- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,585,642

Mây Ngàn

03 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31978)

w-hoangchienthang_0_121x300_1

Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu, Hoàng Chiến Thắng,sinh năm1980, dân tộc Tày,quê quán:Chợ Đồn – Bắc Kạn. Hiện đang là Sinh viên Trường Viết Văn Nguyễn Du. Các bút danh khác: Hoàng Vũ Nguyên Phương, Hoàng Thắng, Chiến Hoàng...

TCHL

 

 

1

Cha tôi lững thững đi vào, tiếng rẹt bẹt từ sàn nhà được làm bằng tre vang lên theo mỗi bước chân ông. Con nghé dưới sàn nô đến ngộ, tôi thèm lắm cái cảm giác tung tẩy, thèm lắm cái cảm giác được là một con nghé. Vậy đấy! Có đời thủa nhà ai lại muốn mình là một con nghé con kia chứ!

Và có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi tưởng tượng nổi ngoài kia lại có một bầu trời khác. Một góc nhỏ tối tăm, những hàng cột đen kít từ đời ông nội để lại cùng đống lửa lập loè mà tôi chỉ thấy được vào buổi đêm là những thứ gần gũi hơn cả. Ngoài ra, đều không nằm trong tiềm thức của tôi.

Người đàn ông có dáng người tiều tuỵ, ánh mắt đục buồn, cương trực ấy là cha. Ông cũng như tôi, kiên nhẫn, đợi chờ và hy vọng. Tôi đọc được ý nghĩ của ông có lẽ cũng bởi chúng tôi đều ở cùng trong một thế giới khác-thế giới của sự im lặng. Những giao cảm thay cho ngôn ngữ, những hành động là lời nói thương yêu. Đôi khi con người ta không nhất thiết phải lên tiếng. Sự im lặng có lẽ còn có sức biểu cảm mạnh mẽ hơn ngôn ngữ rất nhiều. Đó là thứ ngôn ngữ riêng của thế giới mà hai cha con tôi đang sống. Bầu trời ấy khum khum được chống lên bởi những chiếc cột ám đen muội khói. Tôi hài lòng, còn cha dường như cam chịu. Đó là tất cả những gì chúng tôi có trong suốt chuỗi thời gian dài.

Thú thực tôi không nhớ mặt mẹ và cả cha... tôi chỉ lờ mờ hình dáng của người đàn ông mỗi đêm muộn lại ngồi dậy bên tôi. Tiếng thở dài và những bước chân là thứ âm thanh thường trực nhất.

Lần cuối cùng tôi nghe tiếng mẹ, đã lâu lắm, cũng như cái vòm trời đen kịt kia không biết đã bắt đầu như vậy tự bao giờ. Nhưng tôi nhớ rất rõ từng tiếng một của cha: "Thôi mình cứ đi, ở với tôi khổ thế đủ rồi, tôi không trách mình đâu!" .

Và mẹ tôi đi thật. Từ lần đó thế giới của chúng tôi chìm vào im lặng, giống như một sự im lặng mặc định vậy.

Tiếng radio lại vang lên. Tôi không hiểu họ nói những gì trong đó bởi những thứ tôi nghe được cao siêu quá, vượt xa khỏi tầm hiểu biết của tôi nhiều quá. Nhưng tôi biết cha rất buồn. Mỗi khi nghe xong, tiếng thở dài lại cất lên, hệt như ngày mẹ tôi rời khỏi thế giới của chúng tôi vậy.

2

Tôi mơ màng thấy mình lơ lửng trên cái vòm trời khum khum bết đầy bồ hóng. Phía dưới, cha đang nghiêng đầu đưa miệng vào ống thổi, muội than cùng khói bếp làm mắt cha đỏ hoe. Tôi cố sức mình hòng khoét thủng cái bầu trời nhỏ con như chiếc lồng chụp kia để thoát ra ngoài. Đôi bàn tay cào cấu, bất lực. Những ngón tay ngắn dần lại từng đốt, từng đốt một cho đến lúc chỉ còn lại cái cổ tay to bành, quái dị. Bầu trời đen, lỗ chỗ thủng rồi lại liền ngay, chẳng hề hấn gì. Một sức hút ma quái kéo tuột thân tôi xuống đống chăn tôi vẫn nằm. Tôi lại cố gượng người vùng dậy, bay lên. Cứ vậy tôi đã làm hết sức mình, đã vắt kiệt mình mà vẫn không sao thoát ra nổi cái bầu trời ma quái kia.

Tiếng gà eo óc gáy, tôi bừng tỉnh. Và bao giờ cũng vậy. Khi tiếng gà cất lên là lúc công việc tôi chấm dứt, tôi tiếc nuối, tôi hy vọng và lại chờ đợi. Cái vòm trời kia ám ảnh tôi ngay cả khi cha bưng cơm xúc cho tôi ăn. Tôi mơ ước được khám phá phía sau cái bầu trời đen nhỏ hẹp. Còn cha, cha lại khám phá những câu từ khó hiểu từ chiếc radio treo ở cạnh bếp. Có điều, chúng tôi cùng chung nhau những tiếng thở dài sau mỗi lần khám phá và chờ đợi.

3

Nhoài người thúc mạnh cánh tay, cả người tôi chun lại, nhức buốt. Một vệt sáng loé lên từ nơi bàn tay tôi vừa chạm tới. Ánh sáng chói loà tựa hồ tan loãng cả cái thân thể nhỏ nhoi bởi một thứ màu sắc chưa bao giờ tôi tưởng tượng nổi, dù có cố tư duy đến mấy. Cảm giác thành công xâm nhập làm tôi hưng phấn. Sức mạnh siêu nhiên nào đó cứ hút tôi trôi tuột theo thứ màu chói loà. Mọi đau đớn như được giải phóng khỏi cơ thể. Tôi lơ lửng rồi cuốn theo sức mạnh ấy một cách vô thức. Dưới kia, tiếng radio vẫn đều đều cất lên. Cha áp cả chiếc đài con lên tai, lồng ngực nhỏ con nhăn nhúm, phập phồng theo từng âm tiết. Cha chờ đợi điều gì nhỉ! Liệu ông có biết tôi sắp thành công với cuộc kiếm tìm này không?

Ánh sáng dị kì cắt ngang , xẻ dọc thân thể tôi. Mảnh trời khum khum muội khói bung ra để mặc tôi vút lên, cao mãi. Tôi lúc này như một vệt khói mong manh. Tôi không nhìn nổi cả chính mình. Ngoài vòm trời đen là thế ư? Thì ra vậy! Tôi cứ đi, mà không phải đi, tôi đang trôi đấy chứ! Ơ kìa con nghé con, tôi vẫn thường mơ ước được là nó đấy! Nó đang ở dưới kia kìa!

Tôi lang thang bay khắp, cố thử với lên, hòng chạm nổi vào đỉnh trắng muốt của cái lồng chụp to này nhưng vô ích. Tôi như chiếc lông ngỗng chập chờn ma mị. Trôi mãi, trôi mãi. Rồi sực nhớ đến cha và chiếc radio treo bên bếp, tôi tất tả quay về. Cánh cửa của bầu trời đen đã đóng, tôi áp tai lên, những âm thanh dập dồn u u vọng. Tiếng nói từ chiếc radio vẫn đều đều cất lên. Có lẽ giờ này cha tôi vẫn đang áp tai lên đó như khi tôi đang loay hoay tìm kiếm lối thoát ra khỏi cái vòm trời đen kia vậy. Lúc này tôi thèm được nhìn thấy cha quá, nhưng sao đôi bàn tay tôi không còn có chút sức lực nào. Bầu trời khum khum ấy đặc quánh, rắn đanh. Tôi cố gào lên thật to nhưng âm thanh không tài nào thoát ra khỏi cái cuống họng nhỏ bé. Tôi khóc, những giọt nước mắt đỏ tươi rỉ xuống nền trời đen thẫm. Khung vòm vẫn trơ trơ nhìn tôi giễu cợt.

Hình như có tiếng gọi tôi, mơ hồ mà không sao cưỡng lại nổi. Tiếng gà, tôi mong làm sao thứ âm thanh eo óc ấy. Chỉ có tiếng gà mới giúp nổi tôi. Thứ âm thanh mà trước nay tôi vẫn căm thù là vậy mà giờ mong ngóng quá!

Tiếng gà đã vang lên mấy bận mà sao tôi vẫn không bị kéo xuống như mọi khi. Tiếng vọng mơ hồ từ sâu thẳm nhấc bổng tôi lên. Tiếng radio văng vẳng bên tai. "Vụ kiện không thành... Tòa sơ thẩm đã bác đơn của các nạn nhân nhiễm chất độc dioxin của Việt Nam ... bên nguyên tiếp tục chống án lên tòa phúc thẩm liên bang Hoa Kỳ…". Người cha tôi rung mạnh, ông khuỵu xuống sàn nấc khan. Không biết những câu nói ấy có ý nghĩa gì với ông. Tôi nhìn chiếc radio chỏng chơ dưới sàn tiếc rẻ, chưa bao giờ cha đưa cho tôi thứ đó để chơi cả.

4

Tôi đã đến được bầu trời phía sau bầu trời. Tôi thấy những đám mây ngũ sắc vắt qua đỉnh núi mờ sương. Vòm trời khum khum vỡ vụn. Tôi hoảng hốt kêu cha, mê loạn. Bóng cha gục xuống bên chiếc radio, nhỏ dần, nhỏ dần...

Hoàng Chiến Thắng
07/03/2008

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười 20219:45 CH(Xem: 452)
Tháng Mười của lễ hội bắt đầu, người người tấp nập trong các cửa hàng, mặc kệ những cơn gió mang theo hơi lạnh giá của cơn mưa dầm của mùa thu, hay cái nắng vàng óng ả của những chiếc lá vàng đang bay trong gió lộng. Lòng đường đầy xác lá làm tôi nhớ đến cảnh người phu quét lá ở quê nhà, chiếc xe bằng gổ và cây chổi dài họ cứ quét và lá cứ rơi và gió cứ thổi tung và quay tròn rồi rơi xuống đường. Ngày cứ trôi qua và đêm đổ xuống trên những ngọn đèn vàng của những con đường đầy bóng cây và chiếc xe gổ cùng như người quét lá mang lại trong tôi một hình ảnh thân quen của thành phố Sài Gòn, nơi tôi đã sinh ra, lớn lên và ra đi để đến một miền đất khác. Tháng Mười mang theo khá nhiều kỷ niệm, của thời trẻ cho đến ngày già, Những ngày cuối thu mang theo chút tiếc nhớ của ngày xưa, dịu dàng hơn như một hớp rượu nho ướp vào mùa thu trước, cơn say dịu dàng như những âm giai trầm bổng trong một trường khúc concerto duy nhất của Jean Sibelius...
26 Tháng Chín 20218:35 CH(Xem: 635)
Hôm hết đợt “3 cùng” chống dịch ở bên khu công nghiệp, Mìn, Lù, Phủ về phòng trọ không thấy Giắng đâu. Hỏi. Chị chủ bảo: “Mình nhận A Giắng làm em nuôi rồi. Đưa nó lên nhà trên ở cho tiện. Ở dưới một mình hôm nọ ốm đói suýt chết đấy.” / “Thế…thế… tối nay có ‘xúc than đóng gạch’ nữa không?” / Mặt chị chủ thốt nhiên đỏ bừng. Hạ giọng thì thầm: “Thôi. Từ giờ thôi nhé. Chuyện đâu bỏ đó coi như không có gì nhé.”
14 Tháng Chín 20218:20 CH(Xem: 935)
Tay Giắng quờ quạng vơ vào ngực áo chị, miệng khô khốc nhóp nhép như bé con đòi bú. Giắng nhắm nghiền mắt thều thào: “nước ước…”. Chị nhìn quanh, cả phòng chả có cái gì gọi là nước. Cái xô nhựa đựng nước nấu ăn cũng khô rang lăn lóc góc phòng. Chị tắc lưỡi vén áo lên, kề bầu ngực căng mọng sữa vào miệng Giắng bóp nhẹ. Một tia sữa trắng thơm nức phun xuống đôi môi khô nứt. Giắng nhóp nhép nuốt. Rồi nuốt ừng ực. Chị áp cả bầu vú vào miệng Giắng. Nắn. Hết bầu này sang bầu kia. Giắng vẫn nhắm nghiền mắt nuốt. Khuôn mặt dần hồng lên. Chị nhìn xuống, mãn nguyện… / Giắng mở mắt ra. Nhìn. Hồi lâu. Bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chị nức nở: “Chị ơiiiiii…”
13 Tháng Chín 202112:18 SA(Xem: 891)
Nhà tôi ở lưng chừng đồi. Ngôi nhà nhỏ như tổ chim ghé vai dựa vào vách sỏi cách mặt đường ba chục bậc cấp ấy có một cây mộc hương bốn mùa lặng lẽ buông từ nách lá những nhánh bông li ti màu vàng ngà điểm đôi chấm ngả sang trắng sữa và một khoảnh sân bé xíu lát bằng những viên gạch gốm, màu men đất thâm trầm lấp lánh ánh đen. Đứng ở đấy, nhìn về phía trước sẽ thấy trọn vẹn một hồ nước mênh mông thấu cả đáy sỏi vàng – Hồ Bến Tắm. Giữa hồ có một hòn đảo rất lớn, tách biệt hẳn với đất liền vì con đường độc đạo dẫn vào đó bao giờ cũng chìm sâu trong nước. Mẹ tôi gọi đảo ấy là Đảo Mộc Hương…
24 Tháng Tám 202110:46 CH(Xem: 1344)
Tôi từ từ từ đứng dậy, như thoát ra khỏi một lớp vỏ nào đó, bước tới vài bước rồi quay lại nhìn chính mình. Tôi vẫn còn ngồi ôm đầu trên sofa, quằn quại trong đau đớn. Tôi bỏ mặc tôi ngồi đó để quay vào bên trong, bây giờ đã thấy trong người nhẹ nhàng đôi chút. Tôi bỏ lại cả cơn đau và cơn say, lướt đi như không chạm đất, lần về phía cái cầu thang gỗ dẫn lên căn gác xép. Mùi ẩm mốc của nơi ít người lui tới tràn ngập căn gác tối. Tiếng mưa vỗ trên nóc nhà nghe rõ mồn một. / Tôi bắt đầu lục lọi những món đồ đã từ lâu không đụng tới, không biết mình đang tìm kiếm gì. Mấy cuốn sách cũ bay mùi ngai ngái. Vài tập nhật ký bám đầy bụi. Những album ảnh dày cộm, chất chứa biết bao nhiêu nhân vật trong đó, người còn, kẻ mất. Tôi thẫn thờ lật qua vài trang bất chợt, những quãng đời đã qua như từng phân đoạn trong một cuốn phim dài, lúc thì đen trắng, lúc thì nhiều màu sắc, hiển hiện như chưa bao giờ mất đi. Cơn mưa hiện tại vẫn còn rạt rào trên mái.
17 Tháng Tám 202110:48 CH(Xem: 1082)
Vòng quay trái đất hai mươi bốn giờ một ngày, ba trăm sáu mươi lăm vòng một năm, ba ngàn sáu trăm năm mươi vòng mười năm. Vòng quay thời gian nhớ thương, đợi chờ, tuyệt vọng. Vòng quay bánh xe ra đi chắc nàng còn ngủ say, vòng quay bánh xe trở về không biết nàng giờ ra sao.
04 Tháng Tám 202111:49 CH(Xem: 1378)
Tần Cuồng ngồi đó, mắt láo liên, môi tím ngắt, nhưng khóe miệng ngạo nghễ, không rõ là cười ruồi, cười đểu, cười khẩy hay đang suy nghĩ, âm mưu, dự tính hoặc đắc thắc việc gì. /Mọi người chửi Đ. M. thời Covid, có kẻ phát điên lên, mất trí vì căm ghét, thù hận, nhưng Cuồng thì đắc trí, và đắc trí như giới thượng cấp của y.
26 Tháng Bảy 20219:22 CH(Xem: 1057)
Đó là vào những ngày mùa thu Canh Thìn, năm Minh Mạng thứ nhất (1820), "dịch phát ở Hà Tiên rồi lan ra toàn quốc" (Đại Nam Thực lục). Khi vua bảo các quan: "Theo sách vở chép thì bệnh dịch chẳng qua chỉ ở một châu một huyện, chưa có bao giờ theo mặt đất lan khắp như ngày nay", triều thần Phạm Đăng Hưng đã tâu rằng: "Thần nghe dịch bệnh từ Tây dương sang", nghĩa là triều đình đã có nhiều người biết dịch bệnh truyền qua các thuyền buôn đến từ Ấn Độ, và dịch tràn lan do khí độc (lệ khí) phát tán. “Thực lục” còn viết: "Vua lấy bạch đậu khấu trong kho và phương thuốc chữa dịch sai người ban cấp", cho ta biết đây là một trận dịch tả.
14 Tháng Bảy 20215:45 CH(Xem: 1225)
Cái loa phường treo trên trụ điện đọc tin ra rả, ngày ba buổi. Sáng, trưa, chiều. Tin tức luôn sốt dẻo có từ trung ương tới địa phương, nhưng mấy ngày rày, thời lượng tin dành phần lớn nói về tình hình bệnh dịch cúm cô vi – Vũ Hán. Sau một năm, tình hình bệnh dịch tạm thời lắng xuống, theo lời từ cái loa phường phát ra trên trụ điện, đó là chiến công hiển hách của các cấp chính quyền từ trung ương đến địa phương, chống dịch như chống giặc. Những thành quả gặt hái được năm qua như mặt trời luôn tỏa sáng ở xứ ta, như cái trụ điện ở Mỹ nếu nó biết đi, nó cũng cố lết về. Câu ví von của cấp lãnh đạo làm nức lòng mọi người.
15 Tháng Sáu 20211:10 SA(Xem: 1834)
Tin tay lái xe của văn phòng Bộ dương tính covid, đưa về cơ quan lúc cuối giờ chiều. Choáng váng. Chưa ai kịp định thần xem nên làm gì thì xe cấp cứu 115 đã hú còi inh ỏi, lao đến trụ sở Bộ nhấc ngay đi điều trị tập trung. Công an, dân phòng rầm rập đến theo sau, kéo dây thép gai, dựng hàng rào phong tỏa cách ly luôn tòa nhà trụ sở Bộ nằm trên một con phố sầm uất nhất thủ đô.