- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Mây Ngàn

03 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 41848)

w-hoangchienthang_0_121x300_1

Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu, Hoàng Chiến Thắng,sinh năm1980, dân tộc Tày,quê quán:Chợ Đồn – Bắc Kạn. Hiện đang là Sinh viên Trường Viết Văn Nguyễn Du. Các bút danh khác: Hoàng Vũ Nguyên Phương, Hoàng Thắng, Chiến Hoàng...

TCHL

 

 

1

Cha tôi lững thững đi vào, tiếng rẹt bẹt từ sàn nhà được làm bằng tre vang lên theo mỗi bước chân ông. Con nghé dưới sàn nô đến ngộ, tôi thèm lắm cái cảm giác tung tẩy, thèm lắm cái cảm giác được là một con nghé. Vậy đấy! Có đời thủa nhà ai lại muốn mình là một con nghé con kia chứ!

Và có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi tưởng tượng nổi ngoài kia lại có một bầu trời khác. Một góc nhỏ tối tăm, những hàng cột đen kít từ đời ông nội để lại cùng đống lửa lập loè mà tôi chỉ thấy được vào buổi đêm là những thứ gần gũi hơn cả. Ngoài ra, đều không nằm trong tiềm thức của tôi.

Người đàn ông có dáng người tiều tuỵ, ánh mắt đục buồn, cương trực ấy là cha. Ông cũng như tôi, kiên nhẫn, đợi chờ và hy vọng. Tôi đọc được ý nghĩ của ông có lẽ cũng bởi chúng tôi đều ở cùng trong một thế giới khác-thế giới của sự im lặng. Những giao cảm thay cho ngôn ngữ, những hành động là lời nói thương yêu. Đôi khi con người ta không nhất thiết phải lên tiếng. Sự im lặng có lẽ còn có sức biểu cảm mạnh mẽ hơn ngôn ngữ rất nhiều. Đó là thứ ngôn ngữ riêng của thế giới mà hai cha con tôi đang sống. Bầu trời ấy khum khum được chống lên bởi những chiếc cột ám đen muội khói. Tôi hài lòng, còn cha dường như cam chịu. Đó là tất cả những gì chúng tôi có trong suốt chuỗi thời gian dài.

Thú thực tôi không nhớ mặt mẹ và cả cha... tôi chỉ lờ mờ hình dáng của người đàn ông mỗi đêm muộn lại ngồi dậy bên tôi. Tiếng thở dài và những bước chân là thứ âm thanh thường trực nhất.

Lần cuối cùng tôi nghe tiếng mẹ, đã lâu lắm, cũng như cái vòm trời đen kịt kia không biết đã bắt đầu như vậy tự bao giờ. Nhưng tôi nhớ rất rõ từng tiếng một của cha: "Thôi mình cứ đi, ở với tôi khổ thế đủ rồi, tôi không trách mình đâu!" .

Và mẹ tôi đi thật. Từ lần đó thế giới của chúng tôi chìm vào im lặng, giống như một sự im lặng mặc định vậy.

Tiếng radio lại vang lên. Tôi không hiểu họ nói những gì trong đó bởi những thứ tôi nghe được cao siêu quá, vượt xa khỏi tầm hiểu biết của tôi nhiều quá. Nhưng tôi biết cha rất buồn. Mỗi khi nghe xong, tiếng thở dài lại cất lên, hệt như ngày mẹ tôi rời khỏi thế giới của chúng tôi vậy.

2

Tôi mơ màng thấy mình lơ lửng trên cái vòm trời khum khum bết đầy bồ hóng. Phía dưới, cha đang nghiêng đầu đưa miệng vào ống thổi, muội than cùng khói bếp làm mắt cha đỏ hoe. Tôi cố sức mình hòng khoét thủng cái bầu trời nhỏ con như chiếc lồng chụp kia để thoát ra ngoài. Đôi bàn tay cào cấu, bất lực. Những ngón tay ngắn dần lại từng đốt, từng đốt một cho đến lúc chỉ còn lại cái cổ tay to bành, quái dị. Bầu trời đen, lỗ chỗ thủng rồi lại liền ngay, chẳng hề hấn gì. Một sức hút ma quái kéo tuột thân tôi xuống đống chăn tôi vẫn nằm. Tôi lại cố gượng người vùng dậy, bay lên. Cứ vậy tôi đã làm hết sức mình, đã vắt kiệt mình mà vẫn không sao thoát ra nổi cái bầu trời ma quái kia.

Tiếng gà eo óc gáy, tôi bừng tỉnh. Và bao giờ cũng vậy. Khi tiếng gà cất lên là lúc công việc tôi chấm dứt, tôi tiếc nuối, tôi hy vọng và lại chờ đợi. Cái vòm trời kia ám ảnh tôi ngay cả khi cha bưng cơm xúc cho tôi ăn. Tôi mơ ước được khám phá phía sau cái bầu trời đen nhỏ hẹp. Còn cha, cha lại khám phá những câu từ khó hiểu từ chiếc radio treo ở cạnh bếp. Có điều, chúng tôi cùng chung nhau những tiếng thở dài sau mỗi lần khám phá và chờ đợi.

3

Nhoài người thúc mạnh cánh tay, cả người tôi chun lại, nhức buốt. Một vệt sáng loé lên từ nơi bàn tay tôi vừa chạm tới. Ánh sáng chói loà tựa hồ tan loãng cả cái thân thể nhỏ nhoi bởi một thứ màu sắc chưa bao giờ tôi tưởng tượng nổi, dù có cố tư duy đến mấy. Cảm giác thành công xâm nhập làm tôi hưng phấn. Sức mạnh siêu nhiên nào đó cứ hút tôi trôi tuột theo thứ màu chói loà. Mọi đau đớn như được giải phóng khỏi cơ thể. Tôi lơ lửng rồi cuốn theo sức mạnh ấy một cách vô thức. Dưới kia, tiếng radio vẫn đều đều cất lên. Cha áp cả chiếc đài con lên tai, lồng ngực nhỏ con nhăn nhúm, phập phồng theo từng âm tiết. Cha chờ đợi điều gì nhỉ! Liệu ông có biết tôi sắp thành công với cuộc kiếm tìm này không?

Ánh sáng dị kì cắt ngang , xẻ dọc thân thể tôi. Mảnh trời khum khum muội khói bung ra để mặc tôi vút lên, cao mãi. Tôi lúc này như một vệt khói mong manh. Tôi không nhìn nổi cả chính mình. Ngoài vòm trời đen là thế ư? Thì ra vậy! Tôi cứ đi, mà không phải đi, tôi đang trôi đấy chứ! Ơ kìa con nghé con, tôi vẫn thường mơ ước được là nó đấy! Nó đang ở dưới kia kìa!

Tôi lang thang bay khắp, cố thử với lên, hòng chạm nổi vào đỉnh trắng muốt của cái lồng chụp to này nhưng vô ích. Tôi như chiếc lông ngỗng chập chờn ma mị. Trôi mãi, trôi mãi. Rồi sực nhớ đến cha và chiếc radio treo bên bếp, tôi tất tả quay về. Cánh cửa của bầu trời đen đã đóng, tôi áp tai lên, những âm thanh dập dồn u u vọng. Tiếng nói từ chiếc radio vẫn đều đều cất lên. Có lẽ giờ này cha tôi vẫn đang áp tai lên đó như khi tôi đang loay hoay tìm kiếm lối thoát ra khỏi cái vòm trời đen kia vậy. Lúc này tôi thèm được nhìn thấy cha quá, nhưng sao đôi bàn tay tôi không còn có chút sức lực nào. Bầu trời khum khum ấy đặc quánh, rắn đanh. Tôi cố gào lên thật to nhưng âm thanh không tài nào thoát ra khỏi cái cuống họng nhỏ bé. Tôi khóc, những giọt nước mắt đỏ tươi rỉ xuống nền trời đen thẫm. Khung vòm vẫn trơ trơ nhìn tôi giễu cợt.

Hình như có tiếng gọi tôi, mơ hồ mà không sao cưỡng lại nổi. Tiếng gà, tôi mong làm sao thứ âm thanh eo óc ấy. Chỉ có tiếng gà mới giúp nổi tôi. Thứ âm thanh mà trước nay tôi vẫn căm thù là vậy mà giờ mong ngóng quá!

Tiếng gà đã vang lên mấy bận mà sao tôi vẫn không bị kéo xuống như mọi khi. Tiếng vọng mơ hồ từ sâu thẳm nhấc bổng tôi lên. Tiếng radio văng vẳng bên tai. "Vụ kiện không thành... Tòa sơ thẩm đã bác đơn của các nạn nhân nhiễm chất độc dioxin của Việt Nam ... bên nguyên tiếp tục chống án lên tòa phúc thẩm liên bang Hoa Kỳ…". Người cha tôi rung mạnh, ông khuỵu xuống sàn nấc khan. Không biết những câu nói ấy có ý nghĩa gì với ông. Tôi nhìn chiếc radio chỏng chơ dưới sàn tiếc rẻ, chưa bao giờ cha đưa cho tôi thứ đó để chơi cả.

4

Tôi đã đến được bầu trời phía sau bầu trời. Tôi thấy những đám mây ngũ sắc vắt qua đỉnh núi mờ sương. Vòm trời khum khum vỡ vụn. Tôi hoảng hốt kêu cha, mê loạn. Bóng cha gục xuống bên chiếc radio, nhỏ dần, nhỏ dần...

Hoàng Chiến Thắng
07/03/2008

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười Một 202511:06 CH(Xem: 1504)
Cô bé Lò Thị Chang đã sống ở chỗ cao nhất trên mái nhà sàn của một gia đình Thái đen gồm 5 người suốt ba ngày đêm. Nước lũ ngập vào bản em từ hôm ấy đến tối nay chỉ rút được chút ít, rồi như trêu ngươi, làm lộ rõ hơn các mái nhà sàn và các ngọn cây cao đang chơi vơi tô điểm cho những xác trâu bò, gà lợn nổi lềnh phềnh - tựa cuộc “trình diễn” chưa bao giờ có của bản em giữa đất trời xám xịt…
18 Tháng Mười Một 20257:07 CH(Xem: 1994)
“Trên từng cây số” là tên một bộ phim truyền hình nhiều tập của Bun-ga-ri vốn quen thuộc với khán giả Việt Nam đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Nhưng chưa tới thập niên sau, “Trên từng cây số” của màn ảnh xứ hoa hồng đã biến thành nỗi ám ảnh đậm nước mắt, và cả máu nữa của nhiều người Việt đi xuất khẩu lao động tại các nước Đông Âu. Đây chỉ là vài mẩu chuyện do em trai tôi – một họa sĩ kể lại sau khi đã trải nghiệm trên từng cây số cuối cùng của con đường khổ ải này…
01 Tháng Mười 202511:14 CH(Xem: 3023)
Tôi gặp chị trong một dịp tụ họp cà phê ăn sáng với nhóm thi hữu văn chương tại thành phố HCM. Đó là chị Ngọc Mai với khuôn mặt đẹp, dáng người nữ tính, đôi mắt long lanh sáng đẹp như hút hồn người đối diện. Tên đẹp, người đẹp, nụ cười duyên dáng và giọng nói êm ái, ngọt ngào là ấn tượng đầu tiên của tôi về chị. Tôi nhìn chị đoán cỡ khoảng chưa ngoài tứ thập. Chị cười dịu dàng bảo: -Em cộng thêm ba mươi năm nữa mới gần đúng tuổi thật của chị! Tôi ngạc nhiên và không thể ngờ trước việc chị trẻ hơn tuổi nhiều đến thế! -Ôi vậy à! Nếu thế thì chị quá trẻ so với tuổi. Nếu chị không khai, khó ai mà đoán ra tuổi thật của chị! - Nhìn chị, em biết chắc chị hạnh phúc lắm mới trẻ được như vậy, chắc là lúc nhỏ được ba mẹ cưng, lập gia đình thì được chồng cưng, chị mới có dáng hình trẻ trung, gương mặt xinh tươi ánh lên vẻ yêu đời lạc quan đến vậy. -Ồ cảm ơn em! Nhưng chị thì không được như em nghĩ đâu! Thế rồi chị bắt đầu kể tóm tắt cuộc đời của chị cho tôi nghe, chị ngược dòng th
27 Tháng Chín 20256:04 CH(Xem: 3973)
Hắn lơ mơ tỉnh dậy lúc gà gáy sáng lần thứ hai. Đầu choáng váng, hậu quả của cuộc rượu tối qua. Đã lâu lắm, trong lần kỷ niệm của cựu sinh viên trường cũ 15 năm trước, hắn mới có một trận say không còn biết trời đất là gì như thế. Loáng thoáng giấc mơ quái dị đêm qua: chiếc khăn Piêu hắn vẫn treo một góc giá sách chẳng hiểu sao bỗng dưng ướt đẫm, ép dẹp vào trong, màu đỏ hồn nhiên chủ đạo của khăn lại có vẻ nghẹn ngào. Hắn kéo chiếc khăn, hóa ra nó dính vào gáy mấy cuốn sách bằng máu chưa khô tạo ra những hình thù tựa chữ cổ khắc trên đá…
01 Tháng Chín 202510:04 SA(Xem: 5300)
Chẳng biết học trò ở Cali có để ý không, khi những cây jacaranda bắt đầu nở rộ những chùm hoa mặn mà, đằm thắm, đó là dấu hiệu của mùa thi cuối khoá ở các trường học Mỹ, và một mùa hè rực rỡ đang đón chờ chúng phía trước. Một người Việt nào đó đã gọi tên loài cây này là phượng tím, nghe hay hay và gần gũi, gợi nhớ đến loài phượng đỏ của chúng ta ở quê nhà. Vốn là người ưa để ý đến chữ nghĩa, tôi lẩn thẩn tra cứu xem cây phượng vĩ trong tiếng Anh nói làm sao. Hoá ra—ngoài những tên khoa học khó nhớ—hoa phượng còn có nhiều tên bình dân như flamboyant flower, royal poinciana, peacock flower, flame of the forest và phoenix flower (tên này nghe giống như trong tiếng Việt!)
26 Tháng Bảy 20251:43 SA(Xem: 6430)
Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên chuyến tàu chạy qua những đồi Moravia. Bên ngoài cửa kính, mưa rơi lộp độp như ai đó đang gõ nhịp buồn vào trái tim tôi. Tôi ngồi gần như bất động, nhìn những giọt nước kéo dài thành vệt, phản bội đôi mắt đỏ hoe mà tôi cố giấu suốt chuyến đi. Tôi không định đến Brno. Cái tên nghe đã thấy buồn và cụt ngủn, như bị nguyền rủa từ hàng trăm năm trước. Thành phố này quá nhỏ để có tên trong danh sách những nơi phải ghé qua. Nhưng Julia nhắn tin: “Nếu cậu muốn trốn Berlin vài ngày, cứ đến đây. Chìa khóa dưới tấm thảm trước cửa.” Đi trốn và được bỏ rơi - giống như được thất tình thêm một lần nữa. Không vui - nhưng không cần tấm gương nào soi vào để diễn. / Căn hộ nhỏ trên phố Pekařská chỉ còn lại tôi và tiếng mưa đập vào cửa sổ. Tôi ngồi xuống chiếc sofa cũ, chiếc vali còn nguyên cạnh cửa. Bất giác, tôi nghĩ về người đàn ông đã bỏ tôi lại ở Berlin, nghĩ về tin nhắn cuối cùng: “Anh mệt rồi. Chúng ta đừng làm khổ nhau nữa.”
25 Tháng Bảy 202511:46 CH(Xem: 5987)
Diệu Cơ năm nay vừa tròn 16 tuổi. Em xinh xắn, dáng người thanh thanh, nữ tính. Em học rất giỏi, tới trường cũng như bao bạn bè trang lứa: học hành, vui chơi với bạn bè thân thương. Người ta nói quãng đời học sinh thơ mộng là quãng thời gian đẹp nhất. Nhưng đối với Diệu Cơ hơn cả tuần nay là một nỗi lo âu bao trùm đến với em. Dạo này em thấy trong người rất khác. Nghe mùi cơm sôi cũng buồn nôn. Em nghi là có điều gì không may xảy đến cho em trong một lần gần gũi với bạn trai, liền ra hiệu thuốc mua que thử thai thì hỡi ôi đã hiện ra hai vạch. Diệu Cơ bàng hoàng, lo lắng, bất an mà không biết phải làm sao? Em suy nghĩ lung lắm, làm sao bây giờ? Nói với mẹ thì chưa dám. Cuối cùng nàng quyết định chạy qua nhà anh trai ở khu phố khác, cách vài km để tâm sự với chị dâu.
29 Tháng Sáu 202512:48 CH(Xem: 6342)
Người ta thường nói nhiều về những trường trung học danh tiếng, những đại học uy nghi, những ngôi trường gắn với bảng vàng truyền thống và hào quang thành đạt. / Ngược lại, rất hiếm người nhắc đến những mái trường nhỏ bé, nơi học trò không tìm kiếm bằng cấp danh giá, không bảng vàng thành tích, không diễn văn khai giảng, không có những kỳ thi náo động – chỉ có những giờ học thầm lặng giữa tiếng quạt máy và mùi nhựa cháy của board mạch. Học để sống, để làm một người thợ lương thiện giữa cuộc đời xô lệch. Trong ký ức ông , giữa muôn vàn lối rẽ của đời sống sau biến cố 1975, có một nơi như thế. Đó là Trường Điện Tử ĐaKao, ngôi trường không có tên trong hệ thống chính quy, nhưng từng là phao cứu sinh cho bao người trôi dạt giữa dòng đời hậu chiến.
06 Tháng Sáu 20254:06 CH(Xem: 7638)
Năm ấy, khi còn đang mài đũng quần để lấy tấm bằng Master, anh làm thêm trong một hầm rượu. Một quán rượu nằm nửa chìm nửa nổi dọc bờ sông Seine. Anh không muốn xin tiền nàng vào những khoản bí mật của một thằng đàn ông đã đến tuổi tự lập từ lâu, nên cuộc đi làm thêm diễn ra cũng bí mật, kín đáo y như cái quán rượu huyền bí này- nửa chìm, nửa nổi. Sơ mi trắng, nơ đen, chạy băng băng giữa các thực khách, luôn nhoẻn cười quá ư lễ độ, vô cùng nhũn nhặn phô hàm răng khểnh, không ai nhận ra ngài trợ giảng một trường đại học trong trang phục bồi bàn, nói tiếng Pháp chuẩn âm Paris.
31 Tháng Năm 20251:27 CH(Xem: 10543)
Tôi không phải là một “cư dân mạng” thuần thành, nhãn hiệu mà người ta thường dùng để chỉ những người sống trong thế giới ảo nhiều hơn trong thế giới thật. Tuy vậy, tôi vẫn nặng lòng biết ơn tất cả những nhân tài về kỹ thuật tân tiến trên thế giới đã đóng góp vào việc giữ gìn và phát huy kho tàng văn minh của nhân loại qua các nền tảng trên mạng như Google, Facebook, Wikipedia, YouTube... và gần đây hơn nữa là ChatGPT. Những nguồn thông tin đó đã giúp chúng ta học hỏi, tìm hiểu về vốn kiến thức đồ sộ của con người từ đời nay sang đời khác, trong một thời gian rất ngắn. Cuối thế kỷ trước, khi mạng lưới toàn cầu đã ra đời nhưng chưa thông dụng mấy, tôi từng phải vào thư viện biết bao nhiêu lần, nhiều khi chỉ để tra tìm một chữ, một khái niệm, trong suốt thời gian viết luận án của mình. Ngày nay, chỉ cần “nhấp con chuột” một cái, chúng ta đã có thể tìm được điều mình muốn tìm trong tích tắc.