- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

CUỐN SÁCH BỊ BỎ QUÊN

30 Tháng Mười 20189:28 CH(Xem: 47253)


NhuSen - khanhtruong
Như Sen - tranh Khánh Trường

Mưa không ngưng từ ngày cô bỏ đi.
Cô đếm từng đêm.
Đã 4000 đêm mưa.
Từ khi cô đã cuống cuồng bỏ chạy, đã hấp tấp đến nỗi không kịp mang theo một thứ gì, cô lật đật lưỡi đưỡi, vấp váp, rồi vùng dậy, đứng lên, lao ra khỏi vùng phai tàn.
Phải rồi, ở đó, trong bóng tối mát dịu của người đàn ông ấy, quanh chỗ rợp đổ xuống của bờ vai rộng mà cô dựa vào mỗi đêm, quanh vồng ngực ấm mà cô chúi vào mỗi đêm, giờ chỉ là một vùng phai tàn.
Từ khi cô bỏ chạy, đã được 4000 đêm.
4000 đêm mưa không ngớt.
4000 đêm cô chạy vòng quanh, cánh cửa sổ màu xanh, có bốn ngọn đèn vàng, dưới chao đèn vàng, 4000 con thiêu thân lả tả rụng cánh. Cô cũng như con thiêu thân, cô bay vòng quanh cánh cửa sổ ấy.
Người đàn ông ngồi trong bóng tối màu đỏ thẫm của rượu vang, ánh sáng lọc qua chất rượu, trong vắt, lóng lánh, đầu hơi ngẩng lên, mắt nhìn bình thản. Vẫn bình thản như vậy, suốt 4000 đêm cô bỏ đi.
Bình thản mà chăm chú, anh lựa một cuốn sách mới. Từ trên kệ sách.

Cô rùng mình, rên nhỏ, nỗi đau như con dao mỗ, mỏng lẹm, bén ngót lách nhẹ vào cơ tim, và dừng lại ở đó một chút, rồi thản nhiên, thản nhiên vì thói quen và chuyên nghiệp, rạch từng nhát sâu mà đằm vào sâu trong bó cơ, để không tuôn ra một giọt máu nào.
Cô chỉ là một cuốn sách mỗi đêm.
Huống chi cô chỉ là một cuốn sách.
Bị bỏ lại trên kệ sách.
Cô chỉ là một cuốn sách bị bỏ lại trên kệ sách của anh. Bỏ lại trong vội vã, trong hấp tấp, rời đi. Và ngay lập tức khi anh rời đi, tâm trí anh không còn ở bên cô nữa.
Rời đi là quên lãng.
Cô không tham dự vào cuộc đời của anh.
Cô không là một phần của cuộc đời anh.
Không, ngay chỉ là một ngày, hay một buổi.
Cô không là buổi sáng của anh, cũng không là buổi trưa, không phải là ngày chói nắng cùng anh dưới ánh mặt trời, ngắm anh nheo mắt, ngắm đường rảnh sâu nơi khóe miệng anh cười.
Có thể cô được ở bên anh vào buổi tối, khi anh dừng lại, ngắm nhìn cô bằng cặp mắt đắm đuối và vui tươi, tay anh chạm vào cô, vuốt ve dọc nơi bìa gáy, một luồng điện, phấn khích, và nôn nao, rùng rùng chạy dọc khắp thân thể cô. Và rồi anh cúi người, khuôn mặt thân thuộc, ở trong giấc mơ của cô hằng đêm, kề sát cô, gần lắm, hơi thở nóng hổi gần như trùm lên cô, bao bọc lấy cô trong làn sương ẩm ướt, làm cô mụ mị:
- Đêm nay em ở bên tôi nhé.
Và thế là cô ở trong vòng tay anh, gần như chìm ngập trong niềm sung sướng, hân hoan, đến muốn hét lên. Sau đó là khao khát, là run rẩy, da thịt cô rùng mình dưới bàn tay anh rất chậm rãi, lật mở, từng trang một, đôi mắt anh đốt cháy cô, từng dòng một. Lũ chữ nghĩa rộn ràng, hớn hở rùng rùng chạy trên bàn chân líu ríu và nhỏ bé, nôn nao chờ đến lượt chạm vào những ngón tay anh và ùa trào ra tràn trề vào trong mắt anh, trong tâm trí sâu xa và rộng mở của anh.

Cho đến tận vào khuya, khi anh đã ngủ thiếp đi rồi, cô vẫn mở toang ở bên cạnh anh, thao thức, xôn xao, rạo rực một niềm vui sướng của gần gũi và được âu yếm. Cô vụng trộm nương theo cơn gió lất phất sau bức màn cửa, ve vuốt từng lọn tóc của anh, mê mẫn ngắm nghía khuôn mặt anh thư thái trong giấc ngủ và se sẽ nhói đau khi anh mơ màng gọi tên một ai đó, không phải tên cô.
Cô kêu lên khe khẽ, rụt rè vì quá nhỏ bé:
- Em có một cái tên.
Tên của cô chỉ là tên một cuốn sách bị bỏ lại trên kệ sách.
Đó là buổi sáng hôm sau, khi cô chỉ còn là cuốn sách bị bỏ lại trên kệ sách.
Anh thôi không chạm vào cô nữa, và ngay lập tức, cô không còn nằm trong trí nhớ của anh, như cả đêm qua, cô không hề tồn tại, không hề ở bên anh, trong vòng tay anh, và anh say sưa đọc cô, từng dòng một.
Cô không ở cùng anh trên con đường anh đi. Cô không thuộc về chuyến đi của anh. Cô chỉ tưởng tượng trong âu lo, anh như thế nào trên những chặng đường đó, có chuyện gì sẽ xảy ra với anh không, và anh có trở về với cô, bên kệ sách hay không?

Cô cũng không ở trong anh ở quán cà phê đó, dưới ánh đèn màu vàng, hai ly cà phê sữa đá đối diện nhau, và giọng cười, cái xiết tay làm tan chảy viên đá thành từng vòng tròn quấn vào nhau dưới đáy dĩa. Cô không có ở trong vòng tròn lồng vào nhau đó.
Cô cũng không nằm trên mặt bàn, ngổn ngang tài liệu của anh đang làm việc, cô đã mơ mình là một trang thôi trong chồng hồ sơ dầy cộp anh đang tì tay vào, cảm thấy được hơi thở của anh qua những mach máu li ti, và nhòe mờ đi vì cảm động và vì hơi thở ẩm.
Cô ở lại trên kệ sách, ngẩn ngơ nghe những trang đầu, thì thầm nói với những trang sau, rằng anh sẽ quay trở lại, vì anh chưa đọc đến trang sau cùng, những trang sau cùng, e lệ chín đỏ vì mong chờ, thầm ghen tỵ với dấu tay và mùi mồ hôi của anh còn lưu lại ở những trang đầu, thầm mơ mộng biết đâu, đêm nay, hay đêm mai, anh sẽ lướt đầu ngón tay màu hồng da thịt của anh lên và dừng lại, đánh dấu một dòng mà anh đặc biệt yêu thích ở nơi đó.
Chỉ nghĩ tới đây thôi, toàn thân cô đã nung nóng cháy lên.
Cơn khát cháy của một cuốn sách bị bỏ lại trên kệ sách.
Anh có thể quên ngay, cuốn sách anh đã đọc qua một đêm, dù lơ đãng, hay say sưa, vì vị trí của cuốn sách là nằm lại trên kệ sách, và làm bạn với lớp bụi cũ kỹ, dửng dưng, một khi anh đã đọc qua rồi, và dần rơi vào lãng quên của anh, có nhiều hơn nửa chăng, chỉ là một dòng hồi ức đẹp, vì anh sẽ không đọc lại hai lần, cùng một quyển sách, phải không anh?
Anh có thể không còn nhớ nữa, cái bìa sách xinh đẹp mà một đêm anh vô tình chọn lựa và vuốt ve, mà làm sao anh biết được, cảm xúc nôn nao, hân hoan đến ứa nước mắt, của một quyển sách được chọn cho một đêm? Và rồi cảm giác tức tủi, đau đớn, ủ ê của cùng cuốn sách ấy bị bỏ lại trên kệ sách, sau một đêm?

Dù có thế nào đi nữa, thì cuốn sách, bị bỏ lại trên kệ sách, cũng không thể quên, có phải không? Làm sao cho một quyển sách biết quên, bàn tay một người , một ngày chạm đến nó, đọc nó từ trang đầu đến trang sau cùng, và thầm thì với nó, dù chỉ một lần:
- Tôi chọn em , đêm nay cùng với tôi.
Với một quyển sách, một đêm là đủ cho một đời.
Và một quyển sách, chỉ cần được đọc một lần , cho một đời mà thôi.
Người đàn ông đó đã đi đến cuối con đường.

Riêng một mình cô cứ chạy theo vòng tròn xoắn ốc của thương nhớ.
Trong đám mây mưa, cô đứng thở dốc, vì kiệt sức, vì cơn đau, mỗi một lúc lại nhói lên, tự rên lên, trong tim.
Đã 4000 đêm, cô chạy vòng quanh cửa sổ màu xanh có chao đèn màu vàng của người đàn ông ấy.
Trời mưa tầm tã.
Anh lơ đãng nhìn ra cửa sổ.
Cửa kính mờ mịt hơi thở ẩm. Phập phồng. Nhưng chẳng có ai cả. Chỉ là một chiếc lá vàng, theo gió rời khỏi cành. Nằm một mình, trỏng trơ. Trên gờ cửa.
Anh mỉm cười, thản nhiên, quay vào kệ sách, cúi xuống, nhìn chăm chú:
- Đêm nay em ở bên tôi nhé.
Anh âu yếm, nói với một- cuốn- sách- khác.

 

UYÊN LÊ
14.10.2017

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 39223)
Lần đầu tiên trở thành đàn bà chị đã khóc. Người đó ôm chị vào lòng vỗ về như một đứa trẻ.
18 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 47100)
...Cô giơ bàn tay ra nắng, nắng rất ấm, lung linh trên tay, trên vai và thả những khoang nắng trên mặt cô. Cô ngồi xuống bên thành hồ, thong thả ném từng nắm thức ăn cho cá....
15 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 34781)
Khúc bãi hình cánh cung. Phần cuối bãi đá ngầm lởm chởm khuất lấp với xóm chài Merang bởi một ngọn núi trọc kéo dài từ những cánh rừng dừa lả ngọn tới sát chân sóng. Ngọn hải đăng chót vót trên đỉnh núi trần trụi.
15 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 38919)
Nỗi vui mừng vỡ òa trong tôi phút đó khi đã nhận ra Luân, Luân trên kia, Luân đứng đó, bắt tôi phải chạy bay lên mới đúng. Nhưng trước bấy nhiêu con mắt cùng chăm chú ngó xuống người lạ mặt như một cái đích, họ chưa nhận ra ai, tự nhiên tôi thấy ngượng, ngượng đến nỗi nóng bừng cả mặt mũi.
23 Tháng Hai 200912:00 SA(Xem: 37609)
Tháng ba, cây gạo bắt đầu nở hoa, những bông hoa chúm chím rồi đỏ rực như những ngọn đuốc sáng cả một khu không gian, lũ chim bồ các không biết bay từ đâu tới đậu trên ngọn kêu nháo nhác. Cây gạo già nua, đứng trơ trơ trên bãi sông, cành cây khúc khuỷu, gốc to chừng ba người ôm và nổi lên những cái u sần sùi như mặt quỷ...
22 Tháng Hai 200912:00 SA(Xem: 41111)
Thật ra, tôi lắm chuyện, chứ chỉ cần vẫy tay thì mông Trang tôi cũng úp mặt vào được ngay, đã muốn thổn thức thì sao không thổn thức ngay tại chỗ cho tiện, từ xa để làm gì. Nhưng tình cảm con người không có đơn giản như vậy, cho tôi diêm dúa một chút chứ. Người ta thích chó thích mèo, vì tình cảm nó đơn giản. Người ta thích đàn ông đàn bà, vì tình cảm nó phức tạp.
17 Tháng Giêng 200912:00 SA(Xem: 37941)
Nàng tựa sát người vào ô cửa kính nhỏ nhắn vừa mới được mở ra trước mắt sau khi đưa tay kéo nhẹ tấm màn chắn màu xanh lam, cùng một màu với ba dãy ghế dài thẳng tắp từ đầu đến cuối bên trong chiếc phi cơ.
17 Tháng Giêng 200912:00 SA(Xem: 48892)
Phong thường bảo: "Đời tàn nhẫn lắm. Nhất là đối với đàn bà". Tôi cười: "Em là con gái". Phong lại bảo: "Nhưng em có bản năng đàn bà. Mọi người con gái đều có bản năng đàn bà".
17 Tháng Giêng 200912:00 SA(Xem: 48830)
- Ông cần gặp ai? - Tôi muốn gặp bà Nguyễn Thị Thầu Dầu. - Dạ tôi đây. Còn ông là…. - Công An văn hóa, cục XL chuyên ban SML.
11 Tháng Giêng 200912:00 SA(Xem: 33387)
Thôn nói Thôn phải đi khỏi đây vì có quá nhiều chuyện buồn. Những chuyện buồn ám ảnh đêm đêm, Thôn không ngủ được. Chú Lầu không hiểu có biết gì không, cứ líu lo: "Này, con dzoi nó phá kinh lắm!". Tôi gật chiếu lệ: "Voi mà phá thì thôi...". Chú Lầu không tha: "Dưới rẫy tôi có một bầy dzoi, nó phá...".