- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,564,216

Thủ Trưởng Và Lái Xe

23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 29012)

thutruong_0_211x300_1Xe rón rén xuống dốc, cái dốc cao mà đường lại toàn sỏi đất. Ngọ liếc vào gương, khuôn mặt người đàn ông ngồi sau đang dãn ra. "Sao lão ta lại sợ chết thế nhỉ, lần nào đi qua cái dốc này mình cũng nghe lão lải nhải như thế, lão ấy hơn mình, xem nào, mình tuổi Ngọ, còn lão tuổi Thìn, thế là gần hai con giáp, vậy thì lão đã sống quá đủ rồi còn gì?"

- Chỉ còn khoảng 40 cây nữa chứ mấy.

- Vâng, theo đồng hồ công tơ mét. Thì còn đúng 38 cây nữa là về tới nhà, thưa chú.

- Thế thì cứ thư thả, đi đâu mà vội.

- Dạ.

Xe rung nhẹ làm đầu người đàn ông nghẹo sang một bên.

" Đồ con lợn, đúng là đồ con lợn.... Nhìn lão đang ngủ kìa, cái nốt ruồi ụ lên ở cổ lão, đúng là các cụ nói không sai. Đô la, vàng bạc trong nhà lão có đựng bằng sọt cũng không hết, lão giàu thế nên sợ chết là phải. Đời lão sướng thật, tiền nhiều đi liền với gái đẹp, cái con bé tối hôm qua chắc chỉ bằng tuổi con lão chứ mấy. Con bé đẹp thật, khi đi qua mình đã thấy mùi hương toả từ tóc nó, cái mùi ấy vừa ngửi là mình đã bủn rủn cả người, và làn da của nó nữa, trắng nõn nà dưới khe váy khi nó ngồi.

Xe nẩy nhẹ lên và một bàn tay của người đàn ông ngồi sau từ dưới hõm giữa hai đùn vắt lên qua trán.

"Chắc nó tưởng mình ngủ, như thế này mới giúp mình quan sát nó kỹ hơn. Mắt thằng này trắng lắm, trước sau cũng thành quân phản phúc... Thế mà mình đã nhận nó không chút đắn đo! Mà cũng là vì Nhiên thôi, Nhiên của mình ngày xưa... Ngày xưa nàng thật đẹp, mắt lúc nào cũng lóng lánh và đôi môi thì....Ôi, ngày ấy ở bụi trúc sau đình, mình đã cắn vào đôi môi đỏ mọng của nàng, và nàng đã lả đi sau nụ hôn ấy của mình.

Thế cho nên khi gặp lại mình đã sững sờ. Người đàn bà mà một thời mình yêu đã thành một bà lão... ha.. ha... không dục vọng, nói đúng ra là không một mảy may cảm xúc từ xác thịt, cô ấy đã đem đến cho mình điều ấy, một cảm giác hiếm hoi khi mình đứng trước đàn bà và mình đã nhận lời ngay khi cô ấy ngỏ lời nhờ mình giúp đỡ... Nó là con lớn của cô ấy, một thằng con trai sau hai năm không thi đỗ đại học ở nhà lêu lổng và thỉnh thoảng uống rượu chửi đời... ở vào cái tuổi nó, mình đã là sinh viên năm cuối đại học, mình đã lao vào học ngày học đêm với mong muốn thoát ra ngoài cái rặng tre làng ấy, cái rặng tre đêm đêm mình vẫn mơ về.... Đúng là ngày xưa mình cũng từng yêu Nhiên nhưng mình biết rất rõ là Nhiên không thể trở thành vợ mình được. Ngày ấy, chắc là Nhiên cũng yêu mình lắm, tội nghiệp cô ấy....

"Những ngón tay lão rất đẹp, ngón dài và trắng hồng, chứ không như cái cơ thể phì nộn kia, bàn tay của một kẻ chỉ quen cầm bút ký và đếm tiền. Bàn tay này đêm qua đã vuốt ve cơ thể đứa con gái kia... Trời ơi! Mình chỉ muốn được một đêm, không chỉ muốn được một khoảnh khắc bên cô ta, còn lão già này thì lại sở hữu hoàn toàn cái thân xác ấy. Mà con đàn bà đê tiện ấy, nó đến với lão cũng chỉ vì tiền, nếu mình nhiều tiền như lão thì nó có nhìn mình với con mắt ấy nữa không? Nó tự cho mình là ai mà dám nhìn mình như thế nhỉ? Hừ, nó cũng chỉ là một con điếm, một con đàn bà mạt hạng không hơn không kém.... Có thật lão ta đã ngủ không nhỉ? Kỳ lạ thật, kể cả khi lão ngủ mình cũng có cảm giác như là lão đang rình rập ai đó... Giá như mình có thể cho lão về thế giới bên kia, một lão già tiêu tiền bằng séc và một thằng nhà quê trên răng dưới các - tút như mình được cùng nhau ra nghĩa địa thì cũng thú vị đấy nhỉ... ha.. ha.

- Kìa đôi mắt nó đang loé lên những tia nhìn sát nhân rồi kia, nguy hiểm quá! Thằng này không tin được, lần này về mình phải tìm cách cho nó nghỉ việc thôi".

Người đàn ông vờ vươn vai tỉnh dậy:

- Sắp về nhà rồi.

- Vâng, chỉ còn hai cây nữa là về nhà rồi ạ!

- Ngọ à, kỳ này về tôi sẽ giới thiệu cho cậu một cô. Câu gần ba mươi rồi cũng phải có một mái ấm đi thôi.

"Hãy cứ tin lời tao nói, rồi về tao sẽ có cách với mày".

- Vâng thưa sếp, nhưng cháu nghèo thế thì ai người ta lấy.

"Đồ đạo đức giả, lão tưởng mình tin lời lão sao".

- Cái nghèo đâu có đáng phải xấu hổ, nó không cùng đẳng cấp với tình yêu đâu, ngày tôi lên thành phố, tôi là một thằng con trai có ước mơ được bay lên vũ trụ nhưng chỉ với một cái dạ dày lúc nào cũng rỗng không.. Ngày ấy, cậu không biết được lớp người như chúng tôi đã khổ như thế nào đâu, thế mà chúng tôi đã yêu hết mình....

Người đàn ông lại lạc về quá khứ "nghĩ mà khổ thật, trong suốt 5 năm đại học, mình chưa lúc nào được 45kg. Sau khi bảo vệ luận văn tốt nghiệp, muốn ăn một bát phở mậu dịch mà cũng không đủ tiền... Cứ mỗi lần Nhiên lên thăm mang cho mình mấy cân gạo với một ít khoai lang là mình lại mừng quýnh lên. Sao bây giờ mình mới nhớ lại chuyện này nhỉ... Chắc cô ấy chẳng bao giờ nghĩ về nó, cô ấy là một người đàn bà luôn vì người khác, cô ấy đã vì mình nhiều lắm, vậy mà bây giờ.... Vậy mà mình lại đang định đuổi việc thằng con độc nhất của cô ấy....

Người đàn ông quay mặt ra phía cửa cuốn cố tình không muốn Ngọ thấy được nét mặt đang thay đổi của mình.

"Lão ấy đang có ý đồ gì đây, người như lão ấy mà cũng biết yêu hết mình ư, đồ tồi..."

Xe sắp đến ngã ba, Ngọ nghiêng đầu sang trái quan sát: Một chiếc xe tắc xi từ một phố nhỏ lao ra như tên bắn, Ngọ hốt hoảng đạp phanh làm chiếc xe rê bánh quay ngoặt nửa vòng.. Người đàn ông bị bất ngờ chúi mạnh về phía trước, Ngọ nhoai người ra hẳn phía sau, giọng lạc đi:

- Chú có sao không chú?

Người đàn ông chỉ bị một cú va đập không vào chỗ hiểm nên ngồi dậy được ngay:

- Chú... chú.. không sao đâu.. cám ơn cháu.

Chưa bao giờ Ngọ thấy nét mặt xếp mình như thế "Chắc lão ấy đang vui vì thoát chết, không phải thế, lão ấy khác mọi ngày lắm.. Tại sao vừa rồi mình lại không giết lão nhỉ, tại sao nhỉ?"

Chiếc xe lại tiếp tục bò nốt quãng đường còn lại, lần này thì rón rén hơn, để lại một vài người hiếu kỳ dừng lại bên đường, chỉ trỏ... 

Nguyễn Tiến Đạt

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Bảy 20219:22 CH(Xem: 392)
Đó là vào những ngày mùa thu Canh Thìn, năm Minh Mạng thứ nhất (1820), "dịch phát ở Hà Tiên rồi lan ra toàn quốc" (Đại Nam Thực lục). Khi vua bảo các quan: "Theo sách vở chép thì bệnh dịch chẳng qua chỉ ở một châu một huyện, chưa có bao giờ theo mặt đất lan khắp như ngày nay", triều thần Phạm Đăng Hưng đã tâu rằng: "Thần nghe dịch bệnh từ Tây dương sang", nghĩa là triều đình đã có nhiều người biết dịch bệnh truyền qua các thuyền buôn đến từ Ấn Độ, và dịch tràn lan do khí độc (lệ khí) phát tán. “Thực lục” còn viết: "Vua lấy bạch đậu khấu trong kho và phương thuốc chữa dịch sai người ban cấp", cho ta biết đây là một trận dịch tả.
14 Tháng Bảy 20215:45 CH(Xem: 645)
Cái loa phường treo trên trụ điện đọc tin ra rả, ngày ba buổi. Sáng, trưa, chiều. Tin tức luôn sốt dẻo có từ trung ương tới địa phương, nhưng mấy ngày rày, thời lượng tin dành phần lớn nói về tình hình bệnh dịch cúm cô vi – Vũ Hán. Sau một năm, tình hình bệnh dịch tạm thời lắng xuống, theo lời từ cái loa phường phát ra trên trụ điện, đó là chiến công hiển hách của các cấp chính quyền từ trung ương đến địa phương, chống dịch như chống giặc. Những thành quả gặt hái được năm qua như mặt trời luôn tỏa sáng ở xứ ta, như cái trụ điện ở Mỹ nếu nó biết đi, nó cũng cố lết về. Câu ví von của cấp lãnh đạo làm nức lòng mọi người.
15 Tháng Sáu 20211:10 SA(Xem: 1240)
Tin tay lái xe của văn phòng Bộ dương tính covid, đưa về cơ quan lúc cuối giờ chiều. Choáng váng. Chưa ai kịp định thần xem nên làm gì thì xe cấp cứu 115 đã hú còi inh ỏi, lao đến trụ sở Bộ nhấc ngay đi điều trị tập trung. Công an, dân phòng rầm rập đến theo sau, kéo dây thép gai, dựng hàng rào phong tỏa cách ly luôn tòa nhà trụ sở Bộ nằm trên một con phố sầm uất nhất thủ đô.
05 Tháng Sáu 202112:24 SA(Xem: 1297)
Có tiếng huyên náo, ầm ĩ ở ngoài sân, hai bệnh nhân nặng trong lúc nhân viên chăm sóc sơ hở đã lẻn ra ngoài sân choảng nhau. Kẻ ra đòn là một bệnh nhân gày nhom nhưng sức mạnh thì phi thường, gã giáng những cú đấm như trời giáng vào mặt bệnh nhân cao to, lực lưỡng, máu me be bét cả mặt nhưng bệnh nhân cao to lại không chống đỡ mà miệng còn cổ vũ cho đối thủ đánh nữa đi, đánh mạnh vào, cứ như thể càng được đánh thì càng lấy làm sung sướng lắm !
02 Tháng Sáu 20218:19 CH(Xem: 1437)
“Tưởng tượng thế nhưng mùa thu chưa đến, khi trời cuối hè hãy còn trong xanh với những cụm mây trắng bay lơ lửng trên cao thì Hương đoạn tuyệt với tôi và chúng tôi không còn gặp nhau nữa. Một buổi tối Hương đến bất thần và chạm trán với Stacey trong nhà. Thật khó giải thích cho sự có mặt của một thiếu nữ tóc vàng với một thân hình nảy nở mà trên người chỉ có cái xì-líp nhỏ như chiếc khăn mùi-xoa đang cùng tôi ngồi uống rượu. Tôi và kiều nữ tóc vàng đang chơi strip poker và tôi đang thắng lớn. - Anh thật khốn nạn! Hương chỉ nói được có thế rồi thẳng tay quăng trả lại chìa khóa nhà cho tôi, chạy nhanh ra xe phóng đi, suýt đâm vào một trong mấy cây cổ thụ. Đến lượt Stacey đứng lên vơ mớ quần áo mặc vội vào người rồi hằn học bảo: - Sao lúc nãy anh nói tôi anh không có ngưòi yêu, chứ cô Việt Nam đó là ai, không thể là chị em được. Anh là thằng nói láo! Tôi không thích người nói láo, tôi cũng không thích xen vào những cuộc tình của người khác gây đổ vỡ."
19 Tháng Năm 20219:14 CH(Xem: 1222)
Dịch bệnh COVID-19 lan truyền rất nhanh . Bệnh nhân nhập viện liên tục khiến bệnh viện gần như quá tải. Trong tình trạng này, chúng tôi cần phải thắt chặt quy chế của bệnh viện, là cách ly người bệnh để tránh sự lây nhiễm. Đó là một quyết định không dễ dàng chút nào, vì bệnh nhân phải đơn độc suốt quá trình điều trị đau đớn. Nhưng không có cách nào khác. / Tôi dừng chân bên ngoài phòng bệnh nhân cuối cùng của Khu chăm sóc đặc biệt, lặng lẽ nhìn vào. Bà Mary nằm trên giường với ống thông khí tiếp oxy xuyên qua cổ. Chồng bà, ông Bob, ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, đặt tay lên chân bà , cẩn trọng quan sát những diễn biến của biểu đồ theo dõi đặt trên đầu giường. / Tôi ngần ngại gõ cửa, bước vào.
14 Tháng Năm 20215:31 CH(Xem: 1209)
Tôi trở về nước lần này không phải để du lịch, mà để hoàn tất các thủ tục để đi định cư ở Vương Quốc Hòa Lan. Xa quê hương chỉ một thời gian ngắn, ngày trở về lòng tôi đã bồi hồi xúc động khi nhìn thấy lại quê hương Miền Nam… huống chi những người xa quê nhà đã trên bốn mươi năm vẫn chưa một lần trở về, thì nỗi thương nhớ quê hương sẽ làm cho họ khắc khoải biết bao nhiêu. Hôm nay là ngày đầu tuần nên người đến làm hồ sơ tại Chi Cục Thuế của quận… không đông. Tôi là người cuối cùng của buổi chiều hôm nay khi đồng hồ chỉ ba giờ hai mươi phút.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 1178)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 1428)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
22 Tháng Tư 202112:08 SA(Xem: 1765)
"Chiến thích được vuốt ve, âu yếm. Tôi cũng thích được vuốt ve, âu yếm. Nhưng tôi không thích làm cái chuyện đó với chàng. Chiến thích hôn môi, nhưng tôi cố tránh, vì không thích mùi thuốc lá quá nặng. Răng của thằng chả cũng không được đẹp, đôi lúc dính thịt gà, thịt vịt… thật khủng khiếp. Cho nên tôi luôn xoay mặt tránh chỗ khác. Chàng có hơi bực với thái độ hờ hững này…" (Nguyễn Thạch Giang)