- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
287,134

Mây Ngàn

03 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 34941)

w-hoangchienthang_0_121x300_1

Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu, Hoàng Chiến Thắng,sinh năm1980, dân tộc Tày,quê quán:Chợ Đồn – Bắc Kạn. Hiện đang là Sinh viên Trường Viết Văn Nguyễn Du. Các bút danh khác: Hoàng Vũ Nguyên Phương, Hoàng Thắng, Chiến Hoàng...

TCHL

 

 

1

Cha tôi lững thững đi vào, tiếng rẹt bẹt từ sàn nhà được làm bằng tre vang lên theo mỗi bước chân ông. Con nghé dưới sàn nô đến ngộ, tôi thèm lắm cái cảm giác tung tẩy, thèm lắm cái cảm giác được là một con nghé. Vậy đấy! Có đời thủa nhà ai lại muốn mình là một con nghé con kia chứ!

Và có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi tưởng tượng nổi ngoài kia lại có một bầu trời khác. Một góc nhỏ tối tăm, những hàng cột đen kít từ đời ông nội để lại cùng đống lửa lập loè mà tôi chỉ thấy được vào buổi đêm là những thứ gần gũi hơn cả. Ngoài ra, đều không nằm trong tiềm thức của tôi.

Người đàn ông có dáng người tiều tuỵ, ánh mắt đục buồn, cương trực ấy là cha. Ông cũng như tôi, kiên nhẫn, đợi chờ và hy vọng. Tôi đọc được ý nghĩ của ông có lẽ cũng bởi chúng tôi đều ở cùng trong một thế giới khác-thế giới của sự im lặng. Những giao cảm thay cho ngôn ngữ, những hành động là lời nói thương yêu. Đôi khi con người ta không nhất thiết phải lên tiếng. Sự im lặng có lẽ còn có sức biểu cảm mạnh mẽ hơn ngôn ngữ rất nhiều. Đó là thứ ngôn ngữ riêng của thế giới mà hai cha con tôi đang sống. Bầu trời ấy khum khum được chống lên bởi những chiếc cột ám đen muội khói. Tôi hài lòng, còn cha dường như cam chịu. Đó là tất cả những gì chúng tôi có trong suốt chuỗi thời gian dài.

Thú thực tôi không nhớ mặt mẹ và cả cha... tôi chỉ lờ mờ hình dáng của người đàn ông mỗi đêm muộn lại ngồi dậy bên tôi. Tiếng thở dài và những bước chân là thứ âm thanh thường trực nhất.

Lần cuối cùng tôi nghe tiếng mẹ, đã lâu lắm, cũng như cái vòm trời đen kịt kia không biết đã bắt đầu như vậy tự bao giờ. Nhưng tôi nhớ rất rõ từng tiếng một của cha: "Thôi mình cứ đi, ở với tôi khổ thế đủ rồi, tôi không trách mình đâu!" .

Và mẹ tôi đi thật. Từ lần đó thế giới của chúng tôi chìm vào im lặng, giống như một sự im lặng mặc định vậy.

Tiếng radio lại vang lên. Tôi không hiểu họ nói những gì trong đó bởi những thứ tôi nghe được cao siêu quá, vượt xa khỏi tầm hiểu biết của tôi nhiều quá. Nhưng tôi biết cha rất buồn. Mỗi khi nghe xong, tiếng thở dài lại cất lên, hệt như ngày mẹ tôi rời khỏi thế giới của chúng tôi vậy.

2

Tôi mơ màng thấy mình lơ lửng trên cái vòm trời khum khum bết đầy bồ hóng. Phía dưới, cha đang nghiêng đầu đưa miệng vào ống thổi, muội than cùng khói bếp làm mắt cha đỏ hoe. Tôi cố sức mình hòng khoét thủng cái bầu trời nhỏ con như chiếc lồng chụp kia để thoát ra ngoài. Đôi bàn tay cào cấu, bất lực. Những ngón tay ngắn dần lại từng đốt, từng đốt một cho đến lúc chỉ còn lại cái cổ tay to bành, quái dị. Bầu trời đen, lỗ chỗ thủng rồi lại liền ngay, chẳng hề hấn gì. Một sức hút ma quái kéo tuột thân tôi xuống đống chăn tôi vẫn nằm. Tôi lại cố gượng người vùng dậy, bay lên. Cứ vậy tôi đã làm hết sức mình, đã vắt kiệt mình mà vẫn không sao thoát ra nổi cái bầu trời ma quái kia.

Tiếng gà eo óc gáy, tôi bừng tỉnh. Và bao giờ cũng vậy. Khi tiếng gà cất lên là lúc công việc tôi chấm dứt, tôi tiếc nuối, tôi hy vọng và lại chờ đợi. Cái vòm trời kia ám ảnh tôi ngay cả khi cha bưng cơm xúc cho tôi ăn. Tôi mơ ước được khám phá phía sau cái bầu trời đen nhỏ hẹp. Còn cha, cha lại khám phá những câu từ khó hiểu từ chiếc radio treo ở cạnh bếp. Có điều, chúng tôi cùng chung nhau những tiếng thở dài sau mỗi lần khám phá và chờ đợi.

3

Nhoài người thúc mạnh cánh tay, cả người tôi chun lại, nhức buốt. Một vệt sáng loé lên từ nơi bàn tay tôi vừa chạm tới. Ánh sáng chói loà tựa hồ tan loãng cả cái thân thể nhỏ nhoi bởi một thứ màu sắc chưa bao giờ tôi tưởng tượng nổi, dù có cố tư duy đến mấy. Cảm giác thành công xâm nhập làm tôi hưng phấn. Sức mạnh siêu nhiên nào đó cứ hút tôi trôi tuột theo thứ màu chói loà. Mọi đau đớn như được giải phóng khỏi cơ thể. Tôi lơ lửng rồi cuốn theo sức mạnh ấy một cách vô thức. Dưới kia, tiếng radio vẫn đều đều cất lên. Cha áp cả chiếc đài con lên tai, lồng ngực nhỏ con nhăn nhúm, phập phồng theo từng âm tiết. Cha chờ đợi điều gì nhỉ! Liệu ông có biết tôi sắp thành công với cuộc kiếm tìm này không?

Ánh sáng dị kì cắt ngang , xẻ dọc thân thể tôi. Mảnh trời khum khum muội khói bung ra để mặc tôi vút lên, cao mãi. Tôi lúc này như một vệt khói mong manh. Tôi không nhìn nổi cả chính mình. Ngoài vòm trời đen là thế ư? Thì ra vậy! Tôi cứ đi, mà không phải đi, tôi đang trôi đấy chứ! Ơ kìa con nghé con, tôi vẫn thường mơ ước được là nó đấy! Nó đang ở dưới kia kìa!

Tôi lang thang bay khắp, cố thử với lên, hòng chạm nổi vào đỉnh trắng muốt của cái lồng chụp to này nhưng vô ích. Tôi như chiếc lông ngỗng chập chờn ma mị. Trôi mãi, trôi mãi. Rồi sực nhớ đến cha và chiếc radio treo bên bếp, tôi tất tả quay về. Cánh cửa của bầu trời đen đã đóng, tôi áp tai lên, những âm thanh dập dồn u u vọng. Tiếng nói từ chiếc radio vẫn đều đều cất lên. Có lẽ giờ này cha tôi vẫn đang áp tai lên đó như khi tôi đang loay hoay tìm kiếm lối thoát ra khỏi cái vòm trời đen kia vậy. Lúc này tôi thèm được nhìn thấy cha quá, nhưng sao đôi bàn tay tôi không còn có chút sức lực nào. Bầu trời khum khum ấy đặc quánh, rắn đanh. Tôi cố gào lên thật to nhưng âm thanh không tài nào thoát ra khỏi cái cuống họng nhỏ bé. Tôi khóc, những giọt nước mắt đỏ tươi rỉ xuống nền trời đen thẫm. Khung vòm vẫn trơ trơ nhìn tôi giễu cợt.

Hình như có tiếng gọi tôi, mơ hồ mà không sao cưỡng lại nổi. Tiếng gà, tôi mong làm sao thứ âm thanh eo óc ấy. Chỉ có tiếng gà mới giúp nổi tôi. Thứ âm thanh mà trước nay tôi vẫn căm thù là vậy mà giờ mong ngóng quá!

Tiếng gà đã vang lên mấy bận mà sao tôi vẫn không bị kéo xuống như mọi khi. Tiếng vọng mơ hồ từ sâu thẳm nhấc bổng tôi lên. Tiếng radio văng vẳng bên tai. "Vụ kiện không thành... Tòa sơ thẩm đã bác đơn của các nạn nhân nhiễm chất độc dioxin của Việt Nam ... bên nguyên tiếp tục chống án lên tòa phúc thẩm liên bang Hoa Kỳ…". Người cha tôi rung mạnh, ông khuỵu xuống sàn nấc khan. Không biết những câu nói ấy có ý nghĩa gì với ông. Tôi nhìn chiếc radio chỏng chơ dưới sàn tiếc rẻ, chưa bao giờ cha đưa cho tôi thứ đó để chơi cả.

4

Tôi đã đến được bầu trời phía sau bầu trời. Tôi thấy những đám mây ngũ sắc vắt qua đỉnh núi mờ sương. Vòm trời khum khum vỡ vụn. Tôi hoảng hốt kêu cha, mê loạn. Bóng cha gục xuống bên chiếc radio, nhỏ dần, nhỏ dần...

Hoàng Chiến Thắng
07/03/2008

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Bảy 202211:33 SA(Xem: 2824)
Ở nhà thường gọi là chị Xíu. Tên của chị là Lan Vy - chị họ của tôi. Chị em tôi chơi thân với nhau như chị em ruột. Tôi không có chị gái nên hình mẫu của tôi chính là chị để mà học hỏi. Chị nổi tiếng xinh đẹp và hiền thục ngay từ lúc còn là nữ sinh đệ nhất cấp. Khi vào lớp đệ thất (lớp 6 bây giờ) bác tôi có mời một anh sinh viên tên là Vinh về kèm cho chị học. Anh ấy nhiệt tình, kiến thức vững và tính cách cũng đàng hoàng. Năm tháng trôi đi học xong đệ nhất cấp, chị thi đỗ vào trường Nữ trung học Thành Nội. Mẹ chị là một người phụ nữ đẹp, phúc hậu và đặc biệt là có giọng hát ru và những làn điệu dân ca xứ Huế rất hay. Ngoài giờ học chị được mẹ kèm cặp, nữ công gia chánh như đan lát, thêu thùa, làm các loại bánh trái, nấu được những món ăn đặc trưng xứ Huế rất ngon.
29 Tháng Sáu 20226:22 CH(Xem: 2786)
...lần nầy bà quyết tâm bỏ nhà ra đi. Mà đi đâu? Tới nhà con trai thì ngại với dâu. Tới nhà con gái thì ngại với rể! Suy đi tính lại, bà quyết định sẽ đi share một căn phòng, ở một mình cho sướng cái thân. / Thôi thì ráng chịu đựng đêm nay. Chỉ một đêm nay thôi. Rồi sáng mai bà sẽ đi mua mấy tờ báo kiếm phòng thuê. Bà sẽ kiếm cái nhà nào gần chợ Việt Nam cho tiện. Người bạn thân của bà, có lão chồng tòng teng bồ bịch ở Việt Nam, tức mình bỏ ra ngoài share phòng ở, đã hùng hồn phát biểu rằng sướng như tiên. Người ta làm được, mắc gì bà không làm được. Sáng bà sẽ đi bộ với mấy người bạn, rồi tiện ghé chợ. Chiều coi ti vi. Tối đọc sách. Tự do thoải mái, không bị vướng bận gì hết. Khỏe ru rù rù.
23 Tháng Sáu 20224:49 CH(Xem: 2924)
Dù sao em vẫn cảm ơn anh. Nếu quay lại từ đầu, em vẫn làm như vậy. Em đã sung sướng đến nhường nào khi được cùng anh bay lên miền hạnh phúc. Anh biết không, giờ đây, trong từng hơi thở, trong mỗi giấc mơ, em vẫn đang bay lên, bay lên cùng anh khi em sống lại những giây phút đó.
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 3075)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?
02 Tháng Sáu 202210:20 CH(Xem: 2921)
Mãi rồi cũng về đến núi. Chính xác là về đến chân núi, đèo Ngao. Vượt qua con đèo dài 32 cây số cả lên lẫn xuống này, mới đến bản Tồng, quê Mìn. Nhảy xuống khỏi thùng cái xe tải chở hàng cứu trợ, nằm vật xuống bãi cỏ bên một búi tre chân đèo. Thở dốc. Mệt mỏi. Mìn ngửa mặt nhìn trời. Trời đầu thu xanh thẳm không một gợn mây, nắng vàng rười rượi ấm áp tỏa khắp nhân gian. Vậy mà sao Mìn thấy lạnh lẽo quá. Lạnh từ trong tâm can ruột rà sâu thẳm lạnh ra. Xung quanh không một bóng người, không một tiếng gà kêu chó sủa. Con đường quốc lộ chạy qua chân đèo, con đường đèo nối mấy huyện vùng cao thường ngày tấp nập người xe, vậy mà nay vắng lạnh. Mà mới chỉ đầu giờ chiều. Mọi thứ như có một cái phép thần của mụ phù thủy, vung lên một cái, biến sạch. Khi dời bản bỏ núi xuống phố làm thuê, ba tay Mìn, Lù, Phủ đã uống rượu thề sống chết có nhau. Thế mà bây giờ, về tới chân núi chỉ còn có một mình…
20 Tháng Tư 202210:00 CH(Xem: 3514)
Năm em lên ba, bố tôi bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con thơ lên đường tập kết. Tôi hơn em sáu tuổi. Chín tuổi con nhà nghèo khôn lắm, tôi đủ khôn để thấy khuôn mặt mẹ buồn hiu hắt, những tiếng thở dài và những giọt nước mắt âm thầm của mẹ trong đêm. Chín tuổi, tôi đã biết mình là người nam độc nhất trong gia đình, đã biết ẵm bồng đút cơm cho em và vỗ về em mỗi khi em khóc. Chín tuổi, tôi đã biết tắm rửa, thay áo thay quần cho em, cõng em đi chơi và dỗ cho em ngủ.
19 Tháng Ba 202211:54 CH(Xem: 3564)
Sau một đợt công tác phía Nam, hắn bị, đúng hơn là tự nhốt mình trên tầng ba để bảo vệ gia đình hắn: vợ trẻ, hai đứa con gái chưa trưởng thành và bà mẹ đang gần đất xa trời… Trước đợt hắn đi xa, cả Hà Nội đã nháo nhác lên vì F0, ở đâu cũng thấy F0, bạn bè hắn liên tục báo tin bị F0! Cho nên, lúc trở về, hắn tình nguyện cách ly với mọi người, kiểu “i-zô-lê” (isolé) mà hắn sực nhớ ra khái niệm được biết từ hồi làm phim về một người tù số vuông bị lao ở ngục đá Sơn La. Sau 4 hôm bình thường, người bỗng mệt mỏi, họng đau rát. “Thế là ông bị rồi! Đi như ngựa vía mà không bị mới tài!” - vợ hắn kêu lên như cha chết.
28 Tháng Giêng 202211:34 CH(Xem: 4671)
Thả chiếc bánh tét cuối cùng vào nồi , mợ Hai phủi tay đứng dậy. — Phần mợ xong rồi đó. Tụi bây chia nhau thức canh nồi bánh nghe . Nhi dạ một tiếng đáp lời mợ . Quang tranh thủ chớp ngay thời cơ : — Có gì ăn để khỏi buồn ngủ không mợ ? Mợ hai cười dễ dãi : — Cái thằng này chỉ ăn là giỏi . Nhi vào lấy đậu , đường trong bếp ra nấu chè cho tụi bạn ăn đi con. Thà từ ngoài vườn bước vào , quăng mạnh bó tàu lá dừa xuống đất . Thấy Nhi đang lúi húi nạo dừa, Thà đi đến giành lấy bàn nạo : — Để tui làm cho. Nhi nghỉ tay đi . Có tiếng Lài “e hèm “ liền sau câu nói của Thà.
28 Tháng Giêng 202211:19 CH(Xem: 3666)
Trong một ngôi nhà của quan lại ở Kinh thành Thăng Long, có một cuộc gặp kín giữa vài nho sĩ vốn là tôi trung của nhà Lê, cùng đôi người thuộc phe chúa Trịnh. Siêu quận công, danh sĩ Ôn Như Nguyễn Gia Thiều cũng ở đó. Sau mấy câu bàn luận về thời cuộc, một vị cầm tờ giấy viết đặc chữ Nho, đứng dậy vẻ hể hả: - Tôi xin hiến các vị một bài hành, vừa viết đêm trước đây!
25 Tháng Giêng 202210:43 CH(Xem: 3853)
Lật bật mà Tết lại sắp tới. Làng xóm đó đây thảy đều chộn rộn đón xuân về, mỗi nhà mỗi kiểu. Mấy năm trước, lúc nào cô Thơm cũng thấy lòng mình dửng dưng trước những dấu hiệu của một mùa xuân đang trở lại. Chợ búa thay màu đổi sắc, rực rỡ hẳn lên với những mặt hàng dành riêng cho tết nhứt. Từ hai mươi tháng Chạp trở đi, ba má cô đã háo hức sửa soạn mọi thứ như vẫn làm từ năm này qua năm khác. Nhắm mắt lại, cô Thơm có thể mường tượng ra cảnh dưới bếp, má cô lễ mễ mang về những món cần thiết để chuẩn bị nấu mâm cơm cúng giao thừa và đầu năm. Hay trên gian nhà chính, ba cô đang dọn dẹp lại bàn thờ tổ tiên, lau chùi bộ lư đồng và chân đèn sáng loáng đến ngó vào cũng thấy rõ mặt mình.