với cả gia đình.


Ba tôi được sắp xếp ở chung phòng với tôi, đứa con gái út, vì anh chị lớn đều đã có gia đình. Tôi trách thầm, không ai có thể rời gia đình của mình dù chỉ một đêm để ngủ canh chừng ba tôi sao?

Ba tôi già rồi, lục đục cả đêm, nửa tiếng đồng hồ lại thức giấc một lần, rồi loay hoay mở đèn, làm tôi ngủ cũng không yên.

Sáng sớm 5 giờ, là lúc ba tôi ngủ say được một chút, thì đến lượt tôi lò mò lồm cồm bò dậy, tôi náo nức muốn thấy cảnh mặt trời lên.

Cảnh mặt trời lên ở cực Đông này thật khác thường, mặt biển thay đổi màu sắc liên tục, từ sắc lam nhạt của sóng biển trộn lẫn với lam tím của làn hơi nước mờ mờ như khói phủ, rồi dần dần một đợt màu cam pha ửng hồng trào lên đầu con sóng, sau đó nhường chổ cho sắc tía loang loáng khắp mặt nước. Cuối cùng khi mặt trời như trái cam vàng vàng chói lọi nhô lên hẳn khỏi đường chân trời, cả mặt biển nhấp nhô trong nhiều luồng khúc xạ đan xen, xanh, lam, chàm, tím, hồng rực và rồi đỏ tía.

Tôi ngồi bệt sát mép nước, bấm máy điện thoại liên tục, cho tới khi ánh nắng chói gắt bao trùm lên tôi hoàn toàn và bóng biển mờ dần sau camera vì bị ngược sáng.

Khi tôi quay về phòng, ba tôi đã thức dậy, ngồi nhìn ra biển đăm đăm, vừa bồn chồn. Ba tôi giữ tâm trạng bồn chồn nôn nóng ấy cả ngày, ngay cả khi tôi dắt ba đi qua bãi cát dài, ra tới biển. Ba tôi vẫn như thế, như mong ngóng đau đáu điều gì đó. Ngồi một chút, ba tôi nói nhỏ, gần như thì thầm:

- Con gọi giùm ba số phone này-rồi ba đọc con số nào đó, rất lạ, kiểu số ngày xưa, lúc còn ít số, không có cả mã địa phương.

Tôi thử vài lần, rồi lắc đầu:

- Ba nhớ số sai rồi, số này đâu có thật.

Ba tôi thở dài , quay mặt đi. Sau đó chỉ ít phút lại, khẩn nài, giọng dường như có chút áy náy:

- Hay là con thử số này.

Con số sau đó cũng không liên lạc được. Tôi bắt đầu bực dọc:

- Ba quên số rồi, đọc lúc này lúc khác, làm sao con gọi cho được!

Ba tôi cúi đầu như người biết lỗi, sau đó im lặng hẳn, không bắt tôi gọi nữa.

Chiều đó, mấy anh em tôi đi riêng một xe về nhà ngoại thắp nhang. Nhà ngoại trong thị xã, đã lâu lắm tôi ít về thăm. Thường anh em tôi chỉ chạy thẳng đến khu nghĩ dưỡng resort, ngoại tôi mất đã hơn hai chục năm rồi, giờ không ai còn ở nhà cũ nữa.

Cơn bồn chồn của ba tôi tăng dần, trước giờ đi , ba tôi ra vào, chốc chốc lại sửa sang áo quần, vuốt nếp áo, chải lại tóc, nhìn ông già 80 như thanh niên lần đầu hẹn hò. Tôi không giấu được tò mò.

Nhà ngoại vẫn xưa như 20 năm trước, không ai sửa sang, giờ tôi mới biết chỉ có mỗi dì út tôi ở lại chăm sóc bàn thờ gia tiên. Hơn chục người con đã ra đi tứ tán lập nghiệp phương  xa, lâu rồi ít ai quay trở về ngôi nhà cũ kỹ nằm cuối hẻm đường đất đỏ đó nữa.

Sau khi thắp nhang, và chúc tết dì út xong, mấy anh em tôi hối nhau đòi về, chỉ có ba tôi lần chần mãi sau lưng dì út, tần ngần, mà hể ba tôi đứng chỗ nào thì dì út tránh xa chổ đó, len lén như người có tội.

Vậy rồi cho đến lúc chúng tôi lên xe, ba tôi vẫn chưa nói được gì.

Tối đó, ngồi ngoài biển, chỉ có hai cha con, mấy gia đình khác đã rủ nhau đi ăn hải sản rồi uống cà phê. Đêm ở bãi biển tấp nập khách du lịch và rực rỡ đèn các kiosk như bãi biền Phuket thu nhỏ. Tôi nằm dài trên ghế dựa, vừa đọc sách, vừa nghe nhạc, ba tôi ngồi một bên , thỉnh thoảng lại thở dài.

- Con gọi số này cho ba lần nữa- Ba tôi nhìn qua tôi, vẻ khẩn thiết trong mắt.

Tôi ậm ừ:

- Ba phải nói số này ở địa phương nào, con mới gọi được.

- Ở đây.- ba tôi lại thở dài.

Lần này, sau khi thêm mã địa phương, số điện thoại này đổ mấy hồi chuông dài, đã có người nghe máy. Tôi giật mình, khi nghe tiếng a lô mệt mõi u sầu từ đầu dây bên kia:

- Ủa, dì út hả?

Ba tôi vội vàng giật lấy điện thoại:

- Để ba nói chuyện với dì út- ba tôi nhỏ giọng thì thầm, có lúc tắt nghẹn

“Em khỏe không? Hồi chiều anh quên dặn, anh có gửi tiền bưu điện cho em trước tết, nhận được chưa mà không báo cho anh biết. Nhớ là rút mỗi lần một ít tiền thôi, ở có một mình, giữ tiền trong người nguy hiểm lắm biết không?”

Chừng như ngại tôi bên cạnh, ba tôi nhỏ giọng dần, hay vì cơn cảm động chặn ngang cổ họng:

- Chiều thấy em khỏe mạnh, anh mừng. Vậy thôi nghe em. Vậy thôi.

Nói chừng mấy lần vậy thôi, mà ba tôi vẫn áp chặt điện thoại vào tai, cho đến khi tôi nghe vọng tiếng tút tút dài từ bên kia, ba tôi mới ngần ngừ trả máy cho tôi.

Sau đó ba tôi im lặng hẳn.  Cơn bồn chồn của buổi sáng cũng không còn. Chỉ có lại nỗi ủ rũ , u ám mà tôi cảm nhận được, hay vì tôi quá nhạy cảm?

Đêm đó, ba tôi ngủ yên, hay vì tôi bơi cả ngày nên ngủ mệt. Nửa đêm tôi chợt tỉnh, nghe như có tiếng ai khóc nấc lên.

Tôi bước vội lại cạnh giường, ba tôi nằm yên, hai tay khoanh chặt trước bụng, như đang thở đều đều. Như có linh tính, chưa yên tâm quay đi, tôi sờ tay vào má của ba tôi.

Nước mắt ràn rụa nóng hổi trên hai gò má của ba.

Tôi đứng lặng một lúc, không nói được lời nào. Ba tôi từ từ quay mặt vào tường.

- Con đừng nói với ai là ba gọi điện cho dì út nhen con.

Tôi lập cập mở cửa phòng đi ra ngoài hiên, tàn cây tối đen in hình bóng lạ kỳ chập chờn trên mặt cỏ, lan can ướt đầm đìa sương khuya, có con gì đó kêu bi thương trong bóng tối. Và sóng biển từ xa ầm ì không ngừng nghĩ.

Biển bồn chồn cả đêm chờ mặt trời lên.

***

Thật ra câu chuyện Biển không dừng lại ở đêm đó, đêm 13/2. Cái đêm tôi ngồi ngoài lan can chờ trời sáng, cùng lúc với "biển bồn chồn cả đêm chờ mặt trời lên".


Mặt trời của ngày 14/2.
Thật ra là tôi rất sợ hãi, tôi không dám ôm trong lòng bí mật của ba tôi một mình.
Tôi tìm người để kể ra, trước tiên cho tội lỗi của tôi giảm nhẹ đi một nửa. Không phải người ta nói khi người ta thú tội, là đã được giảm tội mội nửa hay sao? Hay đó chỉ là cách nhà thờ tuyên truyền cho việc con chiên đi xưng tội?
Tôi không kể cho Anh Hai nghe, anh Hai sinh năm Thìn, tính tình vừa cô độc vừa quái dị, sau này lập gia đình lại thêm gia trưởng, chắc chắn anh không bao giờ chấp nhận mấy chuyện "lộn xộn" này.
Càng không thể kể với chị ba , chị Tư, mấy chị này thế nào cũng làm um sùm lên, rồi kể lể lung tung tới tai má tôi, chuyện đã rối, càng thêm rối.
Cuối cùng chỉ còn có anh Năm, sinh trước tôi 3 năm, mẹ nói anh tuổi con mèo, mà mèo đẻ về đêm, lúc 10 giờ đêm, nên mèo hoang lắm. Chị dâu của tôi sau này nghe chuyện cứ thở dài sườn sượt:
- Tại má không cho con hay trước ảnh là con mèo đêm.
- Biết trước rồi sao? - anh tôi hất hàm hỏi.
- Biết trước thì em không lấy anh, hoặc lấy rồi thì không đẻ con gái, kẻo nó gánh tội cho cha nó, đời cha ăn mặn, đời con gái khát nước.
Mỗi lần nghe tới đó là anh Năm sạm mặt lại. Anh biết chị Năm nói xa gần chuyện gì. Anh Năm đã có lần đi hoang sau khi đã lập gia đình, lần đó anh gặp lại chị Nghi. Chị Nghi là người yêu đầu tiên của anh tôi, lúc hai người còn học chung lớp đại học, dạo đó hai người quấn quít nhau lắm, ai cũng tưởng là cưới tới nơi. Đùng một cái, anh tôi bỏ chị Nghi, bỏ đột ngột, chia tay dứt khoát làm chị Nghi khóc ngược khóc xuôi mấy tháng trời. Đàn ông đúng là thứ bạc tình! Dạo đó tôi cũng giận anh Năm vì thương chị Nghi, chị Nghi đẹp lắm, đẹp nhất trong mấy người con gái anh thương, người nhỏ xíu, mỏng mảnh, tóc và lông mày đen nhánh, con mắt cũng đen nhánh như trẻ thơ, eo , hông đều nhỏ xíu vừa một tay ôm thôi, hai tay ôm thì rộng. Cũng vì lý do đó mà anh Năm bỏ rơi chị Nghi, lần đầu gặp má tôi chỉ nói một câu: con nhỏ ốm yếu xanh xao quá, sợ không đẻ con được. Vậy thôi. Sau khi chia tay được một năm, thì anh tôi cưới chị Năm, chị cũng giống chị Nghi y khuôn, chỉ được cái tròn trịa, nẩy nở hơn. Sau khi có đứa con gái, anh Năm tình cờ gặp lại chị Nghi trong bệnh viện, chị ấy bị bệnh ung thư đến thời kỳ cuối, chỉ sống được vài tháng nữa. Anh đã bỏ nhà đi, ở bên cạnh chị Nghi ba tháng cho đến lúc chị qua đời.
Chị Năm đau đớn lặng thầm vì chuyện này lắm, đau khổ mà không dám nói ra, mỗi ngày chị mỗi héo hắt đi. Mẹ tôi nghe chuyện chỉ thở hắt một câu:
- Thì người ta chết rồi còn đâu!
- Người chết mới đáng sợ. Người ta chỉ nhớ thứ gì mình không bao giờ có được thôi má à!- chị Năm cúi đầu cay đắng.

Vậy là tôi kể hết chuyện với anh Năm. Anh ngồi im lặng, nhìn tôi trân trân, tôi thè lưỡi, sợ anh sẽ nói: "Ai biểu mày thày lay, gọi điện thoại giùm ba làm chi?"
Nhưng anh chỉ thở nhè nhẹ:
- Chuyện 30 năm rồi mà, ai dè ba còn nặng lòng quá vậy!
- Sao em không nhớ gì chuyện này!
- Lúc đó em nhỏ quá biết gì mà nhớ!
Tôi nhớ chứ sao không nhớ, nhưng ký ức chỉ như dòng sông chảy siết và rối rắm. Tôi nhớ má tôi nuôi dì út trong nhà từ nhỏ, tôi nhớ dì út da trắng, mặt hay cười ngồ ngộ. Rồi bất ngờ dì út bỏ đi đâu không rõ, sau đó tôi chẳng bao giờ gặp lại dì út nữa, mà cả nhà cũng không ai dám nhắc đến tên dì út. Dần rồi tôi cũng quên rằng má còn có một cô em út không chồng , chúng tôi cũng không ai nhắc mình còn có một bà dì ế chồng ở vậy đến già. Cho đến ngày hôm qua, trở về lại quê ngoại.

- Giờ em làm sao đây anh Năm? Má biết chuyện này là em chết, mà còn xảy ra vào ngày Tình Nhân nữa chứ!
- Không phải ngày Tình Nhân. Ngày Tình yêu- anh Năm tôi chau mày gắt nhẹ- là ngày Tình yêu, nhớ chưa! Không có ngày nào cho Tình Nhân, chỉ có ngày cho Tình yêu. Có thể không là tình nhân, nhưng tình yêu thì không ai bỏ được.
Rồi anh nói trước khi quay lưng đi:
- Chuyện này để anh lo, anh biết phải nói gì với má.

Tôi nhìn theo anh đi, cái lưng còng xuống, tóc trên đỉnh đầu chưa gì đã lốm đốm bạc. Chợt nhớ lời của chị Năm, nhớ cái cách chị vừa nói, vừa cúi gằm đầu đau đớn lắm:
- Người được thương nhớ hoài là người mãi mãi không bao giờ thuộc về mình. Khi người ta đã có một hình bóng trong tim rồi, thì người ở một bên sẽ biến thành cái bóng.
Phải như thế không? Tình yêu là gì mà ray rứt tâm hồn người ta như thế? Sao người ta không biết nâng niu quý trọng một người cả cuộc đời sống bên cạnh mình, bỏ cả năm tháng tuổi trẻ, thanh xuân, dành cho riêng mình, dâng cho mình đam mê tận tụy, âu yếm và chờ đợi không bao giờ mong đền đáp lại? Có phải con người chỉ mãi tiếc nuối những gì không có được trong tay, mà không nhận thấy một con tim đau đớn phập phồng thon thót nhịp đập vì mình ngày này qua tháng khác?
Có phải tình yêu chỉ là thứ vô thường, đỏng đảnh, chua chát vậy không?

UYÊN LÊ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 20196:47 CH(Xem: 536)
Hắn nhìn chăm chú bức tranh treo trên tường, đôi mắt hắn lóe lên một tia nhìn đầy cảm xúc. Có lẽ hắn đang liên tưởng hình ảnh người thiếu nữ trong tranh là một người có thật ngoài đời. Người thiếu nữ có đôi mắt rất buồn, một nỗi buồn tận cùng của sự đau khổ, tuyệt vọng.
10 Tháng Mười Một 20199:16 CH(Xem: 433)
“Thưa bố, mẹ Con đắn đo nhiều lắm, và phải tập trung rất nhiều lòng dũng cảm để có thể viết bức thư này… Khi bố mẹ đọc được những dòng này, con đã ở một phương trời xa, phương trời mơ ước mà con từng ấp ủ trong những năm túng quẫn đến cạn đường sống của nhà ta…
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 674)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 700)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
24 Tháng Mười 20198:54 CH(Xem: 666)
Cơn lạnh cuối cùng, gió mặc sức thổi. Làng Hiên yên ắng. Mưa rớt thấm bụi, kể cả con đường đầy lá vàng cũng nhơn nhớt. Đất bám vào bánh xe rồi tuồn từ rừng ra đường cái. Quết mưa, nhão, đường nhựa mà cứ như đường đất. Thún đi trước, Ton cắm cúi đi sau, đi không biết mỏi. Chốc chốc Thún nhìn lại, không biết Ton nghĩ gì. Làm con đực đã hơn ba năm, đi lang bạt khắp nơi con của Ton giờ chắc đã thành ngàn, thành vạn. Thún chợt chùng mình, trong hành trình đi phối giống, có khi nào Ton gặp những đứa con của mình? Lấy ý nghĩ của người đặt vào Ton thì cũng hơi quá đáng. Nhưng Thún đã không thể làm khác được, vì Thún là người, Thún sẽ suy nghĩ theo kiểu người. Ton là lợn, Ton hành động theo kiểu lợn. Cho nên lỡ có gặp đứa con nào của mình cũng là chuyện thường tình. Thún dừng lại vỗ lên bờm Ton, thôi kệ nó đi.
17 Tháng Mười 201912:10 SA(Xem: 1054)
Nằm nhà thương vài tháng, Phin lại khoẻ mạnh bình thường. Chỉ có điều, mất chim, Phin không còn là một người đàn ông hào hoa mã thượng đầy sức mạnh nữa, mà tự dưng biến thành một con quỷ. Từ một tay chơi thành thần, từng làm cho con giải cái lừng danh của làng phải lép một bề thì nay, Phin tối đến nhìn vợ hừng hực sức xuân mà đành chịu chết. Đàn ông xứ Phú Lang Sa của Phin rất coi trọng cái sự phục vụ quý bà, coi đấy là hạnh ngộ lớn lao. Nhưng hoàn cảnh này thật khốn khổ cho Phin, trong lòng vẫn tràn trề ham muốn, người vợ bản xứ đêm đêm vẫn rực lên vì đợi chờ, mà Phin, khốn nạn cho Phin, cái gậy thần của Phin đã bị mũi lao quái ác của đám hội kín miền rừng xén phăng, không còn chút nào. Phin cay đắng và điên khùng. Đêm đến, nhìn thân hình vẫn ngồn ngộn của Hàn Xuân, Phin đâm ra tức tối. Phin gầm gào, cắn xé như muốn xả nỗi bức bối không lối thoát trong lòng. Hai hòn cà sót lại chỉ càng thêm căng nhức đau đớn. Phin như một kẻ điên, nhảy chồm chồm trên tấm thân đàn bà mỡ màng của Hàn..
03 Tháng Mười 20199:24 CH(Xem: 904)
Hàng ngàn mét vuông đất, ao hồ di sản có được từ thời cụ cố, nói là ông hiến tặng cho Hợp Tác Xã, nhưng thực tế họ cho rằng đất đai này do bọn địa chủ bóc lột mà có, đó là xương máu của nhân dân, là sở hữu của toàn dân, ông không hiến thì họ cũng trưng dụng. Ông hiến tặng cho HTX, mong muốn một mô hình mới trên quê hương. Nhưng sự đời chưa dến độ chín nên không suôn sẻ, HTX từng bước đi lên sự phá sản, đất đai được chuyền từ tay người này sang kẻ khác, bọn trọc phú phất lên từ quỹ đất.
02 Tháng Mười 20195:13 CH(Xem: 937)
Thời còn học trung học, có một lần tôi theo bạn cùng đi đến bệnh viện Tâm thần ở cầu Sông Ngang, bạn tôi có một đứa em trai mới vừa chuyển đến đây điều trị. Trong lúc bạn tôi dở cà mèn cơm và thức ăn cho em ăn. Tôi ngồi cái ghế chờ ở phía trước lơ đễnh quan sát chung quanh bệnh viện. Chợt có một bàn tay ai đó nắm chặt tay tôi "Em!", tôi ngẩng lên trước mặt tôi là một người đàn ông cao lớn, khá đẹp trai, đôi mắt như si dại, ông đang mặc bộ đồ bệnh viện. Thôi chết rồi!...mình gặp "ông điên" rồi. Ui chao hồn vía tôi lên mây. Tôi rút bàn tay mình ra khỏi tay ông í nhưng không được. Một bàn tay còn lại ông ta chồm lên như muốn kéo lấy tôi về phía ông. Các chị y tá chạy tới, trừng mắt hét lên " Thả người ta ra, thả ra chớ không là bị đòn đó". Ông ta cương quyết không thả: - Bắt được em rồi anh không bỏ em đâu.
30 Tháng Chín 201910:45 CH(Xem: 1035)
Cái tin thằng Bình hiếp dâm con bé Liên Hương, con ông lý Lưu, lan truyền ầm ĩ khắp cả làng Ngọc. Thằng Bình hiện không có nhà, nó vốn ở với ông bác họ làm nghề chữa xe đạp ngoài Hà Nội, vừa đi sáng sớm nay. Mấy hôm trước, thằng Bình được bố gọi về để nhận suất ruộng cải cách theo diện bần cố nông. Ngày mai, theo lệnh của ủy ban, ông Ba Be phải ra Hà Nội để điệu thằng Bình về đối chất với đơn tố cáo của bố con nhà ông lý Lưu về tội hiếp dâm.
29 Tháng Chín 20191:02 CH(Xem: 1208)
Cùng với câu thở than đời người ngắn ngủi, bàn tay hắn đáp xuống trên đùi chị, nhẹ nhàng như chiếc lá rụng xuống thảm cỏ mượt mà. Cái miệng hắn không ngừng bài giảng thuyết của nhà truyền giáo đang cố đưa ra những giáo điều mê hoặc, “Bao lâu này tôi mơ tưởng được một người đàn bà ghen vì mình như thế mà không gặp. Tôi yêu cơn ghen của chị; cho tôi phần còn lại của cơn ghen đó đi. Quên anh ấy đi. Tôi có bà con ở Vancouver, hai đứa mình bay qua đó lập nghiệp. Cho tôi xin tình yêu của chị, cho tôi xin phần còn lại của cái ghen tuông mờ mắt của chị. Chị đã dành cho anh ấy quá đủ rồi. Anh ấy đã hưởng trọn vẹn cơn ghen đầu mùa. Chị cho tôi cơn ghen cuối mùa này đi. Tôi yêu chị mà! Chị yêu lại tôi nghe... yêu tôi nghe...”