- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thủ Trưởng Và Lái Xe

23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 35104)

thutruong_0_211x300_1Xe rón rén xuống dốc, cái dốc cao mà đường lại toàn sỏi đất. Ngọ liếc vào gương, khuôn mặt người đàn ông ngồi sau đang dãn ra. "Sao lão ta lại sợ chết thế nhỉ, lần nào đi qua cái dốc này mình cũng nghe lão lải nhải như thế, lão ấy hơn mình, xem nào, mình tuổi Ngọ, còn lão tuổi Thìn, thế là gần hai con giáp, vậy thì lão đã sống quá đủ rồi còn gì?"

- Chỉ còn khoảng 40 cây nữa chứ mấy.

- Vâng, theo đồng hồ công tơ mét. Thì còn đúng 38 cây nữa là về tới nhà, thưa chú.

- Thế thì cứ thư thả, đi đâu mà vội.

- Dạ.

Xe rung nhẹ làm đầu người đàn ông nghẹo sang một bên.

" Đồ con lợn, đúng là đồ con lợn.... Nhìn lão đang ngủ kìa, cái nốt ruồi ụ lên ở cổ lão, đúng là các cụ nói không sai. Đô la, vàng bạc trong nhà lão có đựng bằng sọt cũng không hết, lão giàu thế nên sợ chết là phải. Đời lão sướng thật, tiền nhiều đi liền với gái đẹp, cái con bé tối hôm qua chắc chỉ bằng tuổi con lão chứ mấy. Con bé đẹp thật, khi đi qua mình đã thấy mùi hương toả từ tóc nó, cái mùi ấy vừa ngửi là mình đã bủn rủn cả người, và làn da của nó nữa, trắng nõn nà dưới khe váy khi nó ngồi.

Xe nẩy nhẹ lên và một bàn tay của người đàn ông ngồi sau từ dưới hõm giữa hai đùn vắt lên qua trán.

"Chắc nó tưởng mình ngủ, như thế này mới giúp mình quan sát nó kỹ hơn. Mắt thằng này trắng lắm, trước sau cũng thành quân phản phúc... Thế mà mình đã nhận nó không chút đắn đo! Mà cũng là vì Nhiên thôi, Nhiên của mình ngày xưa... Ngày xưa nàng thật đẹp, mắt lúc nào cũng lóng lánh và đôi môi thì....Ôi, ngày ấy ở bụi trúc sau đình, mình đã cắn vào đôi môi đỏ mọng của nàng, và nàng đã lả đi sau nụ hôn ấy của mình.

Thế cho nên khi gặp lại mình đã sững sờ. Người đàn bà mà một thời mình yêu đã thành một bà lão... ha.. ha... không dục vọng, nói đúng ra là không một mảy may cảm xúc từ xác thịt, cô ấy đã đem đến cho mình điều ấy, một cảm giác hiếm hoi khi mình đứng trước đàn bà và mình đã nhận lời ngay khi cô ấy ngỏ lời nhờ mình giúp đỡ... Nó là con lớn của cô ấy, một thằng con trai sau hai năm không thi đỗ đại học ở nhà lêu lổng và thỉnh thoảng uống rượu chửi đời... ở vào cái tuổi nó, mình đã là sinh viên năm cuối đại học, mình đã lao vào học ngày học đêm với mong muốn thoát ra ngoài cái rặng tre làng ấy, cái rặng tre đêm đêm mình vẫn mơ về.... Đúng là ngày xưa mình cũng từng yêu Nhiên nhưng mình biết rất rõ là Nhiên không thể trở thành vợ mình được. Ngày ấy, chắc là Nhiên cũng yêu mình lắm, tội nghiệp cô ấy....

"Những ngón tay lão rất đẹp, ngón dài và trắng hồng, chứ không như cái cơ thể phì nộn kia, bàn tay của một kẻ chỉ quen cầm bút ký và đếm tiền. Bàn tay này đêm qua đã vuốt ve cơ thể đứa con gái kia... Trời ơi! Mình chỉ muốn được một đêm, không chỉ muốn được một khoảnh khắc bên cô ta, còn lão già này thì lại sở hữu hoàn toàn cái thân xác ấy. Mà con đàn bà đê tiện ấy, nó đến với lão cũng chỉ vì tiền, nếu mình nhiều tiền như lão thì nó có nhìn mình với con mắt ấy nữa không? Nó tự cho mình là ai mà dám nhìn mình như thế nhỉ? Hừ, nó cũng chỉ là một con điếm, một con đàn bà mạt hạng không hơn không kém.... Có thật lão ta đã ngủ không nhỉ? Kỳ lạ thật, kể cả khi lão ngủ mình cũng có cảm giác như là lão đang rình rập ai đó... Giá như mình có thể cho lão về thế giới bên kia, một lão già tiêu tiền bằng séc và một thằng nhà quê trên răng dưới các - tút như mình được cùng nhau ra nghĩa địa thì cũng thú vị đấy nhỉ... ha.. ha.

- Kìa đôi mắt nó đang loé lên những tia nhìn sát nhân rồi kia, nguy hiểm quá! Thằng này không tin được, lần này về mình phải tìm cách cho nó nghỉ việc thôi".

Người đàn ông vờ vươn vai tỉnh dậy:

- Sắp về nhà rồi.

- Vâng, chỉ còn hai cây nữa là về nhà rồi ạ!

- Ngọ à, kỳ này về tôi sẽ giới thiệu cho cậu một cô. Câu gần ba mươi rồi cũng phải có một mái ấm đi thôi.

"Hãy cứ tin lời tao nói, rồi về tao sẽ có cách với mày".

- Vâng thưa sếp, nhưng cháu nghèo thế thì ai người ta lấy.

"Đồ đạo đức giả, lão tưởng mình tin lời lão sao".

- Cái nghèo đâu có đáng phải xấu hổ, nó không cùng đẳng cấp với tình yêu đâu, ngày tôi lên thành phố, tôi là một thằng con trai có ước mơ được bay lên vũ trụ nhưng chỉ với một cái dạ dày lúc nào cũng rỗng không.. Ngày ấy, cậu không biết được lớp người như chúng tôi đã khổ như thế nào đâu, thế mà chúng tôi đã yêu hết mình....

Người đàn ông lại lạc về quá khứ "nghĩ mà khổ thật, trong suốt 5 năm đại học, mình chưa lúc nào được 45kg. Sau khi bảo vệ luận văn tốt nghiệp, muốn ăn một bát phở mậu dịch mà cũng không đủ tiền... Cứ mỗi lần Nhiên lên thăm mang cho mình mấy cân gạo với một ít khoai lang là mình lại mừng quýnh lên. Sao bây giờ mình mới nhớ lại chuyện này nhỉ... Chắc cô ấy chẳng bao giờ nghĩ về nó, cô ấy là một người đàn bà luôn vì người khác, cô ấy đã vì mình nhiều lắm, vậy mà bây giờ.... Vậy mà mình lại đang định đuổi việc thằng con độc nhất của cô ấy....

Người đàn ông quay mặt ra phía cửa cuốn cố tình không muốn Ngọ thấy được nét mặt đang thay đổi của mình.

"Lão ấy đang có ý đồ gì đây, người như lão ấy mà cũng biết yêu hết mình ư, đồ tồi..."

Xe sắp đến ngã ba, Ngọ nghiêng đầu sang trái quan sát: Một chiếc xe tắc xi từ một phố nhỏ lao ra như tên bắn, Ngọ hốt hoảng đạp phanh làm chiếc xe rê bánh quay ngoặt nửa vòng.. Người đàn ông bị bất ngờ chúi mạnh về phía trước, Ngọ nhoai người ra hẳn phía sau, giọng lạc đi:

- Chú có sao không chú?

Người đàn ông chỉ bị một cú va đập không vào chỗ hiểm nên ngồi dậy được ngay:

- Chú... chú.. không sao đâu.. cám ơn cháu.

Chưa bao giờ Ngọ thấy nét mặt xếp mình như thế "Chắc lão ấy đang vui vì thoát chết, không phải thế, lão ấy khác mọi ngày lắm.. Tại sao vừa rồi mình lại không giết lão nhỉ, tại sao nhỉ?"

Chiếc xe lại tiếp tục bò nốt quãng đường còn lại, lần này thì rón rén hơn, để lại một vài người hiếu kỳ dừng lại bên đường, chỉ trỏ... 

Nguyễn Tiến Đạt

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Bảy 20244:12 CH(Xem: 674)
Nàng ngồi lặng lẽ trên ghế sô-pha. Chiếc váy màu đen mở ra khoảng trống vô hình. Hai cánh tay rã rời đặt lên thành ghế. Ánh đèn màu nhập nhòa hắt trên phố vắng. Nàng ngồi chờ hắn về. Hắn sẽ đi trên chiếc xe bịt kín màu đen, gương mặt lạnh lùng. Hắn có mùi đàn ông pha hương gai cầu. Gót giày thường lấm một thứ gì đó rất ít, nhưng cũng đủ cho nàng phát hiện ra: cát bờ sông, bùn đất quánh đặc, than cháy, hoặc thứ gì không màu mùi vị mà lẩn quất xô đẩy chen lấn tanh tanh mùi đỏ nhầy nhụa. Hắn không thích nàng nói gì. Chỉ sở hữu một cách chậm rãi và ngông cuồng. Sau đó hắn đưa cho nàng một tập những tờ màu xanh. Chuông điện thoại reo. Nàng nhích người ể oải đứng lên với cái máy, ể oải a lô. Cánh tay mỏi đã có thể đưa lên, chậm rãi như chờ sự đồng lõa. Phía bên kia im lặng. Lạ thật, có lẽ ai nhầm máy. Ném máy xuống bàn, nàng lại co chân lên ghế trong tư thế chuẩn bị ngủ. Nhưng rồi điện thoại lại reo. Nàng không buồn đứng dậy nữa. Tự nhiên cơn buồn ngủ kéo đến. Nhưng chuông cứ reo...
17 Tháng Bảy 202411:26 SA(Xem: 723)
Sáng hôm đó, lễ đón tân sinh viên trường ĐH Kinh Tế diễn ra thật vui. Đặc biệt mấy anh sinh viên lớp trên lúc nào cũng háo hức chào đón tân sinh viên hơn cả. Hoàng Tùng cũng vậy, anh cùng với nhóm bạn hôm nay đến trường sớm hơn mọi khi. Áo quần thẳng nếp, đầu tóc gọn ghẽ phong thái lịch lãm nhất có thể. Trong buổi này có nhóm tân sinh viên nữ làm anh và nhóm bạn chú ý nhất là ba em trong trang phục áo dài trắng, vàng và xanh thiên thanh ngồi gần nhau bên góc trái hội trường
17 Tháng Bảy 20241:05 SA(Xem: 729)
Mấy tuần qua, nổi lên thống trị thế giới thông tin cả vỉa hè lẫn chính thống là biết bao lời rao giảng ồn ào về Nhân Quả, Nghiệp báo Luân hồi từ không ít vị “mũ cao áo dài” trong giới tu hành đạo Phật nhằm dẫn dụ Phật tử và đông đảo dân chúng vào mê hồn trận “Cúng dường”, “Giải oan”, “Giải nghiệp”, “Thỉnh vong”, “Trục vong Thỉnh linh bào thai”, v.v. Hắn chợt nhớ lại mồn một cái chết bi thảm của một ông Giám đốc dường phải trả nghiệp báo của ông bằng một tai nạn khủng khiếp mà nhiều năm qua, hắn tìm mọi cách cố tình rũ bỏ khỏi trí nhớ mệt mỏi của hắn nhưng không sao làm nổi…
05 Tháng Bảy 202410:12 CH(Xem: 1502)
Hắn đắm mình cả giờ trong khung cảnh tịch mịch và thiêng liêng của ngôi chùa giữa mưa bụi đầu xuân miền châu thổ sông Hồng… Đó là chùa Hương Hải Thiền, xã Lệ Chi, Huyện Đông Anh Hà Nội, ngôi chùa lần đầu tiên hắn tới trong dịp về thắp hương tưởng niệm 10 năm Hòa thượng Thích Thông Lạc viên tịch.
15 Tháng Sáu 20244:23 SA(Xem: 2060)
Sau một tháng ròng rã ngoài khơi. Bành gọi điện thoại di động về nhà cho cô vợ yêu rằng con tàu anh đang ở hải phận Quy Nhơn. Bành nắm vô lăng từ suốt đêm qua sau khi rời khỏi hải phận ngư trường quen thuộc Trường Sa một vài hải lý. Đang trên đường trở về và hẳn sẽ có một chuyền bội thu. Gần bảy mươi con cá bò gù (cá ngừ đại dương), dự kiến khỏan trên ba tấn cá.
05 Tháng Sáu 20241:44 SA(Xem: 2841)
Toát mồ hôi, loạng choạng đứng dậy, nhìn cái túi thức ăn đầy sợ hãi. Tôi cầm lấy ném tất cả vào thùng rác, rồi lết trên vỉa hè gọi một chiếc taxi đưa đến khách sạn gần đấy. Tôi chỉ kịp gọi cho một ông bạn lính cũ, nói gọn lỏn “huỷ nhậu”, rồi vật ra giường. Nằm liệt. Tôi nhanh chóng chìm vào trong một cơn ác mộng. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của hai cô gái cùng chuyến tàu đêm năm nào. Họ đang bay ngay phía trên tôi, trong bầu trời mùa xuân đầy hoa thơm cỏ lạ chim hót ríu ran. Còn tôi đang nằm trong cái toa tàu đen sì nhìn lên.
27 Tháng Năm 202411:00 SA(Xem: 3189)
Đã hai giờ đồng hồ, trong lớp học của bé, 31 bạn học với 02 cô giáo cùng 03 mẹ phụ huynh vẫn còn vui liên hoan cuối năm, còn bé thì cứ mong ngóng bố mẹ tới đón từ lâu, lâu tựa cả một buổi học mà không được ra chơi ấy chứ…
23 Tháng Năm 202412:21 SA(Xem: 3130)
Anh Trần Đình Đài là con trai thứ trong một gia đình trung lưu ở quận 3, Saigon xưa. Mẹ anh cũng là hậu duệ của hoàng gia triều Nguyễn. Cha anh là một trí thức vì vậy cả đàn con, bảy đứa ba mẹ đều cho ăn học đến nơi đến chốn. Những năm tháng ấy, đất nước bất ổn, tiếng súng vẫn hăm he đau đó trên đầu, bên cạnh cuộc sống bất an là vậy nhưng cha mẹ anh vẫn cố làm lụng để chăm lo cho con cái, trang trải cuộc sống. Mẹ anh tần tảo đủ mọi việc như buôn bán, chạy hàng chợ trên chợ dưới để làm sao các con đều được học hành nên người.
23 Tháng Năm 202412:01 SA(Xem: 3173)
Ánh hoàng hôn cuối cùng lóe lên trên đường cái quan. Trời nhập nhoạng. Hành giả nhìn trước nhìn sau, rời đường nhựa, lẻn bước vào một lối mòn. Một cô gái trạc 28 tuổi đeo túi xách và máy ảnh từ xa chạy tới và rảo bước theo ông.
06 Tháng Năm 20243:11 CH(Xem: 3586)
“Thưa ngài, về đồ ăn mà các ngài chỉ định nhà hàng mang đến, xin vui lòng thu xếp người để chúng tôi trao đổi rõ hơn về các quy định của khách sạn”. Guillaume đánh thức tôi dậy trong dòng hồi tưởng một cách chuyên nghiệp. Tôi lia mắt qua từng đồ vật, chi tiết, màu sắc được phối một cách hài hoà, tinh mỹ trong căn phòng tổng thống, quả là không chê vào đâu được với một gã đã từng phục vụ tại thế giới du lịch như Guillaume. Tất cả chúng đều bóng loáng không một hạt bụi. Hẳn tôi đã bước vào, đi quanh, ngó nghiêng, ngồi xuống cái sofa này như một kẻ mộng du, rồi trầm mặc trong sự ngỡ ngàng của gã.